Anna Karenina
Tác giả : Lev N.Tolstoi
Bá tước Lev Tolstoi sinh năm 1828 tại Iasnaya Poliana, gần thành phố Tula, địa danh này đã trở nên nổi tiếng trên khắp thế giới là nơi nhà tiểu thuyết, nhà cải cách xã hội và nhà mộng tưởng vĩ đại này đã sống. Ông mất năm 1910 tại một ga xe lửa nhỏ nơi ông đã tới sau một chuyến đi mà mục đích nhằm chấm dứt những năm tháng của đời mình trong cảnh cô đơn. Nhưng toàn thế giới đã theo dõi ông.
Trước hết ông nghiên cứu các ngôn ngữ phương Đông rồi luật và sau cùng trở thành một người lính tham gia trận đánh ở Crime. Các tiểu thuyết của ông được viết thành nhiều bộ dài, bắt đầu là “Tuổi thơ ấu”, “Thời thanh niên”, “Buổi sáng của nhà điền chủ”, ông cũng đã viết nhiều bài về đời sống người lính. Điểm nổi bật trong các tác phẩm của ông là con mắt hiện thực và cách nhìn thấu suốt qua mọi cái giả tạo và ước lệ. Sau đó, ông đã rời quân ngũ và bắt đầu dành cuộc đời mình cho những người nông dân sống trong điền trang của ông. “ Chiến tranh và hòa bình” ra đời trong các năm 1864-1869 và tiểu thuyết tuyệt tác “ Anna Karenina “ vào các năm 1875-1876. Ông đã đưa ra những vấn đề lớn của cuộc sống và của nhân loại và đưa ra cách giải quyết theo một hướng mà ông cho là đúng, không quan tâm đến cách suy nghĩ của người đời về những vấn đề đó như thế nào. “Tôn giáo của tôi”, “Bản sonate ở Kreutzer”, “Phục sinh” có lẽ là những tác phẩm được biết đến nhiều nhất và đã được dịch sang nhiều thứ tiếng.
Tolstoi là một trong những danh nhân hiếm có trong lịch sử thế giới. Là nhà quan sát cuộc sống, nhà tiên tri, người dũng cảm đi tìm sự thực không ngại ngần việc tìm kiếm đó sẽ dẫn đến kết quả nào. Ông đã được các nhà tư tưởng chú ý và tôn kính, dù cách suy nghĩ có những điểm khác biệt với ông đến mức nào. Niềm tin của ông là đạo Cơ đốc phải là tín ngưỡng của cuộc sống và ông bênh vực thuyết “không đối kháng”, đó là những điểm nổi bật của một tư duy bao trùm toàn nhân loại.
..Anna đã có những mối quan hệ thân hữu với xã hội thượng lưu.., với một tay bám chắc vào cung đình vì sợ sẽ sa ngã hẳn vào loại phụ nữ buông thả mà phái thượng lưu thường coi khinh, nhưng thực sự đều có sở thích giống nhau.
Những người thân cận của Anna Karenina thuộc phái thượng lưu của xã hội thành Saint Petecbua. Bị ép buộc đi vào một cuộc hôn nhân không có tình yêu, nàng đã lấy Alexey Karenin, hơnnàng hai mươi tuổi. Anna đã là một người vợ chung thủy trong tám năm. Karenin giữ một chức vị cao snag và mọi việc trong đời chàng đều là vì sự nghiệp của chàng. Chàng làm việc không biết mệt và dành tất cả thời gian tiếp xúc với xã hội bên ngoài cho những nhóm bạn bè có thể giúp mình thăng quan tiến chức, nhưng cô vợ duyên dáng và dễ thích nghi lại kết bạn với đủ hạng người. Tính tình của Karenin rất cương nghị nhưng cũng tỏ ra rất khó gần. Ông điềm đạm, lạnh nhạt, rất mực công bằng nhưng trong gia đình ông không có tình yêu, thiếu tình yêu nồng ấm của con người. Anna Karenina dồn tất cả niềm yêu thương của lòng mình cho con trai nàng mới lên bảy tuổi, nó cũng yêu quý mẹ vô cùng.
