Thèm của lạ
Khi Ôn Tú tài hổ thẹn dọn nhà về nơi ở cũ thì Tây Môn Khánh cho sửa sang thư phòng của Ôn Tú tài làm thêm nơi tiếp khách.
Một hôm Thượng Cử nhân tới chào Tây Môn Khánh để lên đường tới kinh dự kỳ thi hội, Tây Môn Khánh nhân đó nói:
- Hai thân thích của tôi là Kiều Đại hộ và Vân Lý Thử, người thì được chức hàm, người thì được kế tập quan chức của tổ tiên, các quan ở đây muốn có hai áng văn chúc mừng, phiền tiên sinh múa bút viết giùm, sẽ lễ hậu để tạ ơn, chẳng hay tiên sinh nghĩ sao?
Thượng Cử nhân cười:
- Lão gia nói gì tới lễ với ơn, có điều vãn sinh bận rộn, hiện vãn sinh có người bạn đồng song họ Nhiếp, tài họ hơn vãn sinh rất nhiều, để vãn sinh nói với ông ta viết văn chúc mừng hầu lão gia.
Tây Môn Khánh hết lời cảm tạ. Sau vài tuần trà, Thượng Cử nhân ra về. Tiễn khách xong, Tây Môn Khánh sai lấy ít lụa và năm tiền, sai Cầm Đồng đem tới nhà Thượng Cử nhân gọi là tiền giấy bút.
Hai hôm sau thì Thượng Cử nhân nhờ người viết xong, hai áng văn chúc mừng được viết trên lụa, văn chương bóng bẩy, nét chữ như rồng bay phượng múa, Tây Môn Khánh cho treo trên tường thư phòng mà ngắm, trong lòng vui vẻ lắm.
Lát sau Bá Tước tới hỏi thăm:
- Việc vui mừng của Kiều Đại hộ và Vân chỉ huy tính thế nào đây? văn chúc mừng đã có chưa? còn Ôn tiên sinh đâu, sao mấy hôm nay không thấy?
Tây Môn Khánh bảo:
- Còn nhắc tới Ôn tiên sinh làm gì nữa cho thêm phiền, thật là mặt người dạ thú.
Rồi kể hết chuyện bậy bạ của Ôn tiên sinh cho Bá Tước nghe, Bá Tước nghe xong bảo:
- Tôi biết ngay mà, Ôn tiên sinh là người ăn nói ba hoa, tính tình phóng lãng, may mà đai ca biết chứ không thì hắn phá hