Có một nhóm làm thơ lại tuyên bố “Chúng tôi không làm thơ” ở Tienve, Talawas, eVan, tạp chí Thơ, kể cả phụ trang báo Thơ (tháng 10.2003) của Hội Nhà văn Việt Nam.
Dòng thơ "mở miệng", tân hình thức, và làn gió thơ "rác rưởi"...
Tờ eVan giới thiệu “Mở miệng” như sau: “Có một nhóm sáng tác trẻ tự xuất bản những tác phẩm của họ dưới dạng photocopy, và coi đó như một văn bản chính thức. Họ rảo bước qua những đường phố Sài Gòn, những quán cà phê, quán thịt chó, ngày và đêm, ánh đèn, xe cộ, bụi và tiếng ồn… Họ làm thơ. Rồi cả truyện, tiểu thuyết, tiểu luận, trình diễn, sắp đặt, nghệ thuật ý niệm (conceptual), nghệ thuật thị giác (visual art)… và họ tuyên ngôn”. "Họ" là Lý Đợi, Khúc Duy, Nguyễn Quán từ Quảng Nam, Bùi Chát ở Đồng Nai vào thành phố học, tốt nghiệp khoa Ngữ văn, không có việc làm ổn định, mướn nhà trọ ở Gò Vấp đặt tên là La Hán Phòng. Giờ thì Nguyễn Quán lấy vợ, lập nghiệp ở Bình Phước, thành viên bổ sung là Phan Bá Thọ, là luật sư mới ra trường. Cả nhóm trưng bảng hiệu “Nhà xuất bản Giấy Vụn”, tung ra thơ in photocopy như: "Vòng tròn sáu mặt" (thơ in chung gồm: Bùi Chát, Lý Đợi, Khúc Duy, Trần Văn Hiến, Hoàng Long, Nguyễn Quán - 2002), Bùi Chát với "Xáo chộn chong ngày" (2003), "Cai lon bo di" (2004)… đang tiếp thị xôm tụ là: sẽ ra mắt dài dài... Trước đó loại thơ in photocopy có Nguyễn Quốc Chánh với "Của căn cước ẩn dụ", Trần Tiến Dũng với "Bầu trời lông gà lông vịt", Phạm Mạnh Hiên với "Nhiệt đới cát", Đoàn Minh Hải với "Đại nguyện của đá", "Thơ Tân hình thức" (in chung)…
Lý Đợi bày tỏ quan điểm nhóm Mở miệng là “thể nghiệm hết cỡ” và “anti-poetry”, chọn con đường bứt phá, tiền phong một cách quyết liệt, dễ làm bạn đọc liên tưởng đến chủ nghĩa phi - phi của nhóm thơ trẻ Trung Quốc.
Thủ pháp mà nhóm triệt để ứng dụng là nhại diễu (parody), mô phỏng (pastiche), cắt dán ( montage) của các nhà thơ hậu hiện đại. Bùi Chát cắt dán "Thời hoa đỏ" của Thanh Tùng, chỉ cần thêm một từ sau mỗi câu thơ là có một sáng tác mới (!):
THỜI HOA ĐỎ LÈ
Dưới màu hoa như lửa cháy khát khao nhậu
Anh nắm tay em bước dọc con đường vắng vẻ
….
Sau bài hát rồi anh cũng thế giới
Anh của thời trai trẻ ngày xưa đó
Ở chỗ khác Bùi Chát nhại diễu cả thơ Thanh Tâm Tuyền :
tôi buồn khóc như buồn nôn
ngoài phố
nắng thủy tinh
tôi gọi tên tôi cho đỡ nhớ
thanh tâm tuyền
[í quên, bùi chát chớ]
buổi chiều sao vỡ vào chuông giáo đường
boong! boong!
