Bão Durian tràn qua...
Ngày trở nên dài và đầy sợ hãi. Thao tức suốt đêm, không dám chợp mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, mưa vẫn ào ào, gió cứ thét gào mãi. Đêm trở nên đáng sợ vô cùng, chưa bao giờ đêm trở nên dài thế này. Vài tiếng nhìn cơn bão càn quét qua, dài, rất dài.
Trời vẫn cứ mưa, cơn bão vẫn cuồng đên quật ngã cây cối, hất tung từng mái nhà, ta nhìn lại căn nhà mình, cầu nguyện.
Mất điện, ta không còn nhìn thấy gì nữa, nhưng vẫn nghe tiếng mưa, tiếng gió gào thét. Ngồi chờ trời sáng, hi vọng căn nhà có thể chóng chọi với cơn bão.
Sáng mở cửa, trước mắt là cảnh đổ nát, cây gãy nằm la liệt, lá rụng đầy sân, mưa vẫn dầm dề, trời lạnh và u ám. Cơn bão đã đi qua, để lại sau lưng mọi thứ, đã vỡ vụn, tan hoang. Nhìn ra vườn, cây ngã chồng chất lên nhau. Cầm dù đi một vòng, nhìn những khuôn mặt mệt mỏi sau một đêm đầy sợ hãi, không hiểu sao tự dưng thấy ngậm ngùi, không biết có còn cơn bão nào qua đây?
Suốt 1 ngày dài mất liên lạc với thế giới bên ngoài, không biết bất cứ thông tin gì, không biết cơn bão đã đi đến đâu, đã tàn phá tiếp những nơi nào, tưởng chừng như sống đơn độc, tách biệt khỏi thế giới.
Dài, thật sự rất dài, những giờ sống cùng với bão là những giờ khủng khiếp nhất trong cuộc đời.
Ngày trở nên dài và đầy sợ hãi. Thao tức suốt đêm, không dám chợp mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, mưa vẫn ào ào, gió cứ thét gào mãi. Đêm trở nên đáng sợ vô cùng, chưa bao giờ đêm trở nên dài thế này. Vài tiếng nhìn cơn bão càn quét qua, dài, rất dài.
Trời vẫn cứ mưa, cơn bão vẫn cuồng đên quật ngã cây cối, hất tung từng mái nhà, ta nhìn lại căn nhà mình, cầu nguyện.
Mất điện, ta không còn nhìn thấy gì nữa, nhưng vẫn nghe tiếng mưa, tiếng gió gào thét. Ngồi chờ trời sáng, hi vọng căn nhà có thể chóng chọi với cơn bão.
Sáng mở cửa, trước mắt là cảnh đổ nát, cây gãy nằm la liệt, lá rụng đầy sân, mưa vẫn dầm dề, trời lạnh và u ám. Cơn bão đã đi qua, để lại sau lưng mọi thứ, đã vỡ vụn, tan hoang. Nhìn ra vườn, cây ngã chồng chất lên nhau. Cầm dù đi một vòng, nhìn những khuôn mặt mệt mỏi sau một đêm đầy sợ hãi, không hiểu sao tự dưng thấy ngậm ngùi, không biết có còn cơn bão nào qua đây?
Suốt 1 ngày dài mất liên lạc với thế giới bên ngoài, không biết bất cứ thông tin gì, không biết cơn bão đã đi đến đâu, đã tàn phá tiếp những nơi nào, tưởng chừng như sống đơn độc, tách biệt khỏi thế giới.
Dài, thật sự rất dài, những giờ sống cùng với bão là những giờ khủng khiếp nhất trong cuộc đời.
NGÀY MAI EM ĐI
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG
THÀNH PHỐ MẮT ĐÊM ĐÈN VÀNG
NỬA BÓNG XUÂN QUA NGẬP NGỪNG
NGHE TRỜI GIÓ LỘNG MÀ THƯƠNG