Diễn Đàn » Bình Luận Văn Học

Lươc truyện các tác phẩm văn học nổi tiếng

5 trả lời, 267 lượt xem — Trang 1 / 1
Anna Karenina
Tác giả : Lev N.Tolstoi


Bá tước Lev Tolstoi sinh năm 1828 tại Iasnaya Poliana, gần thành phố Tula, địa danh này đã trở nên nổi tiếng trên khắp thế giới là nơi nhà tiểu thuyết, nhà cải cách xã hội và nhà mộng tưởng vĩ đại này đã sống. Ông mất năm 1910 tại một ga xe lửa nhỏ nơi ông đã tới sau một chuyến đi mà mục đích nhằm chấm dứt những năm tháng của đời mình trong cảnh cô đơn. Nhưng toàn thế giới đã theo dõi ông.


Trước hết ông nghiên cứu các ngôn ngữ phương Đông rồi luật và sau cùng trở thành một người lính tham gia trận đánh ở Crime. Các tiểu thuyết của ông được viết thành nhiều bộ dài, bắt đầu là “Tuổi thơ ấu”, “Thời thanh niên”, “Buổi sáng của nhà điền chủ”, ông cũng đã viết nhiều bài về đời sống người lính. Điểm nổi bật trong các tác phẩm của ông là con mắt hiện thực và cách nhìn thấu suốt qua mọi cái giả tạo và ước lệ. Sau đó, ông đã rời quân ngũ và bắt đầu dành cuộc đời mình cho những người nông dân sống trong điền trang của ông. “ Chiến tranh và hòa bình” ra đời trong các năm 1864-1869 và tiểu thuyết tuyệt tác “ Anna Karenina “ vào các năm 1875-1876. Ông đã đưa ra những vấn đề lớn của cuộc sống và của nhân loại và đưa ra cách giải quyết theo một hướng mà ông cho là đúng, không quan tâm đến cách suy nghĩ của người đời về những vấn đề đó như thế nào. “Tôn giáo của tôi”, “Bản sonate ở Kreutzer”, “Phục sinh” có lẽ là những tác phẩm được biết đến nhiều nhất và đã được dịch sang nhiều thứ tiếng.


Tolstoi là một trong những danh nhân hiếm có trong lịch sử thế giới. Là nhà quan sát cuộc sống, nhà tiên tri, người dũng cảm đi tìm sự thực không ngại ngần việc tìm kiếm đó sẽ dẫn đến kết quả nào. Ông đã được các nhà tư tưởng chú ý và tôn kính, dù cách suy nghĩ có những điểm khác biệt với ông đến mức nào. Niềm tin của ông là đạo Cơ đốc phải là tín ngưỡng của cuộc sống và ông bênh vực thuyết “không đối kháng”, đó là những điểm nổi bật của một tư duy bao trùm toàn nhân loại.



..Anna đã có những mối quan hệ thân hữu với xã hội thượng lưu.., với một tay bám chắc vào cung đình vì sợ sẽ sa ngã hẳn vào loại phụ nữ buông thả mà phái thượng lưu thường coi khinh, nhưng thực sự đều có sở thích giống nhau.

Những người thân cận của Anna Karenina thuộc phái thượng lưu của xã hội thành Saint Petecbua. Bị ép buộc đi vào một cuộc hôn nhân không có tình yêu, nàng đã lấy Alexey Karenin, hơnnàng hai mươi tuổi. Anna đã là một người vợ chung thủy trong tám năm. Karenin giữ một chức vị cao snag và mọi việc trong đời chàng đều là vì sự nghiệp của chàng. Chàng làm việc không biết mệt và dành tất cả thời gian tiếp xúc với xã hội bên ngoài cho những nhóm bạn bè có thể giúp mình thăng quan tiến chức, nhưng cô vợ duyên dáng và dễ thích nghi lại kết bạn với đủ hạng người. Tính tình của Karenin rất cương nghị nhưng cũng tỏ ra rất khó gần. Ông điềm đạm, lạnh nhạt, rất mực công bằng nhưng trong gia đình ông không có tình yêu, thiếu tình yêu nồng ấm của con người. Anna Karenina dồn tất cả niềm yêu thương của lòng mình cho con trai nàng mới lên bảy tuổi, nó cũng yêu quý mẹ vô cùng.


