Diễn Đàn » Thơ Sưu Tầm

Nhà thơ đương đại.

7 trả lời, 1.215 lượt xem — Trang 1 / 1
Nguyễn Thị Hoàng Bắc


CHÚNG TÔI VÌ ĐÀN ÔNG

ôi

bạn hiền tôi than thở

tỉnh táo khôn ngoan

như chị như em

đó

mà vẫn khổ

vì đàn ông

đàn cò đàn gáo vi ô lông



đàn tranh đàn kìm

tân cổ giao duyên

thật ra

ghi ta tì bà

đám chúng tôi cũng khổ chán

vì đàn bà

những người đàn bà không chịu để nhau yên

ngày đêm

mắt mở to ngọn nỏ cung tên rình rập

truy lao tới đích bất cứ lúc nào

bí mật

họ bắt tay nhau thỏa hiệp

trung thành và kịch liệt

chỉ chỏ

gián điệp

cho đủ loại đàn ông

nhất là cho

món hồi môn mẹ dặn

gọi là chồng

khéo léo đội lốt

họ bắt nạt

hù dọa

thủ tiêu

ám sát

bất cứ kẻ đàn bà nào khác

hiện nguyên hình

đôi ba chức năng



một lúc

mẹ hiền

chính trị viên

giáo sư trí thức

thất học luật sư thủ tướng

tình nhân

lăng quăng

là vợ của chồng



với cái giá phải trả

điệp viên lòa

xông pha

gan dạ

xuống đường

những người đàn bà ngồi sau tường

học kiểu buông rèm trị nước

trị chồng

trị vì muôn dân

nhìn cơn giông

nhìn cơm canh đã nguội

món cá tự do kho riêng cho tình nhân cho chồng

đặc quyền giai cấp ưu tiên

những tấm thân đàn ông

đè lên người

quý giá

những con người tài ba

đang buông rèm

trị nước

trị nhau…

chúng tôi bắt buộc phản bội nhau từ trong trứng nước

khổ nạn

vì đàn ông đàn cò đàn gáo vi ô lông

trận chiến hô to

tiêu diệt quyết chiến xung phong

bầu máu nóng

đàn cò đàn gáo vi ô lông

đặc sản phường khóm

xả láng

chúng tôi vì

đàn cò đàn gáo vi ô lông đàn ông



1998

{ vị trí của các câu chữ được giữ nguyên}


Đăng nhập để trả lời
0
Bùi Chát


XÁO TRỘN TRONG NGÀY




Rất thích đi một

Con đường ý nghĩ vừa xảy ra

Hoặc những khi bận rộn tôi

Thường qua lại con đường mà

Không cần định hướng



Tôi đã quăng cái tát lên trời

Không hiểu vì sao lại đem xuống một vật y hệt như nó



Giữa những ngày

Có ai biết

Đời sống của tôi

Đang rơi như chết



Tôi không biết phải làm gì

Khi mỗi sợi lông trên người tôi đều không phát sáng

Đêm

Đêm



Tôi có thể thông minh

Trong ánh mắt em

Hơn mọi nỗi đau em chịu đựng

Hơn một sự sống



Chuyển động không ý tưởng



Đăng nhập để trả lời
0
Đinh Trường Chinh








Đêm
tôi di động dần khỏi mặt phẳng trần nhà

nơi giấc mơ chật kín gió

những lóng tay treo lỏng trên sân khấu múa rối.

Tôi mời em tham dự trò chơi trên một sân khấu ảo:

thơ (và sự cấu tạo của chữ).



Em sẽ chảy ra như vật thể lỏng

sau khi hóa thân vào tôi

thể tích ba chiều căn phòng như một nhà giam biệt lập

Đêm chạm bóng tôi

chạm bóng lưng em

hắt nhũn ánh sáng.

Tôi leo ra khỏi mặt phẳng và cố thở

như cá.



Có thể tôi sẽ đột cười đáng ghét

hay tôi sẽ đìu hiu như đêm

(khoảng đêm còn lại cũng đáng ghét như).

Nhưng tôi biết

đêm sẽ liếm sạch

trí nhớ tôi

liếm sạch em,

những vật thể lỏng khác...



Đêm sẽ vẫn đắm đuối

hồn tôi cháy ngút

Sự phân rã của bóng tối hay trò chơi cấu tạo chữ trên một mặt phẳng di động

dung dịch trí nhớ là thực phẩm của cá.

