Diễn Đàn » Thể Thao

Bóng Tròn Nữ

32 trả lời, 2.995 lượt xem — Trang 1 / 2
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-29 06:16:41HongYen>
Thứ tư, 25/1/2006, 15:53 GMT+7

Bóng đá nữ VN vinh quang, nhưng vẫn còn cay đắng

Khác với đồng nghiệp nam, các "bông hồng" của đội tuyển bóng đá nữ Việt Nam khá âm thầm với thất bại cũng như thành công. Đã lần thứ 3 liên tiếp đoạt HC vàng SEA Games, nhưng tất cả vẫn chưa vượt qua được bộn bề khó khăn trong cuộc sống.


Không phải ai cũng chấp nhận con gái suốt ngày lăn lộn trên sân bóng.


Bóng đá đỉnh cao đòi hỏi các cầu thủ phải dốc sức rất nhiều. Có không ít nam VĐV phải dừng sự nghiệp nửa chừng vì không chịu nổi sự khắc nghiệt đó. Do vậy, nỗ lực và sự hy sinh của các nữ cầu thủ Việt Nam càng đáng khâm phục. Họ cũng chạy, sút, chuyền bóng không mệt mỏi suốt hơn 90 phút để giành lấy chiến thắng. Nhưng sự công nhận của xã hội dành cho các bông hồng sân cỏ vẫn chưa tương xứng với mồ hôi, nước mắt mà họ đã cống hiến.

Những cái tên Lưu Ngọc Mai, Hiền Lương, Kim Hồng,... trước đây, và Kim Chi, Văn Thị Thanh, Hồng Tiến, Bùi Thị Tuyết ở SEA Games 23 luôn làm các đối thủ trong khu vực Đông Nam Á e dè khi đối đầu. Nhưng để thành danh, hầu hết trong số họ đều phải vượt qua được khó khăn gấp đôi trong tập luyện, cuộc sống. HLV trưởng đội tuyển TP HCM, đồng thời là HLV phó đội tuyển nữ Việt Nam, ông Nguyễn Văn Lợi cho biết: "Phải gần gũi với các cầu thủ nữ mới biết họ đã phải hy sinh như thế nào cho sở thích chơi bóng đá của mình. Da rám nắng, tay chân thô cứng và đầy sẹo,... chỉ là những tổn thương bên ngoài. Sự cảm thông, đón nhận, và được coi trọng ngang hàng với các cầu thủ nam mới là niềm mong ước thầm kín của họ. Thậm chí với chiếc HC vàng ở SEA Games 23, nhưng bóng đã nữ cũng không có được sự ưu ái như đội tuyển bóng đá nam".

Thu nhập của các cầu thủ nữ thấp hơn rất nhiều các đồng nghiệp nam, nhưng lòng tôn sư, trọng đạo của họ lại là bài học quý giá cho các cầu thủ phái mạnh. Các nữ tuyển thủ TP HCM sau mỗi lần đi thi đấu xa về đều không quên tới cám ơn những người thày đầu tiên dìu dắt mình như: HLV Nguyễn Văn Tịnh, Trần Anh Tuấn, Đặng Thiên Vạn. Ông Nguyễn Văn Tịnh, người một thời từng huấn luyện đội mạnh là Công nghiệp thực phẩm TP HCM cho biết: "Tôi từng huấn luyện rất nhiều học trò trong cuộc đời làm thể thao của mình. Nhưng tình cảm của các nữ cầu thủ vẫn khiến tôi xúc động hơn cả. Mỗi dịp lễ, hoặc sau các chuyến thi đấu trở về, họ đều sang thăm, và mong muốn nghe những lời khuyên của chúng tôi". Mặc dù đã về hưu, và không còn huấn luyện đội tuyển TP HCM, nhưng các học trò: Kim Hồng, Thúy Oanh,... vẫn thường sang thăm HLV này.


Có những nỗi đau mà các nữ tuyển thủ phải âm thầm chịu đựng.


Khi còn cống hiến được cho thể thao đã thế. Giã từ sự nghiệp, cuộc sống của các nữ cầu thủ còn khó khăn hơn. Rất ít trong số họ đủ khả năng vào làm việc trong các cơ quan nhà nước. May mắn hơn cả có Bùi Hiền Lương (Hà Nội), Lưu Ngọc Mai, Kim Hồng, Mỹ Oanh (TP HCM) được đào tạo thành HLV. Số đông còn lại đang bươn chải ngoài xã hội để kiếm sống. Hiện tại, các nữ cầu thủ trẻ đã ý thức cao hơn trong việc mưu sinh của mình sau bóng đá. Họ tập trung cao cho việc tập luyện chuyên môn, trau dồi văn hóa. Hơn 90% các cầu thủ nữ của đội tuyển TP HCM đều đã tốt nghiệp phổ thông trung học. Trong số đó, đội trưởng Kim Chi, Anh Đào đã có bằng cử nhân trường Đại học TDTT.

Hiện nay, xã hội cũng đã bắt đầu ghi nhận cao hơn sự cống hiến của các nữ cầu thủ. Tiền thưởng gần 3 tỷ đồng (kỷ lục) cho đội tuyển bóng đá nữ Việt Nam giành HC vàng SEA Games 23 vừa qua như một niềm an ủi lớn cho họ. Bên cạnh đó, nhiều đơn vị kinh tế sẵn sàng đón nhận, đào tạo các nữ cầu thủ làm việc sau khi giã từ sự nghiệp thể thao đã trở thành liều "doping tinh thần" vô cùng quan trọng cho bóng đá nữ Việt Nam trong tương lai. Nếu được sự hậu thuẫn mạnh mẽ của xã hội, bóng đá nữ Việt Nam hứa hẹn sẽ càng phát triển mạnh hơn. Rất có thể, trong tương lai gần, vị trí thứ 6 châu Á hiện tại của đội tuyển bóng đá nữ Việt Nam sẽ trở thành quá khứ. Bóng đá nữ Việt Nam có tiềm năng lớn vươn đến đẳng cấp châu lục.

Nguyễn Tuấn



http://www.vnexpress.net/Vietnam/The-thao/2006/01/3B9E5549/
Đăng nhập để trả lời
0


Đăng nhập để trả lời
0
Bóng đá nữ Mỹ thắng Canada 2-0

28-June-2005


Huấn luyện viên Greg Ryan (AP)


Chiều chủ nhật 26 tháng 6, trong lần ra quân đầu tiên dưới sự dẫn dắt của huấn luyện viên mới Greg Ryan, đội tuyển bóng đá nữ của Mỹ đã thắng Canada 2-0 trong trận thân hữu trên sân của thành phố Virginia Beach.

Trước đây là phụ tá cho April Henreich, Greg Ryan được chỉ định làm huấn luyện viên chính thức cho đội tuyển bóng đá nữ của Mỹ hồi tháng Tư sau khi bà Heinrich đột ngột xin từ nhiệm hồi tháng Giêng.

Đội tuyển bóng đá nữ của Mỹ đãra sân với nhiều khuôn mặt mới, thiếu vắng một số đấu thủ tên tuổi như Mia Hamm, Julie Fowdy, Joy Fawcett đã xin về nghỉ hưu.

Tuy lối giao đấu không được kiến hiệu như đội tuyển cũ, song huấn luyện viên Ryan lạc quan là với thời gian, các dấu thủ trẻ của ông sẽ học hỏi được thêm kinh nghiệm và sẽ giữ vững được tên tuổi của đội tuyển nhà. Hai trận thân hữu sắp tới của đội tuyển nữ Mỹ là gặp Ukraine và Iceland trong tháng 7 này.


http://www.voanews.com/vietnamese/archive/2005-06/2005-06-28-voa10.cfm?CFID=41153849&CFTOKEN=87022558
Đăng nhập để trả lời
0
Trung Quốc chuẩn bị cho World Cup bóng đá nữ 2007

21 March 2006



Biểu tượng của World Cup Bóng Đá Nữ lần thứ 5 vừa được chính thức công bố tại thành phố Thượng Hải, khởi sự cho công tác chuẩn bị cho giải sẽ diễn ra tại Trung Quốc vào năm 2007.

Trung Quốc được FIFA đánh giá cao trong việc đóng góp vào sự phát triển bóng đá nữ, nhất là từ khi nước này đăng cai tổ chức Giải Vô Địch Bóng Đá Nữ lần đầu tiên của FIFA vào năm 1991.

Chủ tịch FIFA, ông Joseph Blatter đã không đến dự lễ khánh thành biểu tượng được, song đã gởi lời chúc mừng nồng nhiệt nhất, và nhận định rằng “giải bóng đá nữ vào năm tới được trở về xứ sở của nó.”

Cũng xin nhắc lại là World Cup Nữ lần trước vào năm 2003 đã chuyển từ Trung Quốc sang Mỹ do những lo ngại về dịch bệnh SARS tại Trung Quốc. Và lúc đó FIFA quyết định rằng Trung Quốc sẽ đăng cai giải này vào năm 2007.

http://author.voanews.com/vietnamese/2006-03-21-voa11.cfm
Đăng nhập để trả lời
0
Cuộc đời và sự nghiệp của vận động viên thể thao Mia Hamm.

07-September-2004


Ngôi sao bóng đá nữ của Hoa Kỳ Mia Hamm được các vận động viên bạn chọn để mang lá cờ Mỹ trong buổi lễ bế mạc Thế vận hội Athens. Đây có thể là lần chót cô tham dự thế vận hội vì sau trận thắng chung kết cho đội nhà, cô đã tuyên bố giải nghệ cùng 4 đồng đội khác. Câu chuyện phụ nữ hôm nay xin được nói về cuộc đời và sự nghiệp của vận động viên thể thao đuợc nhiều người ái mộ này.

Cô Mia Hamm đoạt huy chương vàng thế vận lần thứ nhì khi đội Mỹ thắng đội Brazil trong trận chung kết bóng đá nữ tại Thế Vận Hội Athens vừa kết thúc tuần trước. Cô cũng góp phần đoạt huy chương vàng cho đội Mỹ vào năm 1996 ở thế vận hội Atlanta, và huy chương bạc năm 2000 tại thế vận hội Sydney.

Cô Hamm năm nay 32 tuổi sẽ giải nghệ sau 17 năm trong nghề, với thành tích 153 lần đá vào gôn và giúp đội Mỹ đoạt 2 giải vô địch World Cup bóng đá nữ.

Khi được chọn để mang lá cờ Mỹ trong lễ bế mạc thế vận hội Athens, cô Hamm đã tỏ vẻ rất xúc động:


Được đồng đội bầu để cầm cờ, là một trong những vinh dự lớn nhất cho tôi. Và tôi mong sẽ được đứng cạnh 4 bạn đồng đội thân mến của tôi. Bởi vì không có họ, thì hành trình này sẽ không đáng ghi nhớ. Tôi sẽ mang lá cờ với niềm kiêu hãnh không thể tả được, và mong rằng mọi người nhìn tôi sẽ cảm nhận được điều đó.


Bốn người bạn đồng đội mà cô Hamm nói tới là Kristine Lilly, Brandi Chastain, Julie Foudy và Joy Fawcett, cùng với cô được mệnh danh là "bộ ngũ tuyệt" đã cùng với Hamm thực hiện cuộc hành trình dài tại giải World Cup năm 2001.

Cô Hamm là cầu thủ bóng đá đầu tiên được chọn mang lá cờ Mỹ tại thế vận hội.

Huấn luyện viên đội Mỹ Tony DiCicco từng nhận xét rằng một trong các ưu điểm của Mia là tính đồng đội. Vì thế mà cô không được thoải mái mấy khi được gán cho danh hiệu Nữ cầu thủ bóng đá xuất sắc nhất thế giới. Nhưng ông DiCicco phải thừa nhận rằng cô rất xứng đáng với danh hiệu này trên sân chơi.

Mia Hamm là một người nhút nhát và ăn nói nhỏ nhẹ nhưng có ảnh hưởng rất lớn đến các cầu thủ trẻ trên khắp thế giới. Tài năng của cô đã được thừa nhận qua việc được giải nữ vận động viên xuất sắc nhất liền trong 5 năm từ 1994 đến 1998. Chưa có nữ vận động viên nào được vinh dự đó.

Cô Mia lớn lên trong một gia đình quân đội, nói đúng ra Mia thuộc dòng dõi không quân. Lúc thiếu thời, cô sống tại nhiều căn cứ quân sự trên khắp thế giới, trong đó có các tiểu bang California, Texas, Virginia và bên Ý cùng với 5 anh chị em và cha mẹ là đại tá Bill và bà Stephanie Hamm. Cha cô mê bóng đá hồi ở Italia và đã hối thúc cô tập chơi, nhưng thực ra cô chơi mọi môn thể thao theo mùa. Cô kể là cứ dọn nhà đến căn cứ nào thì cô lại có bạn mới và nhập bất cứ đội thể thao nào. Cuối cùng thì cô làm quen nhiều hơn với bóng đá vì anh cô là Garrett chơi môn này rất khá.

Vào năm 14 tuổi, Mia nổi bật trong đội bóng đá trường cô ở tiểu bang Texas và đã thu hút được sự chú ý. Một huấn luyện viên ở Waco gọi cho một người bạn là ông Anson Dorrance và nói rằng ông cần phải đến xem cô bé này. Ông Dorrance đã huấn luyện cho đội bóng đá nữ của trường đại học North Carolina từ năm 1979 và là huấn luyện viên đội tuyển Mỹ từ năm 1985 đến năm 1994. Ông thường nhận được nhiều cú điện thoại như vậy, nhưng ông cũng vẫn đến Texas.

Mia đã gia nhập đội tuyển Mỹ vào năm 15 tuổi, và trở thành thành viên trẻ tuổi nhất của đội tuyển từ trước đến giờ. Cô theo huấn luyện viên Dorrance đến North Carolina và trong những năm ở trường đại học North Carolina, cô đã giúp đội bóng nữ đoạt 4 giải vô địch quốc gia.

Mia trở thành cầu thủ bóng đá nổi tiếng nhất của Mỹ trong thập niên 1990. Với tài năng và ngoại hình của cô, cô đã được mời làm quảng cáo cho hãng sản xuất trang bị thể thao nổi tiếng Nike, cùng các hãng nước ngọt Garorade, Pepsi-Cola và hãng bánh ngọt Nabisco. Cô đã được tạp chí People của Mỹ chọn là một trong 50 người đẹp nhất vào năm 1997.

Là một người có cuộc sống rất riêng tư, cô Mia đã chịu nhiều áp lực khi các cơ quan truyền thông khai thác chuyện cô ly dị với chồng và sau đó hứa hôn với ngôi sao bóng chầy Nomar Garciaparra. Cô đã trải qua một giai đoạn đen tối trong sự nghiệp bóng đá vào thời điểm này, chỉ đá vào gôn được có 6 lần trong 19 trận đấu.

Hồi phục thể lực vào năm 2002, tuy chỉ đóng vai cầu thủ dự bị và chỉ đá thay vào hiệp hai sau khi bị chấn thương đầu gối, Mia Hamm đã đạt được thành tích cao nhất trong năm đó bằng cú sút thắng quyết định cho đội Mỹ trước đội Canada trong trận chung kết giải bóng đá nữ CONCACAF. Sau khi anh Garrett của cô qua đời năm 1997 vì bệnh ung thư tuỷ, cô đã thành lập hội Mia Hamm để gây quỹ nghiên cứu về chứng bệnh này và tạo thêm cơ hội cho các thiếu nữ tham gia các môn thể thao.

Cô Mia Hamm cho biết cô đã chọn đúng lúc để giải nghệ, cả về mặt nghề nghiệp lẫn về mặt cá nhân. Cặp giò ở tuổi 32 của cô gần như không chịu thấu hết trận đấu chung kết với Brazil, mà cô thừa nhận đã chiến thắng là nhờ các bạn đồng đội. Cô đã tìm thấy hạnh phúc bên người bạn đời Nomar Garciaparra và sẵn sàng trở thành cổ động viên toàn thời gian cho đội Chicago Cubs và sau nữa là trở thành một người mẹ.

http://www.voanews.com/vietnamese/archive/2004-09/a-2004-09-07-10-1.cfm


📎 aaaa
Đăng nhập để trả lời
0
Mia Hamm - soccer


📎 asa
Đăng nhập để trả lời
0
Bóng đá nữ – hay hay dở?
Mời quý vị bình luận về bóng đá nữ nhân giải bóng đá nữ quốc tế kết thúc tại Anh với đội Đức vô địch lần thứ Tư
» 97.61% Sự liên quan | 17/06/2005 | Thể thao

Bóng đá nữ đấu tranh để sinh tồn
Trong thế chiến thứ nhất, các nữ công nhân làm việc tại các nhà máy quốc phòng từng tham gia các trận bóng đá bởi vì nam giới lúc đó phải tham gia chiến tranh
» 97.61% Sự liên quan | 06/06/2005 | Thể thao

Euro Nữ 2005 đã sẵn sàng
Nước Anh sẽ là chủ nhà của vòng chung kết giải vô địch bóng đá nữ các quốc gia Châu Âu năm 2005 diễn ra vào chủ nhật 5/6
» 95.22% Sự liên quan | 04/06/2005 | Thể thao

Ăn mừng bóng đá xá gì đường đông!
Thính giả có những quan điểm trái ngược nhau về cách thức ăn mừng những sự kiện thể thao của đội nhà Việt Nam
» 95.17% Sự liên quan | 03/12/2005 | Việt Nam

Ý kiến thính giả về SEA Games 23
Thính giả viết thư gửi ban Việt Ngữ ủng hộ đội nhà, và mong muốn tinh thần thể thao thượng võ lấn át những sắp đặt gian dối
» 93.95% Sự liên quan | 29/11/2005 | Ý kiến của bạn

http://newssearch.bbc.co.uk/cgi-bin/search/results.pl?scope=vietnamese&tab=vietnamese&order=sortboth&q=b%C3%B3ng+%C4%91%C3%A1+n%E1%BB%AF&go.x=34&go.y=10
Đăng nhập để trả lời
0
Bóng đá nữ – hay hay dở?