Hãy xem thử Phan Bá Thọ bám chân vào thực tế trong bài thơ “iraq cúm gà chín 3 + năm”:
[…cả làng trộm cắp nhưng mình nó bị bợp tai tóm họng. cười cười không chịu được nhưng nhục nhục không thể tả.
tôi thích những thằng chưa hề cướp giựt, dầu nó có là pd dầu nhớt, có đi làm đĩ khắp địa cầu này]
Quả thật họ không làm thơ để đổi gác, để cách tân mà thoải mái… làm thơ theo cách họ đã nghĩ và đang sống. Và cho rằng thơ hôm nay, trong chừng mực nào đó mang thái độ tính tương tác (interactive), họ quan tâm đến tiếu lâm thơ, tiếu lâm đời sống, cho rằng không nhìn đúng với ý niệm như thế thì bạn đọc sẽ la hét lên đây là trò “bôi bẩn văn chương”, hay “làn gió thối”, thơ “rác rưởi”. Có người phê phán mạnh mẽ thái độ quá khích của nhóm “Mở miệng”, có người cho đó là phản ứng đối kháng của tuổi trẻ trong cuộc sống, dù sao cái vòng lẩn quẩn này khiến thơ thêm trì trệ, mất tính thăng hoa, khai phá để thành dòng chủ lưu trong nền văn học thành phố hôm nay.
Dạng thức thơ Tân hình thức do Khế Iêm tạp chí Thơ khởi xướng, mang tính truyện kể, vắt vòng, sử dụng lại thơ 5-7-8 chữ không được bạn thơ trẻ thành phố ưa chuộng và phổ biến nhiều. Hình như các nhà thơ chỉ dạo bước qua khu vườn Tân hình thức rồi lãng đi nơi khác. Tuy thế rất nhiều nhà thơ thử bút ở thể loại này như Inrasara, Khánh Minh, Nguyễn Đạt, nhóm “Mở miệng”… Thử đọc bài “Đi mình không” của Trần Tiến Dũng:
Vì sao chim chạm mỏ vào màu
đen. Đứa đầu lòng chị tôi đẻ :
Cục đá Quảng Nam có đôi mắt
đẹp. “Anh chỉ mới trả giá tới
bắp vế em”. Đường phố không vắng
Vernon Shetley nhận xét về thơ văn xuôi kể chuyện, hay cố gắng của thơ Tân hình thức (Mỹ): “Những cố gắng khôi phục địa vị của thơ bằng cách từ bỏ nhịp điệu và thay thế vào đó tính kể chuyện nhằm cạnh tranh với văn xuôi dường như rất không thực tế”. Và còn bồi thêm một cú “Những người làm thơ Tân hình thức thường kết án thơ tự do vì sự tối nghĩa và khó tiếp cận của nó, nhưng thực ra người đọc thường cũng quay lưng trước sự tầm phào, và người ta có thể tầm phào (hoặc tối nghĩa và khó tiếp cận) cả trong thơ luật và thơ tự do”. Có phải V. Shetley nói hộ về bước đường phát triển của thơ Tân hình thức ở thơ Việt?
Thơ trẻ - Mở rộng chân trời khát vọng
Ở những nhà thơ trẻ khác vấn đề làm mới thơ vẫn là mối quan tâm hàng đầu nhưng họ tách dòng riêng, tự khai phá chọn con đường sáng tạo phức tạp, “độc sáng” mỗi người một cõi lung linh. Mức độ nào đó có thể kể đến Vương Huy, Nguyễn Hữu Hồng Minh, Phan Nhiên Hạo, Thuận Nhiên, Trần Kiến Quốc, Phan Trung Thành, Nguyễn Phong Việt, Nguyễn Danh Lam…
Phan Nhiên Hạo có cái nhìn rất mới với thực tại, tính đồng hiện mạnh mẽ dồn nén từng hình tượng:
Chúng ta sống trong những chiếc tàu ngầm dị dạng
săn đuổi bí mật và sự tối tăm của đại dương
cuộc hải hành đến những chân trời bằng nhựa dẻo
……
Có lần tôi đã ở chỗ đường xích đạo
cố gắng cắt trái đất làm đôi dọc theo đường đánh dấu
nhưng có người giữ tay tôi lại và bảo :
“Nếu bạn làm thế, nước sẽ rơi ra ngoài khoảng không,
và rồi con tàu của chúng ta,
sẽ không còn chỗ nào để lặn
(Trong những chiếc tàu ngầm)
Sự làm mới là sự vượt thoát trong cô đơn, có cái giá rất đắc, Vương Huy rất có ý thức:
Ngọn thơ
Ngọn thơ
…..
