Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

hồ xuân Hương

7 trả lời, 1.750 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-10 04:03:53xuanhong>
Hồ xuân hương

Ai mang Xuân đến đất này
Để hương ngào ngạt men say tình đời
Tứ thơ ẩn hiện trên trời
Se se lành lạnh đầy vơi tình nàng
Cao nguyên phố núi mênh mang
Ngàn hương nồng thắm như đang chờ người
Vơi đi trong tiếng gió cười
Giăng giăng sương sớm hồng tươi má đào

Gương soi trời rắc đầy sao
Cái tên gợi nhớ đời nào... nữ nhi
Mối tình chan chứa nỗi bi
Vang danh một thuở kém gì mày râu
Chém cha cái kiếp hai cầu
Để duyên đỡ hẩm nỗi sầu đỡ mang
Thuyền quyên gửi phận gió ngàn
Xuân hương nước biếc ngập tràn niềm thương




Tặng HB

Chẳng cần hỏi tuổi ai đâu
Nơi đi nơi đến nông sâu khó dò
Chi bằng ta cứ tự do
Để tình thêm thắm âu lo chóng già.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-20 03:58:18xuanhong>
Hồ Than Thở

Có gì than thở u hoài
Thở than chi lắm để ai sầu lòng
Tình xưa trôi dạt tây đông
Lăn tăn sóng vỗ gọi mong nhớ thuyền
Cuộc đời chìm nổi chuân chuyên
Cao nguyên lộng gió gợi niềm tiếc thương
Lứa đôi, đôi lứa dặm trường
Ngàn năm tình vẫn vấn vương lòng người

Đâu nào phong cảnh đẹp tươi
Đến đây mà hưởng đất trời giao nhau
Chuyện xưa đâu hết nỗi đau
Thương cho con sóng hồ Than mỗi chiều
Thở cùng gió lạnh đìu hiu
Gợi bao nỗi nhớ mọi điều xa xưa
Sương là là nứoc sớm trưa
Trả về xanh biếc cho vừa nỗi đau.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-24 03:44:17xuanhong>
Hồ Tây

Lộc vừng ngả bóng soi gương
Lay lay trời biếc tóc vờn gió mây
Lăn tăn sóng nước vơi đầy
Ướt nhoè hình dáng nhà xây cao tầng
Lênh đênh bến đợi tàu sang
Ru hồn lữ khách người đang chờ người
Mờ mờ sương tưởng biển khơi
Chim kêu ríu rít tiếng cười dòn tan

Mênh mang hoa lá bạt ngàn
Chĩu cành quả quất từng đàn tròn xoe
Bích đào thế đứng dáng khoe
Nghìn năm vẫn thế chim về từ đâu
Nhởn nhơ cá lội nông sâu
Kìa con bói cá cắm đầu tìm ăn
Hoàng hôn nắng rọi yên lành
Bình minh lóng lánh bức tranh gọi mùa


Hồ Trúc Bạch

Đâu hồ Trúc Bạch ngày xưa
Đúc đồng Ngũ Xã làm vừa lòng ai
Bụi than Yên phụ trải dày
Quanh hồ hoang vắng cỏ cây la đà
Bơ vơ cò trắng nhẩn nha
Ngó nhìn úng đọng mà tha thẩn lòng
Hồ Tây bên cạnh thoáng không
Cùng chị em cả mà lòng kém vui

Ngày nay đã hết ngậm ngùi
Nước trong leo lẻo thuyền bơi suốt ngày
Kém chi bà chị hồ tây
Bao quanh kè đá ngất ngây cao tầng
Chẳng còn gì phải bâng khuâng
Tiệm ăn xanh... đỏ... nâng nâng hát hò
Đổi thay đâu phải trời cho
Mà do đổi mới người lo cùng làm

Đâu cây trúc trắng bên hồ
Chẳng Than chẳng Thở nên thơ kém gì
Thuyền tình đôi lứa cùng đi
Vào nhịp sống mới kém chi nước ngòai.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-24 03:34:24xuanhong>
Nỡ bỏ