17 Tháng 6 2005 - Cập nhật 16h47 GMT
Bóng đá nữ – hay hay dở?


Đội Anh đã không vượt qua được vòng đấu bảng tại giải đấu trên chính quê hương


Giải bóng đá nữ quốc tế đã kết thúc tại Anh với đội tuyển Đức vô địch lần thứ tư liên tiếp sau khi thắng Na Uy trong trận chung kết.
Mặc dù được khen ngợi là giải đấu bóng đã nữ hay nhất từ trước tới nay, những trận thi đấu của nữ giới tại Anh vẫn không thu hút được nhiều sự chú ý.


Đọc các ý kiến của các bình luận gia người Anh trước giải


Liệu các bình luận gia này có thay đổi ý kiến sau khi xem các trận đấu?


Kết qủa giải chung kết bóng đá nữ.

Qúy vị nghĩ sao về bóng đá nữ? Liệu có một ngày kia bóng đá nữ sẽ nổi như bóng đá nam? Xin dùng hộp thoại bên tay phải để đóng góp ý kiến.

------------------------------------------------------------------

Nguyen NTT, Đồng Nai

Đài BBC thân mến, cháu là người rất hâm mộ bóng đá. Thật ra bóng đá nữ cũng rất hay đấy chứ. Cháu ít xem nhiều về bóng đá nữ nhưng cháu thấy họ đá cũng hay lắm, họ có nhiều bàn thắng cũng thật đẹp. Do giới tính mà họ không thể đá như các cầu thủ nam. Bóng đá là môn thể thao vua, khi xưa chỉ dành cho nam nhưng mà hôm nay nữ cũng chơi môn này là điều rất hay.

Văn Phúc, Moscow
Tôi nghĩ một ngày nào bóng đá nữ sẽ nổi như bóng đá nam. Chỉ cần tất cả đều phải quan tâm tới từ khán giả, cầu thủ, nhà đầu tư cho tới nhà nước.

Thích TT
Tôi không có cơ hội tham gia một môn chơi thể nào, nhưng tôi rất thích xem tranh tài các môn chơi bóng, chỉ muốn làm khán giả thôi. Có lẽ trên thế giới môn bóng đá là môn chơi thể thao phổ biến nhất, bất cứ nơi nào chỉ cần hai người, một miếng đất nhỏ, một trái banh (hoặc trái gì đó tròn tròn), mỗi bên hai vật gì đó để phân định "gôn", là có thể chơi... đá bóng.

Tôi bị ảnh hưởng các môn chơi dễ đem lại kết quả hơn thua trong những khoảnh khắc ngắn của Mỹ, vì thế không xem bóng đá nam nhiều, vì họ đá rất "nghề" nên chỉ thấy banh lừa qua lừa lại chậm chạp, lâu lắm mới tạo đước một cú sút ngoạn mục, trái lại bóng đá nữ đôi khi vì... vụng về mà thường tạo ra những sự rất bất ngờ thú vị.

Mặc dù chúng ta quan niệm thưởng ngoạn thể thao khác nhau, nhưng không thể nói "tốt hay xấu" cho những người chơi thể thao là nam hay nữ. Thể thao hữu ích cho tất cả những người chơi, mà chỉ phục vụ giải trí cho người coi thôi.

Minh, Hungary
Tôi là một fan cuồng nhiệt của bóng đá (nam). Tuy nhiên tôi không khoái lắm với bóng đá nữ nếu không nói là chẳng có chút hứng thú gì với nó. Đó có lẽ cũng là cảm tưởng chung của nhiều người.

Bóng đá là nơi để thể hiện sức mạnh, kỹ thuật, ý chí. Cụ thể hơn là nó thể hiện nam tính. Bởi vậy mà bóng đá (nam) thu hút được rất nhiều fan nữ dù các bà các cô chẳng mấy ai biết luật việt vị, ném biên... nó ra làm sao.

Đàn ông mê bóng đá là bởi vì qua các cầu thủ, anh ta như thấy hình bóng nam tính dũng mãnh của mình trên sân. Còn phụ nữ thì được chiêm ngưỡng những người đàn ông nam tính dũng cảm mà mình ao ước. Bóng đá nữ cố gắng tìm kiếm những nam tính trong khi các cầu thủ đều là "hĩm". Chính hạn chế đó đã làm giảm tính hấp dẫn của bóng đá nữ.

Bill, Đức
Tôi thích xem bóng đá lắm nhưng giải bóng đá quốc tế nữ thì không theo dõi, chỉ xem tin tức thể thao qua TV mặc dù đội tuyển nữ Đức chơi kỹ thuật rất hay không thua gì đội tuyển nam.

Nhìn chung tính đến nay đội tuyển nữ rất phong độ từ hậu vệ, trung vệ và tiền đạo.

Với trận tranh tài giữa Đức và Na Uy thì rất hấp dẫn xứng đáng vào chung kết.

Cả hai đội đều có thế mạnh, Đức gặp Na-Uy là 24 lần,10 lần thắng,10 lần thua và 4 lần huề, có thể nói cả hai đều có khả năng chiến thắng trong giải 2005.

Niềm hy vọng vẫn đến và thú vị nhất khi thấy tiền đạo hay cầu thủ nào đá tung lướt với bàn tay vươn cao và chiếc áo đội tuyển cởi ra được che mặt thì hình ảnh ấy được ghi vào lịch sử bóng đá nữ rất đẹp mắt cho khán giả.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/sport/story/2005/06/050617_women_football_view_promo.shtml
Đăng nhập để trả lời
0
Bóng đá nữ đấu tranh để sinh tồn


Anh chuẩn bị cho trận đấu bóng đá nữ quốc tế đầu tiên với Scotland năm 1972


Phóng viên thể thao của đài BBC Patricia Gregory, người giúp thành lập hiệp hội bóng đá nữ vào những năm 1960, phác họa cho chúng ta biết bóng đá nữ đã vượt qua các định kiến và coi thường như thế nào để trở thành môn thể thao phổ biến nhất của giới nữ ngày nay.
Trận đấu bóng đá nữ đầu tiên trên thế giới được ghi nhận diễn ra năm 1895 tại Bắc London.

Trong thế chiến thứ nhất, các nữ công nhân làm việc tại các nhà máy quốc phòng từng tham gia các trận bóng đá bởi vì nam giới lúc đó phải tham gia chiến tranh.

Nhưng vào năm 1921, hiệp hội bóng đá (FA) quay sang lo ngại các khoản tiền quyên góp từ thiện đã không đến được các tổ chức này.

Họ đã thông qua một đạo luật cấm phụ nữ chơi bóng đá, và đạo luật này có hiệu lực tới tận tháng 12 năm 1969.

Đạo luật này không cản được những đội bóng kiên định như Dick,Kerr Ladies (thuộc Preston) hay Manchester Corithians- nhưng sự khích lệ lớn để bóng đá nữ phát triển trở lại chính là chiếc cúp vô địch thế giới mà đội Anh giành được năm 1966.



Một trận đấu bóng từ thập niên 1920


Bắt đầu xuất hiện các câu lạc bộ dù trước tiên rất khó để tập hợp họ nhưng may mắn là vào năm 1967 Arthur Hobbs, người đang tổ chức giải Deal giành cho các quí cô (mà mọi người biết sau này), đã liên hệ với đội bóng của tôi (tác giả bài báo này Patricia Gregory).

Athur hiểu rằng các đội bóng cần được tập hợp và vài năm sau đó chúng tôi đã đưa họ vào các liên đoàn. Cuối năm 1969, Hiệp hội bóng đá các Quí cô của Anh ra đời.

Tên này ngay lập tức được đổi thành Hiệp hội bóng đá Nữ bởi vì mọi người cho rằng ý nghĩa của từ “nữ giới” rộng hơn từ “quí cô”, được coi là phù hợp với các môn thể thao quí tộc thời xưa như golf!.

Vào thời đó, Hiệp hội gồm một vài đội của Bắc Ireland, Scotland và xứ Wales, nhưng rốt cuộc các hiệp hội bóng đá nam khác ở Anh tỏ rõ chúng tôi không thể thống trị đội bóng của họ.

Ban đầu, Hiệp hội bóng đá Anh đã do dự trong việc thay đổi các điều luật nhưng những người đại diện kiên trì đã khiến đạo luật ban hành năm 1921 bị hủy bỏ và các đội bóng của chúng tôi có thể chơi tại các sân địa phương và có các trọng tài chính thức, bởi vì họ đã được coi là thành viên hiệp hội.

Cuối năm 1971, UEFA cho rằng bóng đá nữ cần được điều hành riêng và trong một cuộc bỏ phiếu lịch sử, chỉ có duy nhất Scotland bỏ phiếu chống trong khi 31 quốc gia đã bỏ phiếu thuận.

Vào tháng Hai năm 1972, Hiệp hội bóng đá Anh đã coi Hiệp hội bóng đá Nữ là “tổ chức điều hành duy nhất của bóng đá nữ ở Anh vào lúc này”.

Trong suốt 20 năm tiếp theo, WFA đã vật lộn để phát triển bóng đá nữ:

• Cúp vô địch bóng đá Nữ bắt đầu năm 1971 do Mitre tài trợ
• Hội đồng thể thao và Hội đồng thể thao Trung Ương cũng cung cấp tài chính và các hỗ trợ khác
• Các trọng tài nữ chỉ được WFA công nhận, cho đến khi Đạo luật Chống phân biệt Giới tính có hiệu lực FA phải thừa nhận rằng họ có thể đăng ký cầm còi với Hiệp hội Địa phương.
• Đội tuyển bóng đá nữ quốc gia đầu tiên của Anh được thành lập và trận đầu của họ là gặp Scotland tại Greenock ngày 18 tháng 11 nam 1972- ngẫu nhiên đúng 100 năm kể khi đội tuyển nam của Anh có trận đấu quốc tế đầu tiên tại Glasgow.Kết quả là đội nữ Anh đã thắng 3-2.

Giữa những năm 80, WFA được sáp nhập với FA và có được một vị trí trong Hội đồng nhưng vẫn phải tiếp tục đấu tranh và đến năm 1993 họ buộc phải quyết định trao quyền lãnh đạo giải cho FA.

Và với nỗ lực và cố gắng cá nhân của rất nhiều người, các câu lạc bộ/liên đoàn bóng đá nữ vẫn không ngừng phát triển- cũng giống như các câu lạc bộ bóng đá nam ở nước này.

Ngày nay, bóng đá đã thay thế bóng rổ để trở thành môn thể thao phổ biến nhất của nữ giới ở Anh với hơn 100,000 cầu thủ. Thật là một bước tiến dài.

Nếu bạn biết bất cứ thông tin, sự kiện hoặc ảnh của bóng đá nữ những ngày đầu thành lập, hay có ý kiến đóng góp hãy chia sẻ với chúng tôi.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/sport/story/2005/06/050606_womenfootball.shtml

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-08 21:30:08HongYen>
04 Tháng 6 2005 - Cập nhật 19h21 GMT


Euro Nữ 2005 đã sẵn sàng


Đây là lần đầu tiên Anh là nước chủ nhà của một giải bóng đá nữ quan trọng


Nước Anh sẽ là chủ nhà của vòng chung kết giải vô địch bóng đá nữ các quốc gia Châu Âu năm 2005 diễn ra vào chủ nhật, sự kiện bóng đá lớn nhất của nước này kể từ Euro 1996.
Tám đội bóng được chia làm 2 bảng sẽ tranh tài giành chiếc cúp vô địch mới. Tại giải lần trước, với 3 lần đoạt ngôi vô địch, Đức đã được phép giữ cúp vĩnh viễn.

Dự kiến số người đến sân vận động của thành phố Machester hôm chủ nhật xem trận mở màn của đội Anh ở bảng A đạt con số kỷ lục.

Khoảng hơn 30,000 người sẽ đến xem đội quân của huấn luyện viên Hope Powell gặp đội Phần Lan.

Con số 18,000 người xem trận Đức đánh bại Thuỵ Điển để giành cúp vô địch năm 2001 là kỷ lục trước đây của giải này.

Cùng với sân vận động thành phố Manchester, các sân vận động Blackburn, Blackpool, Preston and Warrington Wolves' sẽ là nơi diễn ra 15 trận đấu của vòng chung kết.

Đội Anh nhận được sự khích lệ lớn trước giải đấu khi thủ tướng Anh Tony Blair kêu gọi đất nước ủng hộ cho đội bóng.

“Tôi gửi lời chúc tốt đẹp nhất tới các nữ cầu thủ đội tuyển Anh tại giải vô địch bóng đá nữ Châu âu UEFA”, ông Blair nói.

“Thật tự hào khi họ là đội đại diện cho quốc gia trên chính quê hương mình. Tôi hy vọng cả nước sẽ sát cánh cùng họ trong trận đấu giành chiến thắng trước Phần Lan vào ngày 5 tháng 6”.

Nữ cựu ngôi sao Thuỵ Điển Pia Sundhage, người đã ghi bàn thắng đầu tiên trong trận chung kết Eurro 1984, tin rằng vòng chung kết này lần sẽ diễn ra với tiêu chuẩn rất cao.

“Đây sẽ là giải tốt nhất từ trước tới nay”, Sundhage nói, "Thật khó dự đoán đội nào sẽ chơi trong trận chung kết, tuy nhiên, tôi vẫn nghĩ rằng một đội như Thuỵ Điển hoặc Đức sẽ đưa giải này lên tầm cao mới”.

Đây là lần đầu tiên Anh là nước chủ nhà của một bóng đá nữ quan trọng, và nước này hy vọng sự kiện này sẽ khiến người dân quan tâm tới bóng đá nữ.

Và đây cũng là lần đầu tiên một nữ phát thanh viên, cô Jacqui Oatley của đài BBC Radio Five Live trở thành bình luận viên cho trận đấu diễn ra tại thành phố Manchester vào chủ nhật sẽ được truyền trên sóng của đài BBC.

Các trận đấu của đội tuyển Anh cũng sẽ được truyền hình trên BBC 2 với sự giới thiệu Celina Hinchcliffe, cùng cô là các chuyên gia bình luận hàng đầu, trong đó có Gavin Peacock.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/sport/story/2005/06/050604_womeneuro2005.shtml
Đăng nhập để trả lời
0
BÓNG ĐÁ NỮ - PHÍA SAU NHỮNG TẤM HUY CHƯƠNG - CÁI THUỞ BAN ĐẦU...


NHÓM PHÓNG VIÊN THỂ THAO



Nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt, tuyển thủ Minh Nguyệt và ông Tư Ngữ (từ trái qua) trong dịp mừng tuyển nữ VN lần đầu xuất ngoại đoạt cúp vô địch tiền SEA Games

TT - Sau khi đoạt chức vô địch bóng đá nữ lần thứ ba liên tiếp tại SEA Games 23, một vài đồng nghiệp tìm đến sân Tao Đàn - đại bản doanh của bóng đá nữ TP.HCM, nơi được xem là cái nôi của cả nước về môn thể thao này - với ý định viết những bài đẫm nước mắt!

&gt;&gt; Bước qua buồn tủi
&gt;&gt; Nói “không” với tiêu cực

Tuy nhiên, mọi người đã phải ra về kèm lời than: “Ồ, chẳng có gì cả! Chị em bây giờ dù chưa sướng bằng bóng đá nam, nhưng xem ra cũng khá lắm rồi. Nơi ăn chốn ở, lương bổng đều đâu ra đó cả”! Đúng là hôm nay bóng đá nữ đã khác xưa nhiều lắm, nhờ Nhà nước lẫn xã hội đã bắt đầu quan tâm đến nhiều. Nhưng, để được như hôm nay họ đã phải chịu đựng biết bao ở hôm qua...

Đá bóng như đi… buôn lậu!

Năm 1984, chàng trai trẻ mới tốt nghiệp Đại học TDTT II được hai năm và đang là chủ nhiệm CLB bóng đá Lam Sơn (Q.5, TP.HCM) Nguyễn Quốc Hùng là người đầu tiên nghĩ đến việc đưa chị em phụ nữ đến với bóng đá.

Lúc đầu chỉ là vài VĐV điền kinh xin vào đá cho vui, trong đó có cô Đỗ Thị Mỹ Oanh sau này trở thành một trong những trụ cột của đội tuyển TP.HCM và đội tuyển quốc gia, nhưng sau đó đã thu hút được khá đông bạn nữ khác đi ngang hiếu kỳ cũng vào đá chung.

Nghe thì có vẻ dễ dàng, nhưng để duy trì các cô gái vốn đa phần là con em lao động vất vả với việc mưu sinh hằng ngày (đạp xe ba gác chở củi đi bán, bán đồ ăn...) đến tập luyện thường xuyên là cả một vấn đề. Bởi họ ăn còn không đủ, lấy đâu mà bồi dưỡng cho có sức theo các bài tập vận động.

Còn CLB cũng chẳng dư dả để có thể lo ăn, mà chỉ đảm đương được trà đá khi tập luyện cùng giày vớ và một bộ trang phục tập. Vì vậy mãi đến một năm sau, CLB bóng đá Lam Sơn mới tập hợp được một đội hình đúng nghĩa (cả cầu thủ dự bị) để có thể bắt đầu những chuyến đi đá giao hữu.