Hãy mọc lại

Hãy hồi sinh

những giòng sông đã cạn chết đêm nay.



Vẫn đêm

tôi cách em vài lóng tay

tôi cách em một cơn mưa

tôi cách em bài thơ chưa trọn chữ.

Lần cuối cùng

Tôi và em chỉ cách nhau vài hơi thở

(và một xác cá

mắc cạn).

Đăng nhập để trả lời
0

Vương Huy


LỬA SÂU CÕI ĐÁ


Nơi đây, nơi mà tất cả những con đường phôi thai đều chết tươi

khi chưa kịp chào đời

Chưa kịp khóc lên những dấu chân người ngớ ngẩn

Chết, thật êm trong vầng cỏ dại bọc quàng thân thể đất nâu

Khô, khô sẩm vào trong một linh hồn

Nơi mà tôi lùi sâu miên man, một hang đá lạnh u trầm là chính tôi thừa thãi

Nơi cứ mỗi chiều chiều nắng ngất trên những ngón lá xanh nhọn đầy vô vọng

Tôi lần ra hú gọi một tên người, một tên người không âm sắc,

một tên người không có thật

Một tên người mang mang như một nhịp điệu đơn buồn đã làm nên tôi sơ thủy

Một tiếng hú vơ lẫn hòa vào khúc hát cổ xưa rã rời của những đám mây

và bầy lá mục

Người ớ người! Tôi hú vọng vào thâm u cho lòng tôi tĩnh lặng

Tĩnh lặng lơ mơ như không khí vô cầu

Và bóng rừng trả lời tôi bằng những giọng thú hôn mê một nỗi sầu man rợ

Và những vách núi xám tanh đáp lời tôi bằng nghìn mặt đá toát mồ hôi sương nhợt

Một tên người tôi gọi một tên người nhưng cõi đời hồi âm tôi

bằng muôn trùng thênh vắng



Nơi đây, im lặng đã đầy lên thành một khuôn mặt

Chập chờn, lẩn khuất

Nối cùng tôi mỏng manh dằng dặc một câu chuyện tơ giăng xuyên qua ngày đêm

sáng tối

Tôi nắng lên, tôi mưa xuống, tôi sống như thể ngậm nhắm triền miên sự mịt mờ

phương hướng,

từng mảng, từng mảng đìu hiu, từng mảng hoang vu xanh xám ẩm buồn

Tôi ăn cả tiếng chim tê điếng

Tôi uống ngợp sự cô tịch trong veo mát rợn từ một mạch suối hư vô

Tôi lạnh căm một căn phần

Và nghe chảy lan man vào thân xác phiêu bồng róc rách gương mặt của chính tôi

đã thoát ra in xuống ngàn sâu gợn nhớ

Rồi ngủ quên như một chiếc rễ cây, mộng mị, bàng hoàng

Trên nền đất nhạt mà một cánh tay nắng yếu đã thiêu lên đó

đầy những hoa văn run rẩy mơ hồ

Ngủ trong tiếng ru dài của cỏ

Ngủ trong tiếng cười mê dại của đá sỏi loạn cuồng

Ngủ trong câu kinh xa xót của những con dế đang cầu siêu trăng xuống

Không còn đường ra một chốn

Không cần tìm đường ra một xứ

Hơn khi nào hết, tôi bao la vui sầu

Nơi đây, nơi đầy màu tối cun cút này, tôi phải luôn ấp ôm một cái lửa nhỏ nhoi

Không thể buông rời

Chút lửa có cánh đầy hơi nóng sẽ bay vút không ngờ, bay tắt vào đêm sơ khai,

bay về thời vô dấu tích

Tôi hít cuồng điên mùi lửa ma nghiệt vào chiếc phổi trời đã ám

những ráng mây của mình,

không còn kịp, không còn kịp



Tôi rượt đuổi theo những ý tượng oan khiên vật vờ mời gọi tôi bốn phía

Tôi, tôi ấy mà, mỗi ngày, mỗi ngày, cái thằng tôi sống lại khôn cùng một niềm chi

không nhận rõ và cùng lặng lẽ rữa tàn khôn cùng chính điều sâu thẳm vu vơ đó

Sống như thể ngồi chất bâng quơ những nhánh tuổi gầy khô của mình, những cơn điên

vì vệt bóng thẫm đặc của mình, những giấc mơ vô dụng của mình, những chữ và

cả những phiến thời gian không dưng lao xao rụng rớt quanh mình



Một giọt lửa long lanh reo ác! Một nỗi hân hoan đắng họng điếng tim tê dại linh hồn!

