Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Hồng Lâu Mộng 57-58-59

6 trả lời, 1.163 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt;Edited by: <b>Thanhvien</b> -- <b>2/19/2004 3:05:44 PM </b> &gt;>
Hồi thứ năm mươi bảy


Tử Quyên khôn ngoan, đặt chuyện thử lòng cậu Bảo;
Tiết Di hiền hậu, đem lời an ủi cô Lâm.


Vương phu nhân muốn dẫn Bảo Ngọc đến chào Chân phu nhân. Bảo Ngọc nghe gọi, rất vui, vội thay quần áo, theo Vương phu nhân đi ngay. Thấy phong cảnh nhà họ Chân cũng chẳng khác phong cảnh phủ Vinh và phủ Ninh mấy, có một vài nơi còn lịch sự hơn. Hỏi kỹ ra, cũng có một cậu tên là Bảo Ngọc. Chân phu nhân giữ lại ăn cơm, hết ngày mới về. Bảo Ngọc vẫn chưa tin. Tối về nhà, Vương phu nhân bảo phải sắp tiệc thật long trọng, tìm một ban hát có tiếng để mời mẹ con Chân phu nhân đến dự.
Hai hôm sau, mẹ con Chân phu nhân không kịp cáo từ trở về chỗ làm quan.
Hôm ấy Bảo Ngọc thấy Tương Vân gần khỏi, mới sang thăm Đại Ngọc. Gặp lúc Đại Ngọc đang ngủ trưa, Bảo Ngọc không dám đánh thức, nhân thấy Tử Quyên ngồi ở ngoài hiên thêu thùa, liền đến hỏi:
- Đêm hôm qua cô ấy đã đỡ ho chưa?
- Hơi đỡ rồi.
- A di đà phật? Thôi cũng nên khỏi đi?
-Cậu mà cũng niệm phật, thực là việc lạ !
- Người ta thường bảo "bệnh gấp hay uống thuốc bừa".
Bảo Ngọc thấy Tử Quyên mặc cái áo bông mỏng bọc lụa, ngoài khoác áo đoạn xanh, liền giơ tay xoa vào người cô ta vừa nói:
- Khí trời xấu mà mặc phong phanh thế này, ngồi ở trước gió, lỡ ra ốm thì lại khổ.
Tử Quyên nói:
- Từ nay trở đi, chúng ta có nói chuyện gì thì nói chứ đừng táy máy chân tay. Bây giờ đã lớn rồi, lo người ta trông thấy, không ra sao đâu, lại làm cho những kẻ bậy bạ nói vụng. Cậu không để ý đến việc ấy, cứ cợt nhả như lúc còn bé thế nào được? Cô tôi thường dặn chúng tôi không được đùa cợt với cậu. Gần đây, những khi cậu đến thăm, cô tôi cũng muốn tránh cậu nhưng sợ không tránh được đấy!

Tử Quyên liền đứng dậy mang đồ thêu sang phòng khác. Bảo Ngọc thất thế, trong bụng như bị dội một chậu nước lạnh, đứng ngẩn người ra nhìn rặng tre. Giữa lúc ấy già Chúc đương cuốc đất trồng tre và quét lá ở đấy. Như người mất hồn, Bảo Ngọc ngồi ngay trên hòn đá, nước mắt chảy ròng ròng. Một lúc lâu, nghĩ quanh nghĩ quẩn, không biết làm thế nào. Tuyết Nhạn đến nhà Vương phu nhân lấy nhân sâm về qua đấy, thấy một người tay chống cằm, ngồi ngây ra trên hòn đá dưới gỗc cây đào, không phải ai lạ, chính là Bảo Ngọc. Tuyết Nhạn ngờ ngợ:
- "Trời lạnh thế này, cậu ấy ngồi một mình ở đấy làm gì? Mùa xuân này chỉ có những hạng rồ dại mới liều như thế. Chẳng lẽ cậu ấy cũng mắc bệnh ngốc à?"
Liền chạy lại, ngồi xuống cười nói:
- Cậu ngồi đây làm gì thế?
Bảo Ngọc trông thấy Tuyết Nhạn liền nói:
- Chị đến tìm tôi làm gì đây? Chị không phải là con gái à ? Cô ấy đã giữ kẽ không cho các chị gần tôi, chị lại đến đây, nhỡ để người ta trông thấy, lại chẳng sinh chuyện đồn đại à? Thôi chị về ngay đi.
Tuyết Nhạn nghe nói, cứ tưởng Bảo Ngọc bị Đại Ngọc trêu tức, đành phải về nhà.
Đại Ngọc hãy còn ngủ, Tuyết Nhạn đưa nhân sâm cho Tử Quyên. Tử Quyên hỏi:
- Bà đương làm gì?
- Đương ngủ trưa, vì thế phải chờ một lúc. Tôi kể cho chị nghe câu chuyện này đáng buồn cười: lúc chờ bà, tôi cùng chị Ngọc Xuyến nói chuyện ở dưới nhà , tự nhiên dì Triệu vẫy tôi đến. Tôi tưởng chuyện gì, té ra dì ấy xin phép bà về nhà túc trực đám ma người em, sáng mai thì đưa. Đứa hầu nhỏ theo dì ấy là Tiểu Cát Tường không có quần áo, muốn mượn cái áo lụa nguyệt bạch của tôi. Tôi nghĩ: bọn họ cũng được cấp hai cái áo như mọi người, sợ đem ra mặc đi đưa đám thì hỏng, nên không dám mặc áo của mình, lại đi mượn của người khác. Mượn làm hỏng áo cũng là việc nhỏ, nhưng tôi nghĩ xưa nay dì ấy đối với chúng ta chẳng tử tế gì. Vì thế tôi bảo: quần áo trâm vòng của tôi cô tôi giao cho chị Tử Quyên giữ cả. Bây giờ tôi phải trình cô tôi như thế mất nhiều thì giờ lắm, lại làm lỡ việc của dì thôi. Chi bằng dì mượn chỗ khác là hơn.
- Con ranh này láu lắm. Mày không bằng lòng cho người ta mượn, lại đổ cho ta và cô, để người ta khỏi oán mày. Dì ấy đi bây giờ hay sáng mai?
- Đi ngay đấy, có lẽ bây giờ đã đi rồi.
Tử Quyên gật đầu. Tuyết Nhạn nói:
- Có lẽ cô còn chưa dậy, không biết ai làm cho cậu Bảo tức giận, đương ngồi khóc ở ngoài kia kìa?
Cậu ấy ngồi ở đâu?
- Ở dưới cây đào sau đình Thấm Phương.
Tử Quyên vội bỏ đồ thêu xuống, dặn Tuyết Nhạn:
- Phải cẩn thận, ngồi chực đấy. Cô có hỏi thì nói ta ra ngoài một tí rồi về ngay.
Tử Quyên ra khỏi quán Tiêu Tương, chạy một mạch đi tìm Bảo Ngọc.
Tử Quyên mỉm cười nói:
- Tôi nói câu ấy, chẳng qua cũng chỉ muốn giữ tiếng tốt cho cả mọi người thôi, thế mà cậu tức giận, ra ngồi chỗ gió máy mà khóc, lỡ ốm thì làm thế nào!
Bảo Ngọc cười nói:
- Ai tức? Tôi nghe chị nói cũng phải. Các chị bây giờ đối với tôi thế này, rồi người khác cũng thế. Dần dần chẳng ai thèm nhìn đến tôi. Tôi nghĩ thế đâm ra tủi thân.
Tử Quyên liền ngồi sát vào Bảo Ngọc. Bảo Ngọc cười nói:
- Vừa rồi đứng đối diện nói chuyện, chị còn bỏ chạy, sao bây giờ lại ngồi sát vào bên cạnh tôi?
- Cậu quên rồi à? Mấy hôm trước cậu và cô Lâm đương nói chuyện với nhau thì dì Triệu đi vào, giờ thấy dì ấy đi vắng, tôi mới đến hỏi cậu. Hôm nọ cậu mới nhắc một câu “yến
sào", rồi không nói gì nữa, bây giờ tôi muốn đến hỏi cậu việc ấy. Việc ấy không quan hệ gì, chẳng qua tôi nghĩ chị Bảo là khách đến ở đây, mà cô Lâm đã ăn yến sào thì phải ăn luôn, cứ xin mãi cũng ngượng. Món yến sào tuy không tiện xin bà, nhưng tôi đã bày tỏ với cụ biết, có lẽ người cũng đã bảo chị Phượng rồi. Tôi định nói với cô ấy, nhưng chưa nói hết. Bây giờ đâu như mỗi ngày đã cho cô ấy một lạng yến sào, thế là được
rồi.
-Thế ra cậu nói hộ. Cảm ơn cậu đã hết lòng nghĩ đến cô tôi. Tôi cứ ngờ tại làm sao tự nhiên cụ lại nhớ đến, hàng ngày lại sai người mang sang cho cô tôi một lạng yến sào. Té ra là thế.
- Ngày nào cũng phải ăn cho quen, ăn độ hai, ba năm thì khỏe được.
- Ở đây ăn quen rồi, sang năm về nhà lấy tiền đâu mà ăn được thứ ấy.
Bảo Ngọc nghe nói giật mình hỏi:
- Ai về nhà ?
- Cô tôi về Tô Châu.
- Chị lại nói hão rồi. Tô Châu là nguyên quán thực, nhưng bà cô tôi đã mất. Không có người trông nom, nên phải đón cô ấy về ở đây. Thế thì sang năm về Tô Châu ở với ai? Chị lại nói dối rồi.
- Cậu khinh người quá ? Chỉ có họ Giả nhà cậu là họ to, người nhiều hay sao. Không lẽ trừ nhà cậu, các nhà khác chỉ có một bố, một mẹ, họ hàng không còn ai à? Cô tôi đến đây là vì cụ thương cô ấy còn bé. Tuy có chú bác, cũng không bằng bố mẹ nên mới đón về đây ớ tạm mấy năm đấy thôi. Khi đi lấy chồng, thế nào cũng phải trở về nhà họ Lâm, chứ có nhẽ nào con gái nhà họ Lâm, lại suốt đời ở nhà họ Giả? Nhà họ Lâm tuy nghèo không có bát ăn. Nhưng là dòng dõi thư hương, không khi nào chịu đem người nhà mình giao cho bà con để chịu tiếng chê cười. Vì thế sang năm sớm thì mùa xuân, muộn thì mùa thu, dù ở đây không ai đưa về, thì nhà họ Lâm chắc cũng có người đến đón. Đêm hôm nọ cô tôi bảo tôi nói với cậu, những đồ chơi lúc còn bé, có thứ gì của cô tôi đưa lại, cậu sẽ soạn ra để trả cô tôi; cô tôi cũng đã soạn sẵn những thứ cậu cho cô tôi rồi.
Bảo Ngọc nghe nói như sét đánh ngang tai. Tử Quyên thử ngồi xem Bảo Ngọc trả lời ra sao, nhưng chờ mãi chẳng thấy nói câu gì, đương định hỏi thì thấy Tình Văn đến tìm Bảo
Ngọc nói:
- Cụ gọi đấy, ngờ đâu cậu lại ở đây!
Tử Quyên cười nói:
- Cậu ấy đến hỏi thăm bệnh cô tôi, tôi nói mãi cậu ấy cũng chẳng tin, thôi chị dẫn cậu ấy về đi.
Nói xong, liền đi về nhà .

Tình Văn thấy Bảo Ngọc đờ người ra, đầu toát mồ hôi, mặt xám nhợt, vội kéo về thẳng về viện Di Hồng. Tập Nhân thấy thế sợ quá, cho là bị cảm gió.
Bảo Ngọc không nóng thì khá, đằng này hai mắt lại trợn lên. Bọt mép xùi ra. Đưa gối thì nằm, đỡ dậy thì ngồi; đưa nước thì uống. Mê man chẳng biết gì cả.
Mọi người thấy thế nháo cả lên, nhưng chưa dám đi trình Giả mẫu, vội sai người đi tìm già Lý trước.
Một lúc già Lý đến, nhìn hồi lâu. Hỏi mấy câu. Bảo Ngọc cũng không trả lời; lấy tay sờ vào mạch, ấn mạnh hai cái vào huyệt nhân trung ở môi trên, vết ấn khá sâu mà cũng không thấy đau. Già Lý kêu lên một tiếng "úi chao, hỏng mất rồi?"
Rồi ôm đầu khóc ầm lên.

