Diễn Đàn » Kinh nghiệm sống

Cuộc Sống (Những câu chuyện ngắn)

85 trả lời, 7.689 lượt xem — Trang 1 / 3
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-06 05:04:39hoaidiephaphuong>
Cà Phê Muối

Chàng trai gặp cô gái ở một buổi tiệc. Cô rất xinh đẹp, quyến rũ và đến hơn nửa số người trong buổi tiệc đều để ý đến cô. Trong khi chàng trai chỉ là một người rất bình thường, không ai buồn nhìn tới. Cuối cùng, khi buổi tiệc gần kết thúc, chàng trai ngượng ngịu mời cô gái uống cà phê với mình. Cô gái rất ngạc nhiên, nhưng vì lời mời quá lịch sự nên cô đồng ý. Họ ngồi ở một chiếc bàn nhỏ trong góc phòng tiệc, nhưng chàng trai quá lo lắng, mãi không nói được lời nào, làm cho cô gái cũng cảm thấy bất tiện.

Bỗng nhiên, chàng trai gọi người phục vụ:

- Xin cho tôi ít muối để tôi cho vào cà phê!

Mọi người xung quanh đều hết sức ngạc nhiên và nhìn chăm chăm vào chàng trai! Chàng trai đỏ mặt, nhưng vẫn múc một thìa muối cho vào cốc cà phê và uống.

Cô gái tò mò:

- Sao anh có sở thích kỳ quặc thế?

- Khi tôi còn nhỏ, tôi sống gần biển - Chàng trai giải thích - Khi chơi ở biển, tôi có thể cảm thấy vị mặn của nước, giống như cà phê cho muối vào vậy! Nên bây giờ, mỗi khi tôi uống cà phê với muối, tôi lại nhớ tới tuổi thơ và quê hương của mình.

Cô gái thực sự cảm động. Một người đàn ông yêu nơi mình sinh ra thì chắc chắn sẽ yêu gia đình và có trách nhiệm với gia đình của mình. Nên cô gái cởi mở hơn, về nơi cô sinh ra, về gia đình... Trước khi ra về, họ hẹn nhau một buổi gặp tiếp theo... Qua những lần gặp gỡ, cô gái thấy chàng trai quả là một người lý tưởng: Rất tốt bụng, biết quan tâm... và cô đã tìm được người đàn ông của mình nhờ cốc cà phê muối.

Mỗi buổi sáng, cô gái đều pha cho chàng trai - nay đã là chồng cô - một cốc cà phê với một thìa muối. Và cô biết rằng chồng cô rất thích như vậy. Suốt 50 năm, kể từ ngày họ cưới nhau, bao giờ người chồng cũng uống cốc cà phê muối và cảm ơn vợ đã pha cho mình cốc cà phê ngon đến thế.

Sau 50 năm, người chồng bị bệnh và qua đời, để lại cho người vợ một bức thư:

- "Gửi vợ của anh,

Xin em hãy tha thứ cho lời nói dối suốt cả cuộc đời của anh. Đó là lời nói dối duy nhất - về cốc cà phê muối. Em có nhớ lần đầu tiên anh mời em uống cà phê không? Lúc đó anh đã quá lo lắng, anh định hỏi xin ít đường, nhưng anh lại nói nhầm thành muối. Anh cũng quá lúng túng nên không thể thay đổi được, đành phải tiếp tục lấy muối cho vào cốc cà phê và bịa ra câu chuyện về tuổi thơ ở gần biển để được nói chuyện với em. Anh đã định nói thật với em rất nhiều lần, nhưng rồi anh sợ em sẽ không tha thứ cho anh. Và anh đã tự hứa với mình sẽ không bao giờ nói dối một lời nào nữa, để chuộc lại lời nói dối ban đầu. Bây giờ anh đã đi thật xa rồi, nên anh sẽ nói sự thật với em. Anh không thích cà phê muối, nhưng mỗi sáng được uống cốc cà phê muối từ ngày cưới em, anh chưa bao giờ cảm thấy tiếc vì anh đã phải uống cả. Nếu anh có thể làm lại từ đầu, anh vẫn sẽ làm như thế để có thể được em và anh sẽ uống cà phê muối suốt cả cuộc đời."

Khi người vợ đọc xong lá thư cũng là khi lá thư trong tay bà ướt đẫm nước mắt. Nếu bạn hỏi người vợ rằng: "Cà phê muối vị thế nào?", chắc chắn bà sẽ trả lời: "Ngọt lắm".

st
Đăng nhập để trả lời
0
NGUỒN GỐC HẠNH PHÚC VÀ BẤT HẠNH

Trong cuộc sống, mọi người đều có thể cùng nhau vun đắp hạnh phúc. Tuy nhiên, không phải bất kỳ cặp nam nữ nào cũng có thể chung sống đến đầu bạc răng long. Hôn nhân trong cuộc sống hiện đại là một thử thách lớn cho hai người trưởng thành. Nếu bạn đã chuẩn bị tốt cho cuộc sống chung thì bạn sẽ đủ bình tĩnh và sáng suốt để chọn người bạn đời vừa ý. Qua nghiên cứu, các nhà xã hội học Mỹ đã nhận thấy có một số yếu tố là nguồn gốc của hạnh phúc và bất hạnh.

Hạnh phúc từ đâu đến?

1. Cha mẹ hai bên: Hạnh phúc của cha mẹ hai bên có ảnh hưởng rõ rệt đến hạnh phúc của con cái. Cuộc sống hạnh phúc của cha mẹ như một tấm gương để con cái noi theo mà chúng khó có thể vượt qua được ngưỡng cửa chuẩn mực đạo đức. Nếu cả đôi bên cha mẹ đều giỏi giang thì con cái sẽ dễ dàng xoay sở trong cuộc sống hàng ngày. Nếu cha mẹ cô dâu không còn nữa thì đó là một bất hạnh lớn cho cuộc sống lứa đôi.

2. Không phải là con cưng độc nhất: Những cặp vợ chồng không phải là con cưng độc nhất thường hạnh phúc hơn những cặp vợ chồng là con độc nhất, bởi những người con độc nhất thường có tính ích kỷ, không dễ dàng chia xẻ những khó khăn trong cuộc sống.

3. Thành thị và nông thôn: Những cặp vợ chồng sinh ra và lớn lên ở nông thôn thường hạnh phúc hơn những cặp vợ chồng ở thành thị (có lẽ do cuộc sống của họ ít bị chi phối) và những cặp vợ chồng ở đô thị nhỏ dễ hòa hợp hơn những cặp vợ chồng ở những đô thị lớn.

4. Học vấn: Học vấn cũng là yếu tố quan trọng trong hôn nhân. Nếu cả hai có trình độ đại học hay cao đẳng thì có cơ may hạnh phúc hơn nhiều. Nếu họ tốt nghiệp một trường dạy nghề thì đó cũng là một diễm phúc lớn vì vấn đề nghề nghiệp ổn định rất quan trọng. Những người có học thức và nghề nghiệp ổn định thường là những người hạnh phúc trong gia đình.

5. Điều kiện xã hội: Điều kiện xã hội là một trong những yếu tố quan trọng của cuộc sống lứa đôi. Những cặp vợ chồng nào hòa thuận với cha mẹ, hàng xóm láng giềng và có nhiều bạn bè thì sẽ hạnh phúc hơn. Dĩ nhiên là họ cùng thích tham gia vào các hoạt động xã hội nào đó, vì nếu không biết sử dụng thời gian rỗi của mình ra sao thì vợ chồng dễ xích mích.

Bất hạnh đến từ đâu?

1. Cưới nhau sau một thời gian quen biết ngắn ngủi: Một cuộc hôn nhân mà hai người mới chỉ tìm hiểu sơ sơ bao giờ cũng sai lầm. Các kết quả thống kê cho thấy rằng phần lớn những cặp vợ chồng hạnh phúc đều có quá trình tìm hiểu nhau khá lâu dài trước khi đi đến hôn nhân.

2. Cả hai hoặc một trong hai có những khiếm khuyết mà thời gian khó sửa đổi được như: Khác biệt về tôn giáo, sự xung khắc về tính tình, những thói xấu như rượu chè, cờ bạc, sự bất bình thường về tâm lý. Nếu bạn có thể chịu đựng được những điều không thể nào thay đổi đó thì không có vấn đề gì đáng ngại lắm nhưng nếu không thể chịu đựng được thì đó lại là một bất hạnh.

3. Quen nhau trong điều kiện lý tưởng rồi đi đến hôn nhân: Nếu trước kia hai người đã quen và yêu nhau trong điều kiện lý tưởng, họ không thể hình dung được cuộc sống lứa đôi sẽ phức tạp ra sao nếu trước đó họ chỉ luôn gặp gỡ nhau trong những nhà hàng, rạp chiếu phim... Họ cần phải sống bên nhau trong nhiều hoàn cảnh để xem có thể hoà hợp với nhau như thế nào về tâm lý, thói quen, quan niệm... Họ không chỉ hiểu nhau ở những mặt tốt mà cả mặt xấu nữa. Tóm lại là họ phải đánh giá về nhau một cách toàn diện và sâu sắc.

4. Giữa hai người không cùng quan điểm: Tất cả mọi vấn đề trong cuộc sống hàng ngày cần phải bàn tính trước và dàn xếp ổn thoả. Nếu giữa người chồng và người vợ không đồng tình và hợp ý thì sự cãi vã liên tục và căng thẳng giữa họ sẽ dẫn đến đổ vỡ.

5. Sự khác biệt về thành phần xã hội: Đây là yếu tố quan trọng khiến lứa đôi bị đổ vỡ. Khi yêu nhau người ta không hề coi trọng vấn đề này, chỉ sau khi cưới nhau, họ mới ý thức được tầm quan trọng của thành phần xã hội. Nếu người vợ và người chồng cùng lớn lên trong một môi trường xã hội giống nhau thì họ dễ hoà hợp với nhau hơn. Một giáo sư có thể yêu một cô ca sĩ, một bác sĩ có thể yêu một vận động viên... nhưng họ sẽ khó sống chung lâu bền. Sự cách biệt về thành phần xã hội khiến họ khó hòa hợp nhau một cách trọn vẹn.

6. Tuyệt đường sinh nở: Tỷ lệ các các cặp vợ chồng không con ly hôn rất cao, nếu đã chung sống được vài năm mà chưa có con thì các cặp vợ chồng đó nên tìm đến bác sĩ. Thường sự trục trặc này là do sức khoẻ của người đàn ông hơn là do người vợ gây ra như người ta vẫn lầm tưởng. Nếu không thể có con thì bạn nên nhận con nuôi.

ST
Đăng nhập để trả lời
0
5 CÂU NÓI LÀM NÀNG ĐAU LÒNG

Khi yêu cũng như khi giận, giữ được bình tĩnh là giữ được hình ảnh đẹp của mình trong mắt người yêu. Có 5 câu nói mà các chàng tuyệt đối tránh thể hiện ra bên ngoài:

1. "Anh luôn xem em như người em gái của mình".

Nếu thấy ở cô gái có dấu hiệu tình cảm tiến xa hơn tình bạn, nên tìm cách tránh trước đừng để bạn phải thốt lên lời này. Khi nói câu này, chàng trai đã tự phủ nhận mọi cố gắng của cô gái từ trước đến nay đối với mình. Nó không chỉ làm trái tim cô tan nát mà não bộ của cô cũng bị tổn thương hàng năm trời.

2. "Vì anh trông thấy em có rất nhiều điểm giống cô...".

Nếu câu nói này xẹt qua tai người đẹp, ngực nàng sẽ đau nhói, nhẹ thì nàng lườm cho bạn một cái xém má, nặng thì nàng sẽ tìm cách trả thù cho mà xem.

3. "Hôm qua anh say quá, chẳng còn biết gì cả".

Theo thăm dò ý kiến, câu nói phát ra như nhát dao đâm thẳng vào trái tim cô gái, nhẹ thì nàng sẽ xa bạn vĩnh viễn mà trong lòng mang theo trái tim tan nát, nặng hơn có thể cả đời bạn sẽ sống không yên vui với nàng.

4. "Anh chỉ muốn yêu thử thôi, em đừng xem là thật nhé".

