Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

Tập Viết Truyện !

7 trả lời, 1.705 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-01 09:03:24ngocnhi>
Cây Ổi Sẻ


    Ký Ức Tuổi Thơ..


Cạnh cái giếng bên hông nhà là những bàn tay ốm tong teo dài thòng của cây ổi sẻ

Cây ổi sẻ lên 4 tuổi chẳng biết làm gì ngoài những trái bé tí teo như con se sẻ ấy , nhưng mà ngoại nói ổi này rất ngon bà kiếm mãi mới ra được cây ổi đem về trồng
Ổi có trái quanh năm hết đợt này thì hoa gây đợt khác , trong xóm nhà nào cũng có một vài cây ăn trái
Nhưng chưa hẳn đủ cung cấp cho cái hàm răng trẻ, nửa ăn nửa bỏ như chúng tôi
Bên kia đường là nhà ông tư tre , cái bút danh thôi ấy mà. chứ ai mà dám kêu tên thật
Nhà ông tư tre có cả một vườn ổi xum xuê trái to ơi là to phải mua mới ăn được cơ
Nhưng nhà có vườn ổi sao gọi ông tư tre. tôi tròn mắt hỏi ngoại
ngoại già ho khục khục , ờ thì hồi trước nhà ông tư có trồng nhiều tre , đan lát cái gì cũng giỏi mọi thứ cũng bằng tre , rồi bom đạn không mắt loài người có như mù , vườn tre của ông không còn nữa
Bây giờ chỉ còn loe ngheo vài bụi nhưng kiến thức về tre ông vẫn còn hoài
Tôi ngúc ngoắc cài đầu ra vẻ hiểu biết ( nhưng có hiểu gì đâu )
Vậy rồi ông sống một mình luôn hã ngoại giận mỹ mà không lấy vợ hã
Tôi hỏi tới tấp ngoại cốc đầu tôi bằng cái vĩ đập ruồi
Sẳn dịp kể sơ sự tích cây vĩ đạp ruồi , nhà còn tranh vách còn đất ruồi buồn lắm không ở ngoài đồng , trong nhà có trái mít thơm hay cái gì ngọt ngọt là chạy vô tới tấp đòi chia ( chúng còn tham hơn cả tôi ), ngoại nhiều lúc giận lắm, già thì già chứ ngồi vót cái sợi mây mỏng dánh để đan cái vĩ đó , cán dài hơn cái tay tôi ( tuổi tôi lúc ấy bằng cây ổi mà ) cái cán cũng bằng mây nốt , khỏ nhẹ nhưng cũng làm tôi giật mình vò tóc.
Khỏ xong bà chẳng trả lời.
- Múc cho bà miếng nước
- Rồi cuộc nhiều chuyện hôm nay tạm kết thúc , tôi nuối tiếc vô cùng !

Hai năm qua đi vẫn bà với chàu , cây ổi vẫn hiên ngan cạnh cái giếng , nhiều lúc thấy trái ổi gần chính , ngoại nói ổi chín chỉ để ngửi trái còn sống mới ngon
ngoại đã gần 60 nhưng lưng không còng có điều tóc đã ngã màu mây mất rồi. Nhưng răng bà thì oai hơn gấp mấy lần răng tôi ( mới 6 tuổi răng chưa mọc xong mà hic hic ) răng bà chắc lắm có lúc bà còn xướt mía dùm tôi không thì dùm dao làm ra vẻ anh hùng chém xèn xẹt không thương tiếc , thế đấy tôi ngồi ăn vô tư