Tập Nhân vội kéo già Lý lại hỏi:
- Già xem có đáng lo ngại hay không. Hãy nói cho chúng tôi biết, để đi trình cụ và bà Hai, việc gì mà khóc ầm lên thế?
Già Lý đập giường vật gối nói:
- Hỏng cả rồi! Thôi uổng công tôi cả một đời!
Tập Nhân nghĩ Già Lý là người đã già, nhiều kinh nghiệm, nên mời lại xem; giờ nghe thấy già nói thế. Tin là thực, cũng khóc ầm lên.
Tĩnh Văn kể lại việc vừa rồi cho Tập Nhân biết. Tập Nhân chạy thẳng đến quán Tiêu Tương. Thấy Tử Quyên đương hầu Đại Ngọc uống thuốc. Tập Nhân không kịp đắn đo gì, hỏi ngay Tử Quyên:
- Vừa rồi cô nói với cậu Bảo những câu gì thế? Cô đến mà xem? Cô đi mà trình cụ, tôi mặc kệ đấy?
Nói xong liền ngồi phịch xuống ghế.
Đại Ngọc thấy Tập Nhân nét mặt giận dữ, có ngấn nước mắt, bộ dạng khác hẳn, cũng đâm hoảng sợ, liền hỏi:
- Làm sao thế?
Tập Nhân lặng im một lúc rồi khóc:
- Không biết cô Tử Quyên nói những câu gì làm cậu ngốc ấy mắt dỡ ra, tay chân lạnh toát. Không nói dược nữa. Già Lý bấm cũng không biết đau. Các bà già đều nói là không ăn thua gì nữa, ở bên ấy đương khóc ầm lên.
Có lẽ bây giờ thì chết rồi! Đại Ngọc nghe nói thế, nghi Già Lý là người có nhiều kinh nghiệm mà cũng nói là chết thì chắc là chết thật, liền "ọe” một tiếng, bao nhiêu thuốc vừa uống, mửa ra hết cả, ruột gan cồn cào, ho rũ rượi hồi lâu. Bỗng chốc mặt đỏ gay, tóc rối bù,
mất sưng húp, gân nổi lên. cứ gục đầu xuống mà thở. Tử Quyên
vội đến đấm lưng. Đại Ngọc gục xuống gối thở một lúc, rồi đẩy
Tử Quyên nói:
- Chị không phải đấm nữa! Cứ mang thừng đến thắt cổ
tôi cho chết di là hơn!
Tử Quyên nói:
- Tôi có nói gì đâu? Chẳng qua nói đùa mấy câu, cậu ấy
lại tưởng thật.
Tập Nhân nói:
- CÔ lại không biết cậu ngốc ấy, nói đùa câu gì cũng cho
là thật i à ?
Đại Ngọc nói.
- Chị nói những câu gì. phải đến nói lại di, cậu ấy mới
tỉnh lại được.
Tử Quyên nghe nói liền bước xuống giường, cùng Tập
Nhân đi đến viện Di Hồng. Giả mẫu và Vương phu nhân cũng
đều ở cả đấy Vừa trông thấy Tử Quyên, Giả mẫu mắt đã nảy
lửa liền mắng:
- Con ranh con này nói những câu gì với nó đấy?
Tử Quyên vộirình:
- Con có dám nói gì đâu, chỉ nói dùa mấy câu thôi.
Bảo Ngọc vừa trông thấy Từ Quyên đã cúi chào” một
tiếng, rồi khóc òa lên. Mọi người thấy thế mới yên tâm. Giả
mẫu kéo Tử Quyên lại. vì cho là nó đã làm điều gì có lỗi với
Bảo Ngọc, nên bắt xin lỗi. Không ngờ Bảo Ngọc nắm chặt lấy
tay Tử Quyên không chịu buông. rồi nói:
- CÔ có đi thì mang cả tôi đi nữa
Mọi người không hiểu, hỏi kỹ mới vỡ chuyện Tử Quyênnói đùa Đại Ngọc sắp về TÔ Châu. Giả mẫu nhỏ nước mắt nói:
Ta cứ tưởng có việc gì quan hệ kia, té ra là một câu nói
đùa lại mắng Tử Quyên. Con ranh này, ngày thường mày là đứa
thông minh nhanh nhẹn, mày vẫn biết nó sẵn có tính ngớ ngẩn,
sao tự nhiên lại lừa nó làm gì?
Tiết phu nhân khuyên:
- Cháu Bảo xưa nay là người thật thà, cô Lâm lại đến
đây ở từ lúc bé, hai người cùng với nhau đến tận bây giờ, so với
người khác thì thân mật hơn nhiều. Bây giờ đột nhiên lại nói dối
là sắp đi, không cứ cháu là người thực thà ngớ ngẩn, ngay người
lớn kiên gan dện đâu cũng phải thương tâm. Bệnh không quan
hệ gì, cụ và dì cứ yên tâm. cho uống một vài thang thuốc là
khỏi.
Lúc đó có người vào trình:
- Vợ Lâm Chi Hiếu và vợ Lại Đại đến hỏi thăm.
Giả mẫu nói:
- Cảm ơn các bà có lòng nghĩ đến, mời các bà vào chơi.
Bảo Ngọc nghe nói đến chữ lâm”. liền kêu ầm lên:
Thôi hỏng rồi! Người nhà họ Lâm đã đến dón cô ấy về
đấy đuổi ngay họ đi!
Giả mẫu liền nói:
- Đuổi ngay họ đi?
Lại dỗ dành Bảo Ngọc:
- Đây không phải là người họ Lâm đâu, người họ Lâm
chết hết cả rồi, không có ai đến đón nó nữa. cháu cứ yên tâm.
Bảo Ngọc nói:
- Dù ai cũng mặc! Trừ cô Lâm ra. không ai được gọi là
họ Lâm cả ?
Giả mẫu nói:
- Chẳng có ai là họ Lâm đến đây, bao nhiêu người họ
Lâm đều đuổi đi cả rồi.
Giả mẫu lại dặn mọi người:Tt nay trở đi không được cho bà Lâm Chi Hiếu đến
vườn này. Chúng bay cũng không được nói đến chữ lâm”.
Nghe rõ lời ta dặn chưa?
Mọi người vâng lời. không ai dám cười.
Một lúc, Bảo Ngọc trông thấy trên cái tủ thập cẩm bày
một cái thuyền bằng vàng của người nước ngoài đem đến, liền
nói ầm lên:
Kia có phải là cái thuyền đến đón cô Lâm không
Thuyền đậu ở đấy rồi?
Giả mẫu vội sai Tập Nhân lấy cái thuyền xuống. Bảo
Ngọc giơ tay đòi. Tập Nhân đưa đến. Bảo Ngọc giấu ngay vào
trong chăn cười nói:
- Thôi còn đi vào lối nào?
Vừa nói vừa nắm chặt lấy Tử Quyên không chịu buông
ra .
Một lúc có người trình:
Thầy thuốc đã đến.
Giả mẫu vội sai mời vào. Vương phu nhân. Tiết phu
nhân và Bảo Thoa tạm lánh vào nhà trong. Giả mẫu ngồi cạnh
Bảo Ngọc. Thầy thuốc họ Vương vào, thấy nhiều người, vội đến
chào Giả mẫu, rồi cầm tay Bảo Ngọc bắt mạch một lúc. Tử
Quyên đành phải cúi đầu xuống. Thầy thuốc họ Vương cũng
không hiểu ra sao, dừng dậy nói:
- Cậu đây mắc bệnh “cấp thống mê tâm”. Cổ nhân
thường đã nói: “Có nhiều chứng đờm mê khác nhau: Có người vì
khí huyết suy yếu, ăn uống không tiêu đâm mê, có người vì giận
dỗi quá, đờm sộc lên đâm mê, có người bị đau khổ quá đờm tấc
lại Đây cũng là chứng đờm mê do đau khổ bất chợt, chỉ chốc lát
bị đờm tắc lại đấy thôi, nhẹ hơn các chứng đờm khác nhiều.
ông hãy nói cho tôi biết bệnh cháu có đáng lo ngại hay
không, ai bảo ông đọc cá tràng sách thuốc ra?
Thầy thuốc họ Vương vội chấp tay cười nói:Không đáng ngại, không đáng ngại.
- Chắc không đáng ngại chứ?
Thực không đáng ngại. nếu có việc gì xin trách cứ ở tôi.
- Quả vậy thì mời người ra ngồi chơi ngoài kia kê đơn.
Chữa khỏi ta sẽ sắp sửa đồ lễ. bắt cháu phải thân hành đến tạ,
nếu có xảy ra việc gì. ta sai người đến kéo đổ nhà thái y đấy.
Thầy thuốc họ Vương cứ cúi đầu cười nói:
- Không dám ạ. không dám ạ.
Vì ông ta nghe thấy Giả mẫu nói: Sẽ sắp đồ lễ sai Bảo
Ngọc đến tạ”, nên luôn miệng nói “không dám”, chưa nghe câu
nói đùa là đến kéo đổ nhà thái y. nên vẫn cứ không dám” mãi,
Giả mẫu cùng mọi người đều cười ầm lên.
Một lúc, uống thuốc vào. Bảo Ngọc đã yên tĩnh hơn
trước, nhưng vẫn không chịu buông Tử Quyên ra, cứ nói:
- Nếu buông ra, thế nào cô ấy cũng về TÔ Châu.
Giả mẫu và Vương phu nhân không biết làm thế nào,
đành phải cho Tử Quyên ở luôn đấy với Bảo Ngọc, rồi cho Hổ
Phách đến hầu Đại Ngọc. Đại Ngọc lại thường cho Tuyết Nhạn
đến thăm hỏi. Đến chiều, Bảo Ngọc đã đ Giả mẫu và Vương
phu nhân mới về nhà, nhưng một đêm sai người hỏi thăm đến
mấy lần. Già Lý dẫn già Tống cùng mấy già khác đến trông
nom cẩn thận. Tử Quyên, Tập Nhân và rmh Văn ngày đêm ở
liền bên cạnh. Lúc nào Bảo Ngọc ngủ thì lại mơ mộng giật mình
kinh hoảng, hết khóc Đại Ngọc đã đi, lại khóc có người đến đón.
Những lúc ấy, Tử Quyên lại phải an ủi mới yên.
Giả mẫu lại sai lấy các thứ thuốc quí bí truyền như: “Khư
tà thủ linh đơn” và khai khiếu thông thần tán” cho uống, hôm
sau lại uống thuốc của thầy thuốc họ Vương, bệnh mới đo dần.
Bảo Ngọc trong bụng đã tỉnh, nhưng vì sợ Tử Quyên về mất, nên
cố ý làm ra dáng điên dại. Tử Quyên từ hôm ấy rất là hối hận,
nên ngày đêm vất vả cũng không dám oán trách gì. Tập Nhân
bây giở đã yên lòng, cười bảo Tử Quyên:- Bệnh này do cô gây ra. thì cô phải đến chữa. Chẳng có
ai như cậu ngố( nhà ta “thấy gió cho là mưa”, nếu cứ mãi thế,
chẳng biết rồi sẽ ra làm sao!
Bấy giờ Trưng Vân đã khỏi. ngày nào cũng đến thăm
Bảo Ngọc, thấy Bảo Ngọc đã tỉnh, liền diễn lại dáng dấp lúc mê
cho Bảo Ngọc xem, làm Bảo Ngọc gục đầu xuống gối cười.
Trước kia Bảo Ngọc không biết mình ngây dại như thế, nên thấy
người ta nói vẫn chưa tin. Lúc vắng người, Tử Quyên ngồi bên
cạnh, Bảo Ngọc nắm tay hỏi:
- Sao chị ]ai nói dọa tôi thế?
- Chẳng qua tôi nói đùa thôi, cậu lại cho là thật.
Chị nói có tình có lý, sao lại bảo là nói đùa?
Những câu ấy tôi đặt ra cả đấy. Họ Lâm thực chẳng
còn ai, còn chăng cũng chỉ là những người họ rất xa, mà không ở
TÔ Châu, đi tản mác ra các tỉnh cả rồi..Có ai đến đón, cụ cũng
chẳng cho cô ấy đi nào.
- Dù cụ có cho cô ấy đi, tôi cũng chẳng nghe.
- Thật không nghe chứ? Chỉ sợ nói mồm thế thôi. Bây
giờ cậu đã lớn, đã định nơi hỏi vợ rồi, vài năm nữa sẽ cười, thì
trong con mắt cậu còn biết đến ai nữa?
B ả o Ngọc lạ i giả i mình họ i :
- Ai hỏi vợ? Hỏi ai
- Kỳ trong năm tôi nghe thấy cụ nói định hỏi cô Cầm cho
cậu; nếu không thì sao lại thương cô ấy quá thế?
- Ai cũng bảo tôi ngớ ngẩn, nhưng thực ra chị lại ngớ
ngẩn hơn tôi! Chẳng qua đó là câu nói đùa đấy thôi. CÔ ấy đã
nhận lời với nhà ông hàn lâm họ Mai rồi. Nếu định hỏi cô ta thì
tôi đâu lại còn đến nỗi thế này? Trước kia tôi đã thề, đập cá hòn
ngọc đi, chị chẳng ngăn tôi là gì Tôi vừa ốm khỏi mấy hôm
nay, chị lại đến chọc tức tôi. Vừa nói Bảo Ngọc vừa nghiến răng
nghiến lợi, lại nói: Bây giờ tôi chỉ muốn chết ngay lập tức, moi
hẳn ruột ra cho các chị xem, còn cả da và xưllng đều hóa ra mộtđống gio, rồi lại hóa ra một đám khói, gặp cơn gió to bay tan đi
hết, thếlà xong chuyện! Nói xong lại khóc.
Tử Quyên.vội bịt mồm Bảo Ngọc lại, lau nước mắt cho
cậu ta, rồi cười nói:
Cậu đừng có nóng nảy. Vì tôi sốt ruột, nên mới thử cậu
Bảo Ngọc lại lấy làm lạ hỏi:
- Tại sao chị lại sốt ruột?
- Cậu cũng biết tôi không phải là người nhà họ Lâm, tôi