Ông Hùng, giờ là trưởng Phòng TDTT quận 5, bồi hồi nhớ lại: “Tập chạy hoài cũng chán nên khi nhận được lời mời đi thi đấu giao hữu đầu tiên ở miền Tây, ai cũng thích thú ra mặt. Bởi không chỉ được thi đấu đàng hoàng, mà khi về còn được địa phương ưu ái bán cho ít gạo giá rẻ.

Thời đó, chuyện các cô gái xách giày ra sân quả là rất mới, gây hiếu kỳ cho những địa phương mà đội đến, nên các trận đấu của họ rất đông khán giả đến xem”.

Nhưng, phong trào đang ngon lành như thế thì bị bụp một cú làm xẹp luôn. Ông Quốc Hùng kể: “Nếu như chuyến đi giao hữu miền Tây đầu tiên mở đầu cho một giai đoạn đẹp của bóng đá nữ TP.HCM, thì chuyến du đấu tại Quảng Ngãi chất chứa nhiều kỷ niệm và cũng kết thúc luôn cho một phong trào vốn đang gây được tiếng vang.

Khi đó đội nhận lời mời đấu hai trận tại Quảng Ngãi, và khi đang đá trận đầu tiên thì một quan chức của Tổng cục TDTT đang có mặt tại đây để họp về giải VĐQG đã yêu cầu không được đá tiếp trận thứ hai với lý do bóng đá nữ bị... cấm. Trước lý do hết sức vô lý này, tôi đã yêu cầu vị quan chức này đưa văn bản nào cấm ra để xem thì lại bị quật ngược ngắn gọn rằng: Không được cãi!”.

Đá nữa thì “chết” mà không đá trận thứ hai theo hợp đồng thì không có đủ tiền để về. Thế là ông Hùng nghiến răng chơi luôn. Thậm chí biết đằng nào cũng bị kỷ luật nên ông liều mình nhận lời đá thêm bốn trận nữa ở các huyện Bồng Sơn, Tam Kỳ, Đức Phổ. Hậu quả của việc bất tuân thượng lệnh này là Tổng cục TDTT đã làm áp lực buộc Phòng TDTT quận 5 phải ra quyết định kỷ luật anh.

Giờ đây ngồi nhớ lại anh Hùng cười lớn bảo: “Được cái lãnh đạo phòng hiểu và thông cảm với mình, nên quyết định kỷ luật này chỉ cho có để làm vui lòng cấp trên chứ thực tế mình chẳng sao cả. Nhưng đội nữ thì bị buộc phải giải tán!”.

Nhưng ở đời trong cái rủi lại có cái may. Tái ông thất mã mà! Nhờ đội quận 5 giải tán, lực lượng gom về đội quận 1 giúp nơi đây mạnh hơn, tạo được “cú đấm” mạnh hơn...

Cũng chẳng khá hơn gì so với quận 5, bóng đá nữ ở quận 1 bắt đầu hơi sau một chút. Và cái thuở ban đầu cũng lắm ê chề. Nói gì thì nói, trong đầu của nhiều người vẫn khó chịu lắm cái chuyện chị em phụ nữ mặc quần đùi hùng hục đuổi theo quả bóng.

Vì thế, đã có lệnh từ một lãnh đạo TP ban xuống Sở TDTT bảo dẹp ngay cái trò ấy đi. Người ngang tàng như ông Tư Ngữ dễ gì có chuyện tuân thủ ngay tắp lự lệnh cấp trên, một khi trong đầu ông đã khẳng định rằng đấy là hướng đi đúng. Cuộc chiến của ông với lãnh đạo nhiều lúc hết sức căng thẳng.

Trong đó, có một chuyến đã trở thành giai thoại của làng bóng nữ VN: trong một lần dẫn quân đi đá ở Đồng Nai, lãnh đạo Sở TDTT nhận được “mật báo”: “Thầy Tư lại dẫn bọn “nữ tặc” đi đá bóng”! Vị lãnh đạo nọ cũng không vừa, không kịp điều cả xe hơi, nhảy phóc lên xe gắn máy đuổi theo bắt ngay. Như một trò ú tim giữa dân buôn lậu với quản lý thị trường.

Xe của ông Tư với nhóm “nữ tặc” đang bon bon trên xa lộ thì cũng được biết mình đang bị săn đuổi. Ông lệnh ngay cho các nữ cầu thủ cúi rạp người xuống, dùng vải bạt trùm lên. Nhờ thế, dù “quản lý thị trường” đuổi theo nhưng chẳng biết xe nào và cũng chẳng thấy lố nhố “nữ tặc” để mà bắt!





Khai sinh rất muộn, nhưng các cô gái đá bóng của VN đã sớm phất cao cờ Tổ quốc - Ảnh: Q.Minh

Khai sinh cho bóng đá nữ



Lật lại lịch sử bóng đá nữ VN, thật ra người đi tiên phong không phải là ông Tư Ngữ. Hồi thập niên 1930, chúng ta đã có một đội nữ Cái Vồn (Vĩnh Long). Hay đội bóng được thành lập ra vẻ qui củ thật sự Tổng cuộc Thực phẩm của võ sư Lý Huỳnh Yến, ra đời ngày 4-9-1974.

Mười năm sau, những Quảng Ninh, quận 5 (TP.HCM) cũng bắt tay vào, nhưng chưa bao giờ bóng đá nữ được chính thức công nhận cả. Phải mãi đến khi ông Tư Ngữ vào cuộc, bằng những nước cờ rất “chính trị”, môn thể thao này mới chính thức được khai sinh.

Phải phát triển bóng đá nữ vì nhiều khả năng sẽ lấy vàng SEA Games trước cả nam. Ý nghĩ đó hình thành trong đầu ông Tư Ngữ một cách rất tình cờ: một buổi tối về khuya, ông đi ngang chợ Cầu Ông Lãnh và thấy một đám đông các bạn trẻ, nam có nữ có, chơi bóng đá trong lúc chờ hàng về mà bốc xếp.

Lúc ấy, lập tức trong đầu ông hiện lên câu hỏi: Tại sao không làm bóng đá nữ? Nam nữ bình quyền mà. Đàn ông đá bóng được thì cớ gì phụ nữ lại không? Chưa kể đây là môn mà thế giới cũng chỉ mới phát triển. Trong khu vực Đông Nam Á, sự vươn ra xã hội của phụ nữ VN hơn hẳn nhiều nước. Làm khéo chắc chắn bóng đá nữ sẽ có HCV trước cả nam đấy... Thế là ông về chỉ đạo ngay cho chủ nhiệm sân Tao Đàn lúc ấy là anh Phú sắp xếp sân bãi, mời các chị em vào đấy mà chơi.

Có điều bóng đá nữ bị một số người có trách nhiệm phản ứng hơi mạnh tay, và như thế làm sao chính thức ra đời được dù phong trào đã kha khá? Thế là trong đầu ông vạch ra một chiến dịch quảng bá và bắt tay thực hiện.

Tháng 5-1994, nhân việc tổ chức cuộc đua xe đạp kỷ niệm 40 năm chiến thắng Điện Biên, ông “mồi chài” ông Hoàng Vĩnh Giang rằng Hà Nội đã có đội Hoa Học Trò, Quảng Ninh có đội Than và TP.HCM có đội quận 1, tại sao chúng ta không đưa ba đội đi đá biểu diễn bà con Tây Bắc nhân kỷ niệm 40 năm chiến thắng Điện Biên.

Ông Giang lập tức “OK” ngay. Thế là Hòa Bình, Mộc Châu, Sơn La, Điện Biên... đâu đâu cũng tưng bừng xem bóng đá nữ vào buổi chiều, sau khi xem đua xe đạp vào buổi sáng. Cuộc đua ấy có vô số nhà báo đi theo và hoạt động ăn theo của bóng đá nữ cũng được khen nức nở! Chưa hết, một năm sau, ông bồi tiếp một cú “ăn theo” nữa ở cuộc đua “Về cội nguồn” (thăm lại Pắc Bó).

Toàn những cuộc đua mang ý nghĩa lịch sử, chính trị to lớn nên sự ăn theo của bóng đá nữ cũng rất đáng kể. Sau những cuộc đua ấy, ông Tư được đánh giá rất cao, được tiếp kiến với toàn những nhân vật tầm cỡ. Và gặp ai ông cũng “thổi” một câu: “Anh (hay chú) thấy không, cả trăm đội bóng nam mà có đội nào đi phục vụ chính trị, được đồng bào Đông Bắc, Tây Bắc đón chào nồng nhiệt như bóng đá nữ đâu!”.

Người dân tán thành, nhiều lãnh đạo nhà nước gật đầu đồng ý, thế là bóng đá nữ chính thức ra đời. Năm 1997 đội tuyển nữ VN đầu tiên xuất ngoại đã đoạt ngay cúp vô địch tiền SEA Games tại Malaysia, ba tháng sau đoạt HCĐ SEA Games 19, nghỉ ngơi ở SEA Games 20 vì chủ nhà Brunei không tổ chức và cất cánh làm một mạch 3 HCV liên tiếp từ 2001-2005.

Một buổi sáng đầu năm 2006, ngồi với ông Tư Ngữ nhắc lại chuyện xưa. Dù đã 77 tuổi nhưng ông vẫn còn tráng kiện với giọng cười sảng khoái: “Đời tôi sướng nhất là vụ bóng đá nữ. Có điều mình muốn nhưng không có mấy cháu nó hi sinh thì cũng bằng thừa...”.

“Họ thật sự là những ngôi sao. Nhưng “sao” bóng đá nữ sao mà bình dị, sẵn sàng đứng bán bánh mì khi đã nổi tiếng, hay hết trận đấu đã trở về trên bục giảng trong tà áo dài thướt tha...

(Theo TTO)

http://www.vietducinfo.com/vietducinfo/show_article.php?article_id=10702
Đăng nhập để trả lời
0
Hồi thập niên 1930, chúng ta đã có một đội nữ Cái Vồn (Vĩnh Long).


Bóng đá Nam Kỳ
Những người chơi bóng đầu tiên ở Sài Gòn là những công chức, thương gia hay binh lính người Pháp, sau đó, một số ít người Việt Nam cũng bắt đầu tham gia. Họ tập hợp nhau lại thành câu lạc bộ, lấy tên là Cercle Sportif Saigonnais. Quả bóng bầu dục xuất hiện lúc đầu sau được thay hẳn bằng bóng tròn, sân chơi là công viên thành phố, còn gọi là Jardin de la Ville, nay là sân Tao Đàn.

Năm 1905, đội bóng của chiến hạm Anh mang tên King Alfred ghé thăm Sài Gòn, và đã đấu giao hữu với một đội gồm những cầu thủ người Pháp và Việt, đây là trận bóng quốc tế đầu tiên tại Việt Nam.

Năm 1906, E. Breton, một uỷ viên Pháp trong L'Union des Sociétés Francaises des Sports Athlétiques đem luật bóng đá sang Việt Nam phổ biến, và trong vai trò hội trưởng, ông đã chấn chỉnh lại Cercle Sportif Saigonnais theo cách tổ chức của các câu lạc bộ bóng đá bên Pháp. Nhiều câu lạc bộ khác được bắt chước thành lập và hoạt động, như: Infanterie, Saigon Sport, Athletic Club, Stade Militaire, Tabert Club... Các giải bóng đá cũng bắt đầu được tổ chức từ đó. Đội Cercle Sportif Saigonnais do được tổ chức, huấn luyện có bài bản, nên đã liên tiếp thắng nhiều mùa giải trong các năm: 1907, 1909, 1910, 1911, 1912, 1916...

Nhiều người Việt nắm được luật và kỹ thuật bóng đá nên tự lập đội bóng của mình. Hai đội bóng Việt Nam đầu tiên thành lập năm 1907 là Gia Định Sport do các ông Ba Vẻ, Phú Khai dẫn dắt và đội thứ hai là Ngôi sao Xanh (Etoile Bleue) của ông huyện Nguyễn Đình Trị, về sau hợp nhất lại thành đội Ngôi sao Gia Định. Trước năm 1920, đội Ngôi sao Gia Định đã thắng tất cả các đội bóng kể cả đội Cercle Sportif Saigonnais của ông Breton (1917), giành Cúp vô địch.

Ngoài ra còn có các đội như: Victoria Sportive, Commerce Sport, Jean Comte, Sport Cholonaise, Khánh Hội Sport, Tân Định Sport, Gò Vấp, Hiệp Hoà, Chợ Quán, Phú Nhuận, Đồng Nai, Enfants de Troupe...; ở các tỉnh có các đội: Thủ Dầu Một, Cần Thơ, Sóc Trăng, Sa Đéc, Gò Công, Châu Đốc, Mỹ Tho...

Sân bãi cũng được phát triển thêm như sân Citadelle (tức sân Hoa Lư), sân Renault (tức sân Thống Nhất); sân Fourières (ở Bà Chiểu, gần lăng Lê Văn Duyệt), sân Mayer (góc đường Võ Thị Sáu - Trần Quốc Thảo), sân Marine (ở gần Trung tâm Mắt thành phố Hồ Chí Minh)...

Sau đó, giới hâm mộ và những nhà dẫn dắt hợp tác thành lập một Tổng cuộc Bóng Đá riêng cho người Việt, bầu ông Nguyễn Đình Trị làm Trưởng ban Trị sự, và mua đất làm sân riêng. Lúc ấy đã có một Tổng cuộc Bóng Đá do người Pháp chủ trì, nên việc hợp tác giữa hai Tổng cuộc không thể thực hiện, nhưng hai bên vẫn hợp tác tổ chức những cuộc thi đấu, như giải Vô địch Nam Kỳ. Trong trận đấu giữa Cercle Sportif Saigonnais và Ngôi sao Gia Định năm 1925, trọng tài người Pháp đã đuổi cầu thủ Paul Thi ra khỏi sân, khiến cầu thủ này của đội Ngôi sao Gia Định bị treo giò vĩnh viễn làm cho việc hợp tác thêm khó khăn. Giải Vô địch Nam Kỳ bị gián đoạn trong nhiều năm, chỉ bắt đầu lại năm 1932, với 6 đội người Việt và 3 đội người Pháp.

Giai đoạn 1925-1935, đội Ngôi sao Gia Định tiếp tục nổi tiếng với các cầu thủ như: Sách, Thơm, Nhiều, Quý, Tịnh, Xường, Trung, Thi, Vi, Mùi, Tiếc, Rớt, Tài, Út, Danh, Giỏi, E. Quang... Trong thời gian này, có khoảng 29 giải bóng đá đủ loại được tổ chức, đội Ngôi sao Gia Định đăng quang vô địch 8 lần, số còn lại chia đều cho các đội Victoria, Khánh Hội, Cercle Sportif Saigonnais, Jean Comte, Auto-Hall (Nam), Commerce Sport, Thủ Dầu Một...


Khoảng năm 1932, ở Cần Thơ xuất hiện đội bóng đá nữ đầu tiên là đội Cái Vồn do ông bầu Sửu (tức Trần Khắc Sửu) thành lập, vài năm sau, có thêm đội Bà Trưng ở Rạch Giá - Long Xuyên. Năm 1933, đội nữ Cái Vồn thi đấu với đội nam Paul Bert tại sân Mayer và hòa 2-2, lập nên một kỳ tích trong lịch sử bóng đá Việt Nam.


Giai đoạn 1945-1954, đội Ngôi sao Gia Định tiếp tục ngự trị trên bóng đá Nam Kỳ với những cầu thủ xuất sắc khác như: Maurice Tài, Coón, Lý Đức, Quới, Hiếu, Thọ 2, Tư, Mai, Mỹ, Thách, Thọ Ve, Bùi Nghẻn, Khê...

Ngoài các giải, Cup được tổ chức tại Sài Gòn và ở các tỉnh, Tổng cuộc Bóng Đá An Nam còn tổ chức tiếp đón nhiều đội bóng nước ngoài, và cử đội tuyển đi thi đấu tại Thái Lan, Campuchia, Malaysia,... cao trào ấy đã làm môn thể thao vua này lan rộng ra cả nước.


Bóng đá Bắc Kỳ và Trung Kỳ
Bóng đá xâm nhập Bắc Kỳ khoảng năm 1906-1907. Báo thời đó đề cập năm 1909, hai đội Lê Dương Đáp Cầu (Legion Đáp Cầu) và đội Olympique Hải Phòng đã thi đấu với nhau. Trận đầu đội Olympique Hải Phòng thắng 2-1, nhưng ở lần sau đội Lê Dương Đáp Cầu đã thắng lại đội Olympique Hải Phòng 8-1 trên sân Hải Phòng.

Tại Hà Nội, tháng 2 năm 1912, Câu lạc bộ Bóng đá Hà Nội (Stade Hanoien) ra đời, gồm các cầu thủ người Việt và một số người Pháp như Menin, Megy, Bernard, Bonardi... Về phía quân đội Pháp có các đội như Trung đoàn Bộ binh Thuộc địa (Régiment d'Infanterie Coloniale, RIC), Ngôi Sao Xanh (Étoile Bleue), Lê Dương Đáp Cầu, Lê Dương Việt Trì... Ngày 1 tháng 11 năm 1913, đội Câu lạc bộ Bóng đá Hà Nội đá với Trung đoàn Bộ binh Thuộc địa, kết quả đội bộ binh Pháp thắng 5-3.

Những năm 1910-1920, các đội bóng ở Bắc Kỳ phát triển nhưng các trận đấu thường diễn ra ở các bãi trống, như các ngã ba, ngã tư phố vắng... Về sau, đội Chớp Nhoáng (Eclair) và Câu lạc bộ Bóng đá Hà Nội mới hợp tác lập ra sân Nhà Dầu (gần cầu Long Biên). Còn sân Mangin (nay là sân Cột Cờ) là do Quân đội Pháp quản lý và dùng cho các giải đấu chính thức.