- Tôi chạy vào kêu ngoại ra cho bằng được,
- Ngoại ngoại trái ổi hái cho con
Cây móc xách nước là phương tiện thân quen của hai bà cháu , cây ổi quanh năm hành tôi , tôi hành ngoại còn ngoại thì hành lại cây ổi , thế là huề nhá !
Mấy lần dì và chị ghé sang , tôi cũng không lỗ mấy nếu chị có mon men dòm ngó cây ổi , vì trước tiên tôi cũng rinh được phần quà bánh hậu hỉnh cơ mà
- Na cái gàu đâu
- Dạ. ở kia. ụa đâu rồi ta rớt giêng
Ý nghĩ loé lên làm tim tôi muốn rớt bịch xuống đất như trái mít
-Na. cái gàu đâu
-Dạ . (rồi chuyến này thân tôi phải tơi tả vì lặn lội sang nhà dì nhờ cậy vớt lên , tội nghiệp quá hic hic )
-Con milu từ trong bụi Bình Tinh đứng ngẩy đuôi thèm quánh cái cho bỏ nhà đi 3 bửa , nhưng biết đâu thủ phạm là hắn. tôi lui cui làm theo suy nghĩ mình
- Chứ còn gì nữa tôi reo lên
- Ngoại ơi cái gàu ở đây ( milu mi chút nữa hại ta rồi )
- Trưa nắng thế này ngoại làm gì thế không biết. có tiếng dì sang chơi tôi cầm trái ổi mới được ngoại thu hoạch xong đang định làm thịt nhưng còn chưa kịp , cái anh bên hàng sớm và chị gái qua tới , trái ổi bi lớn vầy chia 3 sao chia cắn hai cái hết sạch , nhưng tánh vốn không tham ăn tôi cũng ngậm ngùi đem khoe , nhưng trời thương hay tôi được anh chị ấy thương mang thêm cho tôi mấy trái nhản và còn rủ chơi cò cò , thế là lời to nhé !

Mùa thu năm ấy tôi vĩnh viễn không còn thấy ngoại , và những chiến lợi phẩm của mình. 2 năm sau tôi trở lại , cây ổi sẻ cũng không còn nữa..

- Nhớ quá ngày xưa !

Bây giờ nơi đó là một cái biệt thư huy hoàng tráng lệ .

Cây Ổi Sẻ giờ đâu. Ngoại Na giờ đâu !
Duyên đáy nước
Nợ mây trời
Ngộ ra mới biết Cuộc Đời là Không !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-31 11:39:46ct.ly>
Lần đầu đọc một đoạn văn ngắn của Ngọc Nhi

Đọc cảm động lắm, xa quê, lúc nào cũng mong về quê hương , nhờ đầy kỷ niệm

Ngọc Nhi viết cũng khá lắm đó [;)]

Chúc Ngoc Nhi, nàng thơ luôn luôn vui,

Thân ái

Đã mang vào thư viện
Đăng nhập để trả lời
0
Chào Ngọc Nhi,

Thấy Bé dzô đây là dzui gồi. Cây Ổi tuổi thơ ngong goá. Chờ Bé tiếp tục cho ăng dzài thứ trái cây khác.

Chữ ký chắc như răng bà Ngoại:

Duyên đáy nước
Nợ mây trời
Ngộ ra mới biết Cuộc Đời là Không !
(Ngọc Nhi)

Thăm, chú HLN.
Chủ nghĩa nào hơn chủ nghĩa tình thương,
Chủ nghĩa nào hơn chủ nghĩa áo cơm.
Đăng nhập để trả lời
0
khoanh tay ạ sis ct.ly và chú Hàn Lệ Nhân
thank sis ctly đã od9n1 tiếp nhi nhé , hong la là nhi còn phá tiếp hihi la là nhi dzọt mất vì sợ hì hì

chú HLN nói quá không hà , chữ ký làm gì đến nỗi oai như ngoại , chưa bằng chú nữa mừ , để lần sau bé sẽ đãi chú trái chùm quân nhé , hôm nay bé còn xíu việc hihi

chúc chú và sis ct.ly một ngày vui !
Duyên đáy nước
Nợ mây trời
Ngộ ra mới biết Cuộc Đời là Không !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-07 09:46:18ct.ly>
Trái Chùm Quân



    [color=red]Ký Ức Tuổi Thơ


Con đường làng dẫn đến nhà tôi là hàng tre xanh quanh năm rợp bóng , cái mái tranh đầy nét cổ rêu phong của đá sỏi , Nơi đó có 2 bà cháu , ngày ngày hủ hỉ có nhau
Từ thuở ông tôi còn sống trồng rất nhiều cây cối , và từ đó cũng gắn chặt lối sống ấy trong tôi ,

-Ông tôi ra đi lý do lớn nhất là tôi

-Đứa con Hoang !