Tôi tự cởi bỏ nhịp vần cởi bỏ lòng tôi không thương tiếc
Cởi bỏ độc lối về
Tự tìm xuống tìm hoài nơi không chạm
Như mũi tên lao điếng hư không
Như ngọn cây phóng ngập vô cùng
(Ngọn thơ)
Người ta gọi nhà thơ là kẻ đang đi bắt thơ, ấy là cô nàng thoáng qua, hay một vở kịch cuộc đời:
tôi thèm hôn lên cổ một cô gái sống cách tôi 12 giờ bay
nỗi thèm khát cồn ruột làm tôi nhớ về một tô phở không thịt
trong mọi buổi chiều những năm 80
buổi chiều mà các bài thơ tình tôi đọc đều nói về những dấu hài
đồng dạng những vầng trăng, cơn gió, hạt sương, nụ hoa,
mái tóc…đồng dạng
tôi cắt dán những mối sầu thành từng bài thơ
(Thận Nhiên – Kịch)
Frank O’Hara từng cảnh báo về chuyện cách tân hình thức mà quên mất nội dung sâu lắng như sau: "Chuyện nhịp điệu hay kỹ thuật là chuyện ai cũng biết: giống như khi mua quần bạn muốn nó phải bó sát để ai cũng muốn lên giường với bạn. Nhưng chẳng có gì siêu hình về chuyện này cả. Ngoại trừ, dĩ nhiên, bạn đang tự huyễn hoặc rằng trải nghiệm của bạn rất đáng 'khao khát'".
Khi đổi mới là dòng chảy chung của Thơ trẻ thành phố ở đầu thế kỷ 21, điều nầy gióng lên một tín hiệu dáng mừng. Lần lượt từng cây bút thơ sẽ tìm được tiếng nói độc đáo riêng trong bước đường tiên phong trắc trở. Chậm rải theo dõi từng bước đi vượt thoát của họ trong cơn động vở, khủng hoảng, bạn đọc có quyền tin cậy và hi vọng. Trước mặt họ là khoảng trời rộng mênh mông cho đường bay sáng tạo…
T.T
Dòng thơ "mở miệng", tân hình thức, và làn gió thơ "rác rưởi"...
Tờ eVan giới thiệu “Mở miệng” như sau: “Có một nhóm sáng tác trẻ tự xuất bản những tác phẩm của họ dưới dạng photocopy, và coi đó như một văn bản chính thức. Họ rảo bước qua những đường phố Sài Gòn, những quán cà phê, quán thịt chó, ngày và đêm, ánh đèn, xe cộ, bụi và tiếng ồn… Họ làm thơ. Rồi cả truyện, tiểu thuyết, tiểu luận, trình diễn, sắp đặt, nghệ thuật ý niệm (conceptual), nghệ thuật thị giác (visual art)… và họ tuyên ngôn”. "Họ" là Lý Đợi, Khúc Duy, Nguyễn Quán từ Quảng Nam, Bùi Chát ở Đồng Nai vào thành phố học, tốt nghiệp khoa Ngữ văn, không có việc làm ổn định, mướn nhà trọ ở Gò Vấp đặt tên là La Hán Phòng. Giờ thì Nguyễn Quán lấy vợ, lập nghiệp ở Bình Phước, thành viên bổ sung là Phan Bá Thọ, là luật sư mới ra trường. Cả nhóm trưng bảng hiệu “Nhà xuất bản Giấy Vụn”, tung ra thơ in photocopy như: "Vòng tròn sáu mặt" (thơ in chung gồm: Bùi Chát, Lý Đợi, Khúc Duy, Trần Văn Hiến, Hoàng Long, Nguyễn Quán - 2002), Bùi Chát với "Xáo chộn chong ngày" (2003), "Cai lon bo di" (2004)… đang tiếp thị xôm tụ là: sẽ ra mắt dài dài... Trước đó loại thơ in photocopy có Nguyễn Quốc Chánh với "Của căn cước ẩn dụ", Trần Tiến Dũng với "Bầu trời lông gà lông vịt", Phạm Mạnh Hiên với "Nhiệt đới cát", Đoàn Minh Hải với "Đại nguyện của đá", "Thơ Tân hình thức" (in chung)…
Lý Đợi bày tỏ quan điểm nhóm Mở miệng là “thể nghiệm hết cỡ” và “anti-poetry”, chọn con đường bứt phá, tiền phong một cách quyết liệt, dễ làm bạn đọc liên tưởng đến chủ nghĩa phi - phi của nhóm thơ trẻ Trung Quốc.