Giai đoạn 1930-1940, Hà Nội có các đội bóng như: Chớp Nhoáng (do Trần Văn Quý cầm đầu), Câu lạc bộ Bóng đá Hà Nội, Racing Club, Lạc Long Ngọn giáo (La Lance), Hoả Xa (Usaga), Trường Bưởi (Chu Văn An hiện nay), Đại học (Université Club), Ngân Hàng, Ô-tô Han (Auto Hall). Hải Phòng có các đội Voi vàng Đất cảng, Olympique Hải Phòng, Mũi Tên (La Flèche), Radium (Trung Học), Thanh niên Bắc Kỳ (La Jeunesse Tonkinoise). Nam Định có đội Hồng Bàng; Phủ Lý có đội Phủ Lý Thể thao; Lạng Sơn có đội Le Semeur.

Miền Trung Việt Nam có các đội như ASNA (Vinh); Sept (Huế); Touranne và Faifo Cheminot của Nha Trang.


Giai đoạn 1954-1975
Thế chiến thứ hai và chiến tranh Việt - Pháp đã làm gián đoạn sự phát triển bóng đá Việt Nam. Cho đến năm 1954, sau khi hiệp định Genève được ký kết, phong trào bóng đá ở cả hai miền mới được phục hồi và phát triển trở lại.


Miền Bắc: Việt Nam Dân Chủ Cộng HòaTại miền Bắc Việt Nam đội bóng đá Thể Công của Quân đội Nhân dân Việt Nam thành lập ngày 23 tháng 9 năm 1954, nhiều năm liền đoạt chức vô địch.

Năm 1960 Đội tuyển Việt Nam Dân chủ Cộng hoà (do cầu thủ của Trường Huấn luyện quốc gia và đội Thể Công) được sự giúp đỡ của các chuyên gia Liên Xô, Trung Quốc, Đức... đã đạt thành tích cao ở các giải Ganefo (Indonesia, 1963) và Ganefo Châu Á (Campuchia, 1966).

Những cầu thủ nổi tiếng giai đoạn này: Thọ, Long, Phàn, Ngọc, Chính, Vinh, Từ Hiển, Hùng (xồm), Khánh, Giáp, Thế Anh...


Miền Nam: Việt Nam Cộng Hòa
Tại miền Nam Việt Nam, vào cuối thập kỷ 1950, đội bóng của Việt Nam Cộng hòa đã trở thành 1 trong 4 cường quốc bóng tròn châu Á, khi lọt vào vòng chung kết giải Vô địch châu Á 1960 cùng với Nam Hàn, Ấn Độ, Trung Hoa (do Hồng Kông đại diện).

Năm 1954, đội Ngôi sao Gia Định giải tán, nhóm cầu thủ về đầu quân cho AJS (Association de la Jeunesse Sportive), hoặc đội Cảnh Sát.

Từ năm 1960 đến năm 1966, đội bóng của Việt Nam Cộng hoà thường được xếp hạng từ thứ ba đến thứ nhất trong các giải bóng đá tại châu Á. Đội bóng của Việt Nam Cộng hoà, dưới sự hướng dẫn của huấn luyện viên Karl-Heinz Weigang người Đức, đã đoạt Cúp Merdeka lần thứ 10 do Malaysia tổ chức năm 1966, với sự tham dự của 12 đội bóng của 12 nước.

Đội AJS, đội Cảnh Sát, đội Tổng Tham Mưu (của Quân lực Việt Nam Cộng hòa) và đội Quan Thuế luân phiên thống trị bóng đá miền Nam cho đến năm 1975.

http://vi.wikipedia.org/wiki/L%E1%BB%8Bch_s%E1%BB%AD_b%C3%B3ng_%C4%91%C3%A1_Vi%E1%BB%87t_Nam
Đăng nhập để trả lời
0
đội nữ Cái Vồn


Khoảng năm 1932, ở Cần Thơ xuất hiện đội bóng đá nữ đầu tiên là đội Cái Vồn do ông bầu Sửu (tức Phan Khắc Sửu) thành lập, vài năm sau, có thêm đội Bà Trưng ở Rạch Giá - Long Xuyên.


LỊCH SỬ BÓNG ÐÁ VIỆT NAM

(I): 1896-1975

Võ Quang Hào

________________

Từ lâu, mỗi khi viết hoặc nói về bóng đá quốc tế, tôi vẫn ao ước sẽ có dịp giới thiệu lịch sử bóng đá Việt Nam. Nhưng sinh sau đẻ muộn, xuất ngoại sớm, lại không chuyên ngành nghiên cứu, đành bó tay trước lỗ hổng tài liệu. May mắn gần đây được đọc một số bài báo trong nước trên Internet về đề tài này, đối chiếu thấy phù hợp với lời tường thuật của bố già (xưa cũng thuộc vào loại dân ghiền bóng đá) và với những gì còn lưu lại trong ký ức bản thân, tôi lạm phép tổng hợp thành bài viết dươi đây. Mặc dù có thể còn nhiều sai sót trong chi tiết (nhất là về danh từ riêng, các tài liệu sử dụng phần lớn có lẽ cũng chỉ xuất phát từ trí nhớ, lại có thể muốn tránh một số chữ cấm kỵ, hoặc ngược lại, hiện đại hoá quá lố một số từ), hy vọng nó đã tạo được một cái nhìn toàn bộ tương đối chính xác về bóng đá Việt Nam cho các độc giả yêu bộ môn thể thao này ở hải ngoại.

________________



1) PHÁT TRIỂN NỘI BỘ

Theo những tài liệu còn lưu giữ được thì bóng đá đã theo chân người Pháp du nhập vào nước ta vào khoảng năm 1896. Và tất nhiên, trước tiên là tại Nam Kỳ, sau mới lan ra Bắc và Trung.

a) Miền Nam

Những người chơi bóng đầu tiên ở Sài Gòn là người Pháp (công chức thuộc địa, thương gia, binh lính), và sân chơi của họ mỗi cuối tuần là công viên thành phố, tên Pháp lúc bấy giờ gọi là Jardin de la Ville (Vườn Ông Thượng, sân Tao Đàn bây giờ). Dần dà, những người Âu có điều kiện khác cùng tới chơi. Sau đó, một số ít người Việt Nam, công chức hoặc thương gia mang quốc tịch Pháp, cũng bắt đầu tham gia. Quả bóng bầu dục đôi khi còn xuất hiện lúc đầu được thay hẳn bằng bóng tròn, và họ tập hợp nhau lại thành câu lạc bộ, lấy tên là Cercle Sportif Saigonnais. Năm 1905, đội bóng của chiến hạm Anh mang tên King Alfred ghé thăm Sài Gòn, và đã đấu giao hữu với một đội Pháp Việt; đây là trận bóng quốc tế đầu tiên tại Việt Nam. Năm 1906, E. Breton, một uỷ viên Pháp trong L'Union des Sociétés Francaises des Sports Athlétiques (1) đem luật lệ bóng đá sang Việt Nam phổ biến, và trong vai trò Hội Trưởng, chấn chỉnh lại Cercle Sportif Saigonnais theo cách tổ chức của các câu lạc bộ bóng đá bên Pháp. Nhiều câu lạc bộ khác được bắt chước thành lập và hoạt động, như Infanterie, Saigon Sport, Athletic Club, Stade Militaire, Tabert Club... Các giải bóng đá cũng bắt đầu được tổ chức từ đó.

Do được tổ chức, huấn luyện có qui củ hơn, Cercle Sportif Saigonnais liên tiếp thắng nhiều mùa giải: 1907, 1909, 1910, 1911, 1912, 1916... Dân ta rất nhạy cảm với bóng đá, sớm yêu thích và tự thấy mình cũng có thể chơi bóng đá giỏi nên bắt chước; học sinh, thợ thuyền, công chức rủ nhau chơi, dù trong điều kiện cực kỳ khó khăn, nhất là về sân bãi. Nhưng chỉ trong vài năm, nhiều người Việt đã nắm được luật lệ và kỹ thuật bóng đá nên tự lập đội bóng của mình, lấy tên là Gia Ðịnh Sport (đội bóng Việt Nam đầu tiên, thành lập năm 1907, do các ông Ba Vẻ, Phú Khai dẫn dắt, sau nhập một với đội Ngôi Sao Xanh (Etoile Bleue) của ông huyện Nguyễn Ðình Trị, thành Ngôi Sao Gia Ðịnh). Từ năm 1920 thì ta đã có nhiều cầu thủ hay. Ngôi Sao Gia Ðịnh đã thắng tất cả các đội bóng khác mà số đông là đội người Âu, kể cả đội Cercle Sportif Saigonnais của ông Breton (1917), giành Cúp vô địch. Suốt thập kỷ 1925-1935, đội Ngôi Sao đã lừng danh với một thế hệ cầu thủ còn được nhiều người nhắc nhở cho đến nay: Sách, Thơm, Nhiều, Quý, Tịnh, Xường, Trung, Thi, Vi, Mùi, Tiếc, Rớt, Tài, Út, Danh, Giỏi, E. Quang... Sang thập kỷ 1945-1954, đội Gia Ðịnh còn tiếp tục ngự trị trên bóng đá Nam Kỳ với một thế hệ cầu thủ xuất sắc khác: Maurice Tài, Coón, Lý Ðức, Quới, Hiếu, Thọ 2, Tư, Mai, Mỹ, Thách, Thọ Ve, Bùi Nghẻn, Khê…

Cũng trong thập kỷ 1920, tự thấy mình có thể đứng độc lập được, giới hâm mộ và những nhà dẫn dắt hợp tác thành lập một Tổng Cuộc Bóng Ðá riêng cho người Việt, bầu ông Nguyễn Đình Trị làm Trưởng Ban Trị Sự, và mua đất làm sân riêng. Lúc ấy đã có một Tổng Cuộc Bóng Ðá do người Pháp chủ trì, nên việc hợp tác giữa hai Tổng Cuộc không thể tốt đẹp. Dù vậy, hai bên vẫn phải hợp tác tổ chức những cuộc thi đấu, như Giải Vô Ðịch Nam Kỳ chẳng hạn. Trong một trận nẩy lửa giữa Cercle Sportif Saigonnais và Ngôi Sao Gia Ðịnh năm 1925, việc trọng tài người Pháp đã đuổi cầu thủ Paul Thi ra khỏi sân sau một cuộc xô xát, khiến cầu thủ này của đội Ngôi Sao bị treo giò vĩnh viễn sau đó, càng làm cho việc hợp tác thêm khó khăn. Giải Vô Ðịch Nam Kỳ bị gián đoạn trong nhiều năm, chỉ bắt đầu lại năm 1932, với 6 đội người Việt và 3 đội người Pháp. Tuy vậy, từ 1925 đến 1935 cũng có đến khoảng 29 giải bóng đá đủ loại được tổ chức, Gia Ðịnh một mình đăng quang hết 8 lần, xác định vai vế vua bóng đá miền Nam Việt một thời, số còn lại chia đều cho các đội Victoria, Khánh Hội, Cercle Sportif Saigonnais, Jean Comte, Auto-Hall (Nam), Commerce Sport, Thủ Dầu Một…

Ở miền Nam, về các đội bóng vùng Sài Gòn, ngoài Ngôi Sao Gia Ðịnh, còn có Victoria Sportive, Commerce Sport, Jean Comte, Sport Cholonaise, Khánh Hội Sport, Tân Định Sport, Gò Vấp, Hiệp Hoà, Chợ Quán, Phú Nhuận, Đồng Nai, Enfants de Troupe…; ở các tỉnh có: Thủ Dầu Một, Cần Thơ, Sóc Trăng, Sa Đéc, Gò Công, Châu Đốc, Mỹ Tho... Còn về sân, phải kể đến các sân Vườn Ông Thượng (tức sân Tao Đàn), sân Citadelle (tức sân Hoa Lư), sân Renault (sau đổi thành sân Cộng Hoà, tức sân Thống Nhất ngày nay); một số khác chỉ còn trong ký ức như các sân Fourières (ở Bà Chiểu, gần lăng Lê Văn Duyệt), Mayer (góc đường Võ Thị Sáu - Trần Quốc Thảo ngày nay), và Marine (ở gần Trung tâm Mắt Thành Phố hiện nay)... Trên các sân này, đã xuất hiện bao thế hệ cầu thủ bóng đá Việt Nam mà tên tuổi vẫn còn lưu mãi trong ký ức tập thể của giới mộ điệu.

Ngoài các giải, cúp khá rầm rộ tại Sài Gòn và ở các tỉnh, Tổng Cuộc Bóng Ðá An Nam còn tổ chức tiếp đón nhiều đội bóng nước ngoài, và cử đội tuyển đi thi đấu tại Thái Lan, Campuchia, Malaysia,... Cao trào ấy đã làm môn thể thao vua này lan rộng ra cả nước. Đi đến đâu, bóng đá cũng được dân ta hưởng ứng, luyện tập, và tham gia nhiệt tình. Thuở ấy bóng đá chưa thành nghề mưu sinh, và người chơi bóng chỉ xem đây là một thú tiêu khiển, và tập luyện nhằm nâng cao sức khỏe là chính yếu. Đa phần cầu thủ đều sống đạm bạc, đi bộ hay đón xe thổ mộ đến sân tập dượt; thỉnh thoảng mới được các chủ hội cho vài cắc ăn hủ tiếu, uống cà phê khi đá thắng.



Một khía cạnh lý thú khác: mặc dù là cội nguồn bóng đá của cả nước, Sài Gòn chưa có bóng đá nữ. Khoảng năm 1932, ở miệt Cần Thơ mới xuất hiện đội bóng nữ Cái Vồn do ông bầu Sửu thành lập (kỹ sư canh nông Trần Khắc Sửu, sau làm tổng thống VNCH khoảng 1964-1965; còn Cái Vồn là đội nữ đầu tiên của Việt Nam và có thể của cả Á Châu!). Vài năm sau, có thêm đội Bà Trưng ở miệt Rạch Giá - Long Xuyên. Vào những dịp lễ Tết, các đội này kéo «gánh» lên Sài Gòn... biểu diễn. Một kỳ tích: năm 1933, đội nữ Cái Vồn thi đấu với đội nam Paul Bert tại sân Mayer, và hòa 2-2!




b) Miền Bắc và Trung
Ở miền Bắc, cho đến khoản năm 1900, ba môn thể thao mà người Pháp thường chơi và được báo chí nói đến là đua ngựa, đấu kiếm và ném quả lăn. Như vậy, bóng đá có lẽ đã chỉ xâm nhập vào đất Bắc khoảng 1906-1907, sau tiếng vang do cuộc viếng thăm của đội King Alfred ở Sài Gòn. Ngày 22-12-1909, tờ báo tiếng Pháp Tương Lai Bắc Kỳ (L'Avenir du Tonkin) mới viết vài dòng về trận đấu giữa đội bóng Lê Dương Đáp Cầu (Legion Đáp Cầu) và đội Olympique Hải Phòng (đội Hải Phòng khi đó bao gồm cả cầu thủ người Pháp lẫn người Việt), với mấy dòng tường thuật như sau: Trận đấu diễn ra sôi nổi khiến khán giả rất thích. Các cầu thủ Đáp Cầu chơi có phần hay hơn, nhưng Hải Phòng chơi cũng chặt chẽ, lại không biết dùng đầu. Hai bên biểu diễn hòa nhã, không kêu hét ầm ỹ. Trọng tài công bằng. Cuối cùng Hải Phòng thắng: 2-1. Nhưng ở trận phục thù, cũng tờ Tương Lai Bắc Kỳ ngày 30-1-1910 cho biết Lê Dương Đáp Cầu đã thắng lại đội Hải Phòng 8-1, ngay trên sân Hải Phòng.

Riêng ở Hà Nội, tháng 2 năm 1912, một Câu Lạc Bộ Bóng Ðá Hà Nội (Stade Hanoien) cũng ra đời, bao gồm các đấu thủ người Việt và một số người Pháp như Menin, Megy, Bernard, Bonardi... Về phía quân đội Pháp, họ có Trung Ðoàn Bộ Binh Thuộc Ðịa (Régiment d’Infanterie Coloniale, RIC), Ngôi Sao Xanh (Étoile Bleue), Lê Dương Đáp Cầu, Lê Dương Việt Trì, và một vài đội nữa. Trung Ðoàn Bộ Binh Thuộc Ðịa có trình độ khá cao, với nhiều cầu thủ còn để lại tiếng tăm lâu dài như Luier, Lauroix, Marinelli, Beye. Ngày 1-11-1913, trận cầu giữa Câu Lạc Bộ Bóng Ðá Hà Nội và Trung Ðoàn Bộ Binh Thuộc Ðịa đã lôi cuốn được gần 3000 khán giả, kết quả đội bộ binh Pháp thắng 5-3.