-Mẹ làm ông uất ức mà ra đi không trở lại , tôi chỉ được nhìn nụ cười hiền trong đôi mắt tướng của ông

Những bụi Bình Tinh nối tiếp nhau lên theo năm tháng, Nọc trầu vàng ôm chặc lấy thân cau , chiều chiều tôi ngồi dưới tán cây điệp cùng người anh hàng xóm , người chị gái thân yêu nấu cơm canh bằng những hoa quả ... những gì có thể thấy trong lúc ấy

Chiếc gai nhọn hoắc của cây Chùm quân lâu lâu rơi xuống như cây đinh to ngày ngày mỗi khi đi ngan tôi đều ngước mắt nhìn những trái còn non xanh tươi , nhưng đừng nhìn trái bóng bẫy là nhầm , nếu chưa chín cắn vào chát hơn chuối , chua hơn chanh chẳn thể nào nuốt được , bởi cái lưỡi đã trắng chạch


Nhà có được hai cây , nhưng đằng trước thì cho trái , còn ở sau hè cạnh cây mít chẳng thấy trái đâu nhưng ngoại tiếc không chịu bỏ

Hôm nay mắt tôi sáng như sao , anh Long hái cho Na
Trái chùm quân mới chín màu nâu đỏ , muốn ăn được trái ngon , khi hái xong phải vò cho trái mềm đi rồi mới thưởng thức được ! ( bàn tay tôi bé xíu nào vò được , chỉ chớp mắt nhìn chờ đợi anh ấy làm cho )

Nhà ngoại là cây nhà lá vườn ( anh chị hai kháo nhau ) tôi thường lắng tai để nghe , (nghe để đòi chứ tốt gì đâu )

Những cái lá tròn tròn màu xanh lục , hay bị cơn gió thu thổi rụng pha lẫn là những chiếc lá phải đến tuổi lìa cành !

Ngoại bảo ! Sao mà giống con gái mẹ thế ( trích nguyên văn của ngoại ), mẹ con hồi đó cũng hay tìm những trái chùm quân để ăn , trái có khi nhỏ bằng ngón tay út , to lắm là ngón cái của ngoại thôi bên trong có nhiều hạt nhưng cũng chẳng hiểu vì sao tôi thích ăn, " ăn rồi cái răng vàng khè "

Mỗi khi ngoại kể về Mẹ tôi chăm chú lắng nghe, đôi mắt cụp xuống mỗi khi nỗi nhớ cuộn trong tôi, chẳng biết bao giờ tôi được mẹ kể những chuyện mà ngoại thường hay kể

Tiếng mưa ngoài hiên lộp độp rơi , ngoại vội vã đi lấy đồ phơi trên xào , tôi như con cún luôn theo chân ngoại , dù ngoại đi tới đâu hay là ngồi mài mò nhổ từng cọng cỏ , cháu cũng đông nhưng ngoại thương tôi nhất , có lẽ đơn giản rằng

- Tôi là đứa con hoang !

Đã được TTL mang vào thư viện
Cảm ơn Ngoc Nhi nhiều nhé

Thân ái
Duyên đáy nước
Nợ mây trời
Ngộ ra mới biết Cuộc Đời là Không !
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi Yêu Em


    Ký Ức Tuổi Thơ


Cơn mưa dầm tháng bảy , con bé Tôi " Lẫy" ngoại nằm dài ngoài sân không thèm vô , hễ ai động tới là khóc thét lên . chỉ đợi cái năn nĩ dỗ ngọt của ngoại

Có lần ngoại nói, cái tự ái của tôi cao 1 thướt 8 . tôi được Ngoại thương yêu chìu từ bé hay tại cái tánh hay hờn mát mà như vậy chẳng biết nữa

Chiều hôm ấy !
Ngoại nấu canh cá, tôi thì không ăn cá, không phải chê mà vì tôi rất thích nhìn con cá bơi , nhìn những vật sống dưới nước ( nhưng trừ cá ra thì cua tôi có thể ăn được )
Ngoại chan cho tôi ( lúc ấy còn bé xíu mới lên 5 ) tôi lắc đầu không chịu , ngoại bảo chỉ chan nước thôi không bỏ cá
Lên 5 đâu biết gì tôi chỉ không nở ăn con cá thôi , nghe ngoại nói không ăn con cá cũng gật đầu, chị gái và anh long ( anh hàng xóm) cũng cùng ăn tôi cứ đòi tự tay ăn bằng đủa nhưng có cầm được đâu đổ đầy đất thế là ngoại giận đánh vào tay tôi . tôi xụ mặt và không thèm ăn nữa
Lúc đó ngoại giận lắm đuổi tôi đi lôi tay ra sân bắt đứng trong vòng . cái tánh bướng bỉnh tôi làm theo không nói năn gì đứng khá lâu . Ngoại kêu chị gái ra dẩn vô nhưng tôi nhất định không vô kéo tôi đi là bắt đầu khóc kéo mãi làm tôi nằm dạ xuống nền đất luôn ( chắc lợi dung cơ hội vì đứng mãi mõi chân hihi ) Ngoại bỏ mặc vì tôi hay giận lắm, nhiều lần trước ngoại theo dổ dành năn nĩ nhưng lần này thử cái gan tôi bao lớn