Giữa bối cảnh này, dườngnhư đã được bố trí sẵn, vị thần Đau buồn đã bước tới, ẩn trong con người hào hoa rất mực là bá tước Vronski.


Anh ruột của Anna là Stepan Oblonski sống tại Moscow. Chàng dễ mến, nhiều bạn bè, đã có vợ con, có chức vị, lương bổng khá và có tiền nhưng thường xuyên phải vay nợ, thêm vào đó là những chuyện tình ái linh tinh khiến cho chàng luôn rầu rĩ, không có lúc nào là thực sự thấy niềm vui cuộc sống.


Trong một lần tới Moscow thăm anh, Anna Karenina gặp Vronski. Bá tước Vronski giàu, đẹp trai, yêu thích các chiến sĩ trong trung đoàn của chàng và thích chơi ngựa, thường được bạn bè gọi là “đại hiền huynh”. Mùa đông năm ấy, Vronski xuất hiện tại Moscow và đã phần nào để ý tới cô Kity em vợ của Stepan. Kity xinh đẹp, mới bước vào cuộc sống đã được nhiều người quý mến, cô là con gái của hoàng thân Sebaski thuộc dòng dõi quý tộc xưa. Trong số những người ngưỡng mộ cô, Kity chắc chắn thấy có hai người theo đuổi một cách nghiêm túc. Một người là Vronski, người kia là Levin.


Konstantin Levin cũng thuộc dòng dõi quý tộc xưa của thành phố Moscow và đã quen với Kity từ trước. Mẹ Levin đã qua đời từ khi chàng còn rất nhỏ nên cuộc sống gia đình nhà Sebaski cuốn hút chàng rất mạnh mẽ. Chàng ba mươi hai tuổi, có một điền trang đẹp đẽ ở nông thôn, tiền của dồi dào và cũng có nhiều nét hấp dẫn của nam giới. Cuộc sống riêng tư của chàng rất trong sạch và giản dị nên chàng không chịu được lối sống buông thả của bạn bè thành thị ở đó.


Cha mẹ Kity thường tranh cãi với nhau về tương lai của cô. Mẹnàng tán thành chàng Vronski tài hoa còn cha nàng bảo : “Levin giá trị bằng một nghìn người”. Bản thân Kity tuy cũng thấy mến Levin nhưng lại muốn trao trái tim mình cho Vronski. Lúc chàng từ chối Levin, Kity cảm thấy vừa buồn vừa vui nhưng nàng cũng cảm thấy phiền muộn và tủi thân khi chưa thấy Vronski ngỏ lời cụ thể gì cả. Vronski không nghĩ rằng Kity lại tin việc chàng theo đuổi nàng là thực lòng. Nàng Kity đáng thương đã bị thất vọng ê chề khi tới dự một vũ hội lớn, Vronski đã không mời nàng cùng khiêu vũ mà mời bà Karenina !


Tuy hai người đã cố gắng che nhưng Kity cũng như mọi người khác, đều thấy rõ là Anna và Vronski đã cùng bị một ngọn lửa tình nung nấu.


Anna đã gặp người mình thường mơ ước. Nàng biết như vậy. Nàng khiếp sợ. Vẻ điềm đạm thường ngày của nàng không còn nữa, nàng bỏ dỡ cuộc tới thăm anh và ngay hôm sau trở về Petecbua nàng cảm thấy các công việc hàng ngày trong đời sống có vẻ mới lạ và hấp dẫn; nàng mong được nhìn tấhy ngay mặt con và cả chồng nữa.


Nhưng Vronski cũng đi cùng chuyến tàu đó về Petecbua. Hai người luôn gặp nhau trong các cyuộc gặp gỡ bạn bè. Anna cố gắng kêu gọi lí trí, kêu gọi lòng tự trọng và ý thức giữ gìn chống đỡ cho mình nhưng nàng không thể che giấu được nỗi hân hoan khi gặp mặt Vronski. Đám bạn thân của nàng cực kỳ quan tâm đến chuyện của nàng. Thực vậy, đó chính là chuyệnhọ mong muốn. Karenin chỉ lạnh lùng nói cho nàng rõ nhữngnguy cơ tai hại trong hành vi của nàng. Ông nói hẳn cho nàng biết là ông coi “sự ghen tuông là một thứ cảm xúc làm mất giá trị của mình và chỉ gây đau buồn mà thôi”. Anna nghĩ thà ông nổi cơn thịnh nộ còn hơn. Thái độ yếu ớt của ông làm cho Anna bực bội đến phát điên, và sua đó một năm thì Anna và Vronski đã hoàn toàn thuộc về nhau. Hai người chỉ nhằm một mục đích trên đời là chung sống với nhau.