Trong hai thập kỷ 1910-1920, các đội bóng của người Việt phát triển mạnh. Mới đầu chỉ là những đội chân đất do học sinh các trường đi tiên phong. Bóng dùng là bóng cao-su mầu trắng mua từ các cửa hàng người Hoa, Việt hoặc Nhật. Nhiều khu phố cũng có đội bóng riêng. Hà Nội thuở ấy chỉ có khoảng trên dưới 10 vạn dân, các trận giao hữu thường diễn ra ở mọi bãi trống, thậm chí cả trên các ngã ba, ngã tư phố vắng, đặc biệt là gần Nhà thương Đồn Thủy (bệnh viện Hữu Nghị hiện nay) hoặc trước Trường Hàng Kèn (Quang Trung hiện nay), đường Gambetta (Trần Hưng Đạo hiện nay)... Sau này, để có sân chơi tương đối đúng kích thước cho các giải chân đất và chân giày của người Việt, Ðội Chớp Nhoáng (Eclair) và Câu Lạc Bộ Bóng Ðá Hà Nội mới hợp tác lập ra sân Nhà Dầu (gần kho xăng hãng Shell, sát cầu sông Cái, nay là cầu Long Biên). Riêng sân Mangin (sân Hàng Cỏ, nay gọi là sân Cột Cờ) có kích thước chính xác nhất, thuộc về nhà binh Pháp quản lý và chỉ được dùng cho các giải thi đấu chân giày chính thức. Chính trên sân Mangin, một giải vô địch bóng đá riêng cho Bắc Kỳ đã được tổ chức lần đầu vào khoảng 1918-1919, với không khí tưng bừng của ngày lễ hội: một tiểu đội quân nhạc vừa đi vừa thổi kèn quanh sân, sau đó trận bóng mới bắt đầu. Lúc đầu khán giả vào xem không mất tiền; về sau, ban tổ chức mới kê bàn ngăn bốn đường vào sân bán mỗi vé một hào.

Ðấy là về sân chơi. Về các đội bóng, những năm cuối thập niên 1930 đầu 1940 là đỉnh cao của bóng đá Việt Nam thời kỳ đầu, cả về phong trào cũng như thành tích. Thời kỳ này hầu như tỉnh nào cũng có một đội bóng, từ Bắc vào Trung, không kể Nam Bộ là nơi khởi thủy. Ở phía Bắc, ngoài Chớp Nhoáng (do nhà mạnh thường quân, kiêm tiền vệ nổi danh Trần Văn Quý cầm đầu) và Câu Lạc Bộ Bóng Ðá Hà Nội, còn phải kể đến Racing Club, Lạc Long Ngọn Giáo (La Lance), Hoả Xa (Usaga), Trường Bưởi (Chu Văn An hiện nay), Đại học (Université Club), Ngân Hàng, Ô-tô Han (Auto Hall)…ở Hà Nội, Voi Vàng Ðất Cảng, Olympique Hải Phòng, Mũi Tên (La Flèche), Radium (Trung Học), Thanh Niên Bắc Kỳ (La Jeunesse Tonkinoise) ở Hải Phòng, Hồng Bàng ở Nam Định, Phủ Lý Thể Thao ở Phủ Lý, đến như Lạng Sơn là một địa đầu biên giới miền núi cũng có Le Semeur. Miền Trung cũng có ASNA Vinh, Sept Huế, Touranne, Faifo Cheminot Nha Trang.

c) Hữu nghị Ðông Dương

Năm 1931, nhận lời mời của Tổng Cuộc Bóng Ðá ở Sai Gon, các đội Chớp Nhoáng ở Hà Nội và Thanh Niên Bắc Kỳ ở Hải Phòng là những đội đầu tiên từ miền Bắc đi ô-tô vào Nam thi đấu giao hữu; chuyến «nam du» vô cùng vất vả và chật vật (Ngôi Sao Gia Định hạ Chớp Nhoáng 5-0, Victoria Sport thắng Thanh Niên Bắc Kỳ 1-0), nhưng có tác dụng chắp nối nhịp cầu thể thao Bắc - Nam rất lớn.

Năm 1936, khi khánh thành đường xe lửa Đông Dương, Thứ Trưởng Bộ Thuộc Ðịa Pháp Léo Lagrange đã có điều kiện tổ chức lần đầu tiên một cuộc thi đấu gồm 5 đội tuyển: Bắc Kỳ, Trung Kỳ, Nam Kỳ, Lào và Campuchia (lúc đầu mang tên là Giải Léo Lagrange, sau đổi thành Giải Petain, rồi Giải Vô Ðịch Bóng Ðá Đông Dương). Từ đấy, cuộc thi đấu tranh giải trở thành truyền thống hàng năm, khi hội đủ điều kiện. Cũng vào khoảng thời gian này, thế chiến thứ hai bùng nổ. Mặt Trận Việt Minh ra đời và công khai vận động nhân dân đứng lên giành độc lập. Nhà cầm quyền Đông Dương khởi xướng phong trào Khoẻ Ðể Phụng Sự, giao cho đại tá Ducroy tổ chức Giải Vô Ðịch Bóng Ðá Đông Dương, hầu lôi kéo một bộ phận thanh niên thành thị lao vào thể thao mà xa lánh chính trị. Cùng với nhiều bộ môn thể thao khác như bóng bàn, đua xe đạp, đấu quyền Anh,... bóng đá cũng đã thừa cơ phát triển rộng khắp, và đạt được nhiều kết quả khả quan. Nhưng từ 1945 trở đi, do tình hình chính trị khẩn trương và sau đó là chiến tranh, việc tổ chức cũng như trình độ bóng đá đều đình trệ và xuống cấp. Riêng về Giải Vô Ðịch Bóng Ðá Đông Dương, có thể ghi lại kết quả của 4 năm đầu:

Lần 1, 1941, Hà Nội : Nam Kỳ hạ Trung Kỳ 4-2, đoạt chức vô địch.

Lần 2, 1942, Huế : Nam Kỳ hạ Bắc Kỳ 3-2, giữ chức vô địch

Lần 3, 1943, Pnôm Pênh : Nam Kỳ hạ Trung Kỳ 1-0, giữ chức vô địch

Lần 4, 1944, Pnôm Pênh : Bắc Kỳ hạ Nam Kỳ 3-0, giành chức vô địch.



2) THÀNH TÍCH QUỐC TẾ

Nếu như những năm đầu thập kỷ 1930, đội bóng Nam Hoa của Hồng Kông thắng các đội Việt Nam dễ dàng, và trung phong Lý Huệ Đường đã ngạo mạn nhận xét: bóng đá An Nam như ếch ngồi đáy giếng làm sôi máu làng cầu nước ta thì chỉ mấy năm sau, cùng với đội hình chưa mấy đổi thay, Lý «Cầu Vương» và các đồng đội Phùng Cảnh Tường, Lê Triệu Vinh đã hết qua nổi các hậu vệ Cao Hoài Cúi, Nguyễn Hữu Đước, Trương Tấn Bửu của đội An Nam. Ngược lại, hậu vệ Lưu Khánh Tài, Lý Thiên Sanh của Nam Hoa không cản được cặp Tiền - Tốt phá lưới, buộc thủ môn Bảo Gia Bình của Nam Hoa phải nhiều lần vào cầu môn nhặt bóng. Năm 1938, Hoa Nam thua đội tuyển Nam Kỳ 1-2 tại Gia Định. Tháng 5/1938, sang thi đấu tại Hồng Kông, Tuyển Nam Kỳ thắng Tuyển Hồng Kông 4-0, hoà Hoa Nam 1-1, thắng Hải Quân Anh 6-2, thắng Quân Ðội Anh ở đó 3-0, sang Philipin thắng Létan 4-0, và La Salle (đương kim vô địch Philipin) 3-0...

Sau đó là Thế Chiến thứ hai, rồi chiến tranh Việt - Pháp; và tất nhiên là chiến tranh đã làm nền bóng đá Việt Nam dậm chân tại chỗ. Về thành tích chung cả ba miền thì năm 1951, một Ðội Tuyển Việt Nam (với thành phần gồm Quyền, Quới, Waico, Vẹn, Thọ 2, Tư, Mỹ, Cưỡng, Hiếu, Trọng, Ðức của miền Nam, Hiệt của miền Trung, Thọ Ve, Ứng, Hợi, Khuê của miền Bắc)... được phép đi thi đấu giao hữu ở Algeria, Pháp (thua Nice 1-4, Rouen 1-3) và Thụy Ðiển (thua Stockhom 1-4). Cho đến năm 1954, thành tích quốc tế chính thức duy nhất (đồng thời có thể xem như đầu tiên và cuối cùng) của Ðội Tuyển Quốc Gia Việt Nam thời Pháp thuộc là tham dự Á Vận Hội lần thứ hai được tổ chức tại Manila (Philipin), dù không vượt thoát nổi vòng loại (thắng Philipin 3-2, thua Ðài Loan 1-2). Mặt khác, cột mốc đáng ghi nhớ nhất ở đây nằm ngoài lãnh vực thể thao: trong khi thi đấu thì hiệp định Genève được ký kết, đất nước tạm thời chia đôi, nên Ðội Tuyển Việt Nam (với thành phần: Lâm Kinh, Quí, Quới, Pierre Nhung, Thọ, Hiếu, Maurice Tài, Myo Hồ, Coón, Mỹ, Thách, Phải, Ðức, Tư, Chạc của miền Nam, thêm Ứng, Hợi, Khê từ miền Bắc) vừa về đến Sài Gòn thì số phận đã tan tác theo vận mạng của đất nước!

Nhưng cũng từ năm 1954 trở đi, khi hoà bình được lập lại phần nào sau hiệp định Genève, phong trào bóng đá ở cả hai miền mới được phục hồi và nhanh chóng phát triển trở lại, dù trong điều kiện đất nước chia đôi và sau đó là chiến tranh lần nữa.

Ở miền Bắc, đội bóng đá Thể Công, ra đời từ phong trào thể thao của QĐNDVN và được chính thức thành lập ngày 23/9/1954, thi đấu và phát triển mỗi ngày một mạnh, nhiều năm đoạt chức vô địch. Năm 1960, do yêu cầu xây dựng «mũi nhọn đỉnh cao», Trường Huấn Luyện Thể Dục Thể Thao Trung Ương được thành lập. Đội tuyển Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà thời đó (thực chất là lấy Trường Huấn Luyện Quốc Gia làm nòng cốt, phối hợp cùng Thể Công) được sự giúp đỡ của các chuyên gia Liên Xô, Trung Quốc, Đức... đã đạt được thành tích cao ở các giải Galefo (Indonesia, 1963) và Galefo Châu Á (Campuchia, 1966), và trong các cuộc thi đấu thuộc khu vực cộng đồng các nước xã hội chủ nghĩa, đương đầu ngang ngửa với các đội mạnh như đội tuyển Trung Quốc, Triều Tiên, có lần còn thắng cả Ðội Tuyển Trẻ Liên Xô tại Mátcova. Lớp cầu thủ: Thọ, Long, Phàn, Ngọc, Chính, Vinh, Từ Hiển, Hùng (xồm), rồi tiếp đến lớp Khánh, Giáp, Thế Anh thực sự đã đạt được những bước tiến dài, đáng tự hào của bóng đá miền Bắc Việt Nam.

Trong Nam, bóng đá cũng phát triển mạnh suốt thời gian ấy, làm cho các nước trong khu vực phải kính nể. Vào cuối thập kỷ 1950, đội tuyển Việt Nam Cộng Hoà đã trở thành 1 trong 4 «cường quốc bóng tròn Châu Á», khi lọt vào vòng chung kết giải Vô địch Á Châu 1960 cùng với Nam Hàn, Ấn Độ, Trung Hoa Quốc Gia (do Hồng Kông đại diện). Cựu «Đại Vương Túc Cầu» Lý Huệ Đường, huấn luyện viên của đội tuyển Hồng Kông, kẻ trong thập niên 1940 đã từng chê bóng tròn Việt Nam như ếch ngồi đáy giếng, bây giờ phải công nhận rằng đội Việt Nam có lối lá huê dạng nhất trong các đội Châu Á, và các cầu thủ Việt Nam là những thuật sĩ bóng tròn trên sân cỏ. Một chứng cớ khác: khi ghé Sài Gòn để đá giao hữu với Ðội Tuyển Việt Nam Cộng Hoà năm 1959, nhà dìu dắt đội Nhật đã tặng cho Tổng Cuộc Bóng Đá Việt Nam một đôi giầy nhỏ trước khi thi đấu, với ý nghĩa trình độ bóng đá của Nhật chỉ như đôi giầy nhỏ này so với Việt Nam, mong rằng sau các lần thi đấu, Nhật sẽ học hỏi được nhiều bài học quí giá từ một làng bóng có tiếng ở Châu Á. Song chỉ 5 năm sau, bóng đá Nhật không còn là đôi giầy nhỏ nữa.

Từ năm 1960 đến năm 1966, Việt Nam Cộng Hoà thường được xếp hạng từ thứ ba đến thứ nhất trong các giải bóng đá tại Châu Á. Một trong những sự kiện đáng ghi nhớ nhất của lịch sử thể thao Việt Nam là Ðội Tuyển Việt Nam Cộng Hoà, dưới sự hướng dẫn của huấn luyện viên Weigang người Ðức, đã đoạt Cúp Merdeka lần thứ 10 do Malaysia tổ chức năm 1966, với sự tham dự của 12 đội bóng của 12 nước. Giải này ra đời từ năm 1957, do sáng kiến của Thủ Tướng Malaysia Abdul Rahman (vốn là cựu hậu vệ của đội tuyển quốc gia, và Merdeka có nghĩa là Ðộc Lập), lúc bấy giờ đã trở thành một giải bóng đá quốc tế hàng năm rất có uy tín trên khắp lục địa.

Về nội bộ, năm 1954 cũng đánh dấu một thay đổi lịch sử khác là sự mất máu của Ngôi Sao Gia Định. Vì nhiều lý do khác nhau, nhóm cầu thủ đã làm rạng danh bộ áo màu xanh đen với ba sọc ngang và ngôi sao trên ngực trái mỗi người bỗng đi một ngả, song chủ yếu là về đầu quân cho AJS (Association de la Jeunesse Sportive), hoặc Cảnh Sát. Cùng với hai đội khác là Tổng Tham Mưu (TTM) của Quân Ðội và Quan Thuế ít lâu sau, bốn đội này luân phiên thống trị bóng đá miền Nam cho đến năm 1975. Năm 1968, khi giải vô địch Á Châu dành cho các câu lạc bộ vô địch ở mỗi quốc gia (C1) được tổ chức lần đầu tiên tại Bangkok, đội AJS đại diện cho VNCH đã sang dự thi, hoà với Bangkok Bank (Thái Lan), và Mysou State (Ấn Ðộ) 1-1, hạ Lions (Philipin) 6-1, thắng Yangzee (Ðại Hàn) 5-3, chung cuộc đứng thứ 5 trong số 10 đội tham dự.

Nói tóm lại, dù ở mức độ quốc gia hay câu lạc bộ, bóng đá cả hai miền đều phát triển khả quan. Riêng trong Nam, nền bóng đá VNCH đã nghiễm nhiên trở thành một cường quốc trong vùng Ðông Nam Á, và đang trên đường chinh phục toàn bộ lục địa thì bị gián đoạn.

http://www.namdinhonline.net/forum/topic.asp?TOPIC_ID=6997
Đăng nhập để trả lời
0
Chủ Nhật, 04/09/2005, 09:00 (GMT+7)

Đã từng có một trận đấu chia tay thế hệ vàng ở Cái Vồn

Nữ thủ môn anh hùng


Hai nữ cầu thủ đội Cái Vồn năm xưa hiện còn sống tại xã Mỹ Thuận: bà Trương Thị Nở (phải) và bà Lại Thị Quới


TTCN - Đi cặp bờ sông Cái Vồn, len lỏi qua những vườn cây mát mẻ, vượt qua đoạn đường gần 10km, leo chừng 20 cây cầu bêtông nông thôn, chúng tôi mới đến được nhà cụ Trương Thị Nở (ấp Mỹ Thạnh C, xã Mỹ Thuận, huyện Bình Minh, tỉnh Vĩnh Long). Năm nay bà đã 95 tuổi.

Trong căn nhà đơn sơ mái tôn, vách đan tre, nguyên nữ thủ môn “khét tiếng” một thời đang nằm nghỉ trưa. Nghe tiếng chúng tôi, bà bật dậy (phản xạ khá nhanh) và dù dáng bà có vẻ hom hem nhưng đôi mắt vẫn còn nét tinh anh khác thường. Người cháu nội đang ở cùng với bà, chị Nguyễn Thị Vị, cho biết: “Tới bây giờ nội vẫn rất khỏe, chỉ có tai bị điếc nặng, nói chuyện phải hét sát bên tai”.

Một thuở tung hoành trên... sân ruộng


Vậy là trong suốt buổi chiều mưa, qua “phiên dịch” của chị Vị, câu chuyện hào hùng năm xưa được bà nhắc lại với một giọng sôi nổi đầy hào hứng. Bà như sống lại không khí của những trận cầu đông nghẹt khán giả và tất cả như vừa mới diễn ra ngày hôm qua.

“Hồi đó tôi chừng 18 -19 tuổi gì đó - bà kể - Ban ngày đi cấy lúa, làm cỏ mướn, chiều về là ra sân đá banh. Cũng nhờ có hai ông anh bà con cô cậu là ông Tám Sửu và ông Tư Vệ “máu” lắm, đứng ra thành lập hội banh. Ông gom mấy chị em các xã Mỹ Hòa, Mỹ Thuận, Thuận An gần đây được chừng 30 người vô đội tập luyện. Không hiểu sao mấy cô đá thiệt có nét. Cứ chân không, chẳng giày vớ gì ráo, xắn quần cao hơn gối, hai vạt áo cột túm trước bụng, tóc kẹp xộc xệch, vậy mà đá mịt mùng trời mây”.