Trời đã bắt mang sắc tối . từ 3 giờ tới 6 giờ tôi vẫn nằm im đó có ai nói gì cũng không nghe , trời bắt đầu rơi hạt, mưa ban đầu rúc rắc sau lớn dần tôi cứ nằm đấy anh Long chạy ra ẫm tôi vào nhưng tôi bắt đầu khóc khóc tức tưởi khóc như chỉ được khóc hôm nay bao nhiêu ấm ức từ chiều giờ có dịp trào ra ,tôi cố trường khỏi tay anh ấy để ra ngoài sân nằm tiếp . Ngoại chịu cũng hết nổi lại ẫm tôi dổ dành xin lỗi lao nước mắt cho tôi , năn nĩ mãi mới được nhưng cũng giận hết 3 ngày sau mới chịu quên
Cái giận của tôi to ngần ấy đấy nhưng ngoại vẫn thương yêu tôi , vì bị mắc mưa và đứng một lúc lâu tôi thì có bệnh sẳn trong người nên bệnh càng thêm bệnh
tôi sốt cao, làm phải chở đi viện mấy ngày , suốt 3 bốn ngày liền tôi còn giận thấy ngoại là muốn khóc ngoại mắng yêu "Con gái mẹ sao không về mà dổ " tôi được nước khóc lớn lên
( Cho đến tận bây giờ tôi chỉ hiểu nôm na câu ấy chứ chẳng hiểu toàn vẹn, chị gái bảo ngoại thương cưng mới nói vậy bởi ngoại hay nói tôi giống " con gái mẹ" có khi tôi nghĩ nặng lắm có khi lại là một câu dổ ngọt tiếng ấy dường như người lớn việt nam rất hay dùng !)

Anh Long vào đón tôi để về nha, chìa cho tôi hộp bánh và cái hình nhân bằng mủ đó là những ngày anh ấy để dành tiền ăn sáng mua cho tôi , những năm ấy gia đình ảnh thuộc vào khá giả hơn nhà ngoại rất nhiều , có khi ngoại bảo , anh ấy kiếp trước mắc nợ tôi , hầu như mọi thứ điều chìu chuộng tôi có khi vì tôi mà đánh nhau với các bạn nhỏ trong xóm

- Cái đường xe cát trắng lạnh ngắt bàn chân mỗi khi đi , có cái lối mòn để xe chạy bé xíu chỉ đủ 1 chiếc xe đạp nếu 2 chiếc thì phải tránh vào trong cát mà cát thì lún sâu cả gan tay người lớn đôi chân bé xíu của tôi đi theo chân anh để đi tìm chiến lợi phẩm
-Tìm trái " Nhản Chài"
( trái Nhản Chài khi chín màu đỏ pha hồng trái dài dài có 4-5 đốt bình thường bằng ngón tay trỏ tôi khi ấy , ra từng chùm thường một chùng có đến 4 hoặc 6 trái ít thì 1-2 . nhiều thì khoảng 10 trái, ăn phải nhả hạt cái hạt nhai phải thì rất đắng, thường mọc trong "gò mối" hay trong rừng, à còn cây "Đủa Bếp" nữa Nhản Chài và Đủa Bếp , tôi chỉ nghe người lớn gọi gọi theo chứ chẳng biết vì sao gọi như vậy nữa !
Trái Đủa Bếp thì nhỏ hơn nhìn bóng lắm khi chín màu vàng cách đây 6 năm tôi có dịp nhìn lại mấy lần nhưng chỉ ăn thử 1 trái vì chẳng còn cái người từng hái cho tôi !