Nếu yêu bạn thật lòng, cô ấy sẽ cho rằng trái đất đang sụp đổ dưới chân mình, nhẹ thì trách mình sao dại khờ, nặng thì có thể nàng sẽ quay sang cử xử một cách bất bình thường với đối phương.

5. "Cô đi ra khỏi đời tôi ngay, không hiểu sao tôi lại quen với cô cơ chứ".

Không phải bàn cũng có thể nhận thấy mức nguy hiểm của câu nói này. Bạn đã xúc phạm tới thể diện của cô ấy và bạn trở thành người rất thiếu lương tâm.

Vì vậy hãy nhớ câu "lời nói không mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau", khi càng thân thiết thì điều đó càng quan trọng

st
Đăng nhập để trả lời
0
ĐIỀU KHIẾN CHÀNG HẠNH PHÚC

Đôi khi những điều đơn giản lại làm chàng hạnh phúc. Có những thời khắc mà chắc chắn sẽ đi vào tâm trí chàng như một kỷ niệm khó quên. Hãy xem chàng cảm thấy sung sướng nhất khi nào.

- Len lén mở mắt nhìn người yêu khi đang hôn nhau và thấy bạn đang nhắm nghiền mắt. Điều đó chứng tỏ bạn yêu họ lắm lắm, thế là chàng lâng lâng sung sướng...

- Cuộn mình trong vòng tay của vợ và ngủ ngon lành

- Dụi đầu vào mái tóc mềm mượt của vợ (người yêu), hít căng lồng ngực mùi hương tóc thơm thoang thoảng và khó quên.

- Nằm dài trên ghế salon, vừa đọc báo, nghe nhạc, nhìn vợ con nô đùa hạnh phúc.

- Nâng niu trên tay đứa con nhỏ vừa mới chào đời, tiếng khóc oe oe của bé làm người cha vô cùng sung sướng, cảm giác thật khó tả.

- Được vợ con đón ngay tận cửa khi vừa đi làm về, rồi tận hưởng ly nước chanh mát lạnh do chính tay vợ làm riêng cho mình.

- Thỉnh thoảng đánh răng rửa mặt cùng vợ cũng là điều lý thú.

- Ngắm nhìn gương mặt hạnh phúc của người yêu khi nàng đang say sưa ngủ trên chiếc ghế bành.

- Cọ mũi với vợ một cách âu yếm đầy ngộ nghĩnh.

- Nghe con gọi tiếng "Ba" đầu tiên từ cái miệng thơm mùi sữa của con.

- Nhận được lá thư tình trong túi áo mà vợ (người yêu) đã lén bỏ vào.

- Theo Thế Giới Phụ Nữ, bạn co rúm người, nép vào lòng chàng khi xem một bộ phim ma rùng rợn. Còn chàng đang mỉm cười sung sướng vì cảm giác được làm anh hùng

st

*PS: Mí bài post ở đây là HP sưu tầm trên mạng, thấy hay hay nên mang về post. Các anh chị có kinh nghiệm nào hơn nữa thì chia xẻ thêm nha [:)]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-24 20:49:48hoaidiephaphuong>
HÔN NHÂN QUA CÁC WEBSITE - NÊN HAY KHÔNG NÊN ?

Cách đây gần 20 năm khi các đài phát thanh nói về mạng internet, nối các tin tức với nhau một cách chớp nhoáng và nhiều... người ta chỉ lờ mờ biết được gương mặt của cái "mạng nhện" mà thôi. Bây giờ thì một chú bé con cũng biết surfing lên Internet chơi đủ trò. Đúng như tuần báo Time đã có lần công bố, Internet và tất cả những cái có liên quan tới "computer science" quả là cuộc cách mạng lớn lao nhất cuối thế kỷ 20, ảnh hưởng đến mọi mặt của cuộc sống thường ngày.

Mọi mặt? Bạn sẽ nhăn mặt bảo như thế. Như thế thì còn gì khía cạnh thi vị của cuộc sống, khi mọi chuyện đều có thể được "lên chương trình" hết? Bạn thân hỡi, khi mà mấy tay "siêu" chế được cái computer "siêu" có thể hạ được các Đại Vô Địch Thế Giới Cờ Vua thì quả thật chúng ta khó lòng kiếm được chỗ... yên thân để trốn cái computer quỷ quái. Khi mà nó có thể làm ra được cái Mercedes bóng lộn đời 2005 cáu cạnh của bạn và còn làm được cả thơ thì chuyện gì mà nó không làm được!

Bạn reo lên, có đấy, chuyện... tình yêu, làm sao computer chen vào trái tim con người được?

Trả lời ngay: Nó chen được đấy, và chen... hơi sâu đấy. Bạn có tin là hàng triệu cặp trên thế giới đã gặp nhau, yêu nhau, cưới nhau và tặng nhau khoảng... 8 đứa nhóc tì là do cái máy điện toán đạo diễn không?

Trong từ vựng của tiếng Anh ngày nay có một chữ ông bà mình ngày xưa chắc hỏng biết, đó là "Internet Matchmaking" (Kết hôn qua Internet).

Theo Lois Levine, một cây viết chuyên về hôn nhân gia đình trên "Health Fitness"nhớ lại vào khoảng giữa thập niên 1990, khi tò mò đi... lạc vào thế giới kỳ lạ của những cuộc hẹn hò trên Net, lúc đó chỉ có 3 hay 4 địa chỉ và chừng vài ngàn người "chơi" trên cả nước Mỹ. Khi chị kể cho vài người bạn thân biết là chị đã tìm "bạn tình" trên Internet, họ trố mắt nhìn chị như quái vật: "Bộ chị tuyệt vọng đến độ phải tìm mấy cái thằng giết người hàng loạt qua mạng Net hả?" Chính Levine cũng không biết mình có bình thường không khi hẹn hò, tán gẫu với người "lạ hoắc" một cách tỉnh bơ!

Nhưng từ vài năm qua, thế giới của cái gọi là "cyber dating" là cả một cuộc cách mạng nhỏ. Ai cũng... rủ nhau lên "mạng" hò hẹn và một khảo sát của Google mới đây, dưới cái chữ "Internet Dating" sơ sơ có khoảng... 3,550,000 cái Web sites, nghĩa là bằng dân số của Los Angeles!

Trong cái... đám giặc khủng khiếp đó, bạn, một cô gái đôi mươi thật sự muốn "lấy chồng qua mạng", phải làm sao để khỏi ân hận, vì quá tin vào cái computer vô hồn đến nỗi "tiền mất tật mang?
Sau đây là những lời khuyên của các chuyên gia tâm lý về vấn đề này:

1. Nên gặp càng nhiều người càng tốt:

Linda, một lab technician ở Quận Cam của nam California, vốn gặp chồng cách đây 2 năm trên match.com, cho hay: "bạn hãy tiếp xúc với thật là nhiều "ứng cử viên" vì bạn muốn có một tấm chồng ra trò, vì thế chỉ ghé qua "trang nhà của vài chàng" thì làm sao xác suất có được một người thương có giá được? Một khi đã lướt qua nhiều địa chỉ, sau đó bạn mới thu nhỏ mục tiêu lại như lứa tuổi, nơi chốn, tôn giáo, thân hình ra sao, lương bổng và nhiều thứ khác nữa".

2. Đừng có tin vào mấy tấm ảnh:

Cái Web site nào cũng cung cấp hình, nhưng theo lời Carol, một chuyên viên New York, thì "người ta... đâu có ngu mà đưa mấy tấm ảnh chám mớ đời lên mà khoe với mọi người, cho nên bạn đừng tưởng thấy tấm ảnh mà "bắt hình dong". Tốt nhất là bắt "đối tượng" gửi ảnh ở nhiều nơi và ăn mặc khác nhau (ăn tiệc, bơi thuyền, làm việc...), bạn sẽ khái niệm gần đúng với người thật ngoài đời".

Cyndi, một nữ giáo viên 35 tuổi ở New Jersey, cho hay lấy chồng năm 2001 qua Net, nhớ lại: "ảnh e-mail qua nói có vẻ... ngượng là "ảnh không đẹp trai đâu nghen", thế là tôi đã thấy... mến mến cái anh chàng dễ thương thẳng thắn đó rồi. Bây giờ dưới mắt tôi chồng tôi đẹp trai thật!"

Có người còn cực đoan hơn, cho là "dẹp quách mấy cái hình đi cho được việc", như Allison, một nhà báo 35 tuổi có chồng nhờ swoon .com, nói: "tôi đâu có để ý đến hình của ảnh, tôi chỉ tập trung chú ý coi ảnh viết lách ra làm sao, văn là người mà! Bạn đi tìm "tâm hồn tương giao" mà chỉ ngó lom lom mấy tấm ảnh...nhăn răng ra cười thì rách hết việc!"

3. Nên gặp mặt "đương sự" bằng xương bằng thịt càng sớm càng tốt:

Theo Linda, con ngưởi dễ si tình một ảo tưởng, nên để càng lâu, bạn càng chết mê chết mệt mấy tấm ảnh thì phiền lắm. Đa số các chuyên viên khuyên bạn nên sớm thu xếp một nơi nào đó để hẹn hò với "người Net thương". Phụ nữ có trực giác bén như dao cạo Gilette, có khi chỉ cần gặp chàng có một lần trong quán cà phê là họ muốn... vĩnh biệt tình anh liền!

Neil Clark Warren, sáng lập địa chỉ eharmony.com với hơn 4 triệu người vào, cũng nói: "Tôi khuyên bạn nên đi gặp "đằng ấy" khá sớm, khoảng 1 tuần sau khi trao đổi e-mail." Carol đã nghe lời khuyên này và cho de một anh chàng có... kiểu ăn uống trong nhà hàng thấy mà muốn xỉu! Vậy mà cũng đòi làm chồng tui, Carol nhớ lại kinh nghiệm hãi hùng đó!

4. Đừng hy vọng gì hết:

Theo Cindy, cách hay nhất trong chuyện yêu đương qua Net là đừng hy vọng và chớ mong gì hết. Cô cho hay khi lần đầu gặp chồng tương lai, tim cô cũng rộn ràng vài tỉ lần/phút lắm, nhưng cô "không mong được cái gì hết, chuyện gì tới thì nó tới, vậy thôi". Người nào có ý nghĩ như thế sẽ thấy vui vẻ, nói chuyện tự nhiên và... đáng yêu hơn (cái này mới đáng sợ!). Các chuyên viên tâm lý khuyên các cô nên vui vẻ như gặp một người bạn thân. Không coi ai là quan trọng hết, nên nói chuyện tán gẫu về sách vở, xi nê, sở thích, du lịch... Vậy thôi, còn sau đó thì... để Ông Tơ Bà Nguyệt lo. Họ có ngủ quên thì...

.... Thì mình về nhà surfing lên một cái Website khác, có khó gì!

st
Đăng nhập để trả lời
0
KHÔNG BAO GIỜ LÀ QUÁ TRỄ

Ngày đầu tiên ở trường, sau khi giáo sư tự giới thiệu với bọn sinh viên lớp Hóa chúng tôi, ông đố chúng tôi xem trong lớp có gì lạ. Tôi đứng lên và nhìn xung quanh, đang như thế thì bỗng có một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai. Tôi quay lại và thấy một bà già nhỏ bé, nhăn nheo đang mỉm cười - một nụ cười bừng sáng.

Bà nói "chào cậu trai. Tên tôi là Rose. Tôi tám mươi bảy tuổi. Tôi bắt tay cậu một cái được không?"

Tôi cười to và vui vẻ đáp lại:"Dĩ nhiên rồi!" và thế là bà cụ bắt tay tôi một cái rõ chặt.

"Sao bà lại đi học vào cái tuổi còn quá ngây thơ này?" tôi đùa.

Bà cũng đùa lại:" Tôi tới đây tìm một người chồng giàu có, làm đám cưới, có thêm vài đứa nhóc, rồi nghỉ hưu và đi du lịch".

"Ối bà hài hước thật!" Tôi thực sự tò mò muốn biết cái gì đã thúc đẩy bà cụ đi thử sức vào cái tuổi này.