Đội bóng đá nữ Cái Vồn những năm 1930. Bà Trương Thị Nở đứng hàng phía sau, thứ ba từ phải sang. Bà Lại Thị Quới đứng hàng sau, bìa trái. Hai bà hiện nay còn sống ở Cái Vồn. Ảnh chụp tại sân Tao Đàn, Sài Gòn


Những ngày chính thức ra mắt hội banh nữ Cái Vồn là gần tết năm 1930. Lúa đã gặt xong, ruộng khô phơi đầy gốc rạ, ông Tư Vệ chọn một khoảnh ruộng bằng phẳng cho dựng hai khung thành hai đầu sân. Mé rìa sân ông kêu người lấy cuốc đào rãnh thoát nước vừa kẻ đường biên. Rồi ông chặt bốn cây cọc tre quấn vải đỏ lên, cắm ở bốn góc sân. Trận đấu ra mắt khán giả đã diễn ra như vậy.

Bà Nở kể vanh vách tên từng cầu thủ hồi đó: “Dòng họ Lại nhiều lắm, Lại Thị Tĩnh, Lại Thị Kén, Lại Thị Chõi là tui, tên Nở là sau này chiến tranh mới đặt, Lại Thị Quới, chị Năm Nhồng... Hồi đó kêu là sân Trà Cuồn, rộng chừng hai mẫu ruộng. Các cô gái bữa đó được phát đồng phục áo thun xanh quần xanh, hổng có mang giày, ra sân chào khán giả. Chèng ơi, cả ngàn con người ta chen kín sân coi đội nữ đá. Tụi tôi lần đầu tiên ra sân trước hàng ngàn cặp mắt và cũng là lần đầu tiên mặc quần... cụt, để nguyên cặp đùi trắng nõn, đứa nào đứa nấy mắc cỡ quá trời”.

Bà kể tiếp: “Thời đó, đối thủ của tụi tôi là... đực rựa không hà, bởi đi kiếm giáp vòng hổng đâu có đội nữ như Cái Vồn này. Lúc đầu mời các đội lòng vòng trong xã, lên huyện. Sau đó các tỉnh biết tiếng mời đi đá liên tục, từ Cần Thơ qua Châu Đốc, lên tới Tân Châu, xẹt qua tận Tây Ninh, có bữa xuống tận Cà Mau, Bạc Liêu cũng đá luôn”.

“Cụ còn nhớ kết quả các trận đấu?”. “Có trận thua, trận thắng, nhưng thắng nhiều hơn thua”. “Nữ đá với đàn ông, sao thắng nổi?”. “Tại mấy ổng thấy con gái đá hổng dám vô banh mạnh, cứ nhường nhịn riết hoặc tỏ ra khinh địch. Vậy là tụi tôi làm tới, sút tung lưới hoài. Có nhiều lúc cả hai cầu thủ tranh banh, không ai nhường ai, hai cái giò “nhập kê” cái rầm, cả hai ôm nhau té lăn cù mèo khiến khán giả ở ngoài cười muốn lộn ruột luôn”.

Vừa kể, bà cười sảng khoái như thời còn trẻ, đôi mắt ánh lên niềm sung sướng tự hào. “Hồi đó tôi làm thủ môn, lì đòn lắm. Mấy ông tiền đạo dẫn banh xuống hơi dài một chút là bị “hốt” liền. Có lần banh ở ngoài đá phạt góc vô, tôi nhảy lên chụp, gặp ông tiền đạo bự con nhảy lên đội đầu, hai đứa đụng nhau cái “rốp” té nằm xuống sân, khiêng luôn ra ngoài. Sau bữa đó tôi bị tức ngực quá phải bỏ sân cả tháng. Má tôi hay được la quá chừng, bắt nghỉ đá. Vậy mà mới đỡ một chút đã lò dò ra sân”.

“Đá được chừng hai năm thì mấy chị em đi lấy chồng gần hết - giọng bà bỗng chùng xuống, buồn buồn - rã gánh luôn. Nhưng mà lâu lâu cũng ngứa giò, có dịp gặp đủ mặt là rủ nhau ra sân đá đỡ ghiền. Tới khoảng đầu năm 1933, ông Tư Vệ mới tổ chức mời đội thanh niên Cái Tàu (Đồng Tháp bây giờ) về đá giao hữu gọi là đá một trận cuối cùng chia tay sân cỏ. Bữa đó ai nấy buồn hiu, có người rớt nước mắt”.

Bà mẹ anh hùng


Lúc nhận danh hiệu bà mẹ VN anh hùng năm 1995

Chiến tranh ập tới, ai cũng lo âu, tất bật giữa cuộc mưu sinh. Bà lấy chồng, sinh được bốn người con, ba trai một gái. Nhà nghèo một nách bốn con, bà phải đi cấy lúa, dọn cỏ mướn cả ngày mới đủ tiền mua gạo. Cũng nhờ thể lực tốt những ngày rèn luyện trên sân banh, bà làm năng suất gấp hai người bình thường. Có bữa nhận công cấy, thay vì một ngày mới xong một công, bà nhận luôn hai công, tranh thủ cấy luôn ban đêm dứt điểm để có thêm tiền mua gạo.

Rồi cách mạng bùng lên, ông bà và các con cùng tham gia kháng chiến. Con trai lớn Nguyễn Văn Thanh, tự là Cư, mới 14 tuổi đã theo ông vô chiến khu. Một mình bà ở nhà gánh nặng dồn lên thêm hai vai. Vừa nuôi con bà vừa chở gạo, thuốc men cho ông và “mấy ảnh” trong khu. “Hình như mạng tôi lớn nên mấy lần tưởng bị tụi nó bắt rồi mà vẫn thoát được. Có lần chở gạo vô tới Đông Thành, gặp lính bố dữ dội. Đi cùng mấy xuồng, địch ria súng bắn chết mấy chị em xuồng bên, vậy mà tôi lật xuồng té sông hổng sao hết. Như có phép mầu vậy”.

Tháng 9-1961, giặc càn. Nghe tin giặc bắt dân, đánh đập họ dữ lắm, anh Thanh đang ở ngoài cầu Rạch Múc nói: “Thanh sống ở ngoài này mà để dân ở trỏng chết thì Thanh sống làm chi”. Rồi anh tiến vô bắn chết ba thằng lính, cứu được hơn chục người kéo chạy thoát ra ngoài. Trên đường chạy, Thanh khóa đuôi chặn địch phía sau và bị lính bắt. “Tụi nó mổ bụng thằng nhỏ rồi thả xác trôi sông. Tôi khóc hết nước mắt”.

Sau đó, người con kế là Nguyễn Văn Hương, tự Phước, cũng tiếp tục theo con đường của người anh. Anh đi làm trinh sát đặc công. Rồi cả cô con gái út Nguyễn Thị Năm cũng lên đường vô chiến khu làm y tá. Lần lượt từng người, trong vòng có hai năm đều bỏ bà mà đi cùng với anh em của họ. Ba lần khúc ruột bị cắt, cả ba lần bà đều tưởng rằng mình sẽ không đứng vững trên cõi đời này. Cũng may là còn có ông bên cạnh và một đám cháu nội ríu rít như bầy chim non, bà bình tâm trở lại và tiếp tục lấy đó làm nguồn an ủi.

Và đời thường


Đất nước thống nhất, ở cái tuổi 65 bà vẫn rất nhanh nhẹn. Bà tham gia mọi công tác xã hội của xã, từ vận động tuyển quân tới huy động lương thực. Đặc biệt cái vụ tổ chức đá banh thì không lúc nào bà vắng mặt.


Chân dung nguyên nữ thủ môn Cái Vồn tuổi 95


Ông Nguyễn Văn Mong, trưởng ban nhân dân ấp Mỹ Thạnh C, kể lại: “Hễ nghe xã có đá banh là bà bỏ hết công chuyện bơi xuồng ra coi. Có năm mười đồng trong túi đều cho hết tụi nhỏ mua nước uống. Lúc diễn ra trận đấu, bà la hét cổ vũ không thua mấy ông già máu me cá độ. Có bữa đá ở tận thị trấn Cái Vồn, đi xa cả chục cây số bà vẫn nằng nặc kêu tụi nhỏ bơi xuồng đưa đi. Tới năm kia, lúc đã 93 tuổi, nghe đội xã đi tranh giải, bà cứ mon men hỏi riết, xã phải cử hẳn một người chở xe đưa bà tới tận sân bóng”.

Còn chị Vị thì nhắc hoài: “Bữa nào trên truyền hình có trực tiếp bóng đá thì nội đều coi hết, nhất là khi có đội tuyển VN đá. Vừa xem nội còn chỉ tôi cách đón đường banh, “phải coi cái chân nó lắc hướng nào đặng đón banh hướng đó, chớ đừng dòm trái banh không”, làm như tôi là thủ môn không bằng”.

Ở xung quanh bà cái gì cũng gọn gàng, ngăn nắp. “Tính nội hay vận động chân tay lắm, ngồi yên không chịu nổi – chị Vị kể tiếp - Xoong nồi dơ, sau khi nhà có đám, nội đều tự tay chùi lại sạch bóng rồi mới cất. Nội làm lụng suốt ngày, hết đốn củi lại tỉa cây, hết làm cỏ lại xách nước. Năm 80 tuổi nội còn xuống mương móc đất đắp gốc cam. Năm 90 tuổi còn chẻ tre đan tấm vách nhà (chị Vị chỉ vào bức vách tre bên hông nhà), tấm vách này do nội tự đan đó chớ ai. Tụi tôi làm nội không vừa ý. Cái gì ở đâu phải để nguyên đó, đúng ý mới được. Tới bây giờ đã 95 tuổi, nội vẫn còn tự nấu cơm, giặt đồ. Chỉ mới sưng cái chân ba tháng nay mới chịu ngồi một chỗ vì đau nhức quá”.

Một điều khá đặc biệt của bà mà ở cái tuổi gần tới hàng trăm khó có người làm được, đó là thường xuyên đi bộ mỗi buổi sáng. Từ hơn 30 năm nay, ngày nào cũng vậy, từ khi con đường này còn là bờ đất (nay đã đổ bêtông ximăng), trời còn mờ mờ sáng là bà đã thức dậy, đi bộ từ nhà ra tới xã, đường dài gần 4km, sẵn bà đi chợ mua ít thức ăn luôn rồi về. Chị Vị nói sợ bà đi xa rủi té không biết làm sao, con cháu khuyên bà đi vòng vòng trong nhà, bà không chịu: “Trong nhà đâu có mù sương bằng ngoài đường mà hứng. Con người mình phải chịu sương gió nắng mưa mới mạnh khỏe chớ!”.

DƯƠNG THẾ HÙNG

http://www.tuoitre.com.vn/tianyon/Index.aspx?ArticleID=96469&ChannelID=89

📎 a
Đăng nhập để trả lời
0
Chân dung nguyên nữ thủ môn Cái Vồn tuổi 95

📎 ac
Đăng nhập để trả lời
0
Đội bóng đá nữ Cái Vồn những năm 1930.

📎 abc
Đăng nhập để trả lời
0
bà Lại Thị Quới

📎 ac
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-16 19:51:55HongYen>
Vòng 10 giải bóng đá nữ VĐQG - Cúp VAPower Việt Á 2006:
Hà Tây đăng quang


Cập nhật: 16:17 ngày 14/04/2006

Chiều nay, 6 đội bóng tham dự giải bóng đá nữ VĐQG - Cúp VAPower Việt Á 2006 bước vào vòng đấu cuối cùng để xác định ngôi vô địch quốc gia và các vị trí tranh huy chương tại ĐH TDTT toàn quốc 2006.

Niềm vui lần đầu tiên đăng quang tại giải VĐQG của các cô gái Hà Tây - Ảnh: Dũng Phương


Trận thua 0-2 trước Hà Tây tại lượt đấu thứ 9 đã khiến Hà Nam để tuột khỏi tay cơ hội bảo vệ vị trí thứ 3 đồng thời đẩy đội bóng miền quê chiêm trũng rơi vào tình thế buộc phải kiếm một kết quả tốt nhất trong cuộc đọ sức với Hà Nội để thoát mối đe dọa chiếm xuất tranh huy chương đồng Đại hội TDTT quốc năm nay đến từ các cô gái TPHCM, đội bóng chỉ kém Hà Nam 2 điểm.

Tuy nhiên, quyết tâm kiếm trọn 3 điểm của Hà Nam sớm bị dội nước lạnh khi chỉ 1 phút sau tiếng còi khai cuộc, lưới của thủ thành Hải Sâm (24) đã rung lên sau pha dứt điểm khéo léo của Huyền Linh (7) từ một tình huống bọc lót không tốt của hàng thủ đội bạn.

Bàn thua sớm để đẩy Hà Nam rơi vào thế bị động và buộc phải sử dụng lối chơi mạo hiểm hơn để tìm kiếm bàn thắng. Đây là một nhiệm vụ rất khó khăn đối với Hà Nam bởi sau khi có bàn thắng mở tỷ số, Hà Nội nhanh chóng lùi sâu về phần sân nhà và tổ chức phòng ngự với số đông để ngăn chặn các mũi tấn công của đội bạn. Trong vòng 16m50 của Hà Nội luôn thường trực ít nhất 5 bóng áo vàng và điều này đã khiến các pha chuyền bóng cuối cùng của Hà Nam rơi vào thế bế tắc trong suốt thời gian còn lại của hiệp 1.

Sang hiệp 2, tình thế trên sân vẫn không sáng sủa gì hơn đối với Hà Nam mặc dù mọi vị trí trên sân đều chơi rất nỗ lực. Không tạo ra nhiều cơ hội rõ nét nhưng Hà Nam lại may mắn có được bàn thắng gỡ hòa 1-1 khi thủ môn Thùy Dương (1) phạm sai lầm ngớ ngẩn, phán đoán sai điểm rơi từ pha treo bóng cầu âu của Hải Anh (9) ở phút thứ 59. Bóng đi đập đất trước khi nảy vào lưới trống trong sự bất lực của hàng phòng ngự Hà Nội.

Và đó cũng là bàn thắng duy nhất của Hà Nam trong hiệp đấu thứ 2. Chia điểm cùng Hà Nội, tuyển nữ Hà Nam đã buộc phải nhường lại vị trí thứ 4, đồng thời cũng là suất tranh huy chương đồng ĐH TDTT toàn quốc 2006 cho tuyển nữ TPHCM, bởi tại trận đấu cùng giờ trên sân Thành Long, TPHCM đã xuất sắc vượt qua TCÔ.QN với tỷ số 4-1. Các bàn thắng của TPHCM được ghi do công của Hồng Nga (20), Kim Hồng (7) và Võ Thu Hà (2 bàn).


Niềm vui lọt vào tốp 4 đội dẫn đầu của tuyển nữ TPHCM- Ảnh: Dũng Phương


Như vậy, với kết quả này, Hà Tây không cần đá trận cuối cùng cũng dư điểm để lần đầu tiên đăng quang ngôi hậu. Xin chúc mừng các cô gái quê lụa. Họ đã thi đấu rất ấn tượng và đủ tỉnh táo để tránh vết xe đổ của mùa giải năm ngoái, đồng thời trở thành các nhà tân vô địch một cách rất xứng đáng.

Trong khi đó, bại trận trước TPHCM, TCÔ.QN đành lòng nhường vị trí thứ 2, vị trí tranh HCV Đại hội TDTT toàn quốc lần thứ V - 2006 cho tuyển nữ Hà Nội.

Kết quả vòng 10 sẽ liên tục được cập nhật trên website LĐBĐVN.

Kết quả vòng 10:

15h30
* Sân Quận 8, Hà Nội - Hà Nam: 1-1 (KT)
* Sân Thành Long, TPHCM - TCÔ.QN: 4-1 (KT)

17h30
* Sân Thành Long, Thái Nguyên - Hà Tây: 0-4 (KT)


BẢNG XẾP HẠNG SAU LƯỢT TRẬN THỨ 10, NGÀY 14/4/2006

XH Tên đội ST T H B Điểm BT BB HS
1 Hà Tây 10 7 1 2 22 18 6 12
2 Hà Nội 10 5 3 2 18 13 8 5
3 TCÔ.QN 10 5 2 4 17 14 9 5
4 TP.HCM 10 4 2 4 14 22 10 12
5 Hà Nam 10 4 2 4 14 7 8 -3
6 Thái Nguyên 10 0 0 10 0 2 33 -31


Kết quả chung cuộc:

Đội Nhất: Hà Tây (Cúp , cờ, HCV và giải thưởng 80 triệu đồng)
Đội Nhì: Hà Nội ( Cờ, HCB và giải thưởng 60 triệu đồng)
Đội xếp thứ Ba: Than Cửa Ông Quảng Ninh ( Cờ, HCĐ, giải thưởng 30 triệu đồng)
Đội đoạt giải phong cách: TPHCM (Cờ và giải thưởng 10 triệu đồng)

Cầu thủ xuất sắc nhất giải: Lê Thị Hoài Thu (11- TCÔ.QN)
Thủ môn xuất sắc nhất giải: Đỗ Thu Trang (1-Hà Tây)
Cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất: Đoàn Thị Kim Chi (14- TPHCM)


Tổng thư ký LĐBĐVN kiêm Trưởng BTC giải Trần Quốc Tuấn trao giải thưởng Cầu thủ XS nhất cho Lê Thị Hoài Thu của TCÔ.QN - Ảnh: Dũng Phương


Trưởng đại diện VP phía Nam Nguyễn Hữu Bàng trao giải Cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất cho Đoàn Thị Kim Chi của TPHCM - Ảnh: Dũng Phương

http://www.vff.org.vn/?page=giaitrongnuoc&p=cacgiaikhac&p_child=vdqgnu&id=3222





Đăng nhập để trả lời
0
Giải bóng đá nữ Á Châu:
Việt Nam thắng Malaysia 17-0


2004.05.28

Trong lãnh vực bóng đá, thưa qúy vị, chiều hôm qua trên sân vận động trung tâm Tô Châu của Trung Quốc, đội tuyển nữ U-19 của Việt Nam đã thắng đậm đội nữ Malaysia. Các nữ cầu thủ Việt Nam đã sút tung lưới đội bạn tới 17 bàn.