Giãi bày thơ tứ để cùng ai
Cho bớt vơi đi nỗi u hoài
Thi tứ oa oa đòi luật cũ
Thơ Đường nhắc nhớ những thiên tài

Phải chăng thơ khó người nỡ bỏ
Dễ dãi tân thơ dễ dãi tài
Ngắc ngứ tứ câu nghe lủng củng
Người đời xa lánh cũng đâu sai

Người làm thơ đã ngày càng ít
Kẻ đọc không đông chẳng phục tài
Tỉnh lại mau mau không hết thật
Tài năng thơ phú khó thêm ai.



Ve vui rả rích kêu hoài
Như than như thở nóng oi mùa hè
Vi vu diều vắt ngọn tre
Gợi niềm thương nhớ miền quê thuở nào

Hương sen thoang thoảng bờ ao
Sân đình hoa gạo đỏ au gọi mùa
Con đò ngang chở nắng mưa
Mênh mang con nước vào mùa dâng cao.

Xuân Biển

Xuân đâu chỉ ở trên trời
Dạt dào mặt biển cũng ngời sắc xuân
Bạc đầu sóng vỗ tần ngần
Xô bờ cát trắng đón xuân về cùng

Sóng gào gửi nỗi tình chung
Con đò êm dịu đón mừng xuân cho
Biển thuyền một nỗi âu lo
Sóng lừng đâu cản đưa đò sang sông.

Rét nàng Bân

Lệch mùa cài rét nàng Bân
Hương đông quyện nắng tần ngần trao nhau
Áo tình biết cất vào đâu
Đan xong hết rét lòng đau lệ nhòa
Thương người trời thấy xót xa
Rắc vào rét muộn hương sa đường tình
Tháng ba cái rét riêng mình
Nàng bân thỏa nguyện chúng sinh nhớ đời.
nguyenx
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-08 09:29:17xuanhong>
Đông

Đông đến tiết lạnh se se
Heo may gió bấc luồn khe lá vàng
Lưa thưa nắng rọi cành bàng
Thẳng hàng cải bắp như đang vào mùa
Êm êm giọt nắng ban trưa
Bạch vân thảng thốt như vừa chia tay
Rầu rầu ngọn cỏ gió lay
Lang thang đôi hạt hoa may giữa trời

Sắc vàng cải trổ hoa tươi
Như tình ai đó tặng người cuối đông
Chiều tà nắng lả lướt sông
Trải thêm chút nắng nhờ dòng chuyển đi
Tình nồng hương thắm tiếc gì
Trao nhau em nhé đừng khi nào buồn
Để tình mãi mãi luôn tuôn
Cho đầy mạch sống tâm hồn của nhau.


Thu

Trăng thu trong trẻo tình thu thủy
Tức tưởi trời thu trải tứ tiên
Thi tứ thênh thang trên tứ tuyệt
Trăng trời thảng thốt trước thềm thiên.


Thu Hà nội

Thu lay mặt nứoc Hồ tây
Gió reo như rắc thu đầy lòng ai
Vừng hồng là của sớm mai
Soi vàng hoa cúc rải dài lá rơi
Xa xa thấp thoáng hai người
Trao tình trên chiếc thuyền trôi giữa dòng
Mênh mang chẳng phải trên sông
Tưởng như nơi đó Biển Đông chờ thuyền

Hồ gươm đâu cảnh thần tiên
Liễu nghiêng tóc xõa trăng xiên tròn vành
Ngọc Sơn ẩn hiện trong xanh
Tháp Rùa xẫn đó yên lành soi duyên
Vẫn đây Tháp bút Đài nghiên
Gợi ta nhớ lại đời hiền ngày xưa
Vàng thu lác đác mây mưa
Ngưu Lang - Chức Nữ như vừa chia tay