"Tôi luôn mơ ước được đi học đại học và bây giờ thì tôi được đi học đây!", bà cụ nói.

Sau buổi học chúng tôi đi về hội quán sinh viên để làm một ly chocolate nóng. Chúng tôi thành bạn ngay và chỉ ba tháng sau là đã cùng nhau tan lớp, trên đường về nói chuyện với nhau không dứt. Tôi luôn luôn thích thú lắng nghe "cỗ máy thời gian" này, nghe bà chia xẻ những kinh nghiệm và những triết lý thâm thúy về cuộc đời.

Trong năm đó bà Rose đã trở thành biểu tượng của trường tôi. Bà kết bạn ở bất cứ nơi nào bà đến chơi. Bà thích ăn mặc lịch sự trước mọi người.

Cuối học kỳ, chúng tôi mời bà Rose đến nói chuyện trong một bữa tiệc của đội banh và tôi không bao giờ quên được những gì bà đã nói với chúng tôi. Bà giới thiệu trang trọng và bước lên bục. Bà mỉm cười, nói: "Chúng ta không nên ngừng hoạt động. Có bốn bí quyết để được trẻ, được hạnh phúc và đạt được thành công. Ðó là:

- Bạn phải cười và tìm thấy một chuyện vui, hài hước mỗi ngày.

- Bạn phải có một ước mơ cho mình. Khi không còn ước mơ nữa, ấy là bạn đã chết. Có bao nhiêu người quanh chúng ta, tuy đi đi lại lại đó mà không biết mình đã chết.

- Có một sự khác biệt khổng lồ giữa già đi và trưởng thành. Nếu bạn 19 tuổi và nằm trên giường trọn 1 năm, không làm được một sản phẩm nào cho đời, bạn sẽ già đi thành người hai mươi tuổi. Ai thì cũng phải già đi cả. Không cần tài năng, khôngcần năng lực gì, bạn cũng già đi được. Trong khi đó, bạn không già đi, mà bạn chỉ trưởng thành, nếu biết tìm ra trong sự thay đổi những cơ hội để thử nghiệm.

- Cuối cùng, không hối tiếc. Bọn lớn tuổi chúng tôi thường không tiếc những gì mình đã làm, mà chúng tôi chỉ tiếc những gì mình chưa làm. Chỉ những người còn mang hối tiếc mới là người sợ chết.

Bà kết thúc bằng cách hát cho chúng tôi nghe bài "Ðoá hồng". Bà "thách" chúng tôi học thuộc lời ca và sống như lời bài hát đó.

Rồi một cuối năm, trước lễ tốt nghiệp chừng một tuần, bà Rose ra đi thanh thản sau một giấc ngủ dài. Hơn hai ngàn sinh viên của trường đã đến dự lễ tang của bà cụ - bạn đồng môn đã dạy cho chúng tôi bài học: Không bao giờ là quá trễ để thực hiện điều mình ao ước.

st
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-23 04:52:40hoaidiephaphuong>
PHẢI LÀ NGỌN ĐÈN CHỈ ĐƯỜNG CHO CON CÁI

Nhân ngày cuối tuần rảnh rỗi, tôi lục ngăn bàn giấy để xếp dọn lại những giấy tờ cũ xem cái nào đáng cất giữ cái nào cần liệng đi cho bớt bừa bộn. Tôi tìm thấy một bao thơ đã cũ mầu trong đó đựng những bài báo hay tôi cắt và cất giữ không biết từ bao giờ. Lẫn lộn trong mớ giấy lộn đó, một bài báo đã cũ, các góc cạnh đã quăn queo, những nếp gấp đã mòn hết và rách nát, mầu giấy đã ngả sang vàng. Tôi tò mò trải tấm giấy xuống bàn và cố gắng đọc.
Đây là một bài của Ann Landers, không biết tôi cắt từ báo nào nói về một số những lời khuyên nhủ các bậc phụ huynh về cách giáo dục con cái. Tuy chữ in đã mờ nhạt nhưng tôi cũng vẫn đọc được và thấy rằng, mặc dù đây là những điều răn có vẻ cổ điển nhưng, theo ý tôi vẫn còn thích hợp với đời sống ngày nay. Xin trích dịch để chia xẻ cùng các bậc phu huynh có con em trong tuổi cần dậy dỗ.

1 - Nên nhớ rằng mỗi đứa con là một món quà, một ân sủng to lớn và quý nhất của Thượng Đế. Đừng tìm cách uốn nắn chúng theo hình ảnh của chúng ta, của cha, mẹ, ông bà, anh em hay bạn hữu của chúng ta. Mỗi đứa trẻ là một cá thể biệt lập và phải được phép trưởng thành chính nó.

2 - Đừng làm mất nhuệ khí của một đứa trẻ khi nó thất bại. Đừng bao giờ so sánh nó hay ví nó với những đứa trẻ khác, mà theo ý chúng ta là giỏi hơn nó.

3 - Xin nhớ rằng bực bội và nóng giận là những tình cảm thông
thường. Hãy giúp cho con chúng ta cách giải tỏa những tình cảm này một cách nhẹ nhàng, có thể chấp nhận được hơn là bắt chúng kìm hãm sự nóng giận của chúng. Sự kìm hãm những tình cảm không được bộc lộ sẽ hại đến sức khỏe tinh thần cũng như thể chất của trẻ.

4 - Hãy dạy con một cách cương quyết và hợp lý. Không nên trút lên đầu chúng những hờn giận của chúng ta. Nếu đứa trẻ nhận thấy chúng ta công bằng và hữu lý, chúng ta sẽ không làm mất niềm tin yêu và kính trọng nơi trẻ. Cần phải cân nhắc hình phạt cho tương xứng với lỗi lầm của trẻ. Ngay những trẻ nhỏ nhất cũng có một khái niệm về sự công bằng.

5 - Nên nhớ rằng mỗi đứa trẻ cần phải có cả CHA và MẸ. Phải để cho trẻ nhận thấy sự đoàn kết, chung suy nghĩ, ý tưởng giữa hai cha mẹ. Đừng bao giờ bênh con, về hùa với con để chỉ trích hay chống đối người phối
ngẫu. Điều này có thể làm nẩy sinh trong trẻ (cũng như trong chúng ta) một sự xung đột tinh thần mà hậu quả là sự ân hận, bối rối và bất an ninh.

6 - Đừng cho con tất cả mọi thứ chúng đòi hỏi. Hãy dạy cho chúng biết tận hưởng sự đạt được và sự thành công bằng chính sự khó nhọc của mình. Đó là một tình cảm thỏa mãn nhất đi cùng với sự tự hào về chính mình.

7 - Đừng tự coi mình là gương mẫu của sự toàn thiện. Đó là một vai trò rất khó giữ trong suốt 24 tiếng đồng hồ. Chúng ta sẽ cảm thấy gần gụi và đạt được lòng tin nơi con cái hơn nếu chúng ta để cho con cái thấy nhiều khi cha mẹ cũng vẫn có thể lầm lẫn như thường.

8 - Đừng dọa nạt con trong lúc nóng giận hay hứa hẹn những điều quá đáng trong lúc hứng chí. Chỉ nên đe dọa hay hứa hẹn những điều có thể làm được. Đối với trẻ lời nói của cha mẹ là những khuôn vàng thước ngọc. Đứa trẻ mất niềm tin nơi cha mẹ sẽ khó có thể tin tưởng ở cuộc đời.

9 - Đừng an ủi con bằng những cử chỉ yêu thương hời hợt. Lòng yêu thương thật sự nằm ở những công việc nhỏ nhặt trong cuộc sống hàng ngày, từ ngày này qua ngày khác, năm này qua tháng khác, nó làm nẩy nở tính tự tin và tự lập nơi trẻ.

10 - Dạy cho con biết kính trọng những công việc lao động, dù là lao động chân tay bằng xẻng cuốc hay bằng những dụng cụ y khoa tối tân. Nói cho con biết một đời sống cần cù chăm chỉ là một đời sống giầu mạnh còn đời sống lêu lổng vui chơi là một đời sống trống rỗng và vô nghĩa.

11 - Cố gắng đừng che chở con cái với những khó khăn hoặc những điều trái ý nhỏ bé của cuộc đời. Các thử thách huấn luyện tính tình của trẻ và đem lại cho chúng tình thương người khác. Khó khăn đem lại quân bình cho trẻ, nên để cho chúng tôi luyện trong khó khăn.

12 - Dạy cho con tình yêu Thiên Chúa và tình yêu tha nhân. Đừng bắt con đi nhà thờ mà nên dắt con đi nhà thờ. Trẻ con học theo gương mẫu. Bảo chúng điều này điều nọ không phải là dạy chúng. Nếu con chúng ta có lòng tin yêu Thiên Chúa, chúng sẽ có sức mạnh và ánh sáng để tranh đấu trong cuộc sống và không nản trí trong những khi thất bại.

Nếu tôi nhớ không lầm thì bài báo này đã được đăng từ nhiều thập niên về trước nhưng chúng ta thấy những lời khuyên này không có lời nào lỗi thời hay cổ hủ cả. Tôi thật không hiểu tại sao những nhà giáo dục và những bậc cha mẹ "tiến bộ" tại Hoa Kỳ lại không muốn nói trái ngược lại với trẻ con? Họ lý luận nếu chúng ta bắt bẻ trẻ nhỏ theo ý chúng ta, chúng ta sẽ làm thui chột tính sáng tạo và những sáng kiến của trẻ nhỏ. Tôi thật không bao giờ đồng ý ở điểm này. Trẻ con như một trang giấy trắng, nếu ta cầm tay cho chúng vẽ, chúng sẽ vẽ nên những hình ảnh tốt đẹp, những hoa bướm, những thiên thần, những chim chóc mang lại niềm vui và hạnh phúc cho mọi người. Còn nếu chúng ta để mặc chúng với những ống mầu, chúng sẽ bôi be bét, không hình thù, không hàng lối. Chúng sẽ không tạo nên một bức tranh theo đúng ý nghĩa của một bức tranh mà sẽ có một tờ giấy nhuộm mầu lem nhem dơ bẩn. Tại sao từ lúc sơ sinh chúng ta không dạy cho con cái ta những điều gì là phải, những điều gì là trái. Dạy cho chúng phân biệt Thiện và Ác để chúng có thể biết trước mà tránh có hơn là để chúng đi sai đường lối rồi mới tìm cách chữa trị. Có nhiều điều trẻ con không thể tự lựa chọn mà cha mẹ phải lựa chọn dùm chúng. Chúng ta phải là những ngọn đèn chỉ đường: Đèn xanh thì đi tới, đèn vàng thì phải cẩn thận và đèn đỏ thì ngừng.

Nguyễn Thị Hồng Diệp
Đăng nhập để trả lời
0
Cơ hội của sự bị từ chối

Bạn ao ước tham gia đội bóng, nhưng đội trưởng lại nghĩ khác. Cậu ta lựa chọn đầu tiên những người bạn thân nhất, sau đó là những người có khả năng ghi bàn. Và danh sách cuối cùng không có bạn. Bạn thấy mình hoàn toàn có khả năng tham gia đội văn nghệ. Cả lớp bầu chọn mãi, cũng tuyển đựơc những "nghệ sĩ" đại diện cho lớp. Nhưng cuối cùng bạn đành ngậm ngùi làm khán giả. Nếu bạn không có năng lực, chúng ta sẽ nói về sự công bằng. Còn ở đây, bạn có năng lực, nhưng người ta vẫn có thể từ chối bạn, viện dẫn hàng tá lý do : dáng vẻ bên ngoài, sự giàu nghèo, tôn giáo, đôi khi cả giới tính cũng bị đưa lên bàn cân. Cảm giác bị cô lập, lòng tự trọng bị tổn thương, tự dằn vặt mình có thể làm trái tim bạn tan nát, thế giới như sụp đổ. Và có rất nhiều, rất nhiều người quá yếu đuối đã không thể vượt qua được một lần bị bỏ rơi.