Người đẹp tàn nhẫn màu sự chết!

Một giọt lửa phừng phừng ca hát đau đớn trên ngày tháng bụi tro

Tôi đang cố giữ ngọn lửa hay đang tự thiêu hủy chính mình?

Có lẽ, không chối từ gì, lửa sẽ ăn tất cả tôi

Có lẽ, không thể chối từ, tôi phải nuôi một giọt lửa lao đao trong cõi lạnh đá

Cho riêng tôi, cho tôi đã tắt ngấm mọi ánh đường.



Đăng nhập để trả lời
0
Nguyễn Hoàng Nam





niết bàn hành



1. nhớ kurt cobain



hôm nào mày tới tao chơi

mang theo bộ mặt thật nào cũng được

sau những lần vấp ngã oan ức

trên những kinh nghiệm vô dụng

mưa rơi đều đều mưa rơi



tới tao chơi

hồi trung học suốt ngày ngồi trước 7-eleven

hai gậy budda thái không đủ buồn cười

hết tiền mua bia

đàn điện vặn distortion hết ga

đóng cửa garage nực thấy mẹ

còn mở ra thằng già bên kia kêu cảnh sát

chớp nháy ti vi chớp nháy



tới tao chơi

bao năm lang thang không trưởng thành

trời rộng bằng miệng thùng rác

trở về nhà thùng rác

mở hay đậy nắp đều cùng mùi hạnh phúc

ngồi co ro cầm ống chích bàng quan

vo ve cánh ruồi vo ve



xuống đáy hố thình thịch cái đen

dựng đầu dậy thao láo cái trắng

hai cái chơi vòng vòng

đéo biết cái nào có trước

thỉnh thoảng bỏ vào mồm nuốt không cần uống nước

vài viên tình cảm cải lương

một cái lồn hai cái vú

riết rồi công hiệu bị lờn

đéo dỗ được giấc ngủ



hôm nào mày tới tao chơi

mang theo gương mặt cũ nào cũng được

mỗi bóng ma là một trò giễu dở

mỗi thằng một cây súng bắn hoài

tiếng nổ cũng vui tai

đau quá chỗ nào mò lung tung không thấy



mưa rơi đều đều mưa rơi: cũng vậy thôi

ti vi chớp nháy: sao đéo thấy

cánh ruồi vo ve: vẫn còn nghe

mưa bay chớp nháy ruồi bay



mày cứ tới tao chơi

như một người bạn

như một người bạn quên tên

dù tất cả đều tê dại

dù có tới cũng chẳng để làm gì

dù biết không có ai ở nhà



dù tụi mình đã chết từ lâu





2. rồng và mưa ở huntington beach



phật lạt phạt phật lạt phạt lạt phạt phào phào phật phào phào, tôi uể oải bò dậy bước ra phòng khách, trang một báo hôm nay đăng hình người đàn ông mặc đồ đen che dù đen lẻ loi lội con đường mưa bão, hai bên phố chết úng im lìm



phật lạt phạt phật lạt phạt lạt phạt phào phào, mưa tạt tới tấp vào cửa kiếng bị hở, nước loang theo bờ tường xuống đọng vũng dưới sàn nhà, đụ mẹ đéo hứng bằng xô được



trên truyền hình người ta chèo ghe cao su bên cạnh xe cộ ngập nước, bà già tôi có kể lại lúc sinh thằng anh mày năm nhâm thìn bão lụt ở biên hòa, nước sông đồng nai dâng lên tới nóc nhà



trong nhà không có khăn lông lớn, tôi lật đật để tờ báo vào vũng nước dưới sàn nhà, nước ngấm vào lụt con đường mưa bão, người đàn ông mặc đồ đen che dù đen quay lại mãi nhìn tôi



ờ người thi sĩ năm xưa, ai rảnh đâu mà nhớ tới anh, bạn bè đã về an phận trong nhà thương điên, những đóa hoa ném xuống huyệt đã thành cỏ dại, những con dòi đã bị quạ đớp sạch, lũ quạ đã bay trở vào vòm trời đen ngòm, hôm nay anh đứng một mình trong nghĩa địa đọc lại bài thơ trên mộ bia lấp xấp cỏ và sình



anh gõ cửa tôi lúc này làm gì, tôi bận làm tình với bạn gái, trời mưa hoài nên tôi bận suốt ngày