Karenin chờ đợi một tai hoạ nào đó sẽ ập tới. Cuối cùng, sự cố đó đã diễn ra trọn vẹn : Anna công khai thể hiện niềm xúc động khi Vronski bị tai nạn trong một cuộc đua ngựa. Bị chồng mắng mỏ về chuyện đó, nàng thú nhậnlà đã yêu Vronski. Kareninvừa đau buồn vừa cảm tấhy dễ chịu. Ông lập tức nghĩ làm cách nào để tháot khỏi vũng bùn mà không b5 vấy bẩn. Ông cân nhắc các cách giải quyết : đầu súng, li hôn, li tâhn. Ông rất e ngại việc cầm đến súng nên đã kết luận rằng ông đã đóng góp nhiều công lao cho nhà nước do đó không nên liều lĩnh cho uổng phí đời mình. Ông cũng không muốn li hôn vì ngại rằng thêin hạ sẽ bàn tán nhưng nếu li thân thì tức là đem Anna trao cho Vronski. Ông không tểh giải quyết theo cácch sau cùng đó. Nếu làm như vậy thì Anna không bị trừng phạt gì cả. Ông quyết định cứ để cho Anna ở lại nhà ông, có lẽ nàng cũng sẽ tiếp tục quan hệ cũ với Vronski. Ông biết làm như vậy Anna sẽ vô cùng khổ sở. Ông lấy ý nghĩa về tôn giáo để biện minh cho thái độ của mình.


Trong khi đó Levin đang cố quên Kity đi bằng cách mải mê làm việc. Chàng quan tâm nhiều đến việc giác ngộ cho nông d6an nhưng không thu được kết quả mấy. Chàng đi tới kết luận là đã tìm ra con đường dẫn tới hạnh phúc nhưng chỉ thoáng nhìn tấhy Kity thì chàng lại tấhy mình đã nhầm và khơi dậy trong lòng chàng những tình cảm trước đây đối với nàng. Sau khi bị thất vọng về Vronski, sức khỏe của Kity suy sụp nhiều, gia đìnhnàng phải đưa nàng ra nước ngoài để điều trị. Giờ đây sức khoẻ đã hồi phục, nàng đã nhìn đời với con mắt khác xưa và hiểu ra là thực sự nàng yêu Levin và khi Levin ngỏ lời nàng đã sung sướng ưng thuận


Theo quyết định của Karenin, Anna vẫn là bà chủ trong nhà, Karenin biết nàng và Vronski vẫn còn quan hệ với nhau nhưng không làm thế nào được. Ít lâu sau Anna sinh được một đứa con gái và lâm bệnh coi như khó qua khỏi. Ông Karenin đã cư xử một cách cao thượng ngay cả với đứa con của Vronski. Vronski cảm thấy tủi hổ, định tự sát. Nhưng rồi Anna qua khỏi, điều mà Karenin thực không ngờ và khi nàng phục hồi sức khỏe, nàng lại vẫn cảm thấy Vronski là ánh sáng của cuộc đời nàng. Anna khổ sở hết mức và trong một giây phút yếu đuối, đã thuếyt phục được Karenin đồng ý li hôn dù bị chê cười và còn phải giao con trai cho nàng nuôi. Nàng không thể chấp nhận thái độ đại lượng của chồng, rồi cùng với Vronski nàng mang con bé con ra đi, bỏ lại con trai và chồng, ra đi theo con đường tai họa không tránh được của tình yêu bất chính.