Thế nhưng không phải sự chối từ nào cũng tệ hại. Một sự từ chối cũng có nghĩa là thêm một cơ hội mới cho bạn khám phá. Khi bạn lớn lên và đi xin việc, sự từ chối có thể giúp bạn tiếp cận với những cơ hội lớn hơn trong đời mình. Một lời từ chối ở nơi này chính là con đường đưa bạn đến với một vị trí cao hơn ở một nơi khác tốt hơn. Bạn có bao giờ nghĩ thế không ?

Sự chối từ còn cho phép bạn tự khám phá chính bản thân mình, cho phép mình nhận ra mình cứng cỏi và bản lĩnh hơn mình nghĩ khi bạn vượt qua được điều đó. Nó còn giúp bạn nhìn nhận ra bản chất của những con người xung quanh, đâu là những người "bạn", và những ai chỉ đơn giản là "bè".

Cũng giống như những thứ khác trong cuộc đời, bị từ chối sẽ gây ra những vết thương nông sâu khác nhau . Tuy nhiên có một điều chắc chắn là tất cả mọi người đều từng bị từ chối, ít nhất một lần, hoặc vài lần, vào một lúc nào đó trong đời mình . Vì thế, nếu điều đó có đến với bạn thì hãy tin tôi, đây không phải là ngày tận thế.

Vậy thì nếu có bao giờ bị từ chối bởi một ai đó, bị loại bỏ, bị cho ra rìa trong một tập thể, ở một nơi nào đó, thì bạn của tôi ơi, xin hãy nhớ một điều, khi một cánh cửa đóng lại trước mặt bạn, nghĩa là có những cánh cửa khác đang mở ra, và những cánh cửa mở, luôn dẫn đến những điều tốt đẹp. Bạn hãy mỉm cười, bước lên và đi đến đó.

(Sưu tầm)

* Cám ơn Thủy Trúc, 1 người bạn của HP
Đăng nhập để trả lời
0
Quý Nhân Ở Đâu?

Trong cuộc đời của mỗi con người, đều có thể gặp được quý nhân, những quý nhân này không nhất định là những người tôn quý, đó có thể là người bạn và cũng có thể là kẻ đối nghịch! Rất nhiều "quý nhân" đều là những con người rất bình thường, mà ngay cả bản thân những con người bình thường như chúng ta, một lúc nào đó cũng có thể trở thành "quý nhân", có ý nghĩa rất quan trọng đối với cuộc đời của người khác. Thậm chí khi bạn trở thành "quý nhân" của người khác, bản thân bạn cũng không hề hay biết!

Xưa kia có một người viết thư cho thừa tướng nước Yên, do ánh sáng không đủ, mới kêu người hầu cầm nến chiếu sáng, do vô ý, hai chữ "cầm nến" cũng viết luôn vào trong thư. Thừa tướng nhận thư, khi đọc đến hai chữ "cầm nến" thì lấy làm cảm động vô cùng, cho ý nghĩa của "cầm nến" là muốn sự tươi sáng, cũng là muốn đề bạt hiền tài, thừa tướng liền báo lên cho quốc vương sử dụng người (viết thư) này để giúp cho nước Yên trở nên cường thịnh.

Lại có truyền thuyết nói Lý Bạch lúc đầu đi học không có tính nhẫn nại, cho đến một hôm nhìn thấy một bà cụ già đang dùng một thanh sắt thô mài thành một cây kim thêu, Lý Bạch liền lập tức tỉnh ngộ, trở về nhà khổ luyện, sau này trở thành một nhà thơ nổi tiếng.

Michelangelo khi vẽ tranh ở giáo đường đã không vừa lòng với thành tích của bản thân mình nhưng vì đã hoàn thành công việc hơn một nửa nên luyến tiếc, không muốn vẽ lại. Cho đến một hôm, Michelangelo đi uống rượu, nhìn thấy ông chủ quán rượu không chút do dự, đổ bỏ nguyên một thùng rượu hỏng mới mở, Michelangelo liền hạ quyết tâm vẽ lại từ đầu, cuối cùng đã hoàn thành một tác phẩm bất hủ.

Chuyện người "cầm nến", cụ bà mài kim và ông chủ quán đổ rượu kể trên cho thấy hành vi vô tình của họ có thể gây dựng thành công cho người khác ? Họ đã chẳng phải là "quý nhân" của nước Yên, Lý Bạch và Michelangelo hay sao? Mọi nơi quanh chúng ta đều có thể phát hiện "quý nhân" họ không nhất định là cấp trên trực tiếp tăng lương cho bạn, ngược lại có thể là người lạ không quen biết, là khách qua đường, thậm chí là kẻ thù của bạn. Chỉ cần bạn học được những sự việc trọng đại từ con người họ, hay do duyên may khiến bạn tránh được vận rủi có thể xảy đến, thì họ đều là quý nhân trong cuộc đời .

(Trích trong "Vượt qua bản thân" của Lưu Dung Trứ)
Đăng nhập để trả lời
0
Phần quan trọng nhất trên cơ thể

Mẹ tôi thường đố tôi:

- Phần nào là quan trọng nhất trên cơ thể?

Ngày nhỏ, tôi cho rằng âm thanh là quan trọng đối với con người nên tai là bộ phận quan trọng nhất. Mẹ lắc đầu:

- Không phải thế. Có rất nhiều người bị điếc trên thế giới này, con ạ. Nhưng con cứ tiếp tục suy nghĩ về câu đố, sau này mẹ sẽ hỏi lại con.

Vài năm sau, tôi lại cho rằng hình ảnh là quan trọng nhất, vì thế mắt chính là bộ phận mà mẹ muốn đố tôi. Mẹ lại nhìn tôi âu yếm nói:

- Con đã học được nhiều đấy, nhưng câu trả lời của con chưa đúng bởi vì vẫn còn rất nhiều người bị mù.

Đã bao lần và lần nào cũng vậy, mẹ đều trả lời tôi:

- Không đúng. Nhưng con đang tiến bộ rất nhanh, con yêu của mẹ.

Rồi năm ngoái, ông nội tôi mất. Mọi người đều khóc vì thương tiếc ông. Ba tôi cũng khóc. Đây là lần thứ hai tôi thấy ba khóc. Khi đến lượt tôi và mẹ đến cạnh ông để nói lời vĩnh biệt, mẹ nhìn tôi thì thầm:

- Con đã tìm ra câu trả lời chưa?

Tôi như bị sốc khi mẹ đem chuyện đó ra hỏi tôi lúc này. Tôi luôn nghĩ đó chỉ đơn giản là một trò chơi giữa hai mẹ con. Nhìn vẻ sững sờ trên khuôn mặt tôi, mẹ nói:

- Con trai ạ, phần quan trọng nhất trên cơ thể con chính là cái vai.

Tôi hỏi:

- Có phải vì nó đỡ cái đầu con không hả mẹ?

Mẹ lắc đầu:

- Không phải thế, đó là nơi người thân của con có thể dựa vào khi họ khóc. Mỗi người đều cần một cái vai để nương tựa trong cuộc sống. Mẹ chỉ mong con có nhiều bạn bè và nhận được nhiều tình thương để mỗi khi con khóc lại có một cái vai cho con có thể ngả đầu vào.

Từ đó, tôi hiểu rằng phần quan trọng nhất của con người không phải là phần "ích kỷ", mà là phần biết cảm thông với nỗi đau của người khác.

st
Đăng nhập để trả lời
0
.
Phần quan trọng nhất trên cơ thể

Lâu ni nghe nhạc cũng tương đối... cứ thích mãi " nụ cười khúc khích trên lưng "
rồi " vai em gầy guộc nhỏ " " để nắng đi vào trong mắt em "........

Chừ đọc bài viết của hoaidiephaphuong mới thấy thấm thía một ca khúc ( hình như
là của nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ )

...Em khóc trên vai anh... em khóc trên vai anh... Một lần cuối cùng rồi thôi...

Hay... hay thật... thật hay!
Cám ơn Hoàng Thi Thơ và Hạ Phương thật nhiều

NT

Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: nguyenthoai

....
Chừ đọc bài viết của hoaidiephaphuong mới thấy thấm thía một ca khúc (hình như là của nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ )
...Em khóc trên vai anh... em khóc trên vai anh... Một lần cuối cùng rồi thôi...
Hay... hay thật... thật hay!
Cám ơn Hoàng Thi Thơ và Hạ Phương thật nhiều

NT


HP xin chào và cám ơn huynh Nguyenthoai
đã chia xẻ suy nghĩ từ bài viết HP sưu tầm trên net
Huynh có bài viết nào cùng thể loại thì post cho HP đọc ké với ha
HP chúc Nguyenthoai một cuối tuần vui [:)]
Đăng nhập để trả lời
0
Hai Người Trên Hoang Đảo

Một chuyến tàu ngoài khơi gặp bão và bị đắm. Có hai người dạt đến một hoang đảo. Cả hai đã nhiều lần làm thuyền nhưng không lần nào thành công. Cuối cùng, họ đồng ý với nhau là cùng ngồi cầu nguyện. Mỗi người sẽ ở một nửa hòn đảo xem lời cầu nguyện của ai sẽ linh nghiệm.

Đầu tiên, người thứ nhất cầu nguyện có được thức ăn. Sáng hôm sau, người thứ nhất tìm thấy một cây có nhiều quả rất ngon nên anh ta không còn phải lo lắng đi tìm thức ăn nữa. Ở phần bên kia hòn đảo, đất vẫn khô cằn và người thứ hai không tìm được gì cả. Hết một tuần, người thứ nhất cầu nguyện cho có bầu bạn. Chỉ sau một ngày, ở bên đảo của người thứ nhất có một chiếc tàu khác bị đắm và một người phụ nữ dạt vào. Hai người chuyện trò cho bớt cô đơn, còn ở phần bên kia hòn đảo, người thứ hai vẫn không có gì khác. Liên tục ngững ngày sau đó, người thứ nhất cầu nguyện được căn nhà, quần áo ấm và nhiều thức ăn hơn. Phép màu lại xảy ra. Những gì anh ta ước thường xuất hiện ngay vào buổi sáng ngày hôm sau. Tuy nhiên, vẫn không có gì khác xảy ra ở phần của người đàn ông thứ hai. Cuối cùng, người thứ nhất và người phụ nữ - nay đã là vợ anh ta- cầu nguyện có một chiếc tàu. Sáng hôm sau, một chiếc tàu lớn xuất hiện trên bãi biển. Người thứ nhất dẫn vợ mình lên tàu và quyết định bỏ người thứ hai ở lại trên đảo. Anh ta nghĩ rằng người kia không đáng được nhận bất kỳ thứ gì anh ta có được từ những lời cầu nguyện riêng của anh ta.

Khi chiếc tàu chuẩn bị rời bến, bỗng người thứ nhất nghe thấy có tiếng nói vang lên từ không trung:

" Tại sao ngươi lại bỏ bạn mình?".

Người thứ nhất thản nhiên cao giọng:

"Tất cả mọi thứ đều do tôi cầu nguyện mà có. Anh ta chẳng cầu nguyện được gì cả nên anh ta không xứng đáng để đi cùng tôi."

"Ngươi sai rồi" - giọng nói vang lên trách móc - "Từ đầu đến cuối, anh ta chỉ ước có một điều và ta đã thực hiện cho anh ta điều ước ấy".

Người thứ nhất rất ngạc nhiên: "Hãy cho tôi biết anh ta đã ước gì vậy?"

"Anh ta đã ước rằng những lời cầu nguyện của ngươi được biến thành sự thật!"

(sưu tầm)
Đăng nhập để trả lời
0
.
CON CHỒN TÀN TẬT

Một chuyện ngụ ngôn của nhà thần bí Ả Rập Sa'di.
Một người đi dạo trong rừng, thấy một con chồn cụt mất bốn chân và tự hỏi làm sao nó có thể sống được. Rồi thì ông ta thấy xuất hiện một con cọp, miệng đang ngậm mồi. Con cọp đã ăn no nê và để lại chút thịt dư thừa cho con chồn.
Ngày hôm sau, Chúa cũng gởi con cọp đến nuôi sống con chồn như thế. Người đó bắt đầu kinh ngạc đối với lòng nhân từ bao la của Chúa và tự nghĩ: "Tôi cũng vậy, tôi nên nằm trong một góc xó mà phó thác hoàn toàn cho Chúa để Ngài lo liệu mọi thứ cần thiết cho tôi."
Ông đã làm như thế trong vòng một tháng và ông đã rơi vào tình trạng dở sống dở chết khi ông nghe một Tiếng Nói: "Hỡi con, con đang đi trên con đường lầm lạc, con hãy mở mắt ra để nhìn xem Sự Thật! Con hãy noi gương con cọp và đừng bắt chước con chồn."