cũng như chị Tập Nhân và chị Uyên ương đấy thôi. Tôi tình cờ
được sang ở với cô Lâm, cô ấy đối với tôi rất lử tế, coi tôi hơn
những người hầu mang từ TÔ Châu đến nhiều, chúng tôi không
rời nhau một giờ một phút. Bây giờ cô ấy mà về thì tôi cũng
phải đi theo. Nhà tôi ở cả đây, tôi không đi thì phụ mối tình bấy
lâu chúng tôi ăn ở với nhau, mà đi ra thì phải bỏ cả gia đình. Vì
thế tôi vẫn áy náy, cố bịa đặt những câu nói ấy để hỏi cậu. Ngờ
đâu cậu lại ngốc nghếch làm nhộn lên như thế!
- Thế ra chị lo về việc ấy, chị lại là người ngốc nết? Từ
nay chị đừng lo nữa nhé ! Tôi nói vắn tắt một câu cho chị nghe:
Sống chúng ta sống chung một chỗ; chết thì chúng ta cùng hóa ra
gio, ra khói một chỗ, chị nghĩ thế nào?
Tử Quyên nghe nói, trong bụng đương đần đo, chợt có
người vào trình:
- Cậu Hoàn và anh Lan đến hỏi thăm.
Bảo Ngọc nói:
- Cứ ra bảo cảm ơn các cậu ấy. Ta vừa mới ngủ, không
cần phải vào nữa.
Bà già vâng lời đi ra.
Tử Quyên cười nói:
Bấy giờ cậu đã khỏi rồi, nên để tôi về trông nom cô
bên kia chứ?
- Phải đấy, hôm qua tôi đã định cho chị về, nhưng lạiquên mất. Giờ tôi đã khỏi hẳn rồi, thôi chị về đi.
Tử Quyên nghe nói, liền sửa soạn chăn đệm và đồ trang
sức. Bảo Ngọc cười nói:
- Hôm nọ tôi trông thấy trong hộp đồ trang sức của ch có
hai, ba cái gương, chị để lại cho tôi cái gương nhỏ hình hoa sen.
Tôi sẽ để ở đầu giường để soi lúc đi ngủ và đi đâu mang theo
cho nhẹ.
Tử Quyên đành phải để cái gương lại, sai người mang đồ
đi trước chào mọi người rồi về quán Tiêu Tương.
Mấy hôm thấy Bảo Ngọc như thế, Đại Ngọc đâm ra ốm
thêm, khóc luôn mấy lần. Nay thấy Tử Quyên về, hỏi ra mới
biết Bảo Ngọc đã khỏi, Đại Ngọc lại cho Hổ Phách về hầu Giả
mẫu. Đêm khuya vắng người, Tử Quyên cởi áo đi ngủ, thủ thỉ
cười nói với Đại Ngọc:
- Cậu Bảo thực tâm đấy, nghe thấy chúng ta sắp đi, đâm
ra ôm ngay.
Đại Ngọc không trả lời. Tử Quyên ngừng một lúc, rồi lại
nói một mình:
- Động không bằng tĩnh, (I ) kể ra ở đây đối với chúng ta
cũng tử tế đấy. Điều khác thì dễ chứ cái việc từ bé đến lớn cùng
ở với nhau một chỗ, cùng biết tính nết nhau, mới thực là khó.
Đại Ngọc gắt:
- Mấy hôm nay chị không biết mệt à, bây giờ không ngủ
đi lại còn nói lảm, nói nhảm gì thế?
Không phải tôi nói nhảm đâu, cũng là thực bụng vì cô
đấy. Tôi buồn cho cô đã mấy năm nay, không có cha mẹ, anh
em, ai là người biết thương mình? Gặp lúc này, cụ còn khỏe
mạnh sáng suất, cần phải lo việc lớn của mình đi..Tục ngữ nói
“tuổi già nóng lạnh bất thường”. Nếu cụ có mình nào. lúc đó dù
có xong việc, cũng sợ chậm trễ ngày giờ, khó được như ý muốn.
1 ý nói đi không bùng ớ lại.Bọn công tử vương tôn tuy nhiều, nhưng người nào mà chẳng
năm thê bảy thiếp, nay đông mai tây? Dù họ có lấy được một bà
tiên, cũng chỉ độ dăm ba đêm rồi lại gạt ra một nơi. Thậm chí
nhiều người có mới nới cũ, trở mặt thù hận nữa. Nhà người ta có
người, có thế, thì không sao, chứ như cô đây, cụ sống ngày nào
còn khá, cụ mà chết đi thì mặc cho người ta hất hủi thôi. Vì thế
tôi bàn với cô, cần phải lo liệu trước đi. CÔ là người sáng suốt,
chẳng lẽ không nghe câu tục ngữ: “Hàng vạn lạng vàng dễ
kiếm. một người tri kỷ khô tìm” hay sao?
- Con này điên rồi! Sao mới đi có mấy ngày đã đổi hẳn
tính nết thế? Ngày mai ta phải trình cụ cho mày về, ta không
dám dùng mày nữa.
Những câu tôi nói đều đúng cả. cất nhắc cô để ý đấy
thôi, hứ có bảo cô đi làm bậy gì đâu. Sao lại phải trình cụ, tôi bị
mắng thì cô được lợi gì?
Nói xong liền đi ngủ.
Đại Ngọc ngoài miệng nói thế, nhưng trong bụng cũng
có phần. thương cảm, chờ Tử Quyên đi ngủ rồi, liền khóc suốt
đêm, đến sáng mới chợp mắt. Hôm sau gượng dậy rửa mặt súc
miệng ăn ít cháo yến sào. Rồi có Giả mẫu sang thăm và dặn dò
mây câu.
Ngày sinh nhật Tiết phu nhân đã đến, từ Giả mẫu trở
xuống, ai cũng có lễ mừng; Đại Ngọc cũng phải đưa đến mừng
hai thứ đồ thêu. Hôm ấy, Tiết Phu nhân sắp một ban hát nhỏ,
mời Giả mẫu và Vương phu nhân đến dự. Chỉ có Bảo Ngọc và
Đại Ngọc là vắng thôi. Đến chiều tàn tiệc, Giả Mẫu tiện đường
đến thăm hai người một lần nữa rồi mới về nhà.
Hôm sau, Tiết phu nhân lại bảo Tiết Khoa mời những
người làm công đến dự tiệc. Bận rộn đến ba, bốn ngày mới
xong.
Tiết phu nhân trông thất H nh Tụ Yên là người đoan
trang nhã nhặn, nhưng là con nhà thanh bạch. một cô gái áo vảiGiả mẫu cười:
Gì chẳng có, chứ hạng què chân cụt tay thì nhà chúng ta
cũng có vài mống.
Rồi sai người gọi mẹ con Vưu Thị đến. Giả mẫu nói rõ
việc ấy cho họ nghe, hai người đều vội vàng ngỏ lời mừng.
Giả mẫu dặn:
- Khuôn phép nhà ta chị đã biết đấy, xưa nay hai nhà
thông gia không hề so đọ về lễ cưới lễ xin. Bây giờ chị dừng ra
lo liệu hộ ta, không nến dè sẻn quá, cũng không nên hoang phí
quá thu xếp việc hai nhà cho xong rồi trình ta biết.
Vưu Thị vội vâng lời. Tiết phu nhân mừng lắm, về nhà
bảo viết thiếp mời, dưa sang phủ Ninh, Vưu Thị xưa nay vẫn
biết tính nết H nh phu nhân. định không muốn nhận việc ấy.
nhưng vì Giả mẫu phó thác nên phải vâng lời, đành cứ lựa theo ý
Hình Phu nhân mà làm. Còn Tiết phu nhân là người thế nào
cũng xong, nên cũng dễ nói.
Việc Tiết phu nhân hỏi Hình Tụ Yên làm nàng dâu,
trong phủ ai cũng biết cả. Hình phu nhân muốn đón Hình Tụ
Yên ra ngoài ở.
Giả mẫu nói:
- Điều đó có ngại gì. Hai đứa chúng nó có giáp mặt nhau
đâu Vả lại ngoài bà dì ra chỉ có một cô chị chồng, một cô em
chồng, thì có can gì? Chúng nó là con gái cả, cũng nên cho
chúng nó gần gũi nhau.
Hình phu nhân nghe vậy mới thôi.
Tiết Khoa và Tụ Yên trước kia có lần gặp nhau ở giữa
đường, đại để hai bên đều bằng lòng nhau. Song Tụ Yên giữ kẽ.
không muốn lui tới chuyện trò với chị em Bảo Thoa, hơn nữa
Tương Vân hay chế giễu, nên càng giữ ý. Có diều Tụ Yên là
người đọc sách hiểu lễ, dù là phận gái cũng không tỏ ra giả hổ
giả thẹn, làm bộ làm dạng như ai. Bảo Thoa từ ngày gặp Tụ
Yên, nghĩ đến cảnh nhà cô ta túng thiếu, bố mẹ người ta thì tuổicao đức cả. bố mẹ cô ta chỉ rượu bét nhè, chẳng chăm nom gì
con cái. Hình phu nhân dối với cô ta chẳng qua tình nghĩa bề
ngoài. không phải thực bụng thương yêu. Vả lại, Tụ Yên ở
chung với Nghênh Xuân. một người thì ý tứ dừng đắn, một người
thì có xác không hồn. tự mình không trông nom chu tất nổi mình,
còn trông nom người khác sao được. Vì vậy những đồ dùng hàng
ngày có khi thiếu thốn, không ai săn sóc tới. Tụ Yên cũng không
hề hé miệng nói với ai.
Bảo Thoa thường ngấm ngầm giúp đỡ. cũng không dám
cho Hình phu nhân biết. vì sợ sinh ra lắm chuyện. Bây giờ duyên
may run rủi. không ai ngờ hai nhà lại thành thông gia với nhau.
Trong bụng Tụ Yên rất mến Bảo Thoa, cũng mến cả Tiết Khoa,
nên khi chuyện trò với nhau. Bảo Thoa thường gọi ngay là em.
Một hôm. Bảo Thoa đến thăm Đại Ngọc. Tụ Yên cũng
đến đó. Hai người gặp nhau ở giữa dường. Bảo Thoa mỉm cư(-li
gọi Tụ Yên lại, rồi hai người cùng di đến sau vách đá. Bảo Thoa
cười hỏi:
- Trời rét như thế này, sao em lại không mặc áo kép(
Tụ Yên cúi đầu không trả lời. Bảo Thoa biết ngay là có
duyên cớ gì đây. liền cười hỏi:
- Chắc là tiền lương tháng này em không lĩnh được chứ
gì? Chị Phượng kể cung vô tâm thật.
Tụ Yên nói:
- Chị ấy vẫn trả lương đúng ngày đấy! Nhưng vì cô em
sai người đến bảo: Một tháng không tiêu hết hai lạng bạc đâu,
phải bớt một lạng đưa cho thày mẹ em. nếu cần cái gì, dùng của
chị Hai cũng được. Chị thử nghĩ xem. chị Hai là người thực thà
không để ý việc gì cả. Những thứ em dùng chị ấy không hề nói,
nhưng bọn hầu có phải là hạng ít mồm đâu. người nào chả hay
sinh chuyện. Dù ở ngay nhà ấy, em thật không bao giờ dám sai
bảo họ. Cứ độ dăm ba ngày em lại phải bỏ ít tiền ra cho họ uống
rượu. ăn quà sáng. Giờ lại bớt đi mót lạng. Hôm nọ em phải đưagiấu cái áo bông cho người mang đi cầm, lấy mấy quan tiền về
tiêu đấy
Bảo Thoa thở dài:
- Hiện giờ gia quyến nhà họ Mai còn ở cả chỗ làm quan,
năm sau mới về đây. Nếu họ ở đây thì em Cầm về nhà chồng,
rồi sẽ bàn đến việc của em ra khỏi chỗ này là yên chuyện.
Nhưng bây giờ việc em Cầm chưa xong, chắc em Khoa cũng
không dám cưới vợ trước. Thật là một việc khó xử. Nếu để chậm
vài năm nữa, sợ em bị dãi dầu quá đâm ra ốm mất. Để chị
bàn với mẹ chị xem. Số tiền một lạng bạc em cứ đưa phăng cho
họ, thế là yên chuyện. Sau này em đừng cho bọn kia ăn uống
nữa. Họ châm chọc gì mặc họ, em chẳng cần nghe, nói chán thì
thôi. Nếu em có thiếu thứ gì. cứ đến bảo chị, đừng có e lệ. Từ
ngày em đến đây, chị em ta vẫn tử tế với nhau, chứ có phải sau
ngày dạm hỏi nhau mới thế đâu. Nếu em sợ người ngoài bàn
tán, thì cứ khẽ sai a hoàn đến bảo chị là được.
Tụ Yên cúi đầu xin vâng.
Bảo Thoa lại trỏ viên ngọc đeo ở quần Tụ Yên hỏi:
- Ai cho em đấy?
- Chị Ba cho em đấy.
- Chị ấy thấy ai cũng có, chỉ một mình em là không, sợ
người ta chê cười, nên mới đưa lại cho em. Đó là chị ấy thông
minh chu tất đấy. Có điều em phải biết rằng, những đồ trang sứ(
này là của các cô tiểu thư ở các nhà quan sang mới dùng. Em cứ
nhìn chị xem, từ đầu đến chân, chị có những đồ trang sức lộng
lẫy ấy đâu Trước đây bảy tám năm, chị cũng có, nay kém trước
nhiều. Vì thế cái gì thấy bớt thì tự mình bớt đi. Sau này đem về