Họ ra nước ngoài và trong thời gian đầu hưởng hạnh phúc tràn trề. Thế rồi Vronski cảm thấy mệt mỏi vì cuộc sống không mục đích. Họ quay trở về nước Nga và sống ở nông thôn. Vronski rất yêu Anna nhưng thái độ của Anna ngày càng khó chịu, cuối cùng Vronski phải ép buộc nàng xin Karenin cho li hôn. Vì một số lí do Karenin không chấp nậhn, tình hình càng trở nên gay go hơn bao giờ hết. Anna không thể lui tới các buổi tiệc tùng, hội họp và chỉ âm thầm suy nghĩ. Đối với Vronski nàng ghen tuông không duyên cớ,nàng dùng móocphin ru giấc ngủ trong đêm. Cuối cùng trong cơn tuyệt vọng nàng lao đầu vào đoàn xe lửa.

Vronski buồn cực độ. Sau nhiều tuần nằm trên giường bệnh, chàng tổ chức một đội kỵ binh và lao vào cuộc chiến tranh ở Secbi.


Còn Levin hưởng hạnh phúc cùng vợ và con trai nhỏ, chàng thấy được niềm tin xưa kia vẫn còn nằm sâu trong tâm can khi nghe một lão nông giảng gảii về lòng tốt của một người nào đó và nói rằng : “người ấy sống vì linh hồn của mình,người ấy nhớ là có Thượng Đế”.
Đăng nhập để trả lời
0
Mình thật sự không thích tác giả này cho lắm nhưng bạn giới thiệu trông có vẻ hấp dẫn đấy, thân
Mùa thu84
Đăng nhập để trả lời
0
[:D] các bạn có thể vào đây xem bằng tiếng Anh [:D]
Love mickey,
Đăng nhập để trả lời
0
Thời đại tiến bộ nhưng mình thích phong cách phong kiến hơn, phụ nữ nên biết phận mình [:D] ý kiến cá nhân đừng hờn giận mình [;)]
Đăng nhập để trả lời
0
Chào kẻ thích buồn ,

Thời đại tiến bộ nhưng mình thích phong cách phong kiến hơn, phụ nữ nên biết phận mình ý kiến cá nhân đừng hờn giận mình


Xin lỗi, TV không hiểu rõ ý bạn lắm...???
phụ nữ nên biết phận mình - câu này có "liên hệ" chi đến chuyện "Anna Karenina"? Mong bạn giải thích rõ một chút.... Thông cảm nhen tại TV hơi tối dạ...
Cần phải nói rõ mới hiểu....[:D]

TIA.

Thân,
TV
Thân,
NHDT


Peace is the way of love
Đăng nhập để trả lời
0
Trăm Miền Ẩn Thức



Lời giới thiệu

Với những tác phẩm nổi tiếng thế giới: Phúc lạc hội (The Joy Luck Club) Phu nhân Táo Quân (The Kitchen Gods Wife) và Con gái thầy lang (the Bonesetters Daughter), Amy Tan được coi là nhà văn của mối quan hệ yêu thương và mâu thuẫn giữa mẹ và con gái. Nhưng Amy Tan không chỉ có thế, trong tiểu thuyết Trăm miềân ẩn thức (The Hundred Secret Senses) khi kể về mối quan hệ giữa chị và em gái, bà đã khai thác một điều bao quát hơn, có ý nghĩa lớn lao hơn: mối quan hệ giữá hai nền văn hóa Đông - Tây. Tuy nhlên tiểu thuyết của Amy Tan không có ý nghĩa biểu trung, bà tiếp tục thể loại trò chuyện (talk-story) có nguồn gốc văn hoá dân gian Trung Hoa nhưng lại được kể ở ngôi thứ nhất theo cách của người phương Tây. Vì vậy mà nhân vật Quan trong chuyện không đại diện cho người phương Đông cũng như cô em của chị, Olivia, không tượng trưng cho chủ nghĩa duy lí phương Tây. Họ chỉ là hai con người, nói theo triết lí Thập nhị nhân duyên của đạo Phật, do duyên hợp mà nên bè bạn trung thành, chị em ruột thịt. Mỗi người mang đặc tính của dân tộc mình nói riêng và nhân loại nói chung, soi sáng nhau, dẫn dắt nhau trong những nẻo đường huyền bí của sự sống và cõi chết.
Có người coi tiểu thuyết này là một câu chuyện ma, theo cái nghĩa là nhân vật của nó, Quan, là người nhớ được những gì xảy ra với mình từ kiếp trước, nếu như có một cái gì được coi như vậy. Điều này không có gì xa lạ với truyền thống văn hóa dân gian phương Đông, và Amy Tan chỉ sử dụng quuyền sáng tạo của nhà văn để nhắn nhủ, tâm tình một điều gì có với người đời. Có lẽ đó là điều mà nhiều người trong chúng ta cũng muốn nghe, bởi lẽ có ai trong đời không từng một lần nghĩ đến sự màu nhiệm của cuộc sống và sự huyền bí của cái chết. Và lại Trăm miền ẩn thức là một câu chuyện thú vị qua những đối sánh giữa hai nền văn hóa Đông Tây. Dù là người mang dòng máu Trung Hoa, chịu ảnh hưởng sâu sắc của nền văn hóa này và dùng thể tài truyền thống của văn học phương Đông, Amy Tan không nhận mình là nhà văn Trung Quốc. Bà là nhà văn Mỹ sinh ra và lớn lên ở California, hấp thụ nền văn hóa và giáo dục và Thụy Điển vì mục đích viết văn của bà không phải chỉ hướng về vấn đề chủng tộc, bà muốn viết về những vấn đề của con người dù là người Hoa, người Mỹ người ở bất cứ đâu trên hành tinh này.
Nhà xuất bản Văn nghệ thành phố Hồ Chí Minh hân hạnh giới thiệu bản dịch Trăm miền ẩn thức với bạn đọc và mong nhận trước sự quan tâm của bạn đọc.