- Mai mốt lớn lên Na sẽ làm gì
- Na đi tìm Mẹ
- Để làm gì
- Để biết ! tôi vênh mặt
- Còn anh mai mốt anh có chơi với Na nữa không
Anh ôm tôi vào lòng ngồi trên cái đê cách nhà một quảng đường , có chứ mai mốt Na lớn anh cưới Na làm vợ chịu không
- Tôi gật đầu
Theo cách tự nhiên chứ lúc ấy chứ chẳng phải bây giờ lời anh nói tôi chẳng hiểu gì và cũng chẳng mang nặng trong lòng , càng không đỏ mặt ngượng ngùng ! nhưng sao lại sống trong ký ức tôi !
Anh dẫn Na đi bắt dế bắt cào cào chịu không

Tôi gật đầu thay cái ừ anh bắt nhiều cho Na nhé

-Những ngày tháng ngô nghê hạnh phúc đó đi qua thật nhanh , tiễn anh ra sân bay tôi tròn 8 tuổi !
-Na nhớ đợi anh về Mai mốt Na lớn anh sẽ cưới Na làm vợ, anh đưa cho tôi con gấu bông mà trong xóm chưa có bạn nhỏ nào có, cùng một lá thư !. giữa 8 và 15 có lẻ suy nghĩ quá xa nhau, nhưng hai trái tim rất gần !
-Na ngày nào vẫn đợi chẳng biết một người muốn cưới mình làm Vợ có dám nói 1 câu

- " Tôi Yêu Em "
Duyên đáy nước
Nợ mây trời
Ngộ ra mới biết Cuộc Đời là Không !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-24 03:27:22ngocnhi>
Nó và Cuộc Sống.... !


Nó kéo cái chăn mỏng dánh ngở như từ xa dăm thướt thấy được thân hình cây củi của nó.

Nó đi về phía con đường đầy mưa bụi cái chăn sếp lại gọn hươ bằng một nắm tay nhét tọt vào túi áo. tuổi mười lắm nó sống kiếp sống vỉa hè hơn nữa đời tuổi nó !

Cái ăn hằng ngày nó kiếm ai nói là ăn sinh, cướp giựt. mà cái ăn thật chân chính và thuần khiết. cái áo mặt luôn được giữ gọn gẻ sạch sẽ vì sau cái lần mai mắn được bà chủ tiệm mì phở đầu phố mua cho sao bao ngày giúp bà. Nó hiền thật thà nhưng nó không khờ ngược lại là đằng khác
Nó con trai sắp lớn. đôi chân bụi đời, cuộc sống trơ trọi liệu nó đi được bao lâu

Chiều 24 chiếc tàu vượt đai tây dương có Nó và chiếc chăn mỏng dánh Nó thu mình trong cái xóa để lỉnh khỉnh đồ của những kẻ vượt biên. bên kia bờ Đại Dương là thiên đường. Nó nghĩ !

Biển gầm gừ nỗi giận, sóng đánh ập con tàu trong đó có Nó và hàng trăm người khác nó ngoi ngóp nhìn bán đảo xanh mênh mong. Thế là hết.

Nó mở mắt ra nhìn tảng đá khuâng vác thân hình chưa đến độ còm cỏi nhưng xương chỏi đau tay, Nó chưa chết nó biết.

Cái xứ sở mà nó cho là thiên đường đây sao bước ra đi khi mùa hè oi ả mở mắt ra đã sắp bước vào đông. Sống trong thế giới nóng bức phải nuốt chửng cái lạnh đầu đông thì với cái bộ đồ duy nhất Nó có đủ sức để sống hay không

Đi dọc theo con đường xa lạ nó vẫn thấy những kẻ ăn xin, quét rác , đổ vật liệu phế thảy như quê nhà

Mẫu bánh mì vụn ai vứt cạnh đóng rác cơn đói đến chào từ rất lâu, nó cầm mẩu bánh mì mà nước mắt lưng tròng. Từ nào nó chưa nhặc của rơi để ăn thế mà....

Một cô gái đẹp ăn mặt sang trọng nhìn nó với gương mặt khá điển trai nó nhanh chóng cướp linh hồn nàng, dăm câu hỏi nó chỉ cuối mặt vì chẳng hiểu nàng ta nói gì
Cô ấy dắt nó đi vào cái nơi nó nghĩ phải đến kiếp sao mới vào đấy.

Mới có 1 năm mà nó nhìn không ra nó , nó trở thành một người khác được dạy tiếng được huấn luyện nhịp điệu lã lướt trên sàn nhảy. Cái này thì phải gọi "Vũ Nam" chăng. nhiều đêm nó cuối gầm mặt và để cho những giọt nước mắt trong sạch tắm rửa cuộc đời dơ bẫn của nó

Chịu không nỗi nhưng cảnh đàn áp bắt phải moi tiền từ những kẻ hoang tưởng nó trốn đi , lần này nó khá hơn vì bao ngày nó cũng được một chút gọi là tiền

Cái chăn mỏng dánh là vật kỷ niệm thiêng liêng nó còn lại từ khi rời quê nó yêu quý như chính bản thân mình.