nhà chồng. có lẽ còn hàng hòm những đồ vô dụng. Chúng
ta bây giờ không bì với họ được, phải theo nề nếp nhà mình.
- Chị đã nói thế, em sẽ về tháo viên ngọc ra là hơn.
- Em cũng đừng nên thế. Người ta cho mình, không đeo
họ sẽ ngờ. Chị chẳng qua chợt nhắc đến thôi, sau này sẽ hay.Tụ Yên xin vâng và hỏi:
Bây giờ chị đi đâu?
- Chị đến quán Tiêu Tương đây. Em hãy về lấy cái phiếu
cầm đồ đưa cho a hoàn mang đến, chị sẽ chuộc hộ cho, rồi đến
tối sẽ sai người đưa lại, sớm tối phải mặc, nếu không thì bị gió
lạnh không được đâu? Nhưng không biết em đem cầm ở hiệu
nào
- Đâu như hiệu Hằng Thư ở đường Cc Lâu Tây ấy.
Thế ra lại vào nhà mình rồi? Nếu bọn làm công biết thì
họ sẽ bảo: Người chưa đến mà quần áo đã đến trước.
Tụ Yên nghe vậy, biết ngay là hiệu của nhà Bảo Thoa,
không nói gì cả, đỏ mặt lên, cười rồi chạy đi. -
Bảo Thoa đến quán Tiêu Tương gặp Tiết phu nhân cũng
đến thăm và đương ngồi nói chuyện với Đại Ngọc. Bảo Thoa
cười nói:
Mẹ đến lúc nào? Con không biết.
- Mấy hôm nay ta bận, không đến thăm cháu Bảo và
cháu Đại được. Hôm nay đến thì cả hai cháu đều đã khá rồi.
Đại Ngọc mời Bảo Thoa ngồi rồi nói:
- Việc đời khó mà biết trước được. Cứ nói về việc dì và
mợ Cả tôi lại thành ra thông gia với nhau?
Tiết phu nhân nói:
- Các cháu hãy còn bé, biết thế nào được? Người trước
có nói nhân duyên nghìn dặm xe vào một dây”. ông Nguyệt
Lão trông nom việc nhân duyên. đã biên vào sổ trước, ngầm lấy
một sợi dây tơ buộc chân hai người lại. Đã hợp duyên nhau thì
dù hai nhà cách sông cách biển. hoặc thù hằn với nhau thế nào
cũng có dịp thành vợ thành chồng. Việc này thực không ai ngờ
đến. Có khi bố mẹ đôi bên đều bằng lòng, hoặc là luôn luôn ở
gần nhau, tưởng thế nào cũng thành đôi thành lứa, nhưng
ông Nguyệt không xe dây, cũng không thể sum họp với nhau
được Ví như việc hôn nhân của hai chị em cháu đây, bây giờkhông biết ở gần trước mắt hay là ở tận góc biển chân trời !
Bảo Thoa nói:
- Mẹ động nói việc gì cũng kéo chúng con vào.
Vừa nói vừa gục vào lòng mẹ. cười nói:
- Thôi chúng ta về đi.
Đại Ngọc cười nói:
Xem kìa Lớn như thế kia rồi, hễ vắng dì thì ra vẻ đạo
mạo. nhưng có dì, lại giở lối làm nũng.
Tiết phu nhân lấy tay xoa vào người Bảo Thoa, thở dài
bảo Đại Ngọc:
- Chị cháu đây không khác gì chị Phượng ở bên cụ. hễ có
việc quan trọng là ta phải bàn với nó; lúc không có việc gì nó
cũng làm cho ta vui lên. Ta thấy nó như thế cũng khuây khỏa
nỗi buồn rầu.
Đại Ngọc nhỏ nước mắt thở dài:
- Chị ấy lại giở những trò ấy ra để trêu tứ( cháu là người
không có mẹ, cố ý nêu cái cảnh khổ của cháu ra.
Bảo Thoa cười nói:
- Mẹ ơi, mẹ xem cô ấy quá quất thế, lại bảo con hay làm
nũng.
Tiết phu nhân nói:
- Không trách được em nó đau xót là phải, cha mẹ mất
cả không còn ai là người thân, nghĩ thật đáng thương.
Tiết phu nhân lại vỗ về Đại Ngọc, cười nói:
- Cháu ơi, đừng khóc nữa. Cháu thấy ta thương chị cháu,
đâm ra buồn rầu, nhưng không biết bụng ta càng thương cháu
lắm đấy? Chị cháu tuy không còn cha, nhưng có mẹ, có anh thì
cũng hơn cháu. Ta thường nói với cha cháu, bụng ta thương cháu
lắm, nhưng không tiện tỏ ra bên ngoài. ở đây lắm người nhiều
lời, người nói tốt thì ít, nói xấu thì nhiều. Họ có biết đâu cháu
khổng có chỗ nương tựa, đáng để cho người ta thương; chẳng qua
thấy cụ thương cháu, họ cũng hùa theo đó thôi.Đại Ngọc cười nói:
- Dì đã nói thế, ngày mai cháu xin nhận dì làm mẹ. Nếu
dì không nhận, thì chỉ là dì thương miệng thương môi thôi.
- Không chê thì cháu cứ nhận.
Bảo Thoa vội vàng nói:
Không nhận được đâu.
Đại Ngọc nói:
- Tại sao không nhận được?
- Tôi hãy hỏi cô, tại sao anh tôi chưa lấy vợ mà lại hỏi
em Hình cho em tôi trước? Thế là vì lẽ gì?
- Anh ấy đi vắng, hay là ngày giờ không hợp, vì thế hỏi
cho em trước.
- Không phải thế đâu. Anh tôi đã nhắm một chỗ rồi, chỉ
chờ khi nào về thì lo đấy thôi, nhưng cũng không cần nói tên
người ấy ra. Tôi bảo cô không nhận là mẹ được. CÔ thử ngh
xem.
Nói xong Bảo Thoa nháy mắt nhìn mẹ mà cười.
Đại Ngọc nghe thấy nói thế. liền gục đầu vào người Tiết
phu nhân nói:
Nếu dì không đánh chị ấy, cháu không chịu đâu?
Tiết phu nhân ôm Đại Ngọc cười nói:
- Cháu đừng nghe lời chị cháu, nó nói đùa đấy thôi.
Bảo Thoa cười nói:
Ngày mai mẹ cứ đến nói với cụ, xin cô ấy làm dâu,
chẳng hơn đi tìm người ngoài à?
Đại Ngọc xông lên định túm lấy, Bảo Thoa cười nói:
Mà y điê ri à .
Tiết phu nhân vội cười ngăn lại, lấy tay gạt hai người ra.
Bà ta lại bảo Bảo Thoa?
Ngay cô H anh ta cũng còn sợ bị anh con giày vò. vì thế
phải hỏi cho em con, huống chi cháu Trâm, ta không khi nào lại
hỏi cho anh con đâu. Trước khi cụ dinh hỏi em con cho BảoNgọc. nhưng vì nó đã có người hỏi; nếu không (hì cũng vừa đôi
phải lứa đấy. Hôm nọ ta hỏi cô Hình cho em con, cụ còn nói
đùa: “Ta định hỏi người nhà bên ấy, chưa hỏi được. ngờ đâu lại
bị bên ấy sang hỏi một người nhà ta.? Tuy là câu nói đùa, nhưng
nghĩ kỹ ta cũng có ý đấy. Bảo Cầm đã có nơi, ta không còn
người nào gả cho bên ấy nữa. Nhưng chẳng lẽ không giúp được
một câu nói hay sao? Ta xem Bảo Ngọc cũng xinh xắn, cụ lại
thương nó, nếu tìm người ngoài, chắc cụ không bằng lòng, chi
bằng hỏi em Lâm cho nó, như thế chẳng được vẹn toàn mọi mặt
hay sao?
Đại Ngọc trước còn ngồi ngây ra nghe, sau thấy nói đến
mình, liền đỏ mặt, kéo Bảo Thoa cười nói: .
- Tôi chỉ đánh chị thôi! Tại sao chị khêu chuyện để dì nói
như thế?
- Lạ thật! Mẹ tôi nói cô, việc gì cô lại đánh tôi?
Tử Quyên vội chạy lại cười nói:
- Dì đã có ý định như thế, sao không đến nói với cụ?
Tiết phu nhân cười nói:
- Con bé này vội cái bì thế! Chắc là mày muốn cô mày
đi lấy chồng, để mày cũng đi kiếm một anh chồng nhỏ chứ gì
Tử Quyên đỏ mặt cười nói:
- Dì già, nói lẫn rồi?
Đại Ngọc trước còn mầng:
Việc g đến con ranh con này!- Sau thấy thế cũng cười
nói: A di đà phật! Đáng! đáng! đáng? Cũng bị trát gio vào mặt
rồi đấy!
ẹ con Tiết phu nhân và các bà già, a hoàn đều cười ầm
lên và nói:
- Dì tuy nói đùa, nhưng không sâi mấy. Lúc nào rỗi, dì
đến bàn với cụ xem, rồi dì làm mối cho đôi bên nên vợ nên
chồng, thật là ổn thỏa mọi đường.
Tiết phu nhân nói:- Ta mà nói ra. nhất định cụ sẽ vui mừng.
Chợt Tương Vân đi vào, tay mang một phiếu cầm đồ,
cười nói:
Mảnh giấy nợ gì đây?
Đại Ngọc nhìn không biết là cái gì. Bọn bà già đứng đấy
đều cười nói;
Cái này hay lắm! Phải mất gì chúng tôi mới bảo cho!
Bảo Thoa vội cầm lấy xem. thì chính là cái phiếu cần đồ
của Tụ Yên vừa nói lúc nãy, liền gấp ngay lại.
Tiết phu nhân nói:
- Bà già nào đánh rơi cái giấy cầm đồ thì phải. tìm trả
ngay cho họ. chắc rồi họ lại tìm cuống lên thôi. Cháu nhặt được
ở chỗ nào đấy?
Tư()ng Vân hỏi:
- Thế nào là giày cầm đồ
Bọn bà già cười nói:
CÔ này thật là ngớ ngẩn, đến tờ giấy cầm đồ cũng
không biết!
Tiết phu nhân thở dài:
- Không trách được nó là tiểu thư ngàn vàng còn trẻ
tuổi thì làm gì biết được cái này? Nó có trông thấy cái này bao
giờ đâư Dù người trong nhà có. nó cũng chẳng được trông
thấy. Đừng cười nó. tất cả các cô ở đây xem, ai cũng thành ngớ
ngân ca.
Bọn bà già đều cười nói:
- Vừa rồi cô Lâm cũng chẳng nhận ra được. Không nói
các cô làm gì, ngay đến cậu Bảo hay đi ra ngoài cũng chưa chắc
đã trông thấy cái này.
Tiết phu nhân kể rõ đầu đuôi cho họ nghe. Tương Vân
và Đại Ngọc cười nói:
- Hạng người này thật chỉ nghĩ cách kiếm tiền thôi. Hiệu
cầm đồ của d có cái này khôngMọi người cười nói:
- Câu hỏi ngớn ngẩn nhỉ Trên đời này “quạ nào lại
chẳng đen đầu”, làm gì có hai giống quạ?
Tiết phu nhân lại hỏi:
Cháu nhặt được ở đâu đấy?
Tương Vân đư(ng muốn nói, thì Bảo Thoa nói lấp đi:
Đó là phiếu chỉn quá hạn, đã xóa sổ từ bao gil rồi.
Hương Lăng nhặt lấy mang về lừa cho họ chơi đấy thôi.
Tiết phu nhân nghe thay thế cho là thật, nên không hỏi
nữa. Một lúc sau có người vào trình:
- Mợ Cả ở phủ hên kia đến mời dì sang nói chuyện.
Tiết phu nhân đứng dậy đi. Bấy giờ trong nhà không có
ai, Bảo Thoa lli hỏi Tương Vân:
Nhặt được ở đâu thế?
Con Triện Nhi, a hoàn của em dâu chị. lẻn đưa cái
gian ấy cho Oanh Nhi. Oanh nhi gấp vào trong sách, tương là
tôi không trông thấy. Chờ họ đi rốt. tôi giở ra xem. không biết
là cái gì. thấy các chị ở đây. nên cầltl đến để cho xem.
Đại Ngọc liền hỏi:
- Không lẽ cô ấy cũng phải cầm quần áo à? Đã cầm rồi
sao lại còn đưa giấy cho chị?
Bảo Thoa thấy hỏi thế, không tiện giấu, kể lại việc vừa
rồi cho hai người nghe. Đại Ngọc nghe nói, cùng chung
cảnh ngộ. thỏ chết cáo thương”. cũng thở than thương cảm.
Tương Vân tức quá nói:
- Để tôi đi hỏi chị Hai xem! Tôi sẽ mắng cho bọn bà già
và a hoàn một trận để các chị hả giận, có đư(c không
Tương Vân định chạy đi ngay. Bảo lhoa kéo lại cười nói:
CÔ lại điên rồi, hãy ngồi xuống đây đã nào
Đại Ngọc cười nói:
- Nếu là con trai. có lẽ cô sẽ sẵn sàng dẹp hẳn nhữngnỗi bất bình: cô lại định đóng vai Kinh Kha. Nhiếp Chính (I )
đó phải không? Thật đáng buồn cười i
Tương Vân nói:
Đã không cho tôi đến hỏi chị Hai, thì ngày mai sẽ đón
cô Hình đến ở với chúng ta có h(rn không?
Bảo Thoa cười nói:
- Để ngày mai bàn xem dã.
Ngay lúc đó có người vào trình:
- CÔ Ba và cô Tư đến chcỉi.
Ba người nghe nói liền im hẳn, không nhắc dện chuyện
ấy nữa.