Tôi thấy ở ngoài đường một em bé trần truồng, đói khát và rét run. Tôi phẫn uất và thưa với Chúa: "Tại sao Chúa đã để cho sự việc đó xảy ra? Tại sao Chúa không làm gì hết?"
Chúa đã không trả lời. Đêm đó bất ngờ Chúa nói: "Dĩ nhiên Cha có làm. Cha đã tạo dựng nên con đấy.”

( Theo Ánh Mắt Tâm Linh )

Đăng nhập để trả lời
0
Chào HDHP,

HP có biết là câu chuyện "Cà phê muối" thật lãng mạn này được viết cách đây vài năm bởi 1 cô bé lúc đó mới 16-17 tuổi, lớn lên ở Hoa Kỳ không? [:)]
Đăng nhập để trả lời
0
Asin không biết Cafe Muối được viết bởi một cô bé đấy, cứ nghĩ đó là một Lão chàng trai cách đây hơn 50 năm chứ - Hóa ra đôi khi nói dối cũng không xấu mà lại hữu tình nhỉ? Không biết có ai nhờ HDHP pha cafe với muối chưa nhì?

 
Đăng nhập để trả lời
0
Nếu Asin nói đúng, vậy thì KDG đã bị cái cô bé đó gạt rồi ! [;)]
Asin còn không lo pha cà phê muối mời HDHP đi ! [8D]
Đăng nhập để trả lời
0
Trùi, KDG đúng là KDG mà - xúi Asin pha cafe muối mời HDHP hén, để xong rùi lại có người pha cafe với "Dấm chua" mời lại Asin hay sao?.

Thôi thì mời HDHP một ly beer nhé, trời đang nóng - giải khát vậy[:D]

 
Đăng nhập để trả lời
0
HP chào 2 huynh

To: Huynh KDG
Oh, giống như Asin, HP tưởng là của tiền bối cao tuổi viết chứ. HP thích câu chuyện đẹp và lãng mạn này. Huynh KĐG biết tên tác giả "Café Muối" và những tác giả của chuyện nào trong số thì bổ túc dùm cho HP nha huynh, nhỏ Hạ cám ơn huynh. Chúc huynh vui luôn. [:)]

To: Huynh Asin

HP cám ơn huynh Asin mời nước giải khát. Huynh có chuyện nào thì post lên cho HP đọc ké với ha. Mời lại huynh kem nè [sm=icecream.gif]
[8D]
Đăng nhập để trả lời
0
Những Lá Thư Không Được Trả Lời

Có một người đàn ông bị tai nạn giao thông. Vụ tai nạn khủng khiếp đã làm ông mất cả hai chân và cánh tay trái. Thậm chí bàn tay phải cũng chỉ còn ngón cái và ngón trỏ nhưng ông vẫn sở hữu một trí não minh mẫn và một tâm hồn rộng mở.

Suốt những ngày năm viện, ông rất cô đơn vì không còn người thân hay họ hàng. Không ai đến thăm. Không điện thoại, không thư từ. Ông như bị tách khỏi thế giới. Rồi vượt qua thất vọng, ông nảy ra một ý định: Nếu ông đã mong nhận được một lá thư đến thế, và một lá thư có thể đem lại niềm vui thì tại sao ông lại không viết những lá thư để đem lại niềm vui cho người khác? Ông vẫn có thể viết bằng hai ngón tay của bàn tay phải dù rất khó khăn. Nhưng ông biết viết thư cho ai bây giờ? Có ai đang rất mong nhận được thư và ai có thể được động viên bởi những lá thư của ông? Ông nghĩ tới những tù nhân. Họ cũng cô đơn và cần sự giúp đỡ.

Đầu tiên, ông viết thư tới một tổ chức xã hội, đề nghị chuyển những lá thư của ông vào trong tù. Họ trả lời rằng những lá thư của ông sẽ không được trả lời đâu, vì theo điều luật , tù nhân không được viết thư gửi ra ngoài. Nhưng ông vẫn quyết định thực hiện việc giao tiếp một chiều này.


Ông viết mỗi tuần hai lá thư. Việc này lấy của ông rất nhiều sức khỏe, nhưng ông đặt cả tâm hồn, kinh nghiệm cuộc sống, cả niềm tin và hy vọng vào những lá thư ấy. Rất nhiều lần ông muốn ngừng viết, vì không biết những lá thư của ông có ích cho ai hay không nhưng vì việc viết thư đã thành thói quen nên ông vẫn tiếp tục. Rồi đến một ngày kia, cuối cùng ông cũng nhận được một bức thư. Thư được viết bằng loại giấy nhà tù, do chính người cai tù viết. Bức thư viết rất ngắn, chính xác là chỉ có vài dòng như sau:

" Xin ông hãy viết thư trên loại giấy tốt nhất ông có thể có được. Vì những lá thư của ông được chuyền từ phòng giam này sang phòng giam khác, từ tay tù nhân này sang tù nhân khác đến mức giấy đã bị rách cả. Xin cảm ơn ông."


st
Đăng nhập để trả lời
0
HMT cũng sưu tầm được một vài câu chuyện hay về cuộc sống nè các bạn:

Đi ngoài phố


Thứ ba, ngày 30.

Hôm kia, khi con ở trường câm về, con đã xô phải một người đàn bà. Lần sau, con phải có ý tứ hơn vì ở phố con cũng có bổn phận. Lúc ở nhà, khi ở trường, con đã giữ gìn cử chỉ của con được đứng đắn, cớ sao ra phố là nơi công chúng qua lại, con lại xao lãng?

Con ơi! Con nên nhớ những khi gặp những người già nua, những kẻ nghèo khó, những người đàn bà dắt trẻ thơ, những kẻ tàn tật, những người khuân vác nặng nề, những người đầu tang tóc rối, con phải nhường bước.

Ta phải kính trọng tuổi thọ, cảnh cơ hàn, tình mẫu tử, cảnh tàn tật, sự lao khổ và sự tử vong.

Mỗi khi con thấy xe đến chân mà người ta không biết, nếu là người lớn thì con bảo, nếu là trẻ con thì con chạy dắt vào.

Đứa trẻ kia đứng khóc một mình, con chạy lại hỏi han, dỗ dành hoặc chỉ bảo. Cụ già nọ đánh rơi cây gậy, con lại nhặt giúp. Gặp trẻ con cãi nhau, con đứng lại can ngăn. Gặp người lớn đánh nhau, con hãy tránh xa để khỏi phải nhìn tấn kịch thương tâm nó sẽ làm trơ rắn lòng con.

Gặp người bị trói giải qua đường, con không nên nhập bọn với những kẻ tò mò độc ác mà nhìn người ta, vì có khi họ là người oan uổng, vô tội.

Khi có đám ma đưa qua, đừng cười, nói với bạn con nữa, hãy ngả mũ chào, vì biết đâu ngày mai, nhà con cũng sẽ có người tạ thế.

Trông thấy những trẻ em trường Bà Phước xếp hàng đi qua, mù lòa có, câm điếc có, què quặt có, mồ côi có, vô thừa nhận có, con nên giữ lễ độ và tưởng tượng rằng đó là những số phận xấu hèn và những tấm lòng từ thiện của loài người đang diễn ra trước mặt con.

Có ai hỏi thăm đường, con phải trả lời cho có phép. Đừng chế nhạo ai, đừng chạy nhảy, đừng nô đùa, đừng hò reo, đừng xô đẩy, phải giữ luật đi đường. Con phải biết rằng chỉ liếc mắt trông qua cách cử chỉ của nhân dân đi ngoài phố mà người ta có thể xét đoán được trình độ giáo dục của cả một dân tộc. Ở xứ nào mà con nhìn thấy những điều thô bỉ ở ngoài đường, tất con sẽ nhìn thấy những điều thô bỉ ở trong nhà.

Nếu một mai con phải đi xa, con sẽ thấy hình ảnh thành phố con là nơi chôn nhau cắt rốn, là chốn quê hương của tuổi thơ hiển hiện luôn trong óc con. Ở thành phố ấy, con đã tập đi những bước thứ nhất do tay mẹ con dắt, ở thành phố ấy, con đã học bài thứ nhất do thầy con dạy, và ở đấy con đã làm quen với những người bạn thứ nhất trong đời con. Vậy con hãy yêu tỉnh thành con cùng là phố xá và dân sự, hễ ai nói động đến thành phố con, con phải hết lòng bênh vực .

Cha con.

Đăng nhập để trả lời
0
Xin thầy hãy dạy cho con tôi


(Trích thư của Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln gửi thầy hiệu trưởng ngôi trường nơi con trai ông theo học.

Con tôi sẽ phải học tất cả những điều này, rằng không phải tất cả mọi người đều công bằng, tất cả mọi người đều chân thật. Nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết cứ mỗi một kẻ vô lại ta gặp trên đường phố thì ở đâu đó sẽ có một con người chính trực; cứ mỗi một chính trị gia ích kỷ, ta sẽ có một nhà lãnh đạo tận tâm. Bài học này sẽ mất nhiều thời gian, tôi biết; nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết rằng một đồng đôla kiếm được do công sức lao động của mình bỏ ra còn quý giá hơn nhiều so với năm đôla nhặt được trên hè phố...

Xin thầy dạy cho cháu biết cách chấp nhận thất bại và cách tận hưởng niềm vui chiến thắng.

Xin hãy dạy cháu tránh xa sự đố kỵ.

Xin dạy cháu biết được bí quyết của niềm vui chiến thắng thầm lặng. Dạy cho cháu biết được rằng những kẻ hay bắt nạt người khác nhất lại là những kẻ dễ bị đánh bại nhất...

Xin hãy giúp cháu nhìn thấy thế giới kỳ diệu của sách... nhưng cũng cho cháu có đủ thời gian để lặng lẽ suy tư về sự bí ẩn muôn thuở của cuộc sống: đàn chim tung cánh trên bầu trời, đàn ong bay lượn trong ánh nắng và những bông hoa nở ngát bên đồi xanh.

Xin giúp cháu có niềm tin vào ý kiến riêng của bản thân, dù tất cả mọi người xung quanh đều cho rằng ý kiến đó hoàn toàn sai lầm...

Xin hãy dạy cho cháu biết cách đối xử dịu dàng với những người hòa nhã và cứng rắn với những kẻ thô bạo. Xin tạo cho cháu sức mạnh để không chạy theo đám đông khi tất cả mọi người đều chỉ biết chạy theo thời thế.

Xin hãy dạy cho cháu biết phải lắng nghe tất cả mọi người nhưng cũng xin thầy dạy cho cháu biết cần phải sàng lọc những gì nghe được qua một tấm lưới chân lý để cháu chỉ đón nhận những gì tốt đẹp...

Xin hãy dạy cho cháu biết cách mỉm cười khi buồn bã, xin hãy dạy cháu biết rằng không có sự xấu hổ trong những giọt nước mắt.

Xin hãy dạy cho cháu biết chế giễu những kẻ yểm thế và cẩn trọng trước sự ngọt ngào đầy cạm bẫy.

Xin hãy dạy cho cháu rằng có thể bán cơ bắp và trí tuệ cho người ra giá cao nhất, nhưng không bao giờ cho phép ai ra giá mua trái tim và tâm hồn mình...

Xin hãy dạy cho cháu ngoảnh tai làm ngơ trước một đám đông đang gào thét... và đứng thẳng người bảo vệ những gì cháu cho là đúng...

Xin hãy đối xử dịu dàng với cháu nhưng đừng vuốt ve nuông chiều cháu bởi vì chỉ có sự thử thách của lửa mới tôi luyện nên được những thanh sắt cứng rắn.

Xin hãy dạy cho cháu biết rằng cháu phải luôn có niềm tin tuyệt đối vào bản thân, bởi vì khi đó cháu sẽ luôn có niềm tin tuyệt đối vào nhân loại.