20 năm sau

Bà tư bán phở khụm nụm cây gậy trúc mắt đã nhòa nhìn cậu trung niên da trắng đi xe hơi vào cái quán lụp xụp được giao lại cho con gái

An sụp quỳ dưới chân bà....

Mời bạn đọc tiếp phần II
Duyên đáy nước
Nợ mây trời
Ngộ ra mới biết Cuộc Đời là Không !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-24 03:52:20ngocnhi>
Nó và Cuộc Sống



Dì tư... giọng nó nghẹn ngào

-Bà tư bán phở ngày ấy giờ già già lắm, chẳng còn nhớ nó là ai, bà lom khom đở nó dậy hỏi ra mới biết nó cái thằng mồ côi tự cao tự đại không chịu sống nhờ , Bà tư nước mắt rưng rưng còn nó cũng khác chi

Từ ngày đó con đi đâu sống thế nào vợ con gì chưa...
Trên chiếc ghế mủ đỏ nó gục đầu kể lại

Hai mươi năm ở xứ người có nhục có vinh khi thì vác đồ khi thì nhân viên phụ việc nhưng mình là người nước ngoài nên bị chèn ép nhiều lần cứ muốn chết quách cho xong, nhưng nghĩ lại khổ cũng đã khổ cực cũng đã cực mất rồi nên cứ lây lất mà sống, có tiền không dám ăn không dám mặt dần cũng quen , khoảng 5 năm thì quen được nhóm người việt nam định cư nhờ họ nghĩ tình đồng hương mà giúp đở có trong tay chút vốn , mà đời nó đâu có đẹp như mình tưởng bị gạt sau vài lần trúng độ rồi lại trắng tay, lại làm lại từ đầu .

Nó thở hắt ra.

Nhưng rồi trời cũng ngó lại dì tư ạ, sau cái ngu đầu đời con đã khôn hơn , nên làm ăn cũng đã dành dụm chút ít trở về đây hầu báo đáp công ơn của Dì

-Có gì mà báo đáp.. rồi đã vợ con gì chưa ( Dì tư nói trong cái giọng đứt quãng )

-Dạ chưa dì tư con định về đây tìm cho mình một bóng giai nhân , Nó nữa đùa nữa thật rồi cười xòa

-Đã gần 40 rồi vẫn chưa lập gia đình gì ráo già như tui ai nuôi

-Nò cười, có tiền là có tất cả dì tư ạ ( cuộc sống đã dạy nó cách nghĩ đó phải chăng? )

-Ờ thì tùy còn dì cũng già rồi.. nó thấy bà có vẻ không khẻo nên đở bà vào nghĩ

-Dạ dì tư nghĩ cho khẻo mai con lại ghé thăm lần này con về ở luôn nên chắc còn nhiều thời gian mà chăm sóc dì

-Trước khi ra về nó qua bàn với con gái bà là xây lại cửa tiệm đưa cho chị 100 triệu làm vốn Nò bây giờ đã giàu giám đốc công ty điện tử tư nhân , căn nhà năm tầng ở quận Bình Thạnh và vài căn rải rác khác

Ba hôm sau.

-Vì bận việc nên hôm nay nó mới có thì giờ ghé lại , nhìn phía trước kèn trống in ỏi người người lại qua tim nó như thắt lại linh cảm báo cho nó biết điều chẳng lành
-Điều nó nghĩ là thật dì đã ra đi không kịp nhìn một lần cuối. Nó quỳ bên chiếc quan tài và khóc như một đứa trẻ

- Đưa dì đến nơi an nghĩ cuối cùng trước khi lấp mộ nó kịp trả dì cái áo của ngày xưa ,vậy là ước mong phụng dưởng dì không cònn ữa Nó cáo biệt gia đình và đi giữa dòng người hối hã
Đếm ấy nó uống thật say chân đi loạng choạng , Nó ghé cái công viên ngày nào và kéo chiếc chăn mong dánh che thân hình cô đơn tội nghiệp của Nó.
Duyên đáy nước
Nợ mây trời
Ngộ ra mới biết Cuộc Đời là Không !
Đăng nhập để trả lời
0