1 Kil l Kha và Nhiếc) Chmh: hai người nghĩa hiệp) đại Chiên quắc. Kinh
Kh(/ nhận lời với con r nlớ( Yên. đến giết Tần ng. không trúng, bị
qul 11 Tần giết chêm. Nhiếp Chmh nhận lời với Nghiêm Trong Ti[, giết vu
H( ri Ai Hầu J( Hiệp Lũy r( 1 (dắt mũi khoét mặt tự tứ.


Hết chương 57
Thân,
NHDT


Peace is the way of love
Đăng nhập để trả lời
0
Hồi thứ năm mươi tám
Dưới bóng hạnh, phượng giả khóc hão huyền;
Bên cửa the, tình thật t nghĩ vớ vẩn.


Bọn Thám Xuân hỏi thăm xong, mọi người cười đùa
một lúc rồi đâu về đây.
đều ph i và ) t iều e( th r tự (hỉ 1 tang chế .sá c bà mệnh phụ
nước. những nhà có chức tước, trong một năm không được mở
tiệc hát xướng; dân chúng thì ba tháng không được cưới xin.
Mẹ con, bà cháu Giả mẫu ngày nào cũng phải vào triều dự tế,
đến giờ mùi mới được về. Sau hai mươi mết ngày làm lễ ớ cung
bên cạnh, mới rước linh đến tiên lăng, ở huyện Hiếu Từ. Ti
kinh đến lăng, phải đi về mất mười ngày. Khi rước linh đến đấy,
lại phải để vài ngày nữa mới đặt vào địa cung (cung ớ dưới
đất) thế là công việc vừa vặn mất một tháng. Vợ chồng Giả
Trân ở phủ Ninh cũng phải đi tế. Hai phủ vắng người, vì thế
họ bàn với nhau, trong nhà không có chủ. phải nói dôi là Vuu
Thị ở cừ” để ở nhà trông nom công việc cả hai phủ.
c h ì e ai y ì i ì p i ờ b ê n n h à B ( ( T h ( a ớ à ( ) T ư in V ( n
tll n h( n T Lănlhên n à Lý H( à tuấthím I r()i. n lưu( ch(
thín Lly trông nom, bên Nghênh Xuân (1ã ctí Tụ Yên; Th.ỉmxuân thì việc nhà bận rộn, thỉnh thoảng dì Triệu cùng Giả
Hoàn lại cứ đến quấy rầy. rất là khó chịu; nhà Tích Xuân thì
hẹp quá không có chỗ cho Tiết phu nhân ở. Giả mẫu lại căn
dặn Tiết phu nhân nhiều lần nhờ trông nom Đại Ngọc. Tiết phu
nhân xưa nay vẫn thương yêu Đại Ngọc, nhân địp này, liền dọn
đến quán Tiêu Tương cùng ở với cô ta. Tất cả thuốc men. ăn
uống đều được trông nom cẩn thận. Đại Ngọc cảm kích quá, từ
đấy cũng gọi Tiết phu nhân là mẹ: gọi Bảo Thoa bằng thị, Bảo
Cầm bằng em, thân thiết như chị em ruột, hơn hẳn mọi người.
Giả mẫu thấy thế cũng rất vui vẻ yên tâm.
Tiết phu nhân chỉ trông nom các chị em và ngăn cấm
bọn a hoàn thôi; còn những việc lớn nhỏ trong nhà đều không
hay nhắc đến. Vưu Thị ngày nào cũng sang, nhưng chỉ điểm
đâu chiếu lệ chứ không lên mặt oai quyền. Vả lại. trong nhà
trên dưới chỉ còn một mình chị ta trông nom, lại ngày nào cũng
phải sắm sửa các thứ ăn mặc, đồ dùng đưa đến chỗ Giả mẫu và
Vương phu nhân, vì thế cũng rất khó nhọc.
Lúc này cả chủ nhà lẫn người giữ việc ở hai phủ Ninh,
phủ Vinh đều rất bận rộn. Có người phải theo vào chầu, có
người phải trông nom công việc ở nơi nhà trọ, có người đi trước
sắp đặt nơi nghỉ trọ. nên ở nhà không có ai cầm đầu đứng đắn
cả Họ hoặc nhuế nhóa cho qua chuyện, hoặc tụ tập, đàn đúm
với bọn giữ việc tạm thời, ỷ thế làm càn. Bên phủ Vinh chỉ còn
có Lại Đại cùng mấy người trông nom việc ng(:ải thôi. Những
người xưa nay Lại Đại quen dùng để giúp việc cũng phải đi cả,
tuy mượn người khác thay, nhưng đều mới lạ, chưa quen việc.
Vả chăng bọn họ đều là hạng ngú ngớ hoặc bớt xén bừa bãi,
hoặc trình báo vu vơ, hoặc cất nhắc liều lĩnh: việc gì cũng hỏng,
chu nào cũng sinh rắc rối. không thể kể ra hết đượcthấy bọn
con hát ở các nhà quan đều cho về cả, bọn Vtj Thị liền bàn
nhau, cũng trình với Vương phu nhân cho mười hai con hát về.
Có người nói:- Bọn này đều là những người mia về, .)ấy giờ không
cho học hát nữa, nhưng có thể giữ la i ỉế sai khiến, chỉ cho bọn
giáo tập (I ) về thôi.
Vương phu nhân nói:
Bọn học hát không thể so với lũ người sai khiến được.
Họ là con nhà tử tế, vì không có nghề gì, nên bán đi để cho học
hát. Chúng nó đã bôi râu vẽ mặt mấy năm rồi. Bây giờ nhân dịp
này. cho mỗi người mấy lạng bạc để chúng về. Ngày trước các
cụ cũng đã đặt ra lệ này. Chúng ta không nên làm việc thất
đức bụng dạ hẹp hòi. Hiện giờ còn mấy người ở lại đã lâu, vì
duyên cớ gì không muốn về nhà thì nên cho nó ở lại để sai
khiến. chờ khi lớn lên sẽ gả cho những người hầu ở trong nhà.
vưu Thị nói:
Ta nên hỏi mười hai con hát này, đứa nào muốn về sẽ
cho mấy lạng bạc và báo tin cho bố mẹ nó đến nhận, như thế
mới phải. Không gọi người nhà nó đến, l ra có những kẻ bậy
bạ mạo tên di ri lĩnh, rồi lại đem đi bán ở chỗ khác, như thế
chẳng phụ công ơn mình hay sao? Đứa nào không muốn về thì
cho ở lại.
Vương phu nhân cười nói:
- Nói thế phải đấy.
Vưu Thị sai người báo cho Phượng Thư biết rồ; truyền
xuống phòng tổng quản cấp cho mỗi người giáo tập tám lạng
bạc, làm gì tùy ý. Một mặt tra xét những sổ sách đồ đạc ở viện
Lê Hương và sai người đến canh đêm. Khi gọi mười hai đứa
bé đến hỏi kỹ càng thì đến quá nửa không muốn về nhà. Có
đứa nói, tuy còn bố mẹ, nhưng chỉ chuyên muốn bán con đi thôi,
nay trở về lại sợ bị mang đi báll ần nữa; có đứa nói bố mẹ
chết rồi, bị anh em chú bác loang đi bán; có đứa nói không có
chỗ nào nương tựa; có đứa nói mến ớn chủ không muốn bỏ đi.
1 Nưl dạChỉ có bốn, năm đứa là in về.
Vương phu nhân đànhl l chúng ở lại. Bốn. năm
đứa kia thì giao cho bọn mẹ nuôi, đợi bố mẹ đẻ chúng đến
nhận sẽ trả. Những đứa không muối về thì chia đến ở các nhà
trong vườn. Giả mẫu giữ lại Văn Quan để sai khiến, giao Phương
Quan cho Bảo Ngọc, Nhụy Quan cho Bảo Thoa, Ngẫu Quan cho
Đại Ngọc, Quỳ Quan cho Tương Vân, Đậu quan cho Bảo Cầm,
Ngải Quan cho Thám Xuân, Vưu Thị xin nhận Già Quan. Mọi
người được chốn yên thân. như chim sổ lồng, ngày nào cũng ra
vườn chơi đùa. Bọn trl này không thạo may vá thêu thùa,
không quen sai khiến, ai cũng biết nên không chấp nó. Cũng
có mấy đứa biết nghĩ, lo sau này ra đời không có nghề
làm ăn, nên tự bỏ nghề cũ, học lấy những công việc may vá thêu
thùa.
Hôm ấy chính là ngày đại tế trong triều, Giả mẫu dậy
từ canh năm đến chỗ nghỉ ăn lót dạ rồi vào triều. Cơm sáng
xong, về nhà trọ nghỉ, ăn bữa cơm trưa, nghỉ một lúc, vào triều
dự hai buổi tế trưa và tối. Sau đó về nhà trọ nghỉ, ăn cơm tôi rồi
mới về phủ. May sao chỗ trọ là ngôi miếu của một ông quan to,
có sư vãi trông nom, nhà cửa rất là sạch sẽ, có hai dãy phòng
bên đông và bên tây. Phủ Vinh thuê dãy phòng bên Đông. phủ
Bắc ĩ nh vương thuê dãy phòng bên tây. Bọn thái phi, thiếu phi
hàng ngày thường đến nghỉ ở đấy, cùng đi về với Giả mẫu, nên
cùng trông nom giúp đ lẫn nhau.
Giả mẫu và Vương phu nhân phải đi đưa ma một tháng,
bọn a hoàn và bà già đều rỗi việc, thường ra chơi đùa ở trong
vườn. Các bà già hầu hạ ở trong viện Lê Hương cũng gọi về và
cắt đi sai vặt ở các nơi, thành ra trong vườn lại nhiều thêm mấy
chục người.
Bọn Văn Quan trước kia đứa thì tính nết kiêu ngạo, đứa
thì cậy thế bắt nạt kẻ dưới, đứa thì thích ăn ngon mặc đẹp, đứa
thì chanh chua chỏng lỏn, phần nhiều không biết yên phận. Vìthế bọn bà già đều oán ngầm. nhưng không dám cãi cọ với
chúng. Bây giờ chúng thôi không học hát nữa. mọi người đều
được hả dạ. Có người thì bỏ qua; có người bụng dạ ẹp hỏi vẫn
nhớ thù xưa, nhưng vì chúng đã về các phòng, nên không ai
dám động đến.
Một hôm vừa gặp ngày thanh minh, Giả Liễn sắm sửa
đồ lễ thường năm, dẫn Giả Hoàn, Giả Tôn, Giả Lan đến chùa
Thiết Hạm tế lễ đốt vàng. Giả Dung bên phủ Ninh cũng dẫn
người trong họ đem đồ lễ đến tế. Bảo Ngọc vì ốm cht(a khỏi
hẳn, nên. không đi được. ăn cơm xong Bảo Ngọc kêu mệt, Tập
Nhân nói:
- Hôm nay tốt giời, cậu hãy đi ra ngoài chơi, kẻo ăn
cháo rồi đi ngủ ngay thì khó tiêu. .
Bảo Ngọc chống gậy đi giày ra ngoài sân chơi. Gần đây
công việc trong vườn đều giao cho các bà già trông nom, người
nào việc ấy, ai cũng bận rộn. Có người sửa trúc, có người đẵn
cây có người trồng hoa, có người gieo đậu, trong ao lại có các
cô lái đò chèo thuyền lấy bùn, trồng sen. Tương Vân, Hương
Lăng, Bảo Cầm cùng một số a hoàn đều ngồi trên đá xem họ
làm việc cho vui. Bảo Ngọc cũng lững thững đi đến. Tương Vân
trông thấy cười nói:
- Tống cổ cái thuyền này đi, họ đến đón cô Lâm đấy!
Mọi người đều cười ầm lên. Bảo Ngọc đỏ mặt lên, cười
noi:
- Khi ốm còn ai nói hay được? CÔ lại còn nhắc để làm trò
cười!
Tương Vân cười nói:
- Bệnh ấy khác hẳn mọi chứng bệnh, chính mình chuốt
lấy trò cười, lại đi nói người ta.
Bảo Ngọc cũng ngồi xuống xem mọi người đang tấp
nập làm việc. Tương Vân nói:
- Đây c gió. đá lại lạnh, anh ngồi một tí rồi về thôi.Bảo Ngọc định đến thăm ĐáI Ngọc, chống gậy đứng
dậy, cáo từ mọi người rồi đi theo con đê ở cầu Thấm Phương.
Hai bên dây liễu rủ vàng, hoa đào khoe thắm; một cây hạnh
lớn ở sau núi đá hoa đã rụng cả, lá rậm xanh om, trên cây có
nhiều quả hạnh nhỏ bằng hạt đậu. Bảo Ngọc liền nghĩ:
ốm mất mấy hôm. thành ra phụ cả hoa hạnh này!
Không ngờ nay đã “lá xanh rợp bóng quả đầy cành” rồi - Bảo
Ngọc nhìn mãi cây hạnh không thôi. Lại nghĩ đến việc Hình Tụ
Yên sắp lấy chồng, tuy việc trai lấy vợ, gái lấy chồng là lẽ tất
nhiên. nhưng lại thiếu mất một cô gái trong sạch, chỉ độ vài
năm nữa chắc lại “lá xanh rợp bóng quả đầ cành”. Mấy hôm
nữa, cây hạnh này quả rụng cành trơ; mấy năm nữa cô Tụ Yên
cũng chẳng tránh khỏi má hồng phai nhạt, mớ tóc bạc phơ? Bảo
Ngọc đâm ra thương tâm, chỉ nhìn cây hạnh thở dài.đương lúc
than thở. chợt có con chim sẻ bay đến, kêu ríu rít trên cành,
Bảo Ngọc. lại đàm ngơ ngẩn, nghĩ bụng: chắc khi hoa hạnh
nở, con chim sẻ đã từng đến đây. nay thấy không còn hoa, chỉ
có lá nên nó kêu ríu rít. Tiếng kêu này tất là tiếng khóc than
gì đây ? Tiếc rằng Công Dã Tràng (I ) không ở đây, nên không
hỏi được con chim ấy. Nhưng không biết sang năm khi cây hạnh
nở hoa, liệu con chim sẻ này còn nhớ mà bay đến để họp mặt
với hoa nữa không .
Tương nghĩ vơ vẩn. thì có ánh lửa từ bên kia núi rọi sang,
con chim sẻ sợ bay đi mất. Bảo Ngọc giật mình, lại nghe thấy
bên ngoài có tiếng quát: ngẫu Quan. mày muốn chết! Làm sao
lại mang giấy tiền đến đây mà đốt? Ta về trình các mợ cho mà
xem. liệu xác mày đấy?”. Bảo Ngọc càng nghi hoặc, liền đi
vòng sang núi xem. thấy Ngẫu Quan nước mắt giàn giụa, ngồi
ở đấy tay dẫn cầm mồi lửa. ngồi trước đống gio giấy tiền mà
than khóc. Bảo Ngọc vôi hỏi:
1 Hr)( hổls !Lf . rụng biéí lihe hiêll ttên (chim..- chị đốt giấy tiền cho ai đấy? Đừng đốt ở đây ! Có đối
cho bố mẹ alh em. thì nói rõ tên họ ra. tôi sẽ bảo người hầu
làm cho một cái bao giấy. viết tên họ vào đấy rồi đem mà đốt.
Ngẫu Quan trông thấy Bảo Ngọc. không nói câu gì. Bảo
Ngọc hỏi mãi nó cũng chẳng trả lời. Chợt thấy một bà già h
hằm chạy đếr o Ngẫu Quan. mồm lảm nhảm: tao đã tlrll
các m(j rồi, các mợ ấy giận lắm! “ Ngẫu Quan tính còn trẻ con.
nghe nói. sợ mất thể diện Iên không chịu đi. Bà già nói:
- Tao bảo mày không được nhông nháo quá như thế! Bây
giờ không làm bậy được như lúc còn ở ngoài đâu? Đây là chỗ
nghiêm cấryì áy. - Lại trỏ Bảo Ngọc nói: - Ngay cậu chúng tao
đây cũng phái glu khuôn phép, mày là hạng gì mà dám đến
đây làm bậy ? Rồi cũng chỉ là đồ vất đi thôi. Hãy đi theo tao?
Bảo Ngọc vội nói:
CÔ ấy có đốt giấy tiền đâu. cô Lâm bảo cô ấy đốt
giấy vụn đày. bà không biết rõ. lại ới mách nhầm.
Ngẫu Quan chẳng hiểu ra sao, trông thấy Bảo Ngọc lại
càng sợ thêl Thấy Bảo Ngọc bênh mình, trong bụng đường lo
hóa mừng, liền n()i bưn
Bà trông thực là gian tiền à? Tôi đốt giấy vụn của cô
Lâm đấy.
Bà già cúi xuống nhặt mảnh giấy còn sót lại ở đôlg gio
lên nói:
- Mày còn cãi bướng à? Có chứng cớ đây, đi lên nhà tao
sẽ nói chuyện với mày.
Liền cầm tay Ngẫu Quan chực lôi đi.
Bảo Ngọc vòi kéo Ngẫu Quan lại, lấy gậy gạt tay bà già,