Sơ lược nội dung

Chương 1 :
Cô gái có cặp mắt âm
Chị Quan tôi tin rằng chị có cặp mắt âm. Chị nhìn thấy những người đã chết giờ đây vật vờ trong Cõi Âm, những hồn ma rời khỏi cõi sương khói ấy chỉ để đến thăm cái bếp nhà chị ở trên đường Balboa, San Francisco.
''Libby-ah'', chị gọi cho tôi. ''Đoán coi hôm qua chị gặp ai nào, đoán thử đi''. Và tôi chẳng cần phải đoán mò xem chị đang nói về hồn ma nào.
Thực ra Quan là chị cùng cha khác mẹ với tôi, nhưng tôi không được công khai nói ra điều này. Đó là cả một sự xúc phạm, như thể chị chỉ đáng hưởng một nửa tình thương của gia đình. Nhưng nói về gien thì Quan và tôi có chung một người cha, thế thôi. Chị sinh ở Trung Quốc. Anh Kevin, em Tommy và tôi lại ra đời ở San Francisco sau khi cha tôi, Jack Di, đã nhập cư ở Mỹ và cưới mẹ tôi, Louise Kenfteld.
Mẹ tôi tự coi mình là ''món thịt nướng bỏ lò kiểu Mỹ, một chút của những gì trắng, béo và chiên giòn''. Bà sinh ở Moscow, bang Idaho; ở nơi quê nhà, bà từng là kiện tướng ném lao và một lần đã thắng giải trong trò trồng khoai tây biến dạng có hình nhìn nghiêng của Jimmy Durante trong một kì hội chợ. Mẹ bảo tôi rằng bà từng nuôi mơ ước một ngày kia lớn lên thành một con người khác hẳn - mảnh dẻ, khêu gợi và cao quý như Luise Rainer người đã ẵm một giải Oscar với vai Olan trong phim Đất lành. Khi mẹ tôi chuyển đến San Francisco với tư cách là một cô thư ký quèn, mẹ tôi đã làm được một điều gần như là tốt đẹp. Cưới cha tôi. Mẹ nghĩ rằng việc mình lấy một người không mang dòng máu Anglo làm cho bà thực sự là người có đầu óc tự do. ''Khi Jack và tôi gặp nhau'', bà thường nói với mọi người, ''có luật cấm hôn nhân tạp chủng. Chúng tôi phá luật vì tình''. Bà chỉ lờ không nói thêm là những điều luật này không áp dụng ở California.
Không ai trong chúng tôi, kể cả mẹ, gặp Quan cho đến năm chị mười tám tuổi. Thì ra mẹ tôi còn không biết đến sự hiện diện của Quan cho đến lúc cha tôi lâm chung. Tôi còn chưa đầy bốn tuổi lúc cha tôi qua đời. Nhưng tôi vẫn nhớ vài khoảnh khắc có ông. Nhảy vào đôi cánh tay ông. Mò tìm những đồng xu ông ném vào bể bơi trẻ con. Và cái ngày cuối cùng tôi gặp ông trong bệnh viện, nghe ông nói rằng ông tiếc là đã làm tôi sợ suốt mấy năm qua.
Kevin lúc ấy năm tuổi cũng có mặt ở đó. Tommy vẫn còn phải ẵm cho nên nó ngồi trong phòng đợi với em họ của mẹ tôi, dì Betty, cũng chuyển từ Tdaho đến đây. Tôi ngồi trên một chiếc ghế nhựa dẻo, ăn một chén dâu hộp mà cha lấy từ khay ăn trưa của mình để cho tôi. Ông nằm bẹp trên giường thở như kéo bễ. Mẹ tôi lúc thì khóc, lúc lại cười. Tôi cố gắng hiểu xem có chuyện gì không ổn. Điều tiếp theo mà tôi còn nhớ được là cha tôi