Giữa bối cảnh này, dườngnhư đã được bố trí sẵn, vị thần Đau buồn đã bước tới, ẩn trong con người hào hoa rất mực là bá tước Vronski.
Anh ruột của Anna là Stepan Oblonski sống tại Moscow. Chàng dễ mến, nhiều bạn bè, đã có vợ con, có chức vị, lương bổng khá và có tiền nhưng thường xuyên phải vay nợ, thêm vào đó là những chuyện tình ái linh tinh khiến cho chàng luôn rầu rĩ, không có lúc nào là thực sự thấy niềm vui cuộc sống.
Trong một lần tới Moscow thăm anh, Anna Karenina gặp Vronski. Bá tước Vronski giàu, đẹp trai, yêu thích các chiến sĩ trong trung đoàn của chàng và thích chơi ngựa, thường được bạn bè gọi là “đại hiền huynh”. Mùa đông năm ấy, Vronski xuất hiện tại Moscow và đã phần nào để ý tới cô Kity em vợ của Stepan. Kity xinh đẹp, mới bước vào cuộc sống đã được nhiều người quý mến, cô là con gái của hoàng thân Sebaski thuộc dòng dõi quý tộc xưa. Trong số những người ngưỡng mộ cô, Kity chắc chắn thấy có hai người theo đuổi một cách nghiêm túc. Một người là Vronski, người kia là Levin.
Konstantin Levin cũng thuộc dòng dõi quý tộc xưa của thành phố Moscow và đã quen với Kity từ trước. Mẹ Levin đã qua đời từ khi chàng còn rất nhỏ nên cuộc sống gia đình nhà Sebaski cuốn hút chàng rất mạnh mẽ. Chàng ba mươi hai tuổi, có một điền trang đẹp đẽ ở nông thôn, tiền của dồi dào và cũng có nhiều nét hấp dẫn của nam giới. Cuộc sống riêng tư của chàng rất trong sạch và giản dị nên chàng không chịu được lối sống buông thả của bạn bè thành thị ở đó.
Cha mẹ Kity thường tranh cãi với nhau về tương lai của cô. Mẹnàng tán thành chàng Vronski tài hoa còn cha nàng bảo : “Levin giá trị bằng một nghìn người”. Bản thân Kity tuy cũng thấy mến Levin nhưng lại muốn trao trái tim mình cho Vronski. Lúc chàng từ chối Levin, Kity cảm thấy vừa buồn vừa vui nhưng nàng cũng cảm thấy phiền muộn và tủi thân khi chưa thấy Vronski ngỏ lời cụ thể gì cả. Vronski không nghĩ rằng Kity lại tin việc chàng theo đuổi nàng là thực lòng. Nàng Kity đáng thương đã bị thất vọng ê chề khi tới dự một vũ hội lớn, Vronski đã không mời nàng cùng khiêu vũ mà mời bà Karenina !
Tuy hai người đã cố gắng che nhưng Kity cũng như mọi người khác, đều thấy rõ là Anna và Vronski đã cùng bị một ngọn lửa tình nung nấu.
Anna đã gặp người mình thường mơ ước. Nàng biết như vậy. Nàng khiếp sợ. Vẻ điềm đạm thường ngày của nàng không còn nữa, nàng bỏ dỡ cuộc tới thăm anh và ngay hôm sau trở về Petecbua nàng cảm thấy các công việc hàng ngày trong đời sống có vẻ mới lạ và hấp dẫn; nàng mong được nhìn tấhy ngay mặt con và cả chồng nữa.