ờ người thi sĩ năm xưa, tôi thấy con rồng ngoằn ngoèo tia chớp, anh đã là mưa sao còn sợ lạnh, đã thành thiên tai sao còn sợ cô đơn



anh hãy trở lại khi mưa ngớt tạnh, để thấy trời còn đen ngòm nhưng chim đã giành nhau hót ngoài cửa sổ bạn gái tôi nghỉ làm nằm nướng, tôi mở cửa đi ra đường khoái chí cám ơn mưa khỏi rửa xe, và nước lụt hai bên đường chảy cuồn cuộn vào cống như những dòng sông không còn đi lạc



(3/1995)



Đăng nhập để trả lời
0
Thường Quán








HÀ NỘI, 3/95




Đứng ở góc đường, không thể băng qua

những khuôn mặt rễ đất mệt mỏi

mùi bã trầu, hơi nước, gió lá



những người đàn bà đã sinh ra tôi buổi chiều

trước cơn mưa

ngoài hiên vách đền miễu nước chảy



rao to lên những tên gọi kỳ lạ

những chiếc kẹo vừng, những tép hoa cúc

Ai mua... sấm chớp mưa chiều nhiệt đới



Ba tép hoa cúc, nước chảy tháng ba

ướt một đường lưng dưới nón

những người đàn bà không thể băng qua



những vòng xe đuổi bắt năm 2000

niềm tin, hàng biển quảng cáo

màu tươi, tươi cười, hình thiếu nữ Taiwan và Nhật Bản




Đăng nhập để trả lời
0
Phan Bá Thọ




CÔNG DÂN THƠ




Hắn kẻ thù muôn đời của thứ ánh sáng ngộ nhận
không bao giờ khuất phục nổi bóng tối
là bộc phá nổ tung vào những miền im lặng tị hiềm đầy đe dọa

hắn là gì là gì đi nữa thì trước nhất vẫn là ngôn ngữ của những tiếng nói

cuồng nộ thổi vào gương mặt lạnh băng của nỗi sợ hãi

là hiện thân những ngổn ngang khuyến dụ đời này



Hắn là mọt sách

là con nghiện những đam mê khoái lạc

là anh nông dân cày sâu cuốc bẫm trên những hoang đất lòng mình

& lòng đời

kẻ yêu ghét rõ ràng & giàu có tình thương lòng độ lượng

hắn kẻ biết chạy xa cái tôi của mình để nhìn ngắm dọ đoán

& bắn phá mình một cách toàn triệt



Hắn kẻ cười nhạo & và nhổ nước bọt lên gương mặt cao quí của tôi đêm qua

một cái tát quá khổ vào lòng vị kỷ

tia quét cực đại vào sự trần truồng tham lam phởn phơ

của những kẻ như tôi & tôi

hắn kẻ ăn xin & bố thí đời sống cho những thơ mộng thực dụng

là cái bóng kinh khiếp đổ ngược chiều hướng thời gian



Hắn vuông tròn vừa vặn một cá thể

kẻ tự bỏ những lối mòn để trở về ngợi ca mình bằng giọng rất riêng tư

hắn tụng xưng những quấy quá lầy lạc

bằng âm vang những dòng máu dội ngược

bằng ngôn ngữ chưa bao giờ sa đọa



Hắn là ai

là phiên bản phân thân mùa trôi giạt

là sức hút diệu kỳ của hố thẳm trời sao dụ dỗ dắt tôi về

ôi cái nhếch mép cõng nỗi buồn chạy vào chiều mất dấu

hắn là nỗi dịu dàng u uẩn một thời tôi.



Đăng nhập để trả lời
0
Nguyễn Hoàng Tranh


SAU KHI LỬA ĐÃ TẮT



đêm nhão và giọng kể về một thế giới bị tràn ngập

mưa phân nhánh và xóa bỏ trên cánh đồng dậy thì

những cánh tay dài cúi xuống nhân dạng đọng lại trong giấc ngủ bị úng

người đàn bà bước giật lùi rơi tự do vào cơn trốn nhiệt đới

trốn nỗi đe dọa đến từ rạng đông nơi những ngón chân bị bứt rễ nhỏ nước ròng ròng vào mặt đất



