NHỚ NGƯỜI DƯNG...
Nhớ người người nhớ ta chăng?
Hay là quên lãng lạnh băng tâm hồn
Nhớ người nhớ buổi hoàng hôn
Đỉnh đồi khuất nẻo bồn chồn từ đây
Nhớ người nỗi nhớ vơi đầy
Người ơi có biết? Nhờ mây đưa lời
Nhớ người nhớ mãi chẳng vơi
Tình tôi đã nở từ thời gặp nhau
Nhớ người để lại nỗi đau
Từ khi em đã sa và hồn tôi
Để cho đi đứng nằm ngồi
Tôi đầu mang một nỗi buồn vì ai
Nhớ người nhớ lắm lạ thay
Người dưng khác họ đắm say lạ thường
Một mình dệt mối đơn phương
Biết cùng ai tỏ nhớ thương một người!
Nhớ người người nhớ ta chăng?
Hay là quên lãng lạnh băng tâm hồn
Nhớ người nhớ buổi hoàng hôn
Đỉnh đồi khuất nẻo bồn chồn từ đây
Nhớ người nỗi nhớ vơi đầy
Người ơi có biết? Nhờ mây đưa lời
Nhớ người nhớ mãi chẳng vơi
Tình tôi đã nở từ thời gặp nhau
Nhớ người để lại nỗi đau
Từ khi em đã sa và hồn tôi
Để cho đi đứng nằm ngồi
Tôi đầu mang một nỗi buồn vì ai
Nhớ người nhớ lắm lạ thay
Người dưng khác họ đắm say lạ thường
Một mình dệt mối đơn phương
Biết cùng ai tỏ nhớ thương một người!
![[8D]](/images/smiley/s3.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)