Nhưng Vronski cũng đi cùng chuyến tàu đó về Petecbua. Hai người luôn gặp nhau trong các cyuộc gặp gỡ bạn bè. Anna cố gắng kêu gọi lí trí, kêu gọi lòng tự trọng và ý thức giữ gìn chống đỡ cho mình nhưng nàng không thể che giấu được nỗi hân hoan khi gặp mặt Vronski. Đám bạn thân của nàng cực kỳ quan tâm đến chuyện của nàng. Thực vậy, đó chính là chuyệnhọ mong muốn. Karenin chỉ lạnh lùng nói cho nàng rõ nhữngnguy cơ tai hại trong hành vi của nàng. Ông nói hẳn cho nàng biết là ông coi “sự ghen tuông là một thứ cảm xúc làm mất giá trị của mình và chỉ gây đau buồn mà thôi”. Anna nghĩ thà ông nổi cơn thịnh nộ còn hơn. Thái độ yếu ớt của ông làm cho Anna bực bội đến phát điên, và sua đó một năm thì Anna và Vronski đã hoàn toàn thuộc về nhau. Hai người chỉ nhằm một mục đích trên đời là chung sống với nhau.
Karenin chờ đợi một tai hoạ nào đó sẽ ập tới. Cuối cùng, sự cố đó đã diễn ra trọn vẹn : Anna công khai thể hiện niềm xúc động khi Vronski bị tai nạn trong một cuộc đua ngựa. Bị chồng mắng mỏ về chuyện đó, nàng thú nhậnlà đã yêu Vronski. Kareninvừa đau buồn vừa cảm tấhy dễ chịu. Ông lập tức nghĩ làm cách nào để tháot khỏi vũng bùn mà không b5 vấy bẩn. Ông cân nhắc các cách giải quyết : đầu súng, li hôn, li tâhn. Ông rất e ngại việc cầm đến súng nên đã kết luận rằng ông đã đóng góp nhiều công lao cho nhà nước do đó không nên liều lĩnh cho uổng phí đời mình. Ông cũng không muốn li hôn vì ngại rằng thêin hạ sẽ bàn tán nhưng nếu li thân thì tức là đem Anna trao cho Vronski. Ông không tểh giải quyết theo cácch sau cùng đó. Nếu làm như vậy thì Anna không bị trừng phạt gì cả. Ông quyết định cứ để cho Anna ở lại nhà ông, có lẽ nàng cũng sẽ tiếp tục quan hệ cũ với Vronski. Ông biết làm như vậy Anna sẽ vô cùng khổ sở. Ông lấy ý nghĩa về tôn giáo để biện minh cho thái độ của mình.
Trong khi đó Levin đang cố quên Kity đi bằng cách mải mê làm việc. Chàng quan tâm nhiều đến việc giác ngộ cho nông d6an nhưng không thu được kết quả mấy. Chàng đi tới kết luận là đã tìm ra con đường dẫn tới hạnh phúc nhưng chỉ thoáng nhìn tấhy Kity thì chàng lại tấhy mình đã nhầm và khơi dậy trong lòng chàng những tình cảm trước đây đối với nàng. Sau khi bị thất vọng về Vronski, sức khỏe của Kity suy sụp nhiều, gia đìnhnàng phải đưa nàng ra nước ngoài để điều trị. Giờ đây sức khoẻ đã hồi phục, nàng đã nhìn đời với con mắt khác xưa và hiểu ra là thực sự nàng yêu Levin và khi Levin ngỏ lời nàng đã sung sướng ưng thuận
Theo quyết định của Karenin, Anna vẫn là bà chủ trong nhà, Karenin biết nàng và Vronski vẫn còn quan hệ với nhau nhưng không làm thế nào được. Ít lâu sau Anna sinh được một đứa con gái và lâm bệnh coi như khó qua khỏi. Ông Karenin đã cư xử một cách cao thượng ngay cả với đứa con của Vronski. Vronski cảm thấy tủi hổ, định tự sát. Nhưng rồi Anna qua khỏi, điều mà Karenin thực không ngờ và khi nàng phục hồi sức khỏe, nàng lại vẫn cảm thấy Vronski là ánh sáng của cuộc đời nàng. Anna khổ sở hết mức và trong một giây phút yếu đuối, đã thuếyt phục được Karenin đồng ý li hôn dù bị chê cười và còn phải giao con trai cho nàng nuôi. Nàng không thể chấp nhận thái độ đại lượng của chồng, rồi cùng với Vronski nàng mang con bé con ra đi, bỏ lại con trai và chồng, ra đi theo con đường tai họa không tránh được của tình yêu bất chính.