sau đống trí nhớ lẫn lộn giữa mớ quần áo phế thải

những người đàn ông bưng ngọn lửa khỏa thân chạy dọc thành phố

đêm khát

dựng mặt

vết xước ngực trần khua vang hành lang

họ diễn hành qua mùa đông qua những nông trại khét mùi bơ sữa

kéo theo cỗ xe bò dẫm lên hoa quả mùa nhan sắc ẩm mốc mùi đất

mùi trăng mùi cỏ mùi rừng nhiệt đới

thất lạc giữa mùi vú đàn bà từ ngày đầu tiên bầy chó đánh hơi mùi nước tiểu



thành phố giàn trải lễ vật trên mông gái đĩ

mọi vật đều được đặt trong tình trạng lửa đã tắt

thỉnh thoảng tầm nhìn vết thương bị cắt bỏ và thay thế bằng bộ phận khác

chỉ có xe cứu hỏa dừng lại trước nhà xác dăm ba ngày rồi cũng êm chuyện

chỉ có mông gái thổ nở rộ dọc mùa lễ hội thập phương

du nhập cả hang chợ trời và những đám mây sẩy thai trên vũng nước



nhà khảo cổ ghì ôm bộ ngực săn cứng gọi hoài những ngôi mộ thất tung quá khứ chạy loạn từ hành tinh xa

ghim qua ngón chân chạy theo mãi những trụ đèn ra biển trầm tích

gào xé giữa những ngón tay từ khước dục vọng

tháng mười mang tuổi thơ đi tìm những cánh cửa nơi cất dấu những thung lũng những đồi núi những sa mạc những quả bóng xẹp



đập vào mặt mình những tảng đá hồi tưởng khủng khiếp

cuộc thiên di vỡ bấy theo những đợt núi lở

nhào lộn trong cơn sóng những con sông hèn mọn dẫn nước ra biển tự sát



đã bắt đầu rơi

những đáy sông đen đóng khung quanh kinh thành cổ

những bức tượng rướn người nửa đêm cám dỗ

tiếng động của ánh sáng của bóng tối của tiếng cười tiếng gào thét

đã bắt đầu rơi

từ giọt nước ngầm im bặt ngàn xưa trong não bộ



nhạt quá

những hớp rượu ném xuống lòng sông cháy bùng mười hai giờ sáng

ràn rụa tia chớp ngăn lấy những sợi máu lồng lộn cuống họng

di chuyển đời mình về phía mặt âm không gian

băng hoại những đường gân tháng mười một xanh mướt tĩnh mạch



đoạn mở mùa xuân

nơi nguyệt đài khép lại

khoảng giữa tiếng động và sự lắng dịu

khoảnh khắc tĩnh yên mang hơi thở bầy cá heo bay khỏi mặt nước

dội lại đôi cánh vương điệp và những dặm đường trôi về cố hương

nơi tuổi thơ đuổi bắt những canh bạc bên tiếng gà gọi sao mai xao xác



chờ đường dao tỏ bày cùng thân thể câm

muzak: nơi ngôn ngữ bị đốn ngã và thính giác bị bôi bẩn nhiều lần trong một lỗ tai

những thằng Joker rủ rê những con Queen già bước vào trò chơi nghìn lẻ một đêm

sao họ có thể chui qua những hang động nhầy nhụa đến thế



ai đã mang bóng đêm tưới đều lên những đống lửa buổi sáng

chạy nhảy bên khu vườn trầm uất dưỡng khí

sinh mạng bay đầy theo những tờ truyền đơn rải xuống xưng tụng khuôn mặt

đen khịt trên đường hành hương dấu chân lạc đà tan loãng trước họng súng

hồi chuông vắng mặt

cơn hoang dâm rụng tiếng khóc sa mạc

nỗi buồn bản địa dựng lại mùa trăng quế xưa



tháng mười ba

tuần lễ nhân gian đậy nắp và bịt miệng những thùng gỗ gởi xuống lòng đất

cơ hội dành lấy cái chết treo trước ngực câu chuyện nàng Scheherazad

những mảnh vỡ hồi tưởng ném xuống da thịt và xô về biển đông

bơi qua đêm thập tự chinh và tắt thở dưới bậc thang máy tòa nhà cao ốc



người đàn bà thức giấc trên thang âm bất lực sau cùng

khép lại cánh cửa và những lối vào vô tận

những đứa trẻ dị bản năm xưa mang tiếng khóc ra khỏi bầu khí quyển

về một thế giới tràn ngập giọng kể và đêm nhão



6.2.02
Đăng nhập để trả lời
0