noi:
- Bà cứ bắt cô ấy đi. Tôi nói thực cho bà biết: đêm qua
tôi nầm mê. thấy than hạnh hoa đòi một bó giấy tiền. bảo phải
sai người lạ đốt. không được sai người trong nhà, bệnh tôi mới
chóng khỏi. Vì thế tôi lưa giấy tiếp nhờ cô Lâm nói với cô đem đốt và khấn hộ, không cho một ai biết, nên hôm nay mới
dậy được. Không may bà lại trông thấy. Bây giờ tôi mà khó
chịu là tại chạm phải vía bà đấy! Bà lại còn muốn đi mách cô
ấy à ? CÔ Ngẫu Quan đến chỗ các mợ cứ theo thế mà nói cho tôi.
Ngẫu quan nghe nói càn đắc ý, lại kéo bà già đi. Bà già
vất giấy tiền xuống, cười xin Bảo Ngọc:
- Vì tôi không biết, nếu cậu trình bà thì còn gì là đời tôi
nữa? Bây giờ tôi về trình với các mợ là cậu ra lễ thần, tôi trông
lầm đấy.
Bảo Ngọc nói:
Bà mà không trình thì tôi cũng không nói.
Tôi trót trình rồi, các mợ bảo phải mang nó lên Bây
giờ đành chỉ nói là cô Lâm gọi nó về rồi.
Bảo Ngọc gật đầu bằng lòng. Bà già liền đi ngay.
Bảo Ngọc hỏi kỹ Ngẫu Quan:
- Đ()t giấy tiền cho ai đấy? Đốt cho bố mẹ anh em, tất
phải nhờ người ngoài. chắc cô lại có mối tình riêng gì đây?
Ngẫu Quan thấy Bảo Ngọc vừa mới che chở cho mình
và cũng có những tâm tư giống mình. lòng càng cảm kích, khó
bề giấu giếm được. liền rơm rớm nước mắt nói:
- Việc này của tôi. trừ Phương Quan nhà cậu và Nhụy
Quan ở nhà cô Bảo ra, không có người thứ ba nào biết nữa. Hôm
nay bất chợt cậu trông thấy, đành phải nói thực với cậu, nhưng
cậu không được nói cho người khác biết. - Rồi nó lại khóc. -
Tôi không tiện nói thẳng với cậu cậu cứ về đi. khi vắng người
cậu khẽ hỏi Phương Quan sẽ biết. Nói xong bùi ngùi đi về.
Bảo Ngọc trong lòng buồn bực. đành đi đến quán Tiêu
Tương thăm Đại Ngọc. Thấy Đại Ngọc người gầy đáng thương,
hỏi ra đã đo hơn trước nhiều. Đại Ngọc cũng thấy Bảo Ngọc
gầy hơn trước nhiều. nh đến việc hôm nọ, nước mắt lại giàn
giụa. CÔ ta nói chuyện qua loa mấy câu rồi giục Bảo Ngọc về
nghỉ. Bảo Ngọc đành phải di về. Nhớ đến việc lúc nãy, BảoNgọc muốn hỏi Phương Quang, nhưng có Tương Vân, Hương
Lăng ở đấy đang nói chuyện với Tập Nhân và Phương Quang.
nên không tiện gọi nó, sợ người ta tra hỏi, đành phải nín lại.
Một lúc sau, Phương Quang đi gội đầu với mẹ nuôi.
Nhưng mẹ nuôi nó lại cho con gái đẻ gì trước, rồi mới đến
Phương Quan. Phương Quan thấy thế, cho là mẹ nuôi bênh con
đẻ liền nói:
Mẹ lấy nước thừa của con gái cho tôi gội à? Tiền lương
tháng của tôi mẹ lấy cả, không biết đã phải nhờ vào tôi, lại còn
cho tôi dùng những đồ thừa ?
Mẹ nó xấu hổ quá, đâm ra cáu giận. mắng:
- Đồ vô ơn này? Chẳng trách người ta thường nói là
xướng ca vô loài”. Mày dù hay đến đâu, đã nhập vào bọn ấ
cũng đến hỏng thôi? Mới ba tuổi ranh đã biết bới lông tìm vết.
lời ong tiếng ve, chả khác gì con lừa cắn quanh!
Hai mẹ con cãi nhau ầm lên.
Tập Nhân vội sai người ra bảo:
- Làm ồn vừa chứ? Tại sao cứ nhè lúc cụ đi vắng là cãi
nhau om sòm, không ai chịu lựa lời êm thắm nói chuyện với
nhau.
Tình Văn nói:
- Đó là Phương Quan bới việc, chẳng biết nó làm ầm
(ái gì? Mới biết được vài vở hát, đã tường mình giết được tướng
giặc, bắt được kẻ làm phản ấy !
Tập Nhân nói:
ông ghê bà cũng gớm ( I) Người già cư xử bất công,
con bé thì cũng đáng ghét.
Bảo Ngọc nói:
- Không trách được Phương Quan. Người xưa nói: “con
giun xéo lắm cũng phải quằn”. ờ đây nó không có bố mẹ họ
, Nguyên văn: một bàn tay ỗ không nên tiếng.hàng, chẳng ai trông nom; bà ấy đã lấy tiền của nó, lại còn giày
vò nó. thì trll sao được?
Lại hỏi Tập Nhân:
- Một tháng nó được bao nhiêu tiền lương? Từ nay chị
nhận lấy lương mà trông nom nó, chẳng nhẹ việc hay sao
Tôi làm gì chả trông nom được, cứ gì phải mấy đồng
tiền của nó, dể người ta chửi cho đấy)
Nói xong Tập Nhân đứng dậy vào trong nhà lấy một lọ
dầu móc hoa, trứng gà, xà phòng thơm, dây buộc tóc, gọi bà già
đến bảo:
- Bà mang cho Phương Quan, dặn nó lấy nước khác mà
gội, đừng làm ồn lên nữa.
Mẹ nuôi Phương Quan càng xấu hổ nói:
Đồ bội bạc? Cứ bảo tao ăn bớt tiền của mày! - Rồi đánh
nó mấy cái. ..
Phương Quan khóc ầm lên, Bảo Ngọc chạy ra, Tập Nhân
vội ngăn lại:
Cậu ra làm gì() Để tôi đi bảo mụ ấy.
ĩ nh Văn vội chạy ra, trỏ vào mẹ nuôi Phương Quan nói:
Bà già mà không biết điều! Bà không cho nó nước gội
đầu chúng tôi mới phải cho nó. Bà không biết xấu hổ, lại còn
vác mặt đi đánh nó, nó còn học nghề ở ban hát liệu bà có dám
đánh nó không?
- Một ngàn nhận mẹ là nghĩa suốt đời. Nó hỗn láo, tôi
đánh nó đấy!
Tập Nhân gọi Xạ Nguyệt bảo:
- Tôi không quen cãi nhau với ai. Tình Văn nóng tính
quá Chị ra đe mẹ ấy mấy câu.
Xạ Nguyệt chạy ra nói:
- Bà hãy im đi. Tôi hỏi bà : không riêng chỗ chúng tôi ở
đây, mà cả trong vườn này, bà xem có ai dám mắng mỏ con
cái ở trong nhà chủ không? Dù là con đẻ của bà nữa, đã cho đi ởcác phòng, phạm lỗi gì, đã có người chủ đánh mắng. Sau nữa có
các cô, các chị lớn tuổi mới đánh màng được thôi, ai cho phép
bà ở ngoài đến sấn sổ vào những việc không đâu? Nếu bà còn
làm thế, thì bảo chúng nó đến đây học chúng tôi cái gì? Càng
già càng vô phép? Hòrn nọ ba !hl m Trì!\ Nhi đln làm ầm
lên. giờ bà cũng lại định học mtỉ ấy phỏng( c bà hãy bình
tâm. Mấy hôm nay, người nọ ốm, người kia ốm, cụ lại bận việc.
nên tôi chưa đi trình được thôi. Chì ít lâu. tôi ẽ trình hết: để
các bà nhụt bớt cái 1()/í hung hăng đi mới đtl Vả lại. cậu
Bảo ốm mới khỏi, chúng tôi cũng chẳng dám nói to. bà iạ án
đánh người, để nó tru tréo lên thế! Chủ mới đi khỏi nhà có mấy
ngày, các bà đã coi trời bằng vung, mắt không coi ai ra gì cầ ?
Có lẽ sau này các bà đánh cả chúng tôi đấy? Nó cũng không
cần gì hạng mẹ nuôi như thế đâu? Không có bà thì nó bị đống
rác mục vùi đi mất hay sa
Bảo Ngọc giận quá, cầm gậy đập vào ngượng cửa nói:
Bọn bà già này đều là ruột đồng gan sắt cả. Thật là
việc lạ Đã không trông nom lại còn hành hạ chúng nó. Trời
đất cứ mài thếnà thì biết làm sao được?
nnh Văn nói:
Biết làm cái gì? Cứ tống cổ cả đi, không cần cái hạng
bánh vẽ ấy là được.
Bà già này xấu hổ quá, không nói lại câu nào. Phtong
Qual tllì mặc cái áo bông cánh màu hoa hả đường. cái quần
rộng ống bằng lụa xanh chấm hoa tóc đen nhánh rj ra đằng
sau, đứng khóc sướt mướt như người tắm nước mắt vậy.
Xạ Nguyệt cười nói:
- Làm cho cô Oanh Oanh trở thành chị Hồng Nương vừa
mới bị đòn. Không đi ăn mặc cho tử tế. lại để thế à?
nnh Văl chạy lại kéo Phương Quan đi gội đầu. rồi vắt
lau khô, bới tóc lên, sau đó bảo nó mặc quần áo và dẫn về bên
này.Ngay sau đó, bà già ở nhà bếp lên hỏi: .
- Cơm chiều có rồi, đã mang lên được chưa?
Đứa hầu nhỏ nghe đoạn, vào hỏi Tập Nhân. Tập Nhân
cười nói:
- Vừa rồi cãi nhau ầm ĩ, không để ý là mấy giờ rồi.
Tình Văn nói:
- Cái quái ấy không biết giở chứng gì, lại phải đem đi
sửa thôi ?
Nói xong lấy đồng hồ ra xem và bảo:
- Chờ một tý nữa thì vừa đấy.
Rồi đứa hầu nhỏ đi ra.
Xạ Nguyệt cười nói:
Nhắc đến chuyện nghịch, lại muốn đánh cho Phương
Quan mấy cái. Hôm qua chính nó cứ táy máy cái quả lắc mãi,
nên đồng hồ mới không chạy được.
Đương nói chuyện thì đồ ăn đã sửa soạn xong.
Một lúc đứa hầu nhỏ bưng cái hộp lên đứng đấy, nnh
Văn, Xạ Nguyệt mở ra xem, vẫn là bốn món ăn thường.
Tình Văn cười nói:
Đã khỏi rồi mà vẫn cho ăn mấy món thanh đạm? Cứ
cháo với dưa. muối mãi đến bao giờ!
Nhìn thấy trong hộp còn một bát canh thịt lợn nướng nấu
với măng tươi, Tình Văn vội bày ở trước mặt Bảo Ngọc. Bảo
Ngọc đến bàn húp một húp, nói:
- Canh ngon lắm!
Mọi người đều cười:
Phắt sống ơi! Đã mấy hôm nay không trông thấy đồ ăn
mặn. Chẳng trách mà thèm như thế? .
Vừa nói họ vừa bưng bát canh lên khẽ thổi. Thấy
Phương Quan đứng ở bên cạnh, họ đưa cho nó, bảo: -
- Mày cũng tập hầu đi, đừng ngớ ngẩn thế nữa. Khẽ thổi
thôi, đừng cho nước dãi bắn vào.Phương Quan nghe lời, thổi mấy cái rất nhẹ nhàng. Mẹ
nuôi nó bưng cơm đứng chực ở cửa ngoài. Trước.khi Phương
Quan mới đến, bà ta đã nhận nhau từ bên ngoài, rồi cùng vào
viện Lê Hương. Bà này là người hầu hạng ba ở phủ Vinh,
chẳng qua chỉ làm việc giặt giũ, chưa được vào trong các
phòng bao giờ, nên chưa biết khuôn phép. Nay mới được vào
trong vườn, theo bọn con gái về các buồng. Ngay lúc đầu bà ta
bị Xạ
Nguyệt làm cho một trận, đã biết thân biết phận phần nào. Bà ta
rất lo Phương Quan không nhận làm mẹ nuôi, sẽ có nhiều chỗ
không lợi, nên trong lòng muốn mua chuộc bọn này. Thấy
Phương Quan thổi canh, bà ta chạy vào cười nói:
- Nó chưa thạo, coi chừng đánh vỡ bát, để tôi thổi cho.
Vừa nói vừa bưng lấy. T nh Văn quát to:
- Ra mau! Nó có đánh vỡ bát nữa cũng chưa đến lượt bà
thổi? Sao bà vô cớ được chạy vào trong buồng này? - Rồi lại
mắng bọn a hoàn nhỏ. - Chúng mày mù à! Bà ấy không biết thì
phải bảo chứ?
Bọn a hoàn nhỏ đều nói:
- Chúng tôi nói, bà ấy không tin, đuổi bà ấy cũng không
ra, thành ra chúng tôi bị mắng lây, nghĩ thật bực! Bà đã biết
chưa? Chỗ chúng tôi vào được thì bà cũng chỉ được đến nửa
chừng thôi, không thể vào hẳn nơi đó. Huống chi bà lại lần cả
vào những chỗ chúng tôi không được vào. Việc ấy đã đành, bà
lại còn dám giơ tay đỡ lấy bát cháo, thò mồm vào thổi nữa.
Vừa nói vừa đẩy mụ ấy ra. Mấy bà già chờ dưới thềm
đón lấy hộp không, thấy mụ ấy đi ra, đều cười nói:
- Bà chị chưa lấy gương soi mặt mà đã đi vào à?
Mụ ấy xấu hổ đâm ra tức giận, nhưng đành phải nín nhịn
đi ra.
Phương Quan thổi mấy cái, Bảo Ngọc cười nói:
- Mày thử nếm xem đã vừa ăn chưa?ấy khóc lóc chết đi sống lại, đến nay cũng vẫn chưa quên, vì
thế cứ đến ngày Tết là đốt vàng cho Dược Quan. Sau này Nhụy
Quan bù vào vai ấy, chúng tôi thấy chị ấy lại thân mật như
Dược Quan ngày trước, liền hỏi. - Tại sao có người mới đã
quên ngay người cũ? Chị ấy nói: không phải quên đâu. Cũng
như người đàn ông góa vợ, sau khi lấy vợ khác, nhưng vẩ 1 giữ
mối tình chung thủy không bao giờ quên hẳn người vợ ã chết.
Nếu vì người chết mà giữ tiết ở lại trọn đời, không lấy người
khác như vậy không đúng, người chết sẽ băn khoăn”. Cậu xem
chị ấy nói thế có phải điên ngốc đáng cười hay không?
Bảo Ngọc nghe những câu chuyện ngốc ấy, hợp với
tính ngốc của mình, đâm ra vừa mừng vừa thương, cho là chuyện
lạ nói: .
- Trời đã sinh ra những người như vậy, còn cần gì đến ta
là hạng râu mày Ô trọc làm nhơ nhuốc cả cõi trần - Nhân lại kéo
Phương Quan dặn:
Đã vậy tôi có một câu dặn cô. Nếu tôi gặp thẳng
Ngẫu Quan, tất sẽ không tiện, nên nhờ cô nói giúp.
Phương Quan hỏi việc gì. Bảo Ngọc nói:
- Từ này không nên đất giấy tiền nữa. Giấy tiền là dị
đoan của người sau dặt ra, chứ không phải lời dạy của Khổng
Tử. Sau này hễ gặp ngày tết thì chỉ thắp một lò hương, lòng
thành tâm niệm, tự nhiên sẽ cảm ứng. Hạng người ngu xuẩn có
biết đâu, bất kỳ thần phật hoặc người chết, họ đều chia ra thứ
bậc, thế nọ thế kia, có biết đâu cất lấy lòng thành” làm chủ.
Ngay những ngày loạn ly hết hoảng, hương khói không có, gặp
đống đất, đống cỏ nào sạch sẽ là tế cũng được. Không những
người chết đến hưởng. mà cả quỷ thần cũng hưởng. CÔ xem trên
bàn của tôi vẫn đặt cái lư hương, tôi có tâm sự gì, không cứ
ngày nào, thường thường thắp hương; có chè mới cúng một chén
chè, có nước trong cúng chén nước, hoặc có hoa quả mới, hoặc
đồ chay đồ mặn cũng đem lên cúng. Chỉ cốt ở lòng thành, thầnphật sẽ lại hưởng. Cho nên nói: cốt ở lòng kính, không ở nghi
tiết hão huyền. Từ nay nhớ bảo cô ấy không nên đốt giấy tiền
nữa .
Phương Quan nghe nói, vâng lời.
Một lúc, ăn cơm xong, có người về trình: cụ và bà Hai đã
về.