Họ ra nước ngoài và trong thời gian đầu hưởng hạnh phúc tràn trề. Thế rồi Vronski cảm thấy mệt mỏi vì cuộc sống không mục đích. Họ quay trở về nước Nga và sống ở nông thôn. Vronski rất yêu Anna nhưng thái độ của Anna ngày càng khó chịu, cuối cùng Vronski phải ép buộc nàng xin Karenin cho li hôn. Vì một số lí do Karenin không chấp nậhn, tình hình càng trở nên gay go hơn bao giờ hết. Anna không thể lui tới các buổi tiệc tùng, hội họp và chỉ âm thầm suy nghĩ. Đối với Vronski nàng ghen tuông không duyên cớ,nàng dùng móocphin ru giấc ngủ trong đêm. Cuối cùng trong cơn tuyệt vọng nàng lao đầu vào đoàn xe lửa.
Vronski buồn cực độ. Sau nhiều tuần nằm trên giường bệnh, chàng tổ chức một đội kỵ binh và lao vào cuộc chiến tranh ở Secbi.
Còn Levin hưởng hạnh phúc cùng vợ và con trai nhỏ, chàng thấy được niềm tin xưa kia vẫn còn nằm sâu trong tâm can khi nghe một lão nông giảng gảii về lòng tốt của một người nào đó và nói rằng : “người ấy sống vì linh hồn của mình,người ấy nhớ là có Thượng Đế”.
Tác giả : Lev N.Tolstoi
Bá tước Lev Tolstoi sinh năm 1828 tại Iasnaya Poliana, gần thành phố Tula, địa danh này đã trở nên nổi tiếng trên khắp thế giới là nơi nhà tiểu thuyết, nhà cải cách xã hội và nhà mộng tưởng vĩ đại này đã sống. Ông mất năm 1910 tại một ga xe lửa nhỏ nơi ông đã tới sau một chuyến đi mà mục đích nhằm chấm dứt những năm tháng của đời mình trong cảnh cô đơn. Nhưng toàn thế giới đã theo dõi ông.
Trước hết ông nghiên cứu các ngôn ngữ phương Đông rồi luật và sau cùng trở thành một người lính tham gia trận đánh ở Crime. Các tiểu thuyết của ông được viết thành nhiều bộ dài, bắt đầu là “Tuổi thơ ấu”, “Thời thanh niên”, “Buổi sáng của nhà điền chủ”, ông cũng đã viết nhiều bài về đời sống người lính. Điểm nổi bật trong các tác phẩm của ông là con mắt hiện thực và cách nhìn thấu suốt qua mọi cái giả tạo và ước lệ. Sau đó, ông đã rời quân ngũ và bắt đầu dành cuộc đời mình cho những người nông dân sống trong điền trang của ông. “ Chiến tranh và hòa bình” ra đời trong các năm 1864-1869 và tiểu thuyết tuyệt tác “ Anna Karenina “ vào các năm 1875-1876. Ông đã đưa ra những vấn đề lớn của cuộc sống và của nhân loại và đưa ra cách giải quyết theo một hướng mà ông cho là đúng, không quan tâm đến cách suy nghĩ của người đời về những vấn đề đó như thế nào. “Tôn giáo của tôi”, “Bản sonate ở Kreutzer”, “Phục sinh” có lẽ là những tác phẩm được biết đến nhiều nhất và đã được dịch sang nhiều thứ tiếng.