Đây quả là một yêu cầu quá lớn, tôi biết, thưa thầy. Nhưng xin thầy cố gắng hết sức mình, nếu được vậy, con trai tôi quả thật là một cậu bé hạnh phúc và may mắn.

[:)] Lúc mới bước vào cánh cửa Đại học, thầy giáo của HMT đã đọc bài này cho cả lớp nghe và từ đó, HMT đã có một cảm nhận sâu sắc về nghề mà mình đã chọn các bạn à![:)]
Đăng nhập để trả lời
0
Thông Điệp Yêu Thương

Có một người mẹ hay gửi kèm những mẩu giấy nhỏ vào phần ăn trưa của các con khi chúng đến trường. Trên mỗi mẫu giấy là lời cảm ơn về những khoảnh khắc hạnh phúc đáng nhớ, những việc tốt mà bọn trẻ đã làm và những lời động viên cho bài kiểm tra sắp tới hay trước một trận thi đấu thể thao. Bọn trẻ rất thích thú khi nhận được những thông điệp ấy và mỗi khi trở về nhà, để đáp lại, chúng cũng gửi những mẩu giấy ngộ nghĩnh cho mẹ.

Khi đứa con trai lớn vào trung học, cậu không còn muốn nhận những mẩu giấy ấy nữa vì cậu cho rằng mình đã lớn và biết tự suy nghĩ. Nhưng người mẹ bảo chúng cần thiết cho bà hơn là cho cậu và dù cậu không muốn bà vẫn cần phải viết. Người mẹ tiếp tục thói quen cho đến khi cậu tốt nghiệp. Sau đó người con vào đại học, tốt nghiệp và trở thành cố vấn luật pháp cho một công ty lớn. Công việc bận rộn đã cuốn cậu rời khỏi gia đình trong nhiều năm. Một ngày nọ, cậu về thăm nhà. Sau hai tuần nghỉ ngơi, cậu chuẩn bị trở lại với công việc và những kế hoạch mới. Theo thói quen, người mẹ lại chuẩn bị phần ăn trưa cho đứa con nhỏ và không quên chuẩn bị cả phần cho người con trai lớn. Hãy tưởng tượng sự ngạc nhiên của người mẹ khi nhận được điện thoại của đứa con trai 24 tuổi: "Có phải con đã làm điều gì sai? Có phải con không còn là con của mẹ? Hay mẹ không quan tâm đến con nữa?". Chàng trai nói một hơi, rồi ngừng lại và hỏi: " Mẩu giấy của con đâu rồi mẹ?".

Tuổi thơ con người, hạnh phúc khi được sống trong vòng yêu thương, chở che của cha mẹ. Nhưng khi trưởng thành, ta thường muốn tự khẳng định mình, muốn tự lập và dần rời xa chỗ dựa vững chắc ấy. Cho đến một ngày khi quá mệt mỏi với cuộc sống xô bồ và vòng xoáy của công việc, mới lại thấy thèm biết bao vòng tay yêu thương và những lời động viên, khích lệ của song thân, bởi lúc nào ta cũng bé bỏng trong mắt mẹ cha ...

st
Đăng nhập để trả lời
0
Ý ĐẸP !

Cuộc sống giống trò chơi tung hứng. Bạn phải luôn giữ năm quả banh trên không và đặt tên chúng là: Công việc, gia đình, sức khoẻ, bạn bè và tâm hồn. Bạn nhanh chóng nhận ra công việc là một quả banh làm bằng cao su. Nếu bạn lỡ làm rơi nó, nó sẽ nẩy trở lại, có khi cao hơn, có lúc thấp hơn tầm của bạn, nhưng không bao giờ mất đi. Bốn quả banh còn lại - gia đình, sức khoẻ, bạn bè, tâm hồn - là những quả banh làm bằng thủy tinh. Nếu lỡ làm rơi rớt chúng, nó sẽ có vết trầy xước, thậm chí vỡ tan.

Bạn thấy mình cần phải giữ mọi thứ được cân bằng.
Hãy thử những cách sau đây:

- Đừng làm mòn giá trị của bản thân bằng việc so sánh bạn với người khác. Bởi vì mỗi người trong chúng ta đều là những người đặc biệt.

- Đừng đề ra mục tiêu của bạn chỉ vì người khác cho điều đó là quan trọng. Vì chỉ có bạn mới biết điều gì là tốt nhất cho mình.

- Đừng để cuộc sống đi qua mắt bạn chỉ vì bạn đang sống trong quá khứ hay tương lai bằng cách sống cuộc sống của mình ngày hôm nay, vào lúc này, bạn đang sống tất cả mọi ngày trong cuộc đời.

- Đừng từ chối nếu bạn vẫn còn cái để cho.

- Không điều gì tồn tại mãi mãi cho đến lúc bạn ngừng cố gắng.

- Đừng ngần ngại thừa nhận rằng bạn chưa hoàn hảo.

- Đừng e dè đối mặt thử thách. Chỉ khi thử sức mình, bạn mới học được can đảm.

- Đừng đóng cửa trái tim và ngăn cản tình yêu đến chỉ vì bạn nghĩ không thể nào tìm ra nó.

- Cách nhanh nhất để nhận tình yêu là cho, cách mau lẹ để mất tình yêu là giữ nó quá chặt, cách tốt nhất để giữ gìn tình yêu là cho nó đôi cánh tự do.

- Đừng đi qua cuộc sống quá nhanh đến nỗi bạn quên mất mình đang ở đâu và thậm chí quên mình đang đi đâu.

- Đừng quên nhu cầu cảm xúc cao nhất của một người là cảm thấy được tôn trọng.

- Đừng ngại học hỏi. Kiến thức là vô bờ, là một kho báu mà ta luôn có thể mang theo dễ dàng.

- Đừng sử dụng thời gian hay ngôn từ bất cẩn. Cả hai thứ đó đều không thể lấy lại.

- Cuộc sống không phải là cuộc chạy đua, nó là một hành trình mà bạn có thể tận hưởng từng bước khám phá...

st
Đăng nhập để trả lời
0
Hạnh Phúc Trong Sự Chân Thành

Tất cả mọi người đều chuộng sự thật, người ta chấp nhận một sự thật xấu xí còn hơn sự dối trá tốt đẹp... Có thể nói ở đâu không có sự chân thành thì ở đó không có hạnh phúc đích thực. Một cô gái dù xinh đẹp, sang trọng nhưng sẽ chẳng có giá trị gì và chẳng mang lại niềm vui cho ai khi cô ta luôn dối trá.

* Người chân thành giữ được sự thanh thản trong tâm hồn. Không sợ gặp bất trắc, vì dối trá sợ bị "dấu đầu lòi đuôi" còn chân thành chỉ có một chân dung, không sợ bị khám phá.

* Người chân thành bao giờ cũng được người khác tin cậy, yêu mến. Lời nói chân thành có sức thuyết phục rất cao. Một lời tỏ tình chân thành dù vụng về vẫn khiến trái tim đối tượng rung động còn hơn ngàn lời mật ngọt nhưng dối trá.

* Khi bạn đánh mất nhiều thứ như tiền bạc, công việc nhưng nếu được tin cậy thì bạn vẫn còn nhiều cơ hội để vươn lên. Ngày nay những nhà tuyển dụng ở các công ty rất quan tâm đến điều này. Có những nhân viên tuy thiếu hụt một số kỹ năng mà nhà tuyển dụng yêu cầu nhưng dám nói lên sự thật ấy họ vẫn nhận vào làm và đào tạo sau.

* Danh ngôn có câu "Chân thành, đó là sự khôn ngoan cao nhất". Nhiều người cho rằng khôn ngoan khi dối gạt được người khác, thật ra họ chỉ khiến người ta tin trong khoảnh khắc còn người chân thành mới chiếm được lòng tin ở người khác lâu dài. Nói dối làm mắt bạn tối lại, tim đập nhanh hơn và cử chỉ trở nên lúng túng, với những kẻ tinh đời thì họ nhận ra ngay.

* Được sống bên những người chân thành cuộc sống bao giờ cũng dễ chịu, hạnh phúc, trong một không khí tràn đầy tin tưởng, không phải đối phó, đóng kịch, được bộc lộ con người thật của mình. Nhìn vào mắt một người chân thành giống như soi mình vào một cái hồ nước trong, ta thấy được chiều sâu thật sự của nó và thấy được bóng dáng của chính ta.

st
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-05 04:38:22hoaidiephaphuong>
Ðể Tình Yêu Bất Tử

Khi tình yêu đến, có người vồn vã đón nhận, có người trìu mến nâng niu, có người hững hờ, lạnh nhạt...Những thái độ ấy, xét cho cùng, không phải tự nhiên mà có. Nó tất nhiên xuất phát từ ý nghĩ mà bạn đang nhìn tình yêu từ góc độ nào và tình yêu ấy đối với bạn quan trọng ra sao... Tuy nhiên các nhà tâm lý đã rất... tâm lý khi "soạn thảo" ra những lời khuyên tốt nhất cho bạn và tất nhiên là dành cho mỗi trường hợp khác nhau với một mong muốn rằng: Hãy làm cho tình yêu của mình trở thành bất tử ....!

Những lời khuyên cho lần hẹn đầu tiên....

* Trong ngày hẹn đầu tiên, khi đến một hiệu ăn hay quán cafe, hãy để ý đến thái độ anh ấy đối xử với người bồi bàn (lúc gọi thức ăn, khi tính tiền...). Ðiều ấy có liên quan gì đến bạn nhỉ? Bởi vì trong một thời gian không lâu nữa, anh ấy sẽ dành cách đối xử ấy cho bạn.

Người bồi bàn là người "cho", họ sẽ phục vụ hết mình mà không màng đến người khách ấy sẽ dành cho mình thái độ gì; điều đó có nghĩa: Một khi bạn đã "điêu đứng" vì người đàn ông đó, anh ta sẽ đối xử với bạn theo cách như thế.

* Nếu bạn muốn "chinh phục" chàng trai ấy ngay từ giây phút đầu tiên của buổi hẹn hò, hãy bộc lộ hết khả năng hiểu biết của mình thông qua những vấn đề mà hai người thảo luận, hãy cho anh ấy thấy rằng bạn là một cô gái đáng yêu cả hình thức lẫn cách sống, tuy nhiên đừng nên tỏ ra mình hơn anh về mọi mặt. Anh ấy sẽ dễ dàng bị "sốc" khi có ý định đeo đuổi một cô gái có kiến thức vượt trội bản thân mình.

* Ðừng quá thần tượng đối phương. Sẽ không có lợi gì cho bạn nếu bạn bắt đầu cuộc hẹn bằng những hình ảnh phóng đại mà bạn tự tạo ra khi nghĩ về anh ấy. Vì một khi "đời không như mộng" bạn sẽ thấy mình hụt hẫng, tình yêu theo đó cũng bay đi.....

* Hòa nhập cái đang có vào cái sẽ có. Nghĩa là bạn phải biết chấp nhận anh ta cả ưu lẫn khuyết điểm. Nếu có thể như thế, mối quan hệ mới phát triển tốt đẹp, còn bằng không, thì thà "một mình một cõi" còn hơn là phải tự ràng buộc mình vào mối quan hệ chẳng đi về đâu.

* Những điều trong mơ chỉ đẹp đối với những ai đã từng có những giấc mơ đó. Không nên làm nhàm chán cuộc hẹn bằng cách cứ huyên thuyên kể về những giấc mơ của mình. tất nhiên bạn có ý đồ khi "buộc lòng" nói ra những điều đó, nhưng những giấc mơ tương tự như: "Em vừa mơ thấy chúng mình cưới nhau anh ạ!" sẽ làm anh ấy "sợ" bạn mất thôi.

* "Tình yêu anh ơi cút bắt trò chơi...". Không phải ngẫu nhiên mà một nhạc sĩ lại ghi trên khung nhạc mình những lời ca như thế. Nhưng xin hãy hiểu theo nghĩa lạc quan nhất của nó, hãy tạo thêm hứng thú cho những ngày hẹn hò bằng những trò chơi "ú tim". Tuy nhiên không nên đi quá xa nhằm tránh để anh ấy nghĩ rằng bạn xem thường anh ta.

