Tình chết bao ngày theo nhớ nhung
Chìm sâu vào tận cỏi tâm hồn
nằm im không nói, không vùng dậy
Là mãi muôn đời trong tái tim
Những lúc khơi dòng theo bóng đêm
Tình đi trong gió ,ngủ trong sương
Trong lòng người vẽ nàng tiên nữ
Với cả khung trời hoa ngát thơm
Rồi cuối đêm tàn người bỏ tôi
Buồn trong hiu quạnh với mênh mông
Còn đây chăn gối chưa vội xếp
Là để tìm người trong lớp chăn
Bao ngày,bao tháng với không gian
Phòng không chiếc bóng lạnh đêm tàn
Muốn níu bóng đêm đừng qua vội
Nhưng phải tàn theo khi nắng lên
Tình chết là tình mãi trong tôi
Là trong nhung nhớ chứ không gần
Muôn trùng cách biệt Sông và Biển
Có được gần đâu người biết không?!
Chìm sâu vào tận cỏi tâm hồn
nằm im không nói, không vùng dậy
Là mãi muôn đời trong tái tim
Những lúc khơi dòng theo bóng đêm
Tình đi trong gió ,ngủ trong sương
Trong lòng người vẽ nàng tiên nữ
Với cả khung trời hoa ngát thơm
Rồi cuối đêm tàn người bỏ tôi
Buồn trong hiu quạnh với mênh mông
Còn đây chăn gối chưa vội xếp
Là để tìm người trong lớp chăn
Bao ngày,bao tháng với không gian
Phòng không chiếc bóng lạnh đêm tàn
Muốn níu bóng đêm đừng qua vội
Nhưng phải tàn theo khi nắng lên
Tình chết là tình mãi trong tôi
Là trong nhung nhớ chứ không gần
Muôn trùng cách biệt Sông và Biển
Có được gần đâu người biết không?!
t=17880Nếu ko biết thế nào là đỗ vỡ
Thì làm sao thắm thía sự nguyên lành