Tolstoi là một trong những danh nhân hiếm có trong lịch sử thế giới. Là nhà quan sát cuộc sống, nhà tiên tri, người dũng cảm đi tìm sự thực không ngại ngần việc tìm kiếm đó sẽ dẫn đến kết quả nào. Ông đã được các nhà tư tưởng chú ý và tôn kính, dù cách suy nghĩ có những điểm khác biệt với ông đến mức nào. Niềm tin của ông là đạo Cơ đốc phải là tín ngưỡng của cuộc sống và ông bênh vực thuyết “không đối kháng”, đó là những điểm nổi bật của một tư duy bao trùm toàn nhân loại.
..Anna đã có những mối quan hệ thân hữu với xã hội thượng lưu.., với một tay bám chắc vào cung đình vì sợ sẽ sa ngã hẳn vào loại phụ nữ buông thả mà phái thượng lưu thường coi khinh, nhưng thực sự đều có sở thích giống nhau.
Những người thân cận của Anna Karenina thuộc phái thượng lưu của xã hội thành Saint Petecbua. Bị ép buộc đi vào một cuộc hôn nhân không có tình yêu, nàng đã lấy Alexey Karenin, hơnnàng hai mươi tuổi. Anna đã là một người vợ chung thủy trong tám năm. Karenin giữ một chức vị cao snag và mọi việc trong đời chàng đều là vì sự nghiệp của chàng. Chàng làm việc không biết mệt và dành tất cả thời gian tiếp xúc với xã hội bên ngoài cho những nhóm bạn bè có thể giúp mình thăng quan tiến chức, nhưng cô vợ duyên dáng và dễ thích nghi lại kết bạn với đủ hạng người. Tính tình của Karenin rất cương nghị nhưng cũng tỏ ra rất khó gần. Ông điềm đạm, lạnh nhạt, rất mực công bằng nhưng trong gia đình ông không có tình yêu, thiếu tình yêu nồng ấm của con người. Anna Karenina dồn tất cả niềm yêu thương của lòng mình cho con trai nàng mới lên bảy tuổi, nó cũng yêu quý mẹ vô cùng.
Giữa bối cảnh này, dườngnhư đã được bố trí sẵn, vị thần Đau buồn đã bước tới, ẩn trong con người hào hoa rất mực là bá tước Vronski.
Anh ruột của Anna là Stepan Oblonski sống tại Moscow. Chàng dễ mến, nhiều bạn bè, đã có vợ con, có chức vị, lương bổng khá và có tiền nhưng thường xuyên phải vay nợ, thêm vào đó là những chuyện tình ái linh tinh khiến cho chàng luôn rầu rĩ, không có lúc nào là thực sự thấy niềm vui cuộc sống.
Trong một lần tới Moscow thăm anh, Anna Karenina gặp Vronski. Bá tước Vronski giàu, đẹp trai, yêu thích các chiến sĩ trong trung đoàn của chàng và thích chơi ngựa, thường được bạn bè gọi là “đại hiền huynh”. Mùa đông năm ấy, Vronski xuất hiện tại Moscow và đã phần nào để ý tới cô Kity em vợ của Stepan. Kity xinh đẹp, mới bước vào cuộc sống đã được nhiều người quý mến, cô là con gái của hoàng thân Sebaski thuộc dòng dõi quý tộc xưa. Trong số những người ngưỡng mộ cô, Kity chắc chắn thấy có hai người theo đuổi một cách nghiêm túc. Một người là Vronski, người kia là Levin.
Konstantin Levin cũng thuộc dòng dõi quý tộc xưa của thành phố Moscow và đã quen với Kity từ trước. Mẹ Levin đã qua đời từ khi chàng còn rất nhỏ nên cuộc sống gia đình nhà Sebaski cuốn hút chàng rất mạnh mẽ. Chàng ba mươi hai tuổi, có một điền trang đẹp đẽ ở nông thôn, tiền của dồi dào và cũng có nhiều nét hấp dẫn của nam giới. Cuộc sống riêng tư của chàng rất trong sạch và giản dị nên chàng không chịu được lối sống buông thả của bạn bè thành thị ở đó.