Hết chương 58
Thân,
NHDT


Peace is the way of love
Đăng nhập để trả lời
0
Hồi thứ năm mươi chín
Bến Liễu Diệp, tủi phận yến oanh;
Hiên Giáng Vân nhở tay ân quyết.

Nghe nói cụ đã về, Bảo Ngọc liền nặc thêm quần
áo chống gậy sang thăm. Giả mẫu bấy nay vất vả, cần phải
nghỉ sớm để đến canh năm hôm săl lại vào chầụ
Gần đến ngày đưa ma, .Uyên ương, Hổ Phách, Phỉ
Thúy, Pha Ly, đều bận sắn sửađồ vật cho Giả mẫu; Ngọc
Xuyến: Thái Vân, Thái Hà thì sắmửa đồ vật cho Vương phu
nhân, rồi giao tay cho bọn đàn bà giữ việc mang đị Tất cả sáu a
hoàn và mười bà già theo hầu, không kể đàn ông. Sưjt ngày
sắm sửa xe kiệu và hành nghị Uyên ương, Ngọc Xuyến ở lại
trông nhà. Trước mấy hôm đã sắp sẵn chăn màn và đồ bài trí,
giao cho bốn, năm người đàn bà cùng mấy người đàn ông ngồi
xe mang đến bầy sẵn ở nhà trọ.
Đến ngày ấy, Giả mẫu dẫn vợ Giả Dung ngồi một
kiệu, Vương phu nhân ngồi một kiệu theo sau, Giả Trân cưỡi
ngựa dẫn bọn gia đinh đi hộ vệ. Lại có mấy cái xe lớn cho bọn
bà già, a hoàn ngồi, và để mấy bọc quần áo thường dùng. Tiết
phu nhân cùng Vưu Thị dẫn mọi người tiễn ra đến cổng ngoài
rồi mới về.
Giá Liễn sợ đi đường có sự gì không tiện, liền sắm sửacho bố mẹ hắn đi theo kịp kiệu Giả mẫu và Vương phu nhân,
còn mình cũng đem người nhà theo sau hộ vệ.
Tạng phủ Vinh, Lại Đại cắt thêm người canh đêm, đóng
ết các cửa nhà ngoài ở hai phủ, chỉ để cái cửa nlìỏ ở phía tây
cho mọi người ra vàọ Chiều đến, đóng cửa nghi môn, các cửa
nách đông. tây sau trước trong vườn đềụkhóa cả; .chỉ mở một
cái cửa sau phòng vương phu nhân là nơi các chị em.thường ra
vào, và cửa đông thông sang nhà Tiết phu nhân thôị Vì hai
cửa này đều ở trong nhà không cần phải khóạ Bên trong thì
Uyên ương cùng Ngọc Xuyến đóng cửa buồng trên lại, rồi dẫn
bọn a hoàn và bà già xuốngngủ ở buồng dướiầêm.nào vợ
Lâm Chí Hiếu cũng dẫn độ mười bà già .lên canh, trong xuyên
đường lại có thêm nhiều ngườị hầu cầm canh. Công việc xếp đặt
ồn thỏa đâu vào đấy cả. . .
Một buổi sáng, Bảo Thoa ngủ dậy vén mànbước xuống
giường, thảy người hơi lạnh, mỉl cửa nhìn ra sân thấy đất ướt rêu
xanh, vì lúc canh năm có mưa lấm tấm. Bảo Thoa gọi Tương
Vân dậỵ Rửa mặt chải đầu xong, Tương Vân nói:
- Hai má thấy ngứa, có lẽ bị rôm đâỵ
Liền hỏi Bảo Thoa lấy một ít bộttường vi để xoạ Bảo
Thoa nói
- Hôm nọ còn thừa, cho cả em Cầm rồi, ở bên cô Tần có
nhiều, tôi cũng muốn xin một ít, nhưng năm nay không ngứa,
nên quên mất. .
Rồi sai Oanh Nhiđi xin. Oanh Nhi sắp đi rlì Nhụy Quặp-
nổi: . - Tôi cùng đi với chị, nhân tiện đến thăm Ngẫu Qull ruột
thể
Hai người đi ra khỏi Hành Vu Uyển. . .
Trên đường họ nói chuyện cười đùa, bất giác đã đến bến
Liễu Diệp, theo bên bờ rặng liễu, thấy lá mới điểm xanh, dây tơ
vàng rũ, Oanh Nhi cười hỏi Nhụy lan:- Chị có biết đan đồ bằng dây liễu không?
- Đan cái gì? _
- Đan cái gì không được? Đồ chơi, đồ dùng đều được cả.
Tôi sẽ ngắt một ít để nguyên lá. đan một cái lẵng. rồi cắm ít hoa
chơi cho thích. .
oanh Nhi chưa ới lấy bột xoa vộị giơ tay bẻ rất .nhiều
cành hếu non, bảo Nhụy Quan cầm, rồi vừa đi vừa đan lang hoạ
Đi đường thấy hoa, cũng bẻ mấy cành đan thành một cái lăng
hoa có quai xách rất khéọ Trên cành có nhiều lá xanh, để hoa
lên trông lại càng đẹp.
Nhụy Quan thích quá cười nói:
Chị cho tôi nhé !
Cái này đem biếu cô Lâm, khi về chúng ta sẽ bẻ nhiều
để đan mấy cái nữa cùng chơị
Nói xong đi đến quán Tiêu Tương.
Đại Ngọc đương lúc trang điểm buổi sáng, trông thấy
- Ai đan cái lăng này mà đẹp thế)
Oanh Nhi nói: .
- Cháu đan đem biếu cô đấỵ
Đại Ngọc cầm lấy, cười nói:
- Không trách, ai cũng khen chị khéo tay, cái này trông
Vừa xem vừa bảo Tử Quyên treo vào nhà trong.
Oanh Nhi vào hỏi thăm Tiết phu nhân rồi mới xin bột
xoa, Đại Ngọc sai Tử Quyên gói một gói đưa cho Oanh Nhị nói:
- Tôi đã đ rồị hom nay muốn đi ra ngoài chơị Chị về
thưa với chị Bảo không phải đến thăm tôi, cũng không dám
phiền chị ấy đến thăm mẹ nữạ Tôi gội đầu xong. sẽ cùng mẹ
sang bên ấy ăn cơm cho vuị
Oanh Nhi vâng lời đi ra, đến buồng Tử Quyên. tìm. Nhụy
Quan. Thấy Nhụy Quan và Ngẫu Quan đương mải nói chuyện.không rời nhau ra được. Oanh Nhi cười nói:
CÔ Lâm cứng đi đấỵ Chị Ngẫu Quan sang trước với tôi,
hờ ở bên ấy, chẳng hơn à?
Tớ Quyên nói:
Phải đấy, ở nhà nó cứ nghịch ngợm khó chịu lắm.
Vừa nói vừa lấy cái khăn, gói thìa đũa của Đại Ngọc đưa
cho Ngẫu Quan, bảo: :
- Mày hãy mang cái này đi trước, thế cũng là một chuyện
sai đấỵ
Ngẫu Quan cầm lấy, cười hì hì, cùng Oanh Nhi và Nhụy
Quan theo bờ rặng liễu đi về. Oanh Nhi lại bẻ ít dây liễu, ngồi
ngay trên hòn đá đan lẵng hoạ sai Nhụy Quan mang bột về
trước. Nhưng hai đứa thích xem đan, khi nào chịu bỏ đỉ Oanh
Nhi cứ giục:
Các chị không đi thì tôi không đan nữạ
Ngẫu Quan liền bảo Nhụy Quan:
- Tao đi với mà,y xong rồi sẽ trở lạị
Oanh Nhi đang đan thì con gái già Hà là Xuân Yến đến,
cười hỏi:
Chị đan gì đấỷ
Nhụy Quan. Ngẫu Quan cũng đến.
Xuân Yến nói với Ngẫu Quan:
- Hôm nọ chị đất giấy gì để cho dì tôi trông thấy thế) Dì
tôi định đi trình. bị cậu Bảo dọa cho mấy cầu, dì ấy tức giận,
đem kể hết với mẹ tôị Các người ở bên ngoài hai, ba năm, chứa
chất những mối thù hằn gì đến bây giờ vẫn chưa gỡ rả
Ngẫu Quan cười nhạt:
- Có thù hằn gì? Họ không biết thế nào là đủ, lại còn oán
chúng tôi! ớ bên ngoài hai năm nay, không biết đã vớ của chúng
tôi bao nhiêu thứ rồị Chị thử xem có đúng thế không?
Xuân Yến cũng cười nói:
- Bà ấy là dì tôi nên không tiện nói rạ Chẳng trách cậuBảo thường nói: “Khi con gái chưa đi láy chong, khác nào một
hạt cháu rlt quý; lấy chồng rồi, không hiểu sao lại sinh ra rất
nhiều tật xấụ Dù vẫn là hạt châu đấy, nhưng đã trở thành hạt
châu chết, phai mờ ánh sáng; đến già thì không phải là hạt châu,
mà là mất.c đấy! Cũng là một người, saolại hóạ ra ba dạng như
thế?” Tuy là nói nhảm, nhưng nghĩ kỹ thì rất đúng. Người ta
không biết, cứ bảo mẹ tôi và dì tôi, hai chị em giờ càng già càng
thích tiền. Lúc trước ở nhà các bà ấy: cứ oán là. không .có công ăn
việc làm. Nhờ có cái vườn này tôi được gọi vào làm, lại may
mẩn được.cất vào hầu ở viện Di _Hồng. ở nhà không những đã
đỡ một miệng ăn, hàng không .lại thừa được bốn. năm trăm đồng
tiền, thế mà vẫ,ri không đủ. Về sau .cả hai chi em bà ấy được cắt
vào trông nom _viện .Lê Hương., Ngẫu Quan nhận. dì tôi, Phương
quan nhận mẹ tôi làm mẹ nuôi, mấy năm nay thực ra cũng dễ
chịụ Bây giờ vào ở trorlg .này, mỗi người một nơi, nhưng lòng
tham vẫn chưa chán. Chị xem thếch đáng buồn cười không. Sau
đó dì tôi cãi nhau với Ngẫu Quan, mẹ tôi cãi nhau với Phương
quan một trận. Vì.Phương quan muốn gội đầu, mẹ tôi không chọ
Hôm qua khi rinh tiền lương tháng về, ai đẩy mẹ tôi cũng chả
chịu đị Mua các thứ gội đầu thì lại chỉ dành riêng cho tôị Tôi
nghĩ: Dù mình có tiền hay không, muốn gội, chỉ nói một tiếng
với chị Tập Nhân, Tình Văn, Xạ Nguyệt .là được, cần gì phải nhớ
như vậy cho bẽ mặt. Vì thế tôi không gộị Sau đó mẹ tôi gọi em
tôi gội rồi mới đếnphương Quan, nên mới xảy ra chuyện cãi
nhaụ Rồ lại chực thổi canh cho cậu Bảọ chị xem có đừng tức
cười không? Khi mẹ tôi mới vào đây, tôi đã nói rõ cả khuôn
phép nhà này rồi, mẹ tôi không tin, cứ ra điều ta biết đây, chỉ
chuốc lấy bẽ mặt thôị May mà trong vườn nhiều người, không
n rõ ai là thăn thuộc với ai, nếu có người nhớ ra, họ còn cơi tôi
ra gì nữạ Bây giờ chị lại còn ngồi đan cái nàỵ Chị nên biết bao
nhiêu những thứ ở đây đều do dì tôi trông nom cả,.từ .khi được
mảnh đất này, dì tôi giữ nó hơn là giơ cơ nghiệp của riêng mình,ngày nào cũng thức khuya dậy sớm, tự mình vất vả đã đành, lại
bắt chúng tôi phải _đến trông nom, chỉ sợ người ta phá phách.
Nhưng nếu tôi trông nom thì lại sợ làm lol công việc của tôị Bây
giờ hai chị em bà.. ấy trông nom cẩn thận lắm. .từ một ngọn cỏ
cũng không cho ai động đến, thế mà chị lại ngắt những hoa đẹp,
bẻ những cành non thế này, các bà ấy đến đây trông thấy, sẽ
oán chị đến chết đấỵ
Oanh Nhịnói:
i Người khác bẻ thì không được, chứ tôi bẻ thì được. Từ
khi chia đất ch các bà ấy, hàng ngày chưa kể số hoa đưa về các
phòng, chỉ riêng những hoa để chơi thôi, ai trông nom thứ gì,
phải hái một ít đưa đến cho các cô và a hoàn dùng cỡn hoa cẩm
lọ nữa là đằng khác. Nhưng cô tôi nói: không phải đưa gì cả, khi-
nào cần sẽ lấỵ Rút cục vẫn chưa lấy qua lần nào: Bây giờ tôi có
ngắt một ít, các bà ấy cũng chẳng nói vào đâu được.
Chưa nói dứt lời, bà dì Xuân Yến đã chống gậy đến,
Oanh Nhi và Xuân Yến mời ngồị Thấy Oanh Nhi bẻ nhiều hếu
non. bọn Ngẫu Quan hái nhiều hoa tưới, bà ta rất là khó chịu,
nhưng nhìn cái lẵng đan lại không tiện nói rạ liền bảo Xuân
Yến :
- Tao bảo mày đi trông, mày cứ ham chơi không chịu đị