Trong thế vượt trội của đội Việt Nam về tất cả các mặt, đội tuyển nữ U-19 của Malaysia đành bó tay trước những pha mà báo chí trong nước gọi là "liên tiếp dội mưa banh" vào lưới Malaysia.

Sau trận thắng kỷ lục này, đội tuyển nữ U-19 của Việt Nam tạm thời dẫn đầu bảng A giải vô địch bóng đá Châu Á. Vào ngày 29 tháng này, đội U-19 của Việt Nam sẽ gặp đối thủ đáng ngại là Nhật Bản.


http://www.rfa.org/vietnamese/tintuc/2004/05/28/137141/
Đăng nhập để trả lời
0
Một ngày với con gái thể thao

21:28:00, 18/04/2006Đông A - Trí Quang


Con gái lớp điền kinh miệt mài tập luyện dưới trời nắng gắt

"Xì-po" là biệt danh dễ thương mà bạn bè ở làng đại học Linh Trung (Thủ Đức, TP.HCM) ưu ái dành tặng cho những "cô gái chân dài" của Trường ĐH Thể dục thể thao. Không ít người bảo con gái thể thao "hơi bị... giống con trai", nhưng sau một chuyến ngao du vòng quanh hàng loạt lớp chuyên sâu, quan sát cánh má hồng tập luyện, chúng tôi lại muốn đính chính ngay rằng con gái thể thao không hề thiếu nữ tính chút nào...

Làm bạn với... nắng!

"Bọn mình ngày nào cũng phải tập chạy gần 2 tiếng đồng hồ, lúc đầu cũng hay bị say nắng nhưng riết rồi thành quen. Cả bọn phải trang bị nón rộng vành, áo dài tay, nói chung là... kín toàn thân, chỉ chừa mỗi mặt ra thôi", đưa tay gạt bớt mồ hôi đang ròng ròng trên trán, Tuyết Mai - sinh viên (SV) lớp điền kinh khóa 28 vừa nói vừa thở hổn hển vì mới hoàn thành xong bài cò, đạp kết hợp. Cứ đến buổi tập, để có được sự thanh thoát cho đôi chân, mỗi nàng phải làm bạn với nắng suốt nhiều giờ liền để "nuốt" trôi 5, 6 bài tập về các kiểu chạy. Đó là chưa kể những buổi tập tạ nâng cao thể lực, trung bình mỗi nàng phải cử, nâng, đẩy "sơ sơ" khoảng... 5 tấn một lần tập!

Trước đây, chúng tôi đã từng chứng kiến không khí tập luyện thể lực hết sức căng thẳng trong những ngày trước SEA Games của các vận động viên cầu lông. Những thanh cán của hàng chục đòn tạ nặng cả trăm ký cứ nóng ran lên bởi những lần nâng, đẩy không ngưng nghỉ của các vận động viên. "Khớp" nhất là cảnh tượng nhiều cô nàng dáng người thon thả gánh 2 bánh tạ gần 80 ký lô đứng lên ngồi xuống 10 lượt rồi lại chuyển sang tư thế nằm đẩy!... Nghe có vẻ "cơ bắp" là thế, song bộ môn cầu lông lại nổi tiếng là nơi quy tụ rất nhiều hoa khôi của trường.

Tạm biệt nơi đây, chúng tôi băng qua phía hồ bơi nơi các nữ "kình ngư" đang hăng say múa lượn trong làn nước xanh biếc. Cánh má hồng đã trót mê môn thể thao suốt ngày tung tăng dưới nước này thì phải "hy sinh" làn da của mình. "Bọn này ngâm mình thường xuyên dưới nước có tẩm thuốc sát khuẩn, với lại bị ăn nắng nên cơ thể in nguyên hình bộ đồ bơi luôn. Cũng thấy tiếc làn da lắm nhưng mình lỡ mê... nước rồi, da đổi màu chút xíu cũng không sao" - Kim Tuyến, một nữ "Yết Kiêu" bộc bạch.

Và giai thoại về những "thiền gia"

"Học bộ môn này đòi hỏi mỗi SV phải có lòng kiên trì, dẻo dai, sự tập trung cao độ trên cơ sở đạt được trạng thái cân bằng trong tâm thức. Người tập bắn khi giương súng ngắm mục tiêu được ví như một người đang ngồi thiền vậy", thầy Nguyễn Tiến Hưng, một trong những giảng viên lâu năm của trường cho biết. Để 60 viên đạn bắn ra đều tập trung, chuẩn xác như viên đầu tiên thì mỗi SV phải duy trì tốt những bài tập cân bằng, giữ cảm giác không gian như nhìn mục tiêu không chớp mắt trong cả tiếng đồng hồ, đứng gập người hình chữ T, trồng chuối, chống đất... Gập nòng để nạp tiếp những viên đạn chì li ti.


Thu Nam trong một tư thế bắn súng



Thu Nam, SV lớp bắn súng nhoẻn miệng cười duyên, liến thoắng: "Tập môn này giúp cho con gái tụi mình có được sự điềm tĩnh, thận trọng nhưng dứt khoát trong cách nhìn đời và hành động. Ngoài ra nó còn là liều thuốc chống bệnh... mít ướt mỗi khi nhớ nhà nữa đấy!". Nói đoạn, cô nàng đưa tay hạ khẩu súng hơi ngang tầm mắt. Một tay áp sát vào lưỡi cò, một tay đỡ bệ súng, Thu Nam nheo mắt đúng 5 giây rồi siết cò trong tích tắc, tấm bia trắng thủng lỗ chỗ bởi những viên đạn chì sắc lạnh. Các tư thế, động tác được cô nàng thực hiện một cách uyển chuyển, đẹp mắt đầy nữ tính khiến các chàng cùng lớp phải nghiêng mình khâm phục!

Lớp đào tạo ra các "thiền gia" này còn mang những giai thoại hết sức thú vị, đại loại như: một SV nữ vô tình nằm trên tổ kiến nhưng vẫn bắn được 396 điểm/40 viên (tức có đến 36 viên 10 điểm, trong khi chỉ có 4 viên 9 điểm) hoặc có cô nàng đứng vững trong suốt gần 2 tiếng đồng hồ chỉ bằng 1 chân...

Còn đây là nỗi niềm của những nữ cầu thủ trên sân cỏ: "Bọn mình hầu như chỉ được tập riêng vì mấy bạn nam chạy dữ quá, con gái chơi môn này hư da hết, sổ mũi, say nắng rồi cả chấn thương nữa... nhưng vẫn cứ mê mẩn trái bóng tròn. Nếu có cơ hội, tụi mình ước được khoác áo đội tuyển quốc gia một lần cũng được" - Mỹ Duyên, SV lớp bóng đá tâm sự. Có nhìn thấy dưới trời nắng hanh hanh hay mưa như trút nước, các cầu thủ tóc dài ngồi xuýt xoa vết thương sau cú té nhoài xuống sân cỏ rồi lại tươi cười đứng phắt dậy đuổi theo trái bóng mới hiểu họ say mê môn thể thao vua này đến mức nào. Và cứ vào những ngày lễ văn nghệ do trường tổ chức, những đôi chân thường ngày lấm lem bùn đất, đầy vết trầy xước ấy lại nhẹ nhàng sải bước tự tin trên sàn diễn thời trang; hoặc những đôi tay suốt ngày chỉ quen với việc nâng tạ, siết cò hay tung quyền mạnh mẽ lại có thể khéo léo tỉ mẩn từng cánh hồng làm nên một lẵng hoa thật đẹp để tri ân người khai sáng... Thế thì ai dám bảo rằng con gái thể thao không nữ tính cơ chứ (?!)...


Quần thảo với trái bóng tròn trên sân cỏ




Đông A - Trí Quang

http://www.thanhnien.com.vn/Thegioitre/2006/4/18/145850.tno
Đăng nhập để trả lời
0
Khi nữ cầu thủ làm... dáng

21:41:40, 28/04/2006
G.Lao - Duy Bùi



Nam cầu thủ thường chuẩn bị đồ nghề, trang phục trước khi thi đấu khá nhanh chóng. Nhưng với nữ cầu thủ thì khác, ít nhất việc "chuẩn bị" phải mất từ 15 đến 20 phút, ngoài trang phục, mái tóc luôn là khâu tốn nhiều thời gian. Trong ảnh, một nữ cầu thủ TP.HCM phải nhờ đến đồng đội cột lại mái tóc cho ngay ngắn trước khi ra sân. Được biết, ngoài việc cột tóc cho gọn gàng, các yêu cầu về thẩm mỹ cũng được các nữ cầu thủ chăm chút khá cẩn thận.

(G.Lao - Duy Bùi)
http://www.thanhnien.com.vn/Thethao/2006/4/28/146948.tno
Đăng nhập để trả lời
0
"Duyên" trọng tài nữ

21:42:40, 28/04/2006
G.Lao - Duy Bùi



Khác với gương mặt lúc nào cũng nghiêm nghị và có phần... căng thẳng của những đồng nghiệp nam đang làm việc tại V-League hay giải hạng nhất, khi xử lý các tình huống trên sân, các nữ trọng tài đang làm nhiệm vụ tại giải VĐQG nữ luôn có cách thể hiện rất riêng. Họ luôn nhẹ nhàng, tươi cười trong các pha xử lý tình huống, khiến các nữ cầu thủ phải nể phục và chấp hành ngay các mệnh lệnh. Trong ảnh, nữ trọng tài Phụng Tiên (TP.HCM) luôn luôn tươi cười lúc làm nhiệm vụ, điều này khiến những tình huống nóng bỏng trên sân nhanh chóng được giải quyết.

(G.Lao - Duy Bùi)


http://www.thanhnien.com.vn/Thethao/2006/4/28/146949.tno
Đăng nhập để trả lời
0
Cổ động viên nữ đối với bóng đá nước nhà


2004.12.13
Trà Mi, phóng viên đài RFA

Hoà cùng không khí náo nức, rộn ràng của bao trái tim Việt Nam hâm mộ bóng đá trứơc giải thi đấu Tiger Cup 2004 đang diễn ra, chuyên đề Phụ Nữ hôm nay xin dành để nói về lực lượng cổ động viên nữ đối với bóng đá nước nhà.

Trong thể thao, một trong những yếu tố góp phần làm tăng sức mạnh, tiếp thêm nghị lực cho những vận động viên chính là sự ủng hộ nhiệt tình từ các cổ động viên hâm mộ. Chúng ta hãy tưởng tượng thử xem ở bất kỳ một môn thi đấu nào, cho dù là đơn, đôi, hay đồng đội, nếu thiếu vắng lực lượng khán giả cổ võ, thì sẽ trở nên tẻ nhạt và vô vị đến chừng nào.

Vì thể thao không chỉ là sự so tài của những người trong cuộc, mà còn là sân chơi chung của mọi người, trong đó đông đảo nhất, dĩ nhiên, là các fan hâm mộ.

Đối với môn thể thao mang tinh thần đoàn kết và đồng đội cao như bóng đá, thì có thể nói không ngoa, rằng lực lựơng cổ động viên nồng hậu là yếu tố cần và đủ, quyết định tinh thần thi đấu của 11 cầu thủ trên sân.

Những năm gần đây, khi bóng đá Việt Nam bắt đầu lên ngôi với những thành tích khích lệ tại các sân cỏ khu vực, thì cũng là lúc mà lực lựơng fan hâm mộ, ủng hộ bóng đá nứơc nhà phát triển ngày càng hùng mạnh. Dấu ấn ghi lại trong lòng mọi người dân Việt Nam sau mỗi chiến thắng của đội nhà trứơc đối thủ quốc tế có lẽ là những giây phút mà hàng triệu trái tim hâm mộ xuống đường ăn mừng chiến thắng, hò hét reo mừng chiến công. Trong số này, số fan nữ chiếm tỷ lệ đáng kể.

Trong chuyên đề phụ nữ hôm nay, chúng ta sẽ cùng gặp gỡ 5 bạn nữ hâm mộ bóng đá tại cả hai miền Nam – Bắc, và ngay cả ở vùng nông thôn nữa, để nghe tâm sự của các bạn về tình cảm dành cho đội tuyển Việt Nam trứơc giải thi đấu Tiger Cup năm nay.

Người khách mời đầu tiên của chúng ta ngày hôm nay là Linh, nhân viên văn phòng tại TPHCM, là một fan trung thành với bóng đá Việt Nam, người chưa bỏ sót bất kỳ 1 trận đấu nào có sự tham dự của đội tuyển Việt Nam. Cô Linh phát biểu về niềm đam mê của mình đối với bóng đá.

Khi được hỏi về cảm xúc của các fan nữ hâm mộ bóng đá như cô tại Sài Gòn mỗi khi đội Việt Nam phất cờ chiến thắng, Linh cho biết.

Tình cảm của các fan nữ tại miền Nam dành cho đội bóng Việt Nam là như thế, còn các bạn nữ miền Bắc ủng hộ đội nhà ra sao? Trà Mi hỏi thăm một cô gái trẻ tại Hà Nội tên Sương.

Quý vị thấy đó, lòng nhiệt tình và sự ủng hộ của nữ giới từ Nam chí Bắc đối với môn thể thao vua này đâu có thua gì các đấng mày râu đâu, cũng sôi sục, cũng háo hức, và cũng cuồng nhiệt hết mình đấy chứ. Nhưng mà sẽ là một thiếu sót nếu chúng ta chỉ nói về nhịp tim đồng điệu với bóng đá Việt Nam của các bạn nữ tại thành thị thôi.

Niềm say mê và tinh thần cổ võ cho quả bóng Việt Nam của các bạn gái ở các miền nông thôn cũng chẳng kém phần hào hứng. Chị Phương, một fan nữ tại Long Khánh tâm sự về niềm phấn khích của chị khi dõi bước theo nhịp chân của các cầu thủ Việt Nam tại các kỳ thi đấu quốc tế:

Không chỉ biết reo hò cổ võ, các fan nữ còn có trình độ hiểu biết và đánh giá về đội tuyển nứơc nhà không thua gì nam giới. Trả lời câu hỏi liệu Việt Nam có triển vọng dành chức vô địch trong Tiger Cup năm nay hay không, bạn Lê tại TPHCM, một fan nữ thừơng xuyên theo dõi từng trận đấu một, đưa ra nhận xét của mình.

Trang Phụ nữ xin chia tay quý vị tại đây. Những chuyên đề về nữ giới đã được thực hiện trong thời gian qua được lưu giữ tại trang web của Đài ACTD ở địa chỉ www.rfa.org, để quý vị có thể nghe và xem lại. Trà Mi hẹn gặp lại quý vị trong một chuyên đề mới vào tuần sau.

http://www.rfa.org/vietnamese/dacky/2004/12/13/women_tiger_cup_2004/
Đăng nhập để trả lời
0

Đội tuyển bóng đá nữ Trung Quốc hạ tuyển nữ Úc 4-2 phạt đền luân lưu


Trung Quốc đoạt chức vô địch bóng đá nữ Châu Á

31 July 2006

Đội tuyển bóng đá nữ Trung Quốc hạ tuyển nữ Úc 4-2 bằng loạt đá 11 mét luân lưu đoạt chức vô địch châu Á 2006.

Kết thúc hiệp một của trận chung kết trên diễn ra ngày hôm qua, chủ nhật, tại thành phố Adeilade, đội chủ nhà Úc tạm dẫn trước với tỉ số 2-0. Sang hiệp hai, các nữ tuyển thủ Trung Quốc đã san bằng tỉ số 2-2. Không có bàn thắng nào được ghi trong hai hiệp phụ. Ở loạt đá pelnalty luân lưu, đội Trung Quốc đã giành chiến thắng 4-2. Đây là lần thứ 8 đội tuyển nữ Trung Quốc đoạt được chiếc cúp vô định bóng đá châu Á.

Cũng xin nhắc lại là đội tuyển nữ Trung Quốc và Úc sẽ có mặt tại World Cup bóng đá nữ do FIFA tổ chức vào năm tới.