Cha mẹ Kity thường tranh cãi với nhau về tương lai của cô. Mẹnàng tán thành chàng Vronski tài hoa còn cha nàng bảo : “Levin giá trị bằng một nghìn người”. Bản thân Kity tuy cũng thấy mến Levin nhưng lại muốn trao trái tim mình cho Vronski. Lúc chàng từ chối Levin, Kity cảm thấy vừa buồn vừa vui nhưng nàng cũng cảm thấy phiền muộn và tủi thân khi chưa thấy Vronski ngỏ lời cụ thể gì cả. Vronski không nghĩ rằng Kity lại tin việc chàng theo đuổi nàng là thực lòng. Nàng Kity đáng thương đã bị thất vọng ê chề khi tới dự một vũ hội lớn, Vronski đã không mời nàng cùng khiêu vũ mà mời bà Karenina !
Tuy hai người đã cố gắng che nhưng Kity cũng như mọi người khác, đều thấy rõ là Anna và Vronski đã cùng bị một ngọn lửa tình nung nấu.
Anna đã gặp người mình thường mơ ước. Nàng biết như vậy. Nàng khiếp sợ. Vẻ điềm đạm thường ngày của nàng không còn nữa, nàng bỏ dỡ cuộc tới thăm anh và ngay hôm sau trở về Petecbua nàng cảm thấy các công việc hàng ngày trong đời sống có vẻ mới lạ và hấp dẫn; nàng mong được nhìn tấhy ngay mặt con và cả chồng nữa.
Nhưng Vronski cũng đi cùng chuyến tàu đó về Petecbua. Hai người luôn gặp nhau trong các cyuộc gặp gỡ bạn bè. Anna cố gắng kêu gọi lí trí, kêu gọi lòng tự trọng và ý thức giữ gìn chống đỡ cho mình nhưng nàng không thể che giấu được nỗi hân hoan khi gặp mặt Vronski. Đám bạn thân của nàng cực kỳ quan tâm đến chuyện của nàng. Thực vậy, đó chính là chuyệnhọ mong muốn. Karenin chỉ lạnh lùng nói cho nàng rõ nhữngnguy cơ tai hại trong hành vi của nàng. Ông nói hẳn cho nàng biết là ông coi “sự ghen tuông là một thứ cảm xúc làm mất giá trị của mình và chỉ gây đau buồn mà thôi”. Anna nghĩ thà ông nổi cơn thịnh nộ còn hơn. Thái độ yếu ớt của ông làm cho Anna bực bội đến phát điên, và sua đó một năm thì Anna và Vronski đã hoàn toàn thuộc về nhau. Hai người chỉ nhằm một mục đích trên đời là chung sống với nhau.
Karenin chờ đợi một tai hoạ nào đó sẽ ập tới. Cuối cùng, sự cố đó đã diễn ra trọn vẹn : Anna công khai thể hiện niềm xúc động khi Vronski bị tai nạn trong một cuộc đua ngựa. Bị chồng mắng mỏ về chuyện đó, nàng thú nhậnlà đã yêu Vronski. Kareninvừa đau buồn vừa cảm tấhy dễ chịu. Ông lập tức nghĩ làm cách nào để tháot khỏi vũng bùn mà không b5 vấy bẩn. Ông cân nhắc các cách giải quyết : đầu súng, li hôn, li tâhn. Ông rất e ngại việc cầm đến súng nên đã kết luận rằng ông đã đóng góp nhiều công lao cho nhà nước do đó không nên liều lĩnh cho uổng phí đời mình. Ông cũng không muốn li hôn vì ngại rằng thêin hạ sẽ bàn tán nhưng nếu li thân thì tức là đem Anna trao cho Vronski. Ông không tểh giải quyết theo cácch sau cùng đó. Nếu làm như vậy thì Anna không bị trừng phạt gì cả. Ông quyết định cứ để cho Anna ở lại nhà ông, có lẽ nàng cũng sẽ tiếp tục quan hệ cũ với Vronski. Ông biết làm như vậy Anna sẽ vô cùng khổ sở. Ông lấy ý nghĩa về tôn giáo để biện minh cho thái độ của mình.