* Sống thực với những gì mình nghĩ. Ngay từ giây phút đầu tiên, hãy sống bằng những quan điểm thật của mình. Vì khi mối quan hệ tiếp tục, bạn sẽ không thể nào che dấu được điều đó. Bạn yêu nhạc sôi động, bạn thích những chỗ đông người... hãy cứ nói thật đi. Nếu anh ấy chấp nhận tính cách của bạn ngay từ thuở ban đầu nghĩa là anh ấy chấp nhận những gì thuộc về bạn. Tình yêu khởi đầu như thế sẽ bền vững hơn.

* Bạn nói: "Anh đáng ghét lắm" sau lần gặp đầu tiên, thì mối quan hệ của hai người có thể đi xa hơn. Nhưng khi bạn bày tỏ: "Em yêu anh mất rồi" thì có lẽ bạn sẽ chẳng bao giờ gặp lại anh ấy nữa đâu.

* Ðừng quá tán dương. Dù rằng bạn quá sung sướng vì anh ấy chính là người đàn ông lý tưởng mà bạn từng ước ao, nhưng cũng đừng tâng bốc anh ta bằng những lời trên mây. Cảm giác đó sẽ là cho người đàn ông nghĩ rằng bạn đang "vồ vập" anh ta.

* Ðừng chủ động hẹn cho lần sau. Nếu người đàn ông ấy muốn gặp lại bạn tự khắc anh ta sẽ biết mình phải làm gì. Vì thế, việc hẹn hò cho một lần sau nữa tất nhiên không phải là của bạn

...Và một tình yêu mãi mãi

Muốn làm cho tình yêu sau hôn nhân của bạn trở thành một tình yêu bất diệt thì trước tiên bạn hãy chắc chắn một điều rằng cuộc hôn nhân của bạn được dựng xây trên nền tảng của tình yêu chân thành và đúng nghĩa. Cuộc sống hiện đại đã đưa người ta đi xa hơn trong tầm hiểu biết, đi cao hơn trong tầm hiểu biết, đi cao hơn trên những nấc thang danh vọng của cuộc đời. Nhưng cuộc sống ấy cũng chính là con dao hai lưỡi, nó có thể làm cho con người thực dụng hơn trong tình bạn, tính toán hơn trong đời sống thường ngày và so đo hơn trong chính tình yêu của mình.

Có một nghịch lý mà con người chúng ta lại mặc nhiên chấp nhận là nhiều cặp vợ chồng không lấy nhau vì tình yêu nhưng khi đối diện trước toàn án ly hôn, họ bảo:"Chúng tôi không thể tiếp tục sống trong cuộc hôn nhân này vì nó không có tình yêu". Cái nghịch lý ấy làm tất cả chúng ta cảm thấy buồn cười, nhưng vừa cười vừa thương bạn nhỉ!

Dù biết rằng không có một tôn chỉ nào có thể khiến cho cuộc hôn nhân sống mãi, nhưng ít ra những "bí quyết" sau đây của các nhà tâm lý cũng có thể giúp bạn ít nhiều trong việc duy trì hạnh phúc:

* Phải biết san sẻ những suy tư tình cảm của nhau. Thoạt nghe thì có vẻ chỉ là một điều dễ dàng. Tuy nhiên, việc hòa nhập một tâm hồn khác đối với một số người không phải là điều đơn giản, Nhưng bạn hãy thử nghĩ xem, nếu hai người yêu nhau mà không thể hòa nhập vào nhau thì làm sao có thể sống bên nhau cho đến suốt cuộc đời.

* Cư xử với nhau như khách. Đừng lầm tưởng "như khách" nghĩa là xa lạ và khách sáo với nhau mà là phải biết trân trọng nhau như lúc ban đầu, cư xử một cách lịch thiệp và hòa nhã như tiếp đãi những người khách quý. Làm được điều đó bạn sẽ cảm thấy mối quan hệ của bạn đang được đặt trên nấc thang cao nhất của tầm giá trị.

* Giải quyết xung đột. Có lẽ hơi thừa khi bạn đọc đến đây, vì không ai mà không hiểu điều đơn giản ấy. Nhưng vấn đề là ở chỗ bạn giải quyết xung đột như thế nào. Vì thật ra không có "công thức" nào chỉ dẫn cho bạn cả. Mỗi trường hợp, mỗi tính cách phải giải quyết theo một kiểu khác nhau. Chẳng hạn, bạn không thể nào cải tay đôi với một anh chồng nóng tính như lửa, cũng như không thể ngồi im chịu trận khi đức lang quân của bạn là người thích "thuyết giáo" hay ưa lên lớp người khác.....

* Có một câu nói mà bạn có thể ghi vào sổ tay của mình: "Ðàn ông khi hôn được nụ hôn thứ nhất, sẽ nài xin nụ hôn thứ hai, mạnh dạn hôn nụ hôn thứ ba, nhận nụ hôn thứ tư và chịu đựng tất cả những nụ hôn còn lại". Tất nhiên người viết bài này không có ý bảo rằng bạn nên dừng lại ở nụ hôn thứ hai hoặc ngồi đếm xem anh ấy hôn mình bao nhiêu cái, mà hãy biến tất cả những nụ hôn trong cuộc đời mình thành những nụ hôn lúc nào cũng mang một hương vị mới mẻ, làm cho anh ấy luôn luôn trân trọng tình cảm của bạn như thuở ban đầu.

st
Đăng nhập để trả lời
0
Nụ Cười

Giá một nụ cười rẻ hơn giá tiền điện, thế nhưng nụ cười lại tỏa sáng nhiều hơn hàng trăm bóng đèn điện. Không ai nghèo đến nỗi không thể mỉm một nụ cười, cũng không ai đủ giàu để sống mà không cần đến nụ cười của người khác. Một nụ cười - vốn liếng tuy nhỏ bé nhưng lại sinh hoa lợi nhiều, nó làm giàu cho kẻ đón nhận nó mà không hề làm kẻ trao tặng nó phải nghèo đi. Ngược lại, có khi người ta sẽ còn mãi mãi ghi nhớ. Không ai đủ giàu mà bỏ qua không nhận lấy một nụ cười. Nụ cười tạo được hạnh phúc trong gia đình. Nụ cười là dấu hiệu của nhân ái. Nụ cười làm cho kẻ nhọc nhằn tìm được sự thoải mái dễ chịu. Nụ cười đem lại sự can đảm cho người nản chí, hoang mang. Nếu có một lúc nào đó trong đời, bạn gặp một ai đó không cho bạn được một nụ cười như bạn đáng được nhận, thì bạn hãy quảng đại mà nở một nụ cười với người đó. Bởi vì không ai cần đến nụ cười cho bằng người không bao giờ biết cười.

Có một câu chuyện kể rằng: Saint- Exupery từng là phi công tham gia chống phát xít trong Thế chiến thứ hai. Chính từ những năm tháng này ông đã viết ra tác phẩm "Nụ cười". Trong truyện, Saint- Exupery là một tù binh bị đối xử khắc nghiệt và ông biết nay mai có thể bị xử bắn như nhiều người khác. Ông viết: "Tôi trở nên quẫn trí. Bàn tay tôi giật giật, cố gắng rút trong túi áo một điếu thuốc. Nhưng tôi lại Không có diêm. Qua hàng chấn song nhà giam, tôi trông thấy một người cai tù. Tôi gọi:"Xin lỗi, anh có lửa Không?"... Anh ta nhún vai rồi tiến lại gần. Khi rút que diêm, tình cờ mắt anh nhìn vào mắt tôi. Tôi mỉm cười mà chẳng hiểu tại vì sao lại làm thế. Có lẽ vì khi muốn làm thân với ai đó, người ta dễ dàng nở một nụ cười. Lúc này dường như có một đốm lửa bùng cháy nhanh qua kẽ hở giữa hai tâm hồn chúng tôi, giữa hai trái tim con người. Tôi biết anh ta không muốn, nhưng do tôi đã mỉm cười nên anh ta phải mỉm cười đáp lại. Anh ta bật que diêm, đến gần tôi hơn, nhìn thẳng vào mắt tôi và miệng vẫn cười. Giờ đây trước mặt tôi không còn là viên cai ngục phát xít mà chỉ là một con người. Anh ta hỏi tôi: "Anh đã có con chứ?". Tôi đáp: "Có" và lôi từ trong ví ra tấm nhỏ của gia đình mình. Anh ta cũng vội rút trong túi áo ra hình những đứa con và bắt đầu kể lể về những kỳ vọng của anh đối với chúng. Đôi mắt tôi nhoà lệ. Tôi biết mình sắp chết và sẽ chẳng bao giờ gặp lại được người thân. Anh ta cũng bật khóc. Đột nhiên, Không nói một lời, anh ta mở khoá và kéo tôi ra khỏi buồng giam. Anh lặng lẽ đưa tôi ra khỏi khu vực thị trấn chiếm đóng, thả tôi tự do rồi quay trở về. Thế đó, cuộc sống của tôi đã được cứu rỗi chỉ nhờ một nụ cười".

Từ khi đọc được câu chuyện này tôi nghiệm ra được nhiều điều. Tôi biết rằng bên dưới mọi thứ vỏ bọc chúng ta dùng để thủ thế, để bảo vệ phẩm giá và địa vị, vẫn còn đó một điều thật quí giá mà tôi gọi là tâm hồn. Tôi tin rằng: nếu tâm hồn bạn và tâm hồn tôi nhận ra nhau thì chúng ta chẳng còn gì phải sợ hãi hay căm thù oán ghét nhau. Nếu bạn từng có một khoảnh khắc gắn bó với đồng loại qua sức mạnh của nụ cười, thì tôi tin rằng bạn cũng đồng ý với tôi, đó là một phép lạ nho nhỏ, một món quà tuyệt vời mà chúng ta có thể dành cho nhau. Nữ tu Thérésa thành Calcutta đã cảm nhận điều này trong cuộc sống và bà đưa ra một lời khuyên chân thành:"Hãy mỉm cười với nhau, mỉm cười với vợ bạn, với chồng bạn, với con cái bạn và với mọi người dù đó là ai đi nữa, vì điều này sẽ giúp bạn lớn lên trong tình yêu của nhau..."

st
Đăng nhập để trả lời
0
"Đôi bàn tay cầu nguyện"

Tôi muốn chia xẻ câu chuyện này cùng mọi người

"Hàng trăm tác phẩm của họa sĩ Đức nổi tiếng Albrecht Durer được trưng bày tại nhiều viện bảo tàng lớn trên thế giới, nhưng phần lớn người ta biết đến ông chỉ qua một tác phẩm: "Đôi bàn tay cầu nguyện". Đây là tác phẩm họa sĩ muốn bày tỏ lòng biết ơn, sự hy sinh cao cả của người em trai họa sĩ, bức tranh được tạo nên từ bàn tay không phải chỉ của một người họa sĩ.

Vào thế kỷ 15, tại một ngôi làng nhỏ gần Nuremberg (Đức) có một gia đình rất đông con: 18 đứa! Để kiếm đủ thức ăn đem về hằng ngày cho lũ trẻ, ông bố - một người thợ kim hoàn - đã phải làm việc vất vả gần 18 tiếng mỗi ngày và chẳng từ bất kỳ công việc gì trong làng thuê ông.

Mặc dù sống trong cảnh cùng quẫn, hai người con lớn Albrecht và Albert vẫn ấp ủ một ước mơ đẹp đẽ: Cả hai đều muốn theo đuổi sự nghiệp nghệ thuật, nhưng thật đáng buồn vì người cha sẽ chẳng bao giờ có thể kiếm đủ tiền để gửi họ đến học viện ở Nuremberg. Sau nhiều đêm dài cùng bàn bạc trên chiếc giường chật chội, hai anh em nghĩ ra được một cách: Họ sẽ gieo đồng xu, người thua xuống làm việc trong hầm mỏ gần nhà kiếm tiền nuôi người kia suốt thời gian ở học viện và sau bốn năm người được học trước sẽ phải lo tiền học cho người còn lại, cho dù đó là tiền lời bán tranh, hay nếu cần là tiền lương của công nhân hầm mỏ.