Đại diện còn lại thứ 3 của Châu Á là Bắc Triều Tiên; họ đã đoạt được chiếc vé thứ ba của châu lục bằng trận thắng nữ Nhật Bản 3-2 trong trận play-off mới đây.

http://author.voanews.com/vietnamese/2006-07-31-voa20.cfm
Đăng nhập để trả lời
0
Bóng đá nữ Việt Nam lại thua đậm
 
Thứ ba, 5/12/2006, 00:03 GMT+7
 
 

Sau thất bại 0-5 trước CHDCND Triều Tiên, đội tuyển nữ của chúng ta tối qua tiếp tục chịu thua dễ dàng 1-3 trước Hàn Quốc. Đấu trường ASIAD rõ ràng quá sức với "các nữ hoàng" bóng đá Đông Nam Á.
Hàn Quốc không mạnh bằng ứng viên vô địch CHDCND Triều Tiên. Vì thế, trước trận này, toàn đội Việt Nam đặt quyết tâm ít nhất cũng ghi được bàn thắng. Riêng HLV trưởng Thái Tuấn thậm chí còn hy vọng vào một bất ngờ - cầm hoà đội bóng xứ Kim Chi.
Rõ ràng, màn trình diễn của Hàn Quốc tối qua cho thấy họ không thể sánh với đội nữ CHDCND Triều Tiên. Tuy nhiên, các cô gái của chúng ta vẫn nhanh chóng chịu hai bàn thua chỉ trong chưa đầy 10 phút đầu trận.
Ngay phút thứ hai, lưới của Việt Nam đã rung lên. Thủ môn Kiều Trinh đổ người đúng hướng để cản cú dứt điểm bằng đầu ở cự ly gần của Kim Jin Hee, nhưng lại vồ hụt, và bóng đi từ từ vào lưới. Phút thứ 6, Hàn Quốc nhân đôi cách biệt. Một cầu thủ Việt Nam để mất bóng ngoài khu cấm địa, tạo điều kiện cho đội bóng xứ Hàn thực hiện pha hãm thành chính xác. Đón quả tạt của đồng đội từ biên phải, Park Hee Young ập vào đệm bóng ngay trước mặt Kiều Trinh, nâng tỷ số lên 2-0. Phải tới phút 37, Việt Nam mới có thời cơ hiếm hoi đầu tiên. Nhờ sai lầm của thủ môn và hậu vệ đội bạn, Tuyết Mai tung ra cú dứt điểm ở cự ly gần, nhưng vì sút với nên bóng đi chệch cột dọc gang tấc.
Sang hiệp hai, tuyển Việt Nam lại khởi đầu chệch choạc, khiến cầu môn của Kiều Trinh luôn bị đặt trong tình trạng đe doạ. Phút 60, Kim Joo Hee dễ dàng đánh đầu nâng tỷ số lên 3-0. Tạo được cách biệt tương đối an toàn, Hàn Quốc không còn khát khao tấn công như trước. Và đó là thời cơ để tuyển Việt Nam làm một điều gì đó ở sân chơi quá lớn này. Phút 73, tuyển Việt Nam rút ngắn kết quả xuống còn 1-3, trong một pha tấn công hiếm hoi bên hành lang phải. Hải Anh tạt bóng chuẩn xác vào giữa khu cấm địa, và Tuyết Mai lao vào đánh đầu thoải mái làm tung lưới Hàn Quốc. Một pha phối hợp rất bài bản và chính xác. Nhưng tất cả chỉ có vậy, những nỗ lực yếu ớt của đội nữ Việt Nam không thể làm thay đổi một thế trận mà Hàn Quốc kiểm soát gần như hoàn toàn, vượt trội về số lần dứt điểm và hưởng phạt góc...
Trận cuối vòng bảng gặp Đài Loan chỉ còn là thủ tục với Việt Nam.
Lịch đấu của đội nữ Việt Nam:
Việt Nam - CHDCND Triều Tiên 0-5
Hàn Quốc - Việt Nam 3-1
Việt Nam - Đài Loan, ngày 7/12, 21h15
Bóng đá nữ thi đấu vòng tròn một lượt, chọn 2 đội nhất nhì vào bán kết. Bảng A: Trung Quốc, Nhật, Thái Lan, Jordan. Bảng B: CHDCND Triều Tiên, Hàn Quốc, Đài Loan, Việt Nam.
T.T.








Theo dòng sự kiện:



Cờ vua giúp đoàn Việt Nam có huy chương thứ 5 ở ASIAD (04/12)

‘Nữ Việt Nam đủ sức cầm hoà Hàn Quốc’ (04/12)

Bắn súng VN giành HC đồng ASIAD sau 24 năm đợi chờ (03/12)

‘Đội Việt Nam đã thi đấu tốt trước Hàn Quốc’ (03/12)

Niềm hy vọng vàng Anh Tuấn chỉ giành HC bạc ASIAD (03/12)

Việt Nam thua nhẹ Hàn Quốc (03/12)

Niềm hy vọng cầu mây nữ ra quân đại thắng Nhật Bản (02/12)
 
http://www.vnexpress.net/Vietnam/The-thao/2006/12/3B9F10C9/

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-06 15:59:42HongYen>
Chat với “Beckham” Văn Thị Thanh

Thứ Hai, 04/12/2006, 07:39 (GMT+7)
TP - Quả bóng Vàng bóng đá nữ Việt Nam năm 2003 Văn Thị Thanh bật mí: “Thần tượng của em là Beckham, nhưng anh ấy nổi tiếng với áo số 7 còn số áo của em là 21, em sinh năm 1985, vậy là em lấy nick beckham_2185. Em hy vọng mình có những cú sút siêu hạng như Beckham”.

Bóng đá nữ ASIAD: Việt Nam - CHDCND Triều Tiên: 0-5

Thứ Sáu, 01/12/2006, 02:13 (GMT+7)
TPO - Đẳng cấp quá chênh lệch, tuy các nữ tuyển thủ của chúng ta đã cố hết sức, nhưng đội bạn vẫn dễ dàng ghi 5 bàn thắng chỉ trong hiệp 1.

Ra ngõ gặp núi

Thứ Năm, 30/11/2006, 08:26 (GMT+7)
TP - Đối thủ đầu tiên của bóng đá nữ Việt Nam tại ASIAD 15 là đội bóng CHDCND Triều Tiên từng đoạt HCV cách đây 4 năm tại Hàn Quốc.

Các nhà đài chuẩn bị gì?

Thứ Sáu, 24/11/2006, 09:25 (GMT+7)
TP - Khán giả truyền hình sẽ có cơ hội thưởng thức những trận đấu của đội tuyển Olympic và đội bóng đá nữ Việt Nam tại Doha (Qatar) dù giờ ở Doha sớm hơn giờ Hà Nội 4 tiếng đồng hồ.

Không có Như Thành, Tài Em, Minh Phương

Thứ Năm, 28/09/2006, 09:43 (GMT+7)
TP0 - Cả hai cầu thủ của GĐT.LA có phong độ ổn định nhất mùa giải qua đã không có tên trong số ba cầu thủ trên 23 tuổi tham dự ASIAD 15 diễn ra vào cuối năm nay.

ASIAD 15: Đội tuyển Việt Nam vào bảng đấu khó

Thứ Sáu, 08/09/2006, 10:30 (GMT+7)
TP - Kết quả bốc thăm chia bảng môn bóng đá ASIAD 15 đã đưa đội tuyển bóng đá nam Việt Nam vào chung bảng đấu đầy khó khăn với sự hiện diện của Hàn Quốc, Bahrain và Bangladesh.

VN cùng bảng B với Hàn Quốc

Thứ Năm, 07/09/2006, 19:16 (GMT+7)
Theo kết quả bốc thăm, ĐT bóng đá nam Việt Nam ở cùng bảng với Hàn Quốc, Bahrain, Bangladesh, trong khi ĐT bóng đá nữ ở cùng bảng Thái Lan, Đài Loan, CHDCND Triều Tiên và Hàn Quốc.

Thượng Hải tổ chức chung kết World Cup bóng đã nữ

Thứ Tư, 30/08/2006, 18:12 (GMT+7)
TPO - Thượng Hải đã được Ban tổ chức World Cup bóng đã nữ 2007 chọn là nơi tổ chức trận khai mạc và chung kết.

Argentina thảm bại trước Mỹ

Thứ Ba, 22/08/2006, 08:30 (GMT+7)
TPO - Đội tuyển U-20 Mỹ đã giành quyền vào vòng tứ kết giải vô địch bóng đá nữ thế giới dưới 20 tuổi (U-20), sau khi đánh bại Argentina 4-1 tối qua.

http://www.tienphongonline.com.vn/Tianyon/Index.aspx?
Đăng nhập để trả lời
0
Bóng đá nữ Việt Nam trắng tay rời ASIAD
Thứ sáu, 8/12/2006, 07:07 GMT+7
 
 
Nữ Việt Nam (đỏ) đã có một giải đấu không đạt yêu cầu. Ảnh: Minh Hải.
 

Gặp đối thủ được đánh giá là ngang cơ ở trận cuối vòng bảng môn bóng đá nữ, nhưng đội tuyển của chúng ta đã không thể hoàn thành mục tiêu giành điểm để làm quà chia tay Doha. Với thất bại 1-3 trước Đài Loan tối qua, nữ Việt Nam dừng bước với 11 bàn thua, chỉ ghi được 2 bàn trong ba trận toàn thua.
 
Các “nữ hoàng” bóng đá Đông Nam Á đã thua ứng viên vô địch CHDCND Triều Tiên 0-5, nhận thất bại dễ dàng 1-3 trước Hàn Quốc. Đó đều là điều đã được giới chuyên môn dự đoán trước. Nhưng thảm bại tới 1-3 trước Đài Loan thì thật khó chấp nhận.
 

 
Kim Chi (đỏ) bỏ lỡ một thời cơ ngon ăn ở cuối trận. Ảnh: Minh Hải.
 
T.T
 
......

 
http://www.vnexpress.net/Vietnam/The-thao/2006/12/3B9F1292/
 
Đăng nhập để trả lời
0
Vòng loại Olympic 2008, nữ VN – Nhật Bản 0-8
Thua đậm vì kiệt sức
05-08-2007 02:31:10 GMT +7
 






Hậu vệ Thùy Linh (3) vất vả cản pha đi bóng của Nagasato. Ảnh: H.Anh
Sau những trận thua liên tiếp ở bảng A khu vực châu Á của vòng loại bóng đá nữ Olympic Bắc Kinh 2008, đội tuyển VN đã hết cơ hội đi tiếp. Tuy vậy, trước trận gặp Nhật Bản vào chiều qua, 4-8, trên sân Lạch Tray (Hải Phòng), người hâm mộ vẫn đợi những nét khởi sắc của đội nhà. Song các cô gái VN lại tiếp tục hứng chịu một thất bại nặng nề với 8 bàn không gỡ.
 

















































































































































































Trước một đối thủ mạnh, HLV Ngô Lê Bằng đã bố trí đội hình 4-5-1 với Tuyết Mai là tiền đạo duy nhất, trong khi Bùi Thị Tuyết và Văn Thị Thanh đều không thể ra sân do chấn thương. Trước đối thủ vượt trội về thể hình và kỹ – chiến thuật, trong suốt trận đấu, đội VN gần như không tạo được cơ hội nào đe dọa khung thành đối phương, bởi bóng chỉ luẩn quẩn bên phần sân của đội chủ nhà.
 
Tận dụng những ưu thế kể trên cùng lối chơi nhanh, đội Nhật phối hợp bóng dễ dàng như đá tập. Ngay ở phút thứ 10, đội khách có bàn thắng mở tỉ số. Từ quả tạt bên cánh trái, thủ môn Kiều Trinh đấm bóng ra và Sakai Tomore lao đến sút bồi ghi bàn. Chỉ 7 phút sau, cú sút phạt của Miyama tìm đến đúng vị trí của Iwashimizu và các hậu vệ VN lơi lỏng trong kèm người, để cầu thủ này đánh đầu nâng tỉ số lên 2-0. Sau 2 bàn thua này, đội tuyển VN bắt đầu vỡ trận. Phút 35, Ohno Shinobu dễ dàng nâng tỉ số lên 3-0 và trước khi hiệp một kết thúc, từ chấm phạt đền, Miyama giúp Nhật dẫn 4-0.
 












































Trong hiệp hai, dù tung Kim Tiến và Hồng Tiến vào sân, nhưng lối chơi của tuyển VN vẫn khá rời rạc. Phút 60, Ohno ghi bàn thắng thứ 2 của mình nâng tỉ số lên 5-0. Ở những phút còn lại, dù cố cầm cự, nhưng lực bất tòng tâm, các cô gái VN chịu thua thêm 3 bàn nữa, do Miyamoto, Sawa và Nagasato.
 












































Ngoài việc vắng vài trụ cột, nguyên nhân khiến tuyển VN hứng chịu một trong những trận thua đậm nhất từ trước đến nay của mình là các cầu thủ gần như đã bị vắt kiệt sức sau giải vô địch quốc gia vừa qua. Vì thế, ngay từ đầu trận, các cô gái chủ nhà không đủ sức tranh chấp với đối thủ.
 
Thậm chí, sang hiệp hai, một số cầu thủ VN gần như chỉ còn đi bộ trên sân. Lẽ ra, để các tuyển thủ đạt điểm rơi thể lực tốt hơn, LĐBĐ VN nên hoãn một lượt trận cuối giải vô địch quốc gia để các tuyển thủ có thời gian hồi phục, còn bóng đá nữ VN không quá mất mặt như chiều qua, 5-8.
 












































Rõ ràng, sau trận thua Thái Lan 0-5, rồi thua Nhật Bản 0-8, đội tuyển nữ VN đã phơi bày tất cả những điểm yếu của mình và mục tiêu bảo vệ HCV ở SEA Games 24 sắp tới sẽ càng trở nên khó khăn hơn. Đã đến lúc LĐBĐ VN cần hành động ngay lập tức, nếu không, đội tuyển nữ và bóng đá nữ VN sẽ còn nhận những bài học đớn đau hơn...
 
An Mỹ
 
http://www.nld.com.vn/tintuc/the-thao/198043.asp
Đăng nhập để trả lời
0
Thứ Tư, 15/08/2007, 08:02

Đội tuyển nữ VN có HLV người Trung Quốc
 
TT - Chiều 14-8, chủ tịch LĐBĐVN (VFF) Nguyễn Trọng Hỷ cho biết tổng thư ký VFF Trần Quốc Tuấn đã sang Trung Quốc xem đội bóng mà HLV người Trung Quốc Trần Vân Phát huấn luyện và ký hợp đồng có thời hạn sáu tháng với HLV này, với mức lương 1.500 USD/tháng.
 
Ban huấn luyện đội tuyển bóng đá nữ VN vẫn được giữ nguyên và ông Ngô Lê Bằng sẽ làm HLV phó. Trước mắt, VFF chưa đưa ra chỉ tiêu thành tích cho HLV Trần Vân Phát ngay khi ký hợp đồng, nhưng sẽ có chỉ tiêu cụ thể trong thời gian tới, đặc biệt là tại SEA Games 24.
 
Trong khi đó, đội tuyển nữ VN cũng đã tập luyện trở lại vào chiều qua tại Trung tâm Huấn luyện quốc gia I để chuẩn bị tham dự Giải vô địch Đông Nam Á 2007 diễn ra tại Myanmar từ 4 đến 16-9 tới. Dự kiến ngày 21-8, tuyển nữ VN lên đường sang tập huấn mười ngày tại Thượng Hải (Trung Quốc). Đáng chú ý nhất trong số bốn trận giao hữu ở đây sẽ là trận gặp đội tuyển nữ Trung Quốc đang tập luyện nhằm chuẩn bị Giải vô địch thế giới diễn ra tại đây vào tháng chín.  
                           
N.K
 
http://www3.tuoitre.com.vn/thethao/Index.aspx?ArticleID=215425&ChannelID=14
Đăng nhập để trả lời
0



Bóng đá nữ Bắc Triều Tiên được trao 3 giải thưởng vinh dự nhất Châu Á


12/11/2007








Ri Kum Suk đoạt giải nữ cầu thủ xuất sắc nhất trong năm Bóng đá nữ Bắc Triều Tiên đoạt được ba giải thưởng vinh dự nhất tại lễ trao giải thưởng của Liên Đoàn Bóng Đá Châu Á, tức AFC, tổ chức tại Kuala Lumpur trong tuần qua.
 
Ra Un-sim được trao giải cầu thủ trẻ xuất sắc nhất trong năm do đã góp công lớn đưa đội tuyển trẻ Bắc Triều Tiên đến danh hiệu vô địch bóng đá nữ U-19 châu Á.
 
Giải thưởng đội bóng xuất sắc nhất trong năm được trao cho đội tuyển quốc gia Bắc Triều Tiên do những thành tích đáng biểu dương mà đội tuyển này đã đạt được trên đấu trường bóng đá nữ quốc tế và khu vực trong năm qua.
 
Giải thưởng được chú ý nhiều nhất – giải nữ cầu thủ xuất sắc nhất trong năm của Châu Á – được trao cho tuyển thủ Ri Kum Suk của Bắc Triều Tiên do đã góp công lớn đưa đội tuyển nữ Bắc Triều Tiên đến vị trí thứ 8 tại vòng chung kết World Cup Bóng Đá Nữa vừa diễn ra tại Trung Quốc cách đây vài tháng.
 
Ngoài ra, nữ cầu thủ này còn ghi được 12 bàn thắng cho đội tuyển Bắc Triều Tiên trong cuộc đua tranh vé đi Bắc Kinh dự vòng chung kết bóng đá nữ Olympic vào năm tới.
 
Ri Kum Suk nói rằng các đội bóng nữ của Châu Á trước đây thường thua kém trên đấu trường quốc tế, nhưng World Cup 2007 vừa rồi cho thấy bóng đá nữ của Châu Á có thể thi đấu ngang bằng vời bất cứ nền bóng đá mạnh nào trên thế giới.
 
Nữ cầu thủ 29 tuổi này nói rằng đội tuyển Bắc Triều Tiên sẽ phấn đấu giành chức vô địch thế giới tại World Cup tới.
 
Đúng theo phong cách thể thao xã hội chủ nghĩa, cầu thủ xuất sắc nhất châu Á, Ri Kum Suk, khi nhận giải thưởng đã nói lới cảm tạ sự lãnh đạo của chủ tịch nước Kim Jong-il và nhân dân nước Cộng Hòa Dân Chủ Nhân Dân Triều Tiên.
 
Phát biểu tại lễ trao giải thưởng, Chủ tịch Sepp Blatter của FIFA nói rằng ông rất hài lòng với sự tiến bộ trong hoạt động bóng đá nữ của châu lục này.
 
Ông Blatter hoan nghênh lễ trao giải thưởng cho bóng đá nữ của Liên Đoàn Bóng Đá Châu Á; ông nói hoạt động này có tác dụng khuyến khích tích cực đối với bóng đá nữ. Và ông bày tỏ hy vọng rằng bóng đá nữ Châu Á sẽ sớm giành được vị trí cao nhất trên đấu trường quốc tế.
 
http://www.voanews.com/vietnamese/2007-11-12-voa10.cfm
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»