Trong khi đó Levin đang cố quên Kity đi bằng cách mải mê làm việc. Chàng quan tâm nhiều đến việc giác ngộ cho nông d6an nhưng không thu được kết quả mấy. Chàng đi tới kết luận là đã tìm ra con đường dẫn tới hạnh phúc nhưng chỉ thoáng nhìn tấhy Kity thì chàng lại tấhy mình đã nhầm và khơi dậy trong lòng chàng những tình cảm trước đây đối với nàng. Sau khi bị thất vọng về Vronski, sức khỏe của Kity suy sụp nhiều, gia đìnhnàng phải đưa nàng ra nước ngoài để điều trị. Giờ đây sức khoẻ đã hồi phục, nàng đã nhìn đời với con mắt khác xưa và hiểu ra là thực sự nàng yêu Levin và khi Levin ngỏ lời nàng đã sung sướng ưng thuận
Theo quyết định của Karenin, Anna vẫn là bà chủ trong nhà, Karenin biết nàng và Vronski vẫn còn quan hệ với nhau nhưng không làm thế nào được. Ít lâu sau Anna sinh được một đứa con gái và lâm bệnh coi như khó qua khỏi. Ông Karenin đã cư xử một cách cao thượng ngay cả với đứa con của Vronski. Vronski cảm thấy tủi hổ, định tự sát. Nhưng rồi Anna qua khỏi, điều mà Karenin thực không ngờ và khi nàng phục hồi sức khỏe, nàng lại vẫn cảm thấy Vronski là ánh sáng của cuộc đời nàng. Anna khổ sở hết mức và trong một giây phút yếu đuối, đã thuếyt phục được Karenin đồng ý li hôn dù bị chê cười và còn phải giao con trai cho nàng nuôi. Nàng không thể chấp nhận thái độ đại lượng của chồng, rồi cùng với Vronski nàng mang con bé con ra đi, bỏ lại con trai và chồng, ra đi theo con đường tai họa không tránh được của tình yêu bất chính.
Họ ra nước ngoài và trong thời gian đầu hưởng hạnh phúc tràn trề. Thế rồi Vronski cảm thấy mệt mỏi vì cuộc sống không mục đích. Họ quay trở về nước Nga và sống ở nông thôn. Vronski rất yêu Anna nhưng thái độ của Anna ngày càng khó chịu, cuối cùng Vronski phải ép buộc nàng xin Karenin cho li hôn. Vì một số lí do Karenin không chấp nậhn, tình hình càng trở nên gay go hơn bao giờ hết. Anna không thể lui tới các buổi tiệc tùng, hội họp và chỉ âm thầm suy nghĩ. Đối với Vronski nàng ghen tuông không duyên cớ,nàng dùng móocphin ru giấc ngủ trong đêm. Cuối cùng trong cơn tuyệt vọng nàng lao đầu vào đoàn xe lửa.
Vronski buồn cực độ. Sau nhiều tuần nằm trên giường bệnh, chàng tổ chức một đội kỵ binh và lao vào cuộc chiến tranh ở Secbi.
Còn Levin hưởng hạnh phúc cùng vợ và con trai nhỏ, chàng thấy được niềm tin xưa kia vẫn còn nằm sâu trong tâm can khi nghe một lão nông giảng gảii về lòng tốt của một người nào đó và nói rằng : “người ấy sống vì linh hồn của mình,người ấy nhớ là có Thượng Đế”.
các bạn có thể ![[;)]](/images/smiley/s4.gif)