Nhịp cầu Ô thước ngỡ đây
Bâng khuâng Thê Húc nhớ ngày xa xưa
Trắng trinh Hoa sữa vào mùa
Thu vàng lay gió hương đưa ngát trời
Đi vào nỗi nhớ người ơi
Xa gần vẫn thắm tình người ngàn năm
Xôn xao thu gọi trăng rằm
Bút - Nghiên nghiêng bóng nhìn trăng tỏ tình

Cảm hoài thu đến khi nào
Mà sao lại cứ nao nao cõi lòng
Thu ơi! Thu có biết không
Nhớ thu nhớ cả vừng hồng gọi thu.
nguyenx
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-08 09:20:33xuanhong>
Nửa trái tim buồn.

Ô!!! Lạ thật sao lòng ta thấy lạ
Nắng chói chang mà vẫn thấy lạnh lònh
Có lẽ nào... Em có biết không
Bởi luyến tiếc nửa tình yêu em giữ

Phải không em tình yêu là bất tử
Mà sao anh chẳng cảm chút ngọt ngào
Nó xa vời như tít tận trời cao
Chỉ đứng ngắm đâu có sờ thấy được

Anh muốn lòng mình được yêu như trước
Để đỡ buồn cho nửa trái tim suy
Và anh muốn em của anh cùng nghĩ
Trả cho nhau nốt nửa trái tìm buồn

Để chúng mình luôn ở cạnh nhau luôn
Bù đắp lại những tháng ngày xa cách
Để tình yêu là muôn đời bất tận
Tưới niềm vui cho những trái tim buồn.
nguyenx
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-08 09:23:47xuanhong>
Hòn vọng phu

Đá mẹ dắt đá con
Chẳng chạy chơi đâu được
Chỉ luôn nhìn phía trước
Ngóng chông nơi biên cương

Chẳng nước mắt nhớ thương
Chẳng chụm đầu nuối tiếc
Nhưng mọi người đều biết
Đá đang đừng chờ chồng

Liệu có phải thế không
Hay người đời tưởng tượng
Bởi đá đâu có được
Yêu thương và nhớ nhung

Đá chỉ biết thủy chung
Nhưng người đời vẫn bảo
Hòn đá kia độc đáo
Là thiếu phụ chờ chồng

Liệu có đúng thế không
Đá giống người như đúc
Thay đá... người đích thực
Cũng bế con chờ chồng

Và có phải thế không
Người ra đi... đi mãi
Chẳng bao giờ trở lại
Vợ con ngóng chờ ai

Người đời đâu có sai
Khi người ta nghĩ thế
Bởi cùng cảnh bồng bế
Chờ chồng thành vọng phu

Ngóng chồng con bề trên tay
Chờ lâu hóa đá đến nay vẫn còn
Đó là biểu tượng lòng son
Của người phụ nữ mãi còn ngàn năm.
Đăng nhập để trả lời
0
Bà chúa thơ nôm

Thương thay phận gái má đào
Họ Hồ ở tận nơi nào đến đây
Tây Hồ bát ngát trời mây
Thơ văn đầu bảng nơi này ai hơn
Trời không yêu đất chả thương
Để cho liễu yếu phải nhường oan khiên
Hai lần qua bến tình liền
Là hai lần lỡ duyên tiên chẳng lành
Tổng Cóc duyên ép hẩm nhanh
Vĩnh Tường quan phủ lòng đành chia ly
Ba năm đâu có ra gì
Âm dương đôi ngả lâm ly đời này
Thơ văn đơn lẻ từ đây
Xuân Hương lại sống những ngày vì thơ
Trời cao sao khéo ỡm ờ
Nữ nhi phải chịu đường tơ nhọc nhằn
Đành thôi cứ sống yên thân
Thả thơ cùng bạn xa gần là hơn
Hồn thơ trải rộng bốn phương
Mãi cho hậu thế cứ vương vấn hoài

Khen thay thục nữ đa tài
Tứ thơ ngang dọc cùng ai muôn đời.

nguyenx
Đăng nhập để trả lời
0