Mình biết là chuyện này hơi bị ngớ ngẩn, nhưng mình không giải thích nổi (hoặc là không muốn phải giải thích??)
Từ cử chỉ, đến hành động, đều chứng tỏ bạn ấy thích mình, thậm chí bạn ấy đã từng ngỏ lời yêu mình. Bọn mình đã có một khoảng thời gian dài tuyệt đẹp ở bên nhau, nhưng mình vẫn chưa thừa nhận là mình yêu bạn ấy, tuy nhiên mình vẫn quan tâm đến bạn ấy bằng cả tấm lòng... Và từng hành động của mình đều thể hiện rằng bạn ấy là người có ý nghĩa sâu đậm nhất đối với mình...
Một ngày nọ, bạn ấy bảo rằng mình không được yêu bạn ấy, rằng mình chỉ được nhớ thôi chứ đừng nên yêu... Bạn ấy sợ rằng mình sẽ khổ vì bạn ấy.
Mình cảm thấy tự ái, và nghĩ rằng bạn ấy đã lợi dụng mình, hoàn toàn không thật lòng với mình, nên mình đã đoạn tuyệt với bạn ấy.
Mình quyết tâm không gặp bạn ấy, và đã 2 tuần trôi qua... Đến hôm nay, bạn ấy vẫn níu kéo, tìm mọi cách để liên lạc với mình. Còn mình thì vẫn tránh né, và suy nghĩ, suy nghĩ thật nhiều...
Mình không biết làm như thế có đúng không? Mình có khắt khe quá không? Thực sự mình nhớ bạn ấy vô cùng, và chỉ muốn ôm chầm lấy bạn ấy, nếu như tình cờ gặp mặt ngoài đường...
Mong các anh chị, các bạn cho mình 1 vài lời khuyên, để mình thoát ra khỏi cái "vũng lầy" cực kỳ khó chịu này, mình muốn dứt khoát quá, nhưng có lẽ khó mà làm được khi đã yêu thật nhiều...
Từ cử chỉ, đến hành động, đều chứng tỏ bạn ấy thích mình, thậm chí bạn ấy đã từng ngỏ lời yêu mình. Bọn mình đã có một khoảng thời gian dài tuyệt đẹp ở bên nhau, nhưng mình vẫn chưa thừa nhận là mình yêu bạn ấy, tuy nhiên mình vẫn quan tâm đến bạn ấy bằng cả tấm lòng... Và từng hành động của mình đều thể hiện rằng bạn ấy là người có ý nghĩa sâu đậm nhất đối với mình...
Một ngày nọ, bạn ấy bảo rằng mình không được yêu bạn ấy, rằng mình chỉ được nhớ thôi chứ đừng nên yêu... Bạn ấy sợ rằng mình sẽ khổ vì bạn ấy.
Mình cảm thấy tự ái, và nghĩ rằng bạn ấy đã lợi dụng mình, hoàn toàn không thật lòng với mình, nên mình đã đoạn tuyệt với bạn ấy.
Mình quyết tâm không gặp bạn ấy, và đã 2 tuần trôi qua... Đến hôm nay, bạn ấy vẫn níu kéo, tìm mọi cách để liên lạc với mình. Còn mình thì vẫn tránh né, và suy nghĩ, suy nghĩ thật nhiều...
Mình không biết làm như thế có đúng không? Mình có khắt khe quá không? Thực sự mình nhớ bạn ấy vô cùng, và chỉ muốn ôm chầm lấy bạn ấy, nếu như tình cờ gặp mặt ngoài đường...
Mong các anh chị, các bạn cho mình 1 vài lời khuyên, để mình thoát ra khỏi cái "vũng lầy" cực kỳ khó chịu này, mình muốn dứt khoát quá, nhưng có lẽ khó mà làm được khi đã yêu thật nhiều...
... TS sẽ dựa vào 3 trường hợp này để tìm hiểu thật kỹ đâu là nguyên nhân chủ yếu. TS cũng có đôi chút mạnh mẽ, nhưng chẳng có miếng tỉnh táo nào. Vậy mà đọc bài của Taeins, TS đã ngộ ra được thật nhiều điều...![[:-]](/images/smiley/s12.gif)
![[&o]](/images/smiley/s14.gif)

![[;)]](/images/smiley/s4.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[8D]](/images/smiley/s3.gif)