Họ cùng nhau gieo đồng xu. Albrecht thắng và lên đường đến Nuremberg. Albert bắt đầu chuỗi ngày vất vả nhọc nhằn trong hầm mỏ và suốt bốn năm đều đặn gửi cho anh khoản tiền lương ít ỏi. Tại học viện, tranh của Albrecht được đánh giá như một bước đột phá. Những bức khắc, gỗ chạm, sơn dầu của anh vượt xa các giáo sư lâu năm. Đến lúc tốt nghiệp, Albrecht đã có thể kiếm được những món tiền lớn nhờ bán tranh.

Khi Albrecht trở về làng, gia đình Durer tổ chức một bữa tiệc lớn mừng sự thành công của chàng họa sĩ trẻ. Sau bữa ăn dài thịnh soạn đầy tiếng cười và tiếng nhạc, Albrecht đứng lên nâng cốc về phía người em trai ở cuối bàn tỏ lòng biết ơn những năm tháng hy sinh thầm lặng để anh vun đắp cho hoài bão nghệ thuật. "Và bây giờ, Albert, em trai yêu quý của anh, Albrecht trìu mến nói, đã đến lúc em biến ước mơ của mình thành hiện thực. Hãy đến Nuremberg, anh sẽ lo tiền học cho em".

Tất cả mọi người đều quay về phía cuối bàn nơi góc phòng, Albert ngồi đó, nước mắt ràn rụa trên gương mặt gầy gò xanh xao, chỉ có thể nghẹn ngào: "Không... không... không...".

Cuối cùng, Albert lau nước mắt đứng dậy, nhìn khắp lượt những người anh yêu thương rồi đưa tay ôm mặt khẽ nói:

- Ôi không anh ơi, đã muộn mất rồi. Em không thể đến Nuremberg được nữa. Hãy nhìn xem, những tháng năm dưới hầm mỏ đã tàn phá đôi tay em. Mỗi ngón tay đều đã dập nát không dưới một lần và gần đây tay phải em lại bị chứng thấp khớp hành hạ, đến nỗi không thể cầm ly chúc mừng anh thì làm sao có thể cầm cọ vẽ những đường nét tinh tế trên khung vải trắng. Anh ơi, đã quá muộn rồi...

Lịch sử đã lui vào quá khứ hơn 450 năm. Giờ đây, hàng trăm tác phẩm của Albrecht Durer được trưng bày trong nhiều viện bảo tàng lớn trên thế giới, nhưng điều lạ lùng là phần lớn người ta biết đến tranh ông, thậm chí treo trong nhà bản sao của chỉ một tác phẩm duy nhất.

Người ta kể lại rằng vào một ngày nọ, để tỏ lòng biết ơn đức hy sinh cao cả của người em trai, Albrecht đã kiên trì tái hiện từng đường nét của đôi bàn tay không còn lành lặn áp vào nhau, với những ngón tay xương gầy hướng lên trời. Ông gọi bức tranh của mình đơn giản chỉ là "Hands", nhưng cả thế giới ngay lập tức đón nhận kiệt tác nghệ thuật này và đặt tên cho món quà của tình yêu ấy là The praying hands (Đôi bàn tay cầu nguyện). Nếu có dịp bạn được thấy bản sao của tác phẩm xúc động này, hãy dành ít phút lắng hồn mình để tự nhủ rằng: Tác phẩm nghệ thuật ấy được kết tinh từ bàn tay không phải chỉ của một người họa sĩ.

st
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-22 23:08:46giọt mưa>
Nói câu "xin lỗi" có dễ không?

"Cho mình xin lỗi" - thật là dễ dàng để viết câu này xuống giấy. Nhưng khi phải thốt ra với một ai đấy, ta thường cảm thấy "nghẹn nghẹn" trong cổ họng, như danh ca Elton John đã từng nói: "Xin lỗi dường như là từ khó nói nhất".

Xin lỗi là sự công nhận chúng ta đã làm một điều sai trái - dù đấy là một lời bình phẩm vô tình, một hành động nông nổi hay một cử chỉ không đẹp. Bằng lời xin lỗi, chúng ta muốn đưa ra thông điệp như sau: "Mình cảm thấy vô cùng ân hận và dày vò vì việc mình đã làm. Mong bạn hãy tha thứ cho mình!". Cũng chính vì điều này mà khi xin lỗi, chúng ta thường cảm thấy bản thân "nhỏ nhoi", thấp bé", rằng xin lỗi là dấu hiệu của sự yếu đuối, của sự mất quyền lực và để cho nguời khác "nắm đầu"

Tuy nhiên, một thực tế cho thấy là "nhân vô thập toàn", không có ai trên cuộc đời này dám vỗ ngực tự hào là mình hoàn hảo cả. Cho nên, việc bạn sẵn lòng nhận lỗi lầm, đối diện thẳng thắn với nó và hành động để đưa mọi việc vào trật tự tốt đẹp như cũ, cho thấy nguồn sức mạnh tinh thần lớn lao và cá tính tuyệt vời của bạn. Bạn bè (người thân, đồng nghiệp, cha mẹ v.v...) sẽ không đánh giá thấp những nỗ lực của bạn. Ngược lại, họ sẽ đánh giá bạn cao hơn, mở rộng lòng hơn cho sự tha thứ và bỏ lại đàng sau quá khứ những niềm đau, nỗi buồn.

* Nên xin lỗi vào lúc nào?

Trong bất cứ trường hợp nào đi nữa, câu xin lỗi cần phải được thực hiện càng sớm càng tốt, để chứng tỏ thiện chí của bạn. Nếu cứ chần chừ biện hộ cho rằng bạn không cần xin lỗi vì chẳng có lỗi chi cả, hoặc bạn sẽ xin lỗi với một số điều kiện từ đối tượng, thì e rằng bạn đang làm vấn đề rắc rối thêm. Hãy nhớ lại những chi tiết sau đây để bạn hiểu rõ sự cần thiết và khẩn cấp của một lời xin lỗi:

- Bạn đã phát biểu một câu nói gì đấy không được duyên dáng, êm tai cho lắm và bạn đã nhìn thấy nét đau đớn ngạc nhiên trên khuôn mặt người ấy? Như vậy là bạn đã làm tổn thương bạn mình không ít!

- Ðã có ai la hét, gằn giọng, hạ bệ bạn bằng những ngôn từ không trau chuốt chưa? Hẳn bạn sẽ không ưa thích gì, thậm chí bực bội nữa là khác. Vậy mà bạn đã làm điều ấy cho người thân yêu của mình, thật đáng trách biết bao!

Một số người có tâm hồn nhạy cảm hơn những người khác. Ðiều mà bạn cho là nhỏ nhoi lại có sự tác động rất lớn đến cuộc sống của họ. Hoặc khi đôi bên tranh cãi nhau, ai cũng cố đưa ra những lời nói "nặng ký" nhất để giành chiến thắng, và bạn nghĩ rằng "kẻ kia" phải hạ mình xin lỗi bạn mới đúng. Vấn đề cần bàn ở đây không phải là việc bạn có chủ ý làm người khác tổn thuơng, thất vọng, đau đớn hay không, mà là việc bạn đã gây ra "tội ác" ấy, dù bạn thật sự "vô tội". Bằng bất cứ gịá nào, bạn hãy xin lỗi và nói cho người ấy hiểu, rằng bạn không cố ý làm một việc xấu như vậy. Xin lỗi sớm trong trường hợp này chứng tỏ bạn rất dũng cảm và nhanh nhạy, còn hơn là khi bị "dồn đến mức đường cùng" rồi mới tỏ thái độ ân hận muộn màng, thì lời xin lỗi sẽ không còn giá trị lớn nữa.

* Phải tự hoàn thiện bản thân

Biết xin lỗi là nét sống lành mạnh của một con nguời có lòng tự trọng và biết chia xẻ với cảm xúc của những người khác. Tuy nhiên, việc lạm dụng từ "xin lỗi" quá thường xuyên sẽ bớt đi nét đẹp vốn có của nó. Nếu bạn xin lỗi mà cứ tiếp tục phạm sai lầm tuơng tự, người khác sẽ nghi ngờ mức độ thành thật của bạn. Hãy cho từ "xin lỗi" một tác động lớn hơn và kỳ diệu hơn, khi sự tự hoàn thiện bản thân chứng tỏ bạn đã để tâm và trí để cải thiện mối quan hệ theo chiều hướng tốt đẹp.

* Nói câu xin lỗi như thế nào?

Nói câu xin lỗi là một bước quan trọng để sửa chữa lại những lỗi lầm, thiệt hại mà bạn đã gây ra thông qua hành động "trêu ngươi" vừa rồi. Thế nhưng, phụ thuộc vào mức độ thiện chí của bạn, bạn vẫn có cách hay nhất để xây dựng lại niềm tin và những cảm xúc tốt đẹp giữa đôi bên.

- Không nên xin lỗi qua email, điện thoại, nếu như bạn có điều kiện gặp trực tiếp

- Hãy nói câu xin lỗi bằng ánh mắt chân thành, cử chỉ thân ái, từ tốn.

- Không nên biện luận dài dòng để "chạy tội", mà hãy nhìn thẳng vào vấn đề và nhận lãnh trách nhiệm về phía mình.

- Thể hiện một cử chỉ đặc biệt của lòng tốt khác hẳn ngày thường, để tạo ra sự khác lạ đáng lưu ý trong cung cách ứng xử.

-Nếu có thể thì nên tặng hoa kèm với lời xin lỗi, bạn sẽ thấy vô cùng "ép-phê".

- Sau khi đã xin lỗi xong, bạn cần phải biết tha thứ cho bản thân mình trước, bởi vì bạn đã công nhận sai lầm và cố gắng để sống tốt hơn. Hãy rút kinh nghiệm để trở thành một con người mới mẻ hơn, tích cực hơn, khôn ngoan hơn. Nếu không, bạn sẽ phải hối tiếc và lại phải xin lỗi 1001 lần nữa!

st
Đăng nhập để trả lời
0
Những Món Quà Vô Giá


Món quà của sự lắng nghe: Nhưng chỉ khi bạn thật sự lắng nghe, không ngắt lời, không mơ mộng, cũng không suy nghĩ đến câu trả lời. Chỉ lắng nghe.

Món quà của sự yêu thích: Hãy rộng lòng với những cái ôm, những nụ hôn, những cái vỗ vai, những cái níu tay. Hãy để những hành động nhỏ bé ấy chứng minh tình cảm mà bạn dành cho gia đình và bè bạn của mình.

Món quà của tiếng cười: Hãy xẻ chia những đoạn phim hoạt hình, những mẩu chuyện vui. Món quà này sẽ thay bạn nói lên rằng “Tôi thích được cười đùa cùng bạn”.

Món quà của những mảnh giấy ghi chú: Đó có thể đơn giản chỉ là một dòng chữ “Cảm ơn vì đã giúp đỡ” hoặc cũng có thể là cả một bài thơ trữ tình. Một dòng chữ viết tay ngắn ngủi có thể sẽ được nhớ đến suốt đời hoặc làm thay đổi cuộc sống của một con người.

Món quà của lời khen tặng: Một lời nói ngắn gọn, giản đơn nhưng hết sức chân thành, đại loại như “Bạn trông thật tuyệt với bộ váy đỏ này”, “Bạn làm việc tốt lắm” hay “Thật là một bữa ăn ngon” có thể tạo nên niềm vui trong suốt một ngày đối với người khác.

Món quà của lòng nhân ái: Mỗi ngày, hãy làm một điều gì đó không nằm trong kế hoạch định sẵn của bạn.

Món quà của sự tĩnh lặng: Đó là những khoảnh khắc mà ta chỉ muốn được ở một mình. Hãy hết sức nhạy cảm cùng những thời khắc này và trao món quà của sự tĩnh lặng đến với những người khác đúng lúc.

Món quà của sự tri ân: Cách dễ dàng nhất để trao một lời nói chân thành đến ai đó, không quá khó như bạn vẫn nghĩ; chỉ cần đơn giản nói “Xin chào” hoặc “Cảm ơn!

(Sưu tầm)
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 » »»