Thủ pháp mà nhóm triệt để ứng dụng là nhại diễu (parody), mô phỏng (pastiche), cắt dán ( montage) của các nhà thơ hậu hiện đại. Bùi Chát cắt dán "Thời hoa đỏ" của Thanh Tùng, chỉ cần thêm một từ sau mỗi câu thơ là có một sáng tác mới (!):
THỜI HOA ĐỎ LÈ
Dưới màu hoa như lửa cháy khát khao nhậu
Anh nắm tay em bước dọc con đường vắng vẻ
….
Sau bài hát rồi anh cũng thế giới
Anh của thời trai trẻ ngày xưa đó
Ở chỗ khác Bùi Chát nhại diễu cả thơ Thanh Tâm Tuyền :
tôi buồn khóc như buồn nôn
ngoài phố
nắng thủy tinh
tôi gọi tên tôi cho đỡ nhớ
thanh tâm tuyền
[í quên, bùi chát chớ]
buổi chiều sao vỡ vào chuông giáo đường
boong! boong!
Hãy xem thử Phan Bá Thọ bám chân vào thực tế trong bài thơ “iraq cúm gà chín 3 + năm”:
[…cả làng trộm cắp nhưng mình nó bị bợp tai tóm họng. cười cười không chịu được nhưng nhục nhục không thể tả.
tôi thích những thằng chưa hề cướp giựt, dầu nó có là pd dầu nhớt, có đi làm đĩ khắp địa cầu này]
Quả thật họ không làm thơ để đổi gác, để cách tân mà thoải mái… làm thơ theo cách họ đã nghĩ và đang sống. Và cho rằng thơ hôm nay, trong chừng mực nào đó mang thái độ tính tương tác (interactive), họ quan tâm đến tiếu lâm thơ, tiếu lâm đời sống, cho rằng không nhìn đúng với ý niệm như thế thì bạn đọc sẽ la hét lên đây là trò “bôi bẩn văn chương”, hay “làn gió thối”, thơ “rác rưởi”. Có người phê phán mạnh mẽ thái độ quá khích của nhóm “Mở miệng”, có người cho đó là phản ứng đối kháng của tuổi trẻ trong cuộc sống, dù sao cái vòng lẩn quẩn này khiến thơ thêm trì trệ, mất tính thăng hoa, khai phá để thành dòng chủ lưu trong nền văn học thành phố hôm nay.
Dạng thức thơ Tân hình thức do Khế Iêm tạp chí Thơ khởi xướng, mang tính truyện kể, vắt vòng, sử dụng lại thơ 5-7-8 chữ không được bạn thơ trẻ thành phố ưa chuộng và phổ biến nhiều. Hình như các nhà thơ chỉ dạo bước qua khu vườn Tân hình thức rồi lãng đi nơi khác. Tuy thế rất nhiều nhà thơ thử bút ở thể loại này như Inrasara, Khánh Minh, Nguyễn Đạt, nhóm “Mở miệng”… Thử đọc bài “Đi mình không” của Trần Tiến Dũng:
Vì sao chim chạm mỏ vào màu
đen. Đứa đầu lòng chị tôi đẻ :
Cục đá Quảng Nam có đôi mắt
đẹp. “Anh chỉ mới trả giá tới
bắp vế em”. Đường phố không vắng
Vernon Shetley nhận xét về thơ văn xuôi kể chuyện, hay cố gắng của thơ Tân hình thức (Mỹ): “Những cố gắng khôi phục địa vị của thơ bằng cách từ bỏ nhịp điệu và thay thế vào đó tính kể chuyện nhằm cạnh tranh với văn xuôi dường như rất không thực tế”. Và còn bồi thêm một cú “Những người làm thơ Tân hình thức thường kết án thơ tự do vì sự tối nghĩa và khó tiếp cận của nó, nhưng thực ra người đọc thường cũng quay lưng trước sự tầm phào, và người ta có thể tầm phào (hoặc tối nghĩa và khó tiếp cận) cả trong thơ luật và thơ tự do”. Có phải V. Shetley nói hộ về bước đường phát triển của thơ Tân hình thức ở thơ Việt?
