Trong câu thơ :"Mai sau dù có bao giờ - Câu thơ thuở trước đâu ngờ hôm nay", các bạn nghĩ gì về nghĩa "đâu ngờ hôm nay" trong câu thơ ấy, mình chưa hiểu nó rõ lắm
Kính gửi cụ Nguyễn Du - Tố Hữu
2 trả lời, 354 lượt xem —
Trang 1 / 1
Trước hêt bạn phải hiểu "câu thơ thủa trước" là gì. Đó chính là câu
Bất tri tam bách Dư niên hậu
Thiên hạ hà nhân khấp Tố như
Tạm dịch
Chẳng biết ba trăm năm lẻ nữa
Thiên hạ ai là người khóc Tố như đây
Ý câu thơ này Tố Hữu tự hỏi không biết sau này có ai nghĩ đến mình hay không khi mình đã khuất bóng rồi. Tố Hữu tự ví mình với Tố Như chăng?.
Bạn xem lại trong SGK lớp 11 để hiểu thêm. Đây là tác phẩm hay nhưng tôi nghĩ nó chưa tiêu biểu tới mức được đặt trong SGK, còn nhiều tác phẩm khác hay hơn.
Bất tri tam bách Dư niên hậu
Thiên hạ hà nhân khấp Tố như
Tạm dịch
Chẳng biết ba trăm năm lẻ nữa
Thiên hạ ai là người khóc Tố như đây
Ý câu thơ này Tố Hữu tự hỏi không biết sau này có ai nghĩ đến mình hay không khi mình đã khuất bóng rồi. Tố Hữu tự ví mình với Tố Như chăng?.
Bạn xem lại trong SGK lớp 11 để hiểu thêm. Đây là tác phẩm hay nhưng tôi nghĩ nó chưa tiêu biểu tới mức được đặt trong SGK, còn nhiều tác phẩm khác hay hơn.
Life's Good!
Website: http://www.phucdull.net.tf
Website: http://www.phucdull.net.tf
Trích đoạn: little
Trong câu thơ :"Mai sau dù có bao giờ - Câu thơ thuở trước đâu ngờ hôm nay", các bạn nghĩ gì về nghĩa "đâu ngờ hôm nay" trong câu thơ ấy, mình chưa hiểu nó rõ lắm
Trước tiên, mời bạn đọc bài thơ "Độc Tiểu Thanh ký" của Nguyễn Du
Tây Hồ hoa uyển tận thành khư
Ðộc điếu song tiền nhất chỉ thư
Chi phấn hữu thần liên tử hậu
Văn chương vô mệnh lụy phần dư
Cổ kim hận sự thiên nan vấn
Phong vận kỳ oan ngã tự cư
Bất tri tam bách dư niên hậu
Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như
Bài thơ được ông Vũ Tam Tập dịch là:
Hồ Tây cảnh đẹp hóa gò hoang
Thổn thức bên song mảnh giấy tàn
Son phấn có thần chôn vẫn hận
Văn chương không mệnh đốt còn vương
Nỗi hờn kim cổ trời khôn hỏi
Cái án phong lưu khách tự mang
Chẳng biết ba trăm năm lẻ nữa
Người đời ai khóc Tố Như chăng?
Đó là bài thơ Nguyễn Du khóc nàng Phùng Tiểu Thanh - 1 người con gái tài sắc vẹn toàn sống tại tỉnh Chiết Giang đời nhà Minh (TQ). Nàng Tiểu Thanh bị người vợ cả ghen, phải trốn lên núi ở và buồn rầu mà chết trên đó khi chưa đầy 20 tuổi. Ngày nay mộ vẫn còn. Sau khi Tiểu Thanh chết, người vợ cả đã đốt hết những bài thơ buồn nàng viết và Nguyễn Du đã làm bài thơ đó khi được đọc những trang thơ còn sót lại của nàng.
Tiểu Thanh sống trước Nguyễn Du 300 năm và Nguyễn Du đã lấy 300 năm đó để đặt câu hỏi về hậu thế, ko biết có ai còn nhớ đến ông, đồng cảm, khóc cùng ông về những nỗi đau nhân thế.
Và Tố Hữu đã làm bài thơ:
Kính gửi cụ Nguyễn Du
Nửa đêm qua huyện Nghi Xuân
Bâng khuâng nhớ cụ, thương thân nàng Kiều…
Hỡi lòng tê tái thương yêu
Giữa dòng trong đục, cánh bèo lênh đênh
Ngổn ngang bên nghĩa bên tình
Trời đem đâu biết gửi mình nơi nao
Ngẩn ngơ trông ngọn cờ đào
Đành như thân gái sóng xao Tiền Đường
Nỗi niềm xưa, nghĩ mà thương
Dẫu lìa ngó ý, còn vương tơ lòng…
Nhân tình, nhắm mắt chưa xong
Biết ai hậu thế, khóc cùng Tố Như?
Mai sau, dù có bao giờ…
Câu thơ thuở trước, đâu ngờ hôm nay!
Tiếng đàn xưa đứt ngang dây
Hai trăm năm lại càng say lòng người
Trải bao gió dập sóng dồi
Tấm lòng thơ vẫn tình đời thiết tha
Đau đớn thay phận đàn bà
Hỡi ôi, thân ấy biết là mấy thân!
Ngẫm xem qua kiếp phong trần
Đời vui nay đã nửa phần vui đây
Song còn bao nỗi chua cay
Gớm quân Ưng Khuyển, ghê bầy Sở Khanh
Cũng loài hổ báo ruồi xanh
Cũng phường gian ác hôi tanh hại người
Tiếng thơ ai động đất trời
Nghe như non nước vọng lời nghìn thu
Nghìn năm sau nhớ Nguyễn Du
Tiếng thương như tiếng mẹ ru những ngày
Hỡi người xưa của ta nay
Khúc vui xin lại so dây cùng người!
Sông Lam nước chảy bên đồi
Bỗng nghe trống giục ba hồi gọi quân…
Ý rằng hậu thế vẫn nhớ đến ông, biết thơ ông, đồng cảm và khóc thương số phận con người cùng ông. Nỗi niềm mà ngay cả khi đã nhắm mắt, Nguyễn Du vẫn 1 lòng khắc khoải:
"Nhân tình, nhắm mắt chưa xong"
Biết ai hậu thế, khóc cùng Tố Như?
Và Tố Hữu đã trả lời Nguyễn Du:
Mai sau, dù có bao giờ…
Câu thơ thuở trước, đâu ngờ hôm nay!
Tiếng đàn xưa đứt ngang dây
Hai trăm năm lại càng say lòng người
"Đâu ngờ" có ý nghĩa như thế, bạn thấy ko?
Hai trăm năm lại càng say lòng người
"Càng say lòng người"
Thân ái!
..." Môi son hé nở cánh đào tân
" Ngọc trắng hai hàng nhả ánh xuân
" Ðầu lưỡi đinh hương đường kiếm sắc
" Rắp tâm chém cổ kẻ gian thần. "