thì thầm cái gì đó vào tai mẹ tôi, đang cúi xuống thật thấp để nghe. Miệng mẹ há ra to hơn, to hơn. Rồi mẹ quay phắt về phía tôi, khuôn mặt dúm dó vì kinh hoàng. Tôi giật mình hoảng hốt. Làm sao mà cha lại biết được? Làm sao cha biết là tôi đã ném hai con rùa Slowpoke và Fastpoke vào bàn cầu sáng hôm nay? Tôi đã muốn xem xem khi không có mai trông chúng ra sao và kết thúc bằng việc dứt đứt đầu hai con rùa.
"Con gái anh ư ?" tôi nghe mẹ hỏi. ''Đem nó trở lại?'' Tôi chắc rằng cha bảo mẹ mang tôi ra bờ ao chỗ ông đánh con chó Buttons nhà tôi vì cái tội nó cắn nát nệm salon. Điều tôi nhớ được sau đó là một cảnh nhốn nháo: tô dâu đổ nhoe nhoét trên sàn, mẹ nhìn trân trân vào một tấm hình, rồi Kevin giật lấy cười khanh khách, đến lượt tôi ngắm nghía tấm hình đen trắng nhỏ xíu chụp một đứa bé còm nhom có mái tóc lưa thưa. Đúng lúc đó, tôi nghe mẹ gào lên: ''Olivia, đừng cãi nhau nữa, con phải ra khỏi đây ngay''. Còn tôi thì mếu máo: ''Nhưng con ngoan mờ!'' Ngay sau đó, mẹ thông báo: ''Cha đã bỏ chúng ta mà đi rồi''. Mẹ cũng nói thêm bà sẽ mang đứa con gái bé bỏng của ba từ Trung Quốc sang sống với chúng tôi. Mẹ không nói sẽ đưa tôi ra ngoài ao nhưng tôi vẫn khóc, nghĩ rằng tất cả mọi cái đều có quan hệ lằng nhằng với nhau - những con rùa không có đầu bơi trong bồn cầu, cha đã bỏ rơi chúng tôi, một đứa con gái khác sẽ đến đây thay thế vị trí của tôi.
Chương 9 :
Sinh nhật lần thứ 50
Simon và tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện thay thế cái đèn chùm rẻ tiền bằng thủy tinh. Khi chúng tôi mới chuyển đến, chúng tôi thấy nó rất ngứa mắt, một cái gì phá cách làm hỏng một gu thẩm mỹ. Sau đó cái vật này trở thành một trò đùa. Và chẳng bao lâu , nó lại trở thành một nguồn sáng duy nhất của chúng tôi. Nó vẫn ở đấy nhưng không được chú ý đến, trừ khi một trong những chiếc bóng đèn tròn bị cháy. Thậm chí chúng tôi còn cố gắng tống khứ cái đèn phiền toái này ra khỏi đầu bằng cách mua cả một nửa tá bóng điện từ một tổ chức của những cựu chiến binh khiếm thị, mỗi bóng 60 oát, đảm bảo thọ được sau 50.000 giờ, quả là vô tận đối với việc chiếu sáng ngoài tiền sảnh. Nhưng rồi 5 trong số 6 bóng đèn bị cháy chỉ trong vòng 1 năm. Chúng tôi cũng chẳng buồn kiếm một cái thang để thay bóng nữa. Với một bóng đèn còn lại, cái đèn chùm rõ ràng trở nên vô hình.
Một đêm, cách đây vào khoảng 6 tháng, cái bóng đèn cuối cùng bỗng nhiên tắt lịm với một tràng nổ bốp bốp, để cho chúng tôi chìm trong màn đêm. Simon và tôi chuẩn bị đến một tiệm ăn trong vùng mà chúng tôi hay ghé để ăn tối sau khi xong việc. "Mai anh sẽ mua mấy cái bóng đèn xịn hẳn hoi'', Simon nói. ''Sao không mua một hệ thống chiếu sáng cố định luôn?''
