Diễn Đàn » Bình Luận Văn Học

nhớ Trịnh Công Sơn (1939 - 2001)

1 trả lời, 213 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-19 18:46:24Ngọc Lý>
.



"Tôi chỉ là 1 tên hát rong
đi qua miền đất này
để hát lên những linh cảm của mình
về những giấc mơ đời hư ảo..."

Trịnh Công Sơn


lúc 12g45 sáng
ngày 01 tháng 4 năm 2001,
Trịnh Công Sơn bỏ cõi trọ trần gian
về một chốn hoang mang cuối trời,
và để lại những giấc mơ đời hư ảo
của thế hệ ông,
cho ngàn sau...

có lẽ vì là linh cảm
là mơ
nên đời sống của ông
là sự hòa hợp ngạc nhiên
của tình với triết ẩn hiện qua
văn, thơ, nhạc, họa,
một sức sổng bao la mạnh mẽ
con tim yêu thắm thiết
đăm đuối giữa nỗi thống khổ
của thời cuộc
trong cõi tạm.

kính mời các bạn cùng thắp nén hương
tới người nghệ sĩ tài hoa nhất
của chúng ta trong những năm
1960s - 1980s



Trịnh Công Sơn sinh ngày 28 tháng 2 năm 1939 tại Lạc Giao (cao nguyên miền Trung Việt Nam). Ông mất vào 12g45 sáng ngày 1 tháng 4, 2001, tại Sài Gòn.

Ông lớn lên ở Huế, tốt nghiệp tú tài ban Triết tại Chasseloup Laubat, Sài Gòn.

Trịnh Công Sơn tự học nhạc, bắt đầu sáng tác năm 1958 với tác phẩm đầu tay Ướt Mi (NXB An Phú in năm 1959). Cho đến nay, nhạc sĩ đã sáng tác hơn 600 tác phẩm, có thể được phân loại dưới 3 đề mục lớn: Tình Yêu -- Quê Hương -- Thân Phận. [1]

Tôi tìm được bóng dáng của Trịnh Công Sơn trong một "cõi tạm" góp từ tâm tình của nhiều người từng biết ông, do một người yêu thích Trịnh Công Sơn tạo dựng. Xin chân thành cảm tạ người đã làm ra website này. Mời các bạn cùng ghé vào:




(xin bấm vào hình để nhập)


Và xin chép lại đây tiếng bông đùa ảo thật
giữa hai người cùng bỡn cợt với cuộc đời...


Trịnh Công Sơn

Anh Sơn vô tận bấy chầy
Tôi từ lẽo đẽo tháng ngày trải qua
Niềm thống khổ đứt ruột rà
Còn chăng? chỉ một ấy là là chi

Bùi Giáng

(Trích: Bửu Ý - Trịnh Công Sơn Một Nhạc Sĩ Thiên Tài - 2003)



Bùi Giáng

Bùi Giang Bàng Dúi Bùi Giáng
Ô hay trăm ngõ bàng hoàng lỗ không
Lỗ không trời đất ngỡ ngàng
Hóa ra thi thể là ngàn hư vô

Nhớ thương vô cùng là từ
Là từ vô tận ứ ừ viễn vông

Trịnh Công Sơn - 1998
(viết trong sổ tang của thi sĩ Bùi Giáng tại chùa Vĩnh Nghiêm Sài Gòn)


Mong các bạn cùng viết vào đây các cảm nghĩ riêng của chính mình,
như một cánh hoa tươi góp vào chút sắc màu phù du cho âm điệu của
ngậm ngùi:

nhớ thương vô cùng là từ
là từ vô tận ứ ừ viển vông
(tcs).

_________

[1] http://www.trinh-cong-son.com/
Xin chân thành cảm tạ người đã tạo ra website này. Ngọc Lý.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-01 10:48:03Huyền Băng>
Thưa nhạc sĩ Trịnh Công Sơn,

Không biết từ lúc nào, nhưng là lâu lắm rồi tôi đã yêu nhạc của ông, nhạcTrịnh. Một giòng nhạc nhẹ nhàng, thoang thoảng đưa ta thoát khỏi những phiền toái của cuộc đời. Những lời lẽ rất giãn dị, nhưng chân tình. Những lời lẽ như kể lể, như dỗ dề cho chính mình cho người, cho những trái tim muộn phiền khốn khổ. Hình ảnh trong thơ ca của ông cũng đơn giãn như lời lẽ của ông, những bác phu quét đường, người mẹ già, đoàn người hành hương, dòng sông đêm đen kịt, những đóa tường vi...với những nốt nhạc buông lơi như những chiếc là vàng thả mình trong gió. Bên cạnh những lời tâm sự dỗ dề đó, còn có những lời khuyên, những lời khuyên cũng đơn sơ nhưng vô cùng giá trị:

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng,
Để làm gì em biết không?
Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi....
...
Hãy yêu ngày tới dù quá mệt kiếp người
Còn cuộc đời ta cứ vui,
Dù vắng bóng ai
Dù vắng bóng ai

Ông đã mất trong cõi tạm, nhưng ông vẫn hằng hữu trong lòng mọi người, những người yêu thích nhạc ông.

Một chút suy nghĩ thành kính về ông - để nhớ ngày Kỷ niệm năm năm ông không còn sáng tác cho chúng tôi.

HB

Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
Đăng nhập để trả lời
0