Có ai gọi đến. mày lại bảo là tao sai màỵ Lấy tao làm bung
xung để mày được vui chơi cho thích phải không?
Xuân Yến nói:
- Dì vừa được sai tôi, lại vừa lo sợ, bây giờ còn mắng tôị
Chẳng lẽ đem chia tôi ra làm mấy mảnh?
Oanh Nhi cười nói: _
- Bà đừng tin lời con bé Yến, chính nó bẻ và nhờ tôi đan
hộ đấỵ Tôi đuổi nó chẳng đị
Xuân Yến cười nói:
- Chị đừng nói đùa, kẻo dì tôi lại cho là thật đấy !
là này vốn người ngu xuẩn. lại thêm tuổi già mê muội,chỉ biết hám lợi không nể nang gì ai cả. Bà ta đang xót ruột,
nhưng không làm thế nào được, nay thấy Oanh nhi nói, liền cậy
già, cầm gậy đánh Xuân Yến mấy cái và mầng:
- Con ranh con này! Tao bảo mày, mày lại còn nỏ mồm?
Mẹ mày giận mày lấm, đang nghiến răng, nghiến lợi, muốn xé
khôn y ra đấy! Mày lại định đánh song đánh nga với tao phải
Xuân Yến bị đánh vừa tức vừa xấu hổ, khóc nói:
- Chị Oanh nói đùa dì tưởng thực lại đánh tôỉ Tại sao
mẹ tôi g ân tôỉ Tôi có làm điều gì nhầm lỗi “lấy râu nọ cắm
Oanh Nhi chỉ định nói đùa, không ngờ bà già tưởng thực
nồi giận, liền đứng dậy ngăn lại cười nói:
Tôi vừa mới nói đùa, bà lại đánh chị ấy, như thế không
phải là làm bẽ mặt tôi hay saỏ
Bà già nói:
CÔ đừng sấn sồ vào việc của chúng tôi, không nhẽ vì có
cô ở đây mà chúng tôi không được phép dạy con cháu hay saỏ
Nghe thấy những câu ngu xuẩn ấy, Oanh Nhi tứcđỏ mặt
lên, buôngtay xuống, cười nhạt:
Bà muốn dạy nó lúc nào chẳng được? Tôi mới nói đùa
một câu mà bà đã làm như thế? Đấy bà cứ việc dạy đi !
Nói xong liền ngồi xuống đan lăng hoạ
Ngay lúc ấy mẹ Xuân Yến đến quát mắng:
- Mày không đi múc nước, còn đứng đãy làm gì?
Bà già kia nói theo:
Chị đến mà xem? Con gái chị chẳng coi tôi ra gì, đương
Mẹ Xuân Yến chạy đến hỏi:
- Làm sao thế dì? Con bé này không coi mẹ ra gì đã
đành, lại còn dám khinh thường cả dì mày nữa à?
Oanh Nhi liền kể rõ đầu đuôi cho bà ta nghẹ Nhưng dìnó có để cho nói đâu, cứ cầm hoa và cành liễu ở trên hòn đá đưa
cho mẹ nó xem và nói:
- Chị xem con chị đấy ! Lớn như thế mà còn mang người
đến làm hại tôi, bảo tôi nói ai được.
Mẹ Xuân Yến vẫn còn tức về việc Phương Quan, lại giận
Xuân Yến không làm được vừa lòng mình, liền chạy đến tát nó
một cái và mắng: -
- Con (r này, mày mới lên thớ được bao lâu, đã lại theo
đòi những gái lẳng lơ tệ bạc. Tao không dạy được chúng mày
phỏng? Con nuôi tao không dạy được chứ con đẻ chẳng lẽ tao
cũng không dám dạy hay saỏ Tao tưởng bọn ranh con chúng
mày đã vào được những nơi chúng tao không được vào, thì cứ ở
đấy mà hầu hạ cho đến chết, lại còn ra đây mà đi theo trai à?
Vừa nói vừa cầm lấy cành liễu giơ tận mặt nó, hỏi:
- Đây là cái gì? Mày đem cái gì của mẹ mày đâỷ
Oanh Nhi vội nói:
- Cái này làcủa tôi đan đấy, bà đừng có giở lối chửi mèo
quèo chó!
Bà già này rất ghét bọn Tập Nhân, Tình Văn, vì biết
những a hoàn lớn trong nhà đều có quyền thế và thể diện hơn.
nên chỉ nể mặt bề ngoài, nhưng trong lòng vẫn bực tức, đâm ra
giận lây cả người khác. Nay thấy Ngẫu Quan lại là kẻ thù của
chị mình, nên càng sinh bực tức thêm. .
Xuân Yến khóc chạy về viện Di Hồng. Mẹ nó sợ bọn
Tình Văn hỏi, nó kể cả ra, mình sẽ bị mắng, nên chạy theo gọi
với:
- Mày trở lại đây ! Tao bảo đã rồi hãy đị
Xuân Yến khi nào chịu trở lạị Mẹ nó tức quá, vội chạy
theọ Xuân Yến quay lại trông thấy, liền chạy biến đị Mẹ nó cứ
cố đuổi không ngờ bị trượt rêu ngã, làm cho bọn.Oanh Nhi cười
ầm lên. Oanh Nhi tức quá vất cả hoa và cành liễu xuống sông.
rồi đi về nhà. Bà già này tiếc đứt ruột chỉ niệm phật, rồi mắng:- Con ranh tai ác này! Làm hại bao nhiêu là hoạ Thiên
lôi thếnàọ cũng đánhmày!
Rồi hái hoa đưa đi các phòng.
Xuân Yến chạy ng về nhà, gặp Tập Nhân đi thăm Đại
Ngọc, liền ôm chầm lấy và nói: .
- CÔ cứu tôi với mẹ tôi đánh tôi đấỵ
Tập Nhân thấy mẹ nó đến, ền nổi giận nói:
- aa ngày nay bà đánh hết con nuôi đến con đẻ, có phải
bà định khoe nhiều con đấy không? Bà không coi phép tấc ra gì
Bà già này mới đến.mấy ngày, thấy Tập Nhân không
hay nói, cho là tốt nết, liền nói:
CÔ không biết, đừng nên động chạm đến việc của
chúng tôị Chỉ tại các cô nuông chiều nó đấỵ
Tập Nhân tức quá ngoắt trở lại, Xạ Nguyệt đương phơi
khăn ở dưới cây hải đường, nghe ồn ào, liền nói:
- Chị cứ mặc kệ, xem mụ ấy làm trò gì!
Rồi đưa mất cho Xuân Yến, Xuân Yến hiểu ý, chạy
thống đến chỗ Bảo Ngọc. Mọi người đều cười nói: “Thật là việc
xưa nay chưa từng.có bao giờ”.
Xạ Nguyệt nói với bà già :
Bà.hãy bớt giận đị Chẳng lẽ những người ở đây nói với
bà không đắt lời hay saọ
Thấy Xuân Yến chạy đến bên cạnh. Bảo Ngọc cầm lấy
tay nó, nóị
- Chị đừng sợ, đã có tôi đây!
Xuân. Yến khóc, kể lại việc bọn Oanh Nhi vừa rồị Bảo
Ngọc cáu nói:
Chị cứ ở trong nây chơi, việc gì lại mang lỗi cả với họ
Xạ Nguyệt nói với bà già và mọi người:
- Chả trách bà già này bảo chúng tôi không được độngchạm vào việc của họ. Chúng tôi không biết, nhầm to rồị Bây
giờ mời một người khác có thể động chạm được, chắc bà ấy mới
phục và mới biết phép tắc !
Liền quay lại bảo đứa hầu nhỏ:
- Mày đi gọi chị Bình đến đây, nếu chị ấy bận thì gọi già
Lãm.
Đứa hầu nhỏ vâng lời đi ngaỵ Bọn đàn bà đều cười nói:
Bà nên xin ngay với các cô cho gọi em bé lạị CÔ Bình
mà đến thì không hay đấy!
Bà già nói:
Dù cô nào đến chăng nữa cũng phải có lý có lẽ, không
khi nào mẹ dạy con mà người khác lại cấm đoán được.
Mọi người cười nói:
- Bà có biết cô Bình nào không? Chính cô Bình ở nhà mợ
Hái đấy! Tử tế ra cô ấy .chỉ mắng mấy câu thôi, nếu cô ấy đã đổi
nét mặt thì bà liệu cuốn gói sớm.
Một lúc đứa hầu nhỏ về trình:
- CÔ Bình đương bận, hỏi tôi có việc gì, tôi kể lại, cô ấy
bảo: “Hãy tống cổ mụ ế.y ra, bảo già Lâm lôi sang cửa bên cạnh
đánh cho bốn mươi roi là xong”.
Bà này thấy vậy sợ quá, khóc sướt mướt, van xin Tập
nhân: vất vả mãi tôi mới được vào đâỵ Vả chăng tôi là đàn bà
góa, trong nhà không có ai, chỉ muốn một lòng hầu hạ các cô
trong này, sẽ không lo lắng gì, các cô cũng tiện, nhà chúng tôi
cũng đo lọ Nếu tôi phải LO chỗ này, tự đi tìm kiếm sinh nhai,
chưa chắc đã đủ sống.
Tập Nhân thấy thế, dịu lòng nói;
- Bà muốn ở đây mà lại không biết giữ phép tắc, không
biết nghe lời, dám đánh bậy, đâu lại có hạng người như bà
không hiểu gì cả. Ngày nào cũng om sòm, làm mất cả thể thống,
để người ta cười chọ
Tình Văn nói:- Mặc kệ mụ ấy, cứ tống cổ đi là xong. Hơi đâu nói mãị
Bà già này lại van xin mọi người:
- Tôi dù có lỗi, nhờ các cô dạy bảo, từ nay tôi xin chừạ
Như thế chả phải là các cô đã để lại âm đức hay saỏ
Rồi lại nói với Xuân Yến: _
- Chưa đánh được con, mẹ đã phải chịu tộị Con ơỉ Xin
hộ mẹ đi ! ,
Bảo Ngọc thấy thế thương hại, liền cho ở lại và bảo:
- Không được làm ầm lên nữa! Nếu còn thế thì nhất định
đánh đuổi đị _
Chợt Bình Nhi chạy đến hỏi là việc gì. Tập Nhân nói:
- Thôi xong rồi, nhấc đến làm gì nữạ
Bình Nhi cười nói:
- “Chỗ tha người được cứ nên tha”. Ta hãy bỏ qua đi cho
bớt việc. Những nghe đâu những người lớn người nhỏ ở các nhà
đều làm bậy cả, hết chỗ nọ đến chỗ kia, làm tôi không biết trông
nom chỗ nào cho phảị
Tập Nhân cười nói:
- Tôi cứ tưởng chỉ có bên chúng tôi là họ làm bậy thôi,
thế ra còn mấy chỗ nữa à ?
Bình Nhi cười nói:
Thế đã thấm vào đâụ Tôi vừa tính với mợ Trân, ba bốn
ngày nay xảy ra tám chín việc rồị Việc bên chị là việc nhỏ.
đáng kể gì, còn những việc tầy trời đáng bực và đáng buồn cười
nữa kiạ


Hết chương 59
Thân,
NHDT


Peace is the way of love
Đăng nhập để trả lời
0
TV làm chưa xong...

Mickey, khoan "khiêng" vô thư quán nghen [:D]

Chờ TV "la làng" hãy "hành động".
Thân,
NHDT


Peace is the way of love
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Thanhvien

TV làm chưa xong...

Mickey, khoan "khiêng" vô thư quán nghen [:D]

Chờ TV "la làng" hãy "hành động".


huhuhu [:(][:(] xin lỗi nhiều lắm, phần này đã có người nhận gòy mà mic quên đánh dấu vào, sorry nhé [8|]
Love mickey,
Đăng nhập để trả lời
0
Chào các bạn.

Vì lý do kỹ thuật, nên người bạn của chúng ta......
Mickey đã quên không đánh dấu phần này... là....."đã có người nhận rồi" !!!! [&amp;:]

Vì lý do nêu trên, TV tạm thời "án binh bất động" [:D][:D][:D]

Phiền các bạn đọc với lỗi chánh tả vậy![:-]
Thân,
NHDT


Peace is the way of love
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Thanhvien

Chào các bạn.

Vì lý do kỹ thuật, nên người bạn của chúng ta......
Mickey đã quên không đánh dấu phần này... là....."đã có người nhận rồi" !!!! [&amp;:]

Vì lý do nêu trên, TV tạm thời "án binh bất động" [:D][:D][:D]

Phiền các bạn đọc với lỗi chánh tả vậy![:-]


chủ nhật sẽ có hàng mới, lúc đó phiền TV sửa chính tả dùm nhé, cám ơn nhiều !!!! [:D]
Love mickey,
Đăng nhập để trả lời
0