Thơ trẻ - Mở rộng chân trời khát vọng
Ở những nhà thơ trẻ khác vấn đề làm mới thơ vẫn là mối quan tâm hàng đầu nhưng họ tách dòng riêng, tự khai phá chọn con đường sáng tạo phức tạp, “độc sáng” mỗi người một cõi lung linh. Mức độ nào đó có thể kể đến Vương Huy, Nguyễn Hữu Hồng Minh, Phan Nhiên Hạo, Thuận Nhiên, Trần Kiến Quốc, Phan Trung Thành, Nguyễn Phong Việt, Nguyễn Danh Lam…
Phan Nhiên Hạo có cái nhìn rất mới với thực tại, tính đồng hiện mạnh mẽ dồn nén từng hình tượng:
Chúng ta sống trong những chiếc tàu ngầm dị dạng
săn đuổi bí mật và sự tối tăm của đại dương
cuộc hải hành đến những chân trời bằng nhựa dẻo
……
Có lần tôi đã ở chỗ đường xích đạo
cố gắng cắt trái đất làm đôi dọc theo đường đánh dấu
nhưng có người giữ tay tôi lại và bảo :
“Nếu bạn làm thế, nước sẽ rơi ra ngoài khoảng không,
và rồi con tàu của chúng ta,
sẽ không còn chỗ nào để lặn
(Trong những chiếc tàu ngầm)
Sự làm mới là sự vượt thoát trong cô đơn, có cái giá rất đắc, Vương Huy rất có ý thức:
Ngọn thơ
Ngọn thơ
…..
Tôi tự cởi bỏ nhịp vần cởi bỏ lòng tôi không thương tiếc
Cởi bỏ độc lối về
Tự tìm xuống tìm hoài nơi không chạm
Như mũi tên lao điếng hư không
Như ngọn cây phóng ngập vô cùng
(Ngọn thơ)
Người ta gọi nhà thơ là kẻ đang đi bắt thơ, ấy là cô nàng thoáng qua, hay một vở kịch cuộc đời:
tôi thèm hôn lên cổ một cô gái sống cách tôi 12 giờ bay
nỗi thèm khát cồn ruột làm tôi nhớ về một tô phở không thịt
trong mọi buổi chiều những năm 80
buổi chiều mà các bài thơ tình tôi đọc đều nói về những dấu hài
đồng dạng những vầng trăng, cơn gió, hạt sương, nụ hoa,
mái tóc…đồng dạng
tôi cắt dán những mối sầu thành từng bài thơ
(Thận Nhiên – Kịch)
Frank O’Hara từng cảnh báo về chuyện cách tân hình thức mà quên mất nội dung sâu lắng như sau: "Chuyện nhịp điệu hay kỹ thuật là chuyện ai cũng biết: giống như khi mua quần bạn muốn nó phải bó sát để ai cũng muốn lên giường với bạn. Nhưng chẳng có gì siêu hình về chuyện này cả. Ngoại trừ, dĩ nhiên, bạn đang tự huyễn hoặc rằng trải nghiệm của bạn rất đáng 'khao khát'".
Khi đổi mới là dòng chảy chung của Thơ trẻ thành phố ở đầu thế kỷ 21, điều nầy gióng lên một tín hiệu dáng mừng. Lần lượt từng cây bút thơ sẽ tìm được tiếng nói độc đáo riêng trong bước đường tiên phong trắc trở. Chậm rải theo dõi từng bước đi vượt thoát của họ trong cơn động vở, khủng hoảng, bạn đọc có quyền tin cậy và hi vọng. Trước mặt họ là khoảng trời rộng mênh mông cho đường bay sáng tạo…
T.T