"Để làm gì? Cái này cũng đâu có tồi. Thôi đi ăn!''
Trong lúc bước vào nhà hàng, tôi tự hỏi về những điều anh nói, hoặc là cái cách anh nói như thể anh không quan tâm đến cuộc sống chung giữa chúng tôi nữa. Một cái đèn chùm dỏm là đủ tết đối với chúng tôi sao?
Nhà hàng lúc ấy mới có khoảng một nửa thực khách hàng ngày. Một bản nhạc buồn buồn, êm dịu vẳng lên từ phía sau, một thứ âm thanh bằng phẳng chẳng ai để ý lắng nghe. Trong khi liếc vào bản thực đơn mà tôi đã thuộc nằm lòng, tôi để ý đến một cặp vợ chồng khoảng 50 tuổi ngồi đối diện với chúng tôi. Người đàn bà có vẻ mặt rầu rĩ. Người đàn ông lại có vẻ chán mọi thứ trên đời lên đến cổ. Tôi quan sát họ một lúc. Họ chậm rãi nhai bánh mì phết bơ và uống nước, không hề trao đổi một cái nhìn với nhau, không thốt ra một lời. Trông họ không có vẻ vừa qua một cuộc cãi cọ. Họ chỉ có vẻ cam chịu, không có mối liên hệ nào với niềm vui cũng như nỗi buồn. Simon nghiên cứu các loại rượu: Đã có bao giờ chúng tôi gọi loại rượu nào khác rượu trắng chưa?
"Lần này anh có muốn chúng ta cùng uống một chai vang đỏ không?'' Tôi hỏi.
Anh không hề nhìn lên. ''Rượu đỏ bao giờ cũng có chất tanin. Anh không muốn tỉnh giấc vào lúc 2 giờ sáng''.
''Vậy thì gọi một cái gì khác đi. Có thể là một chai rượu màu sữa''.
Simon đưa danh sách rượu cho tôi. ''Anh phải đến nhà Chablis. Em gọi đi''.
Khi tôi nhìn trân trân vào tờ ghi tên các loại rượu, tôi bắt đầu giật mình hoảng sợ. Bất thình lình mọi chuyện trong đời chúng tôi đều trở nên có thể tiên đoán được tuy vẫn vô nghĩa. Cứ như thể đã sắp tất cả các chi tiết trong một trò chơi sắp chữ vào chỗ của nó chỉ để tìm ra phần thưởng hằng mong đợi là một bản nhái lại một tác phẩm nghệ thuật, một nỗ lực vượt bậc chỉ dẫn đến một thất vọng không đáng có. Chắc chắn là ở một số phương diện chúng tôi rất tương hợp với nhau: tình dục, học thức, nghề nghiệp. Nhưng chúng tôi chẳng có gì đặc biệt, không như những người khác thực sự thuộc về nhau. Chúng tôi chỉ là bạn làm ăn, không phải là những người tri âm tri kỉ ; thực ra là hai con người khác nhau, tình cờ chia sẻ một menu và một cuộc sống chung. Tổng giữa 2 chúng tôi không lớn hơn một người riêng lẻ. Tình yêu giữa chúng tôi không phải là một lương duyên tiền định. Nó là hậu quả của một tai nạn bi thảm và một trò gọi hồn ngu ngốc. Đó là lí do tại sao anh không bao giờ dành cho tôi một sự đam mê khao khát. Đó là lí do tại sao một chiếc đèn chùm dỏm lại thích hợp với cuộc sống của chúng tôi.
Về đến nhà, Simon lăn kềnh ra giường.
''Em yên lặng một cách dễ sợ'', anh nói. ''Có chuyện gì không ổn vậy?
Love mickey,
Đăng nhập để trả lời
0