6 trả lời, 1.397 lượt xem —
Trang 1 / 1
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 48
Điểm thưởng : 0
Từ: 02.08.2004
Trạng thái: offline
Nghe đồn đại rằng Thơ của Vi Thuỳ Linh độc đáo lắm, Bác nào biết xin đăng giùm 1 vài bài để anh em thưởng lãm chút được chăng? Cô thi sỹ này bốc lửa, cá tính,mình muốn xem Thơ của cô ấy thế nào. Trong diễn đàn, Bác nào biết xin giúp nhé, Cảm ơn nhiều
TQhuy
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 17
Điểm thưởng : 0
Từ: 12.12.2005
Trạng thái: offline
Mới tìm được thêm mấy bài, để post luôn :D
Từ phía ngày nắng tắt
Vi Thùy Linh
Nơi em ở là phía ngày nắng tắt
Nỗi buồn nhiều như gió
Em ước được thả lên trời như bóng bay…
…Gió vẫn thổi, buồn phiền không mất nổi
Chỉ còn phía anh thôi
Em không nhớ đã gặp anh bao lần, bất kể khi nắng còn hay đã tắt
Để rồi đêm nay
Em cay đắng khi anh đẩy em bằng ánh mắt!
Ánh mắt anh - không - bay - được
Lòng em vỡ
Vỡ vào đêm chỉ thiếu một tháng trăng em tròn 19 tuổi
Em không nhớ đã thả bao nhiêu nỗi buồn buộc bằng tóc rụng
Tóc mỗi năm một mỏng
Em tức tưởi trở về khoảng trời bóng đỏ
Bóng chèn nhau
vỡ
Lòng em
vỡ
Em lầm lũi lại đến trước nhà anh nhặt xác nỗi buồn, đốt lên thành lửa
Rồi đi
Sau lưng em ngày nắng tắt.
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 17
Điểm thưởng : 0
Từ: 12.12.2005
Trạng thái: offline
Những đối lập
Vi Thùy Linh
Bố
Mặt trời nóng rực và ồn ã
Con muốn gần… lại sợ... tan ra…
Mẹ
Mặt trăng xa
Con ngần ngại cận kề
Con
Vì sao lạc giữa
Lớn lên và sáng bằng nước mắt
Bầu trời không ngừng bão tố
Sấm, sét, chớp rạch đầy những cánh sao mảnh dẻ của con
Con cố vươn cánh sáng hơn những ngôi sao chi chít kia, để nối gần bố mẹ
Con muốn mình lớn thật nhanh để đối mặt với mọi cuộc đời, nhưng không là mặt trời - mặt trăng như bố mẹ
Con yêu một người lau khô mắt cho con, bằng đôi cánh cứng nước mắt của anh
Anh ấy yêu con, nhưng buộc phải tìm ngôi sao khác!(?)
Không biết lạc vào đâu
Con
Rơi
Xuống
Dòng sông đỏ đang chuyển dịch vào bóng những vì sao
Đêm, sông cũng không ngớt sóng
Từng cánh sao ướt sáng dần chìm, con chỉ ước mình bé thơ, khi hiểu những điều lớn lao chẳng làm vơi đi bất hạnh mỗi đời người
Nước sông mặn xót, đầy sinh vật muốn tấn công
Những cánh sao lại rướn lên mặt nước
Hỡi những dòng sông!
Tại sao nước mặn chiếm ba phần tư trái đất?
Tại sao con người lại ít cười hơn khóc.
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 17
Điểm thưởng : 0
Từ: 12.12.2005
Trạng thái: offline
Giấc Mơ Đi Qua
Vi Thùy Linh
Em gặp mình
Qua hợp âm giấc mơ
Màu xanh mơ ước
Sao trời phiêu linh
Vòm đêm vỡ sáng
Vầng trăng mê mải tròn đầy...
Đêm rơi qua dải khăn mây
Gió đợi chở nhau thơ thác
Nảy đọt yêu thương
Lớn trên tay những mầm khao khát
Khẽ về sắc cỏ thanh miên...
Và bình minh thở phía trời xa
Ngày lên ! Giấc mơ tung cánh
Không gian mở bao đường tuyệt đích
Mùa về thức đợi riêng em
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 17
Điểm thưởng : 0
Từ: 12.12.2005
Trạng thái: offline
Tàu lửa
Vi Thùy Linh
Đều đặn những đoàn tàu dừng lại gần Anh, còi rền rĩ làm chai tai anh
15 phút dừng không hết mệt
Những đoàn tàu không mang em đến
Biết làm sao chống đỡ cuộc hoá kiếp của căn phòng bộn bề khi đêm nay nó rùng mình thành toa tàu đơn độc
Muốn tẩu thoát mà tầng tầng nhà vây kín, em nuốt chay buổi tối đợi môi
Nuốt buổi tối lỏng cơn khát thứ nhất
Những chiếc ví, những tấm ảnh, những kỷ niệm dần đánh mất
Màu da ánh nhìn bị đánh mất
Giấc ngủ cũng bị đánh mất
Tự huyền bí bằng chiếc bánh sữa nửa đêm
Khi anh cắn em tê dại
Thế giới thu nhỏ khi ban mai mãn khai
Em xếp hàng chen lấn mua vé tàu tìm hạnh phúc
Căn phòng tàu lửa đầy cuống vé cũ, đuổi bám
Dù em đã trát nỗi đau cùng hình dung cái chết thường trực, lên tường trắng
Anh nghe mãi đĩa hát cũ để nhớ
Những vòng đĩa tự thú về em
Những ngón tay từ hôn, buồn như mắt
Vó dài cất đất lên trời
Hòng trốn cái chết hằng rõ mặt
Thình lình em sẽ lên chuyến tàu không hẹn
Để bất thần lọt vào Anh
Những con tàu nôn nao nghiến đường ray tiền sử
Lũ thóc hạt đi mơ cánh đồng trắc ẩn
Những dòng sông vẫn chảy trên đầu loài người sống - chết
Tiếng khóc hát rong lòng đất
Giáo đường nghiêng chiếc bình thánh ca khổng lồ tiếng khóc phiêu diêu thành thiên đường ướt
Vào ngày long lanh, người anh hùng lang bạt bất thần quấn em vòng ôm đa cảm:
”Anh đã thuộc về nàng họ Vi của núi
Vì sự bí ẩn và hoang dã của nàng !”.
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 48
Điểm thưởng : 0
Từ: 02.08.2004
Trạng thái: offline
Rất cảm ơn các Bạn. Mình đang đọc và suy ngẫm...Cô ta quả là người cá tính...
Thanks!!!!!!!!
TQhuy
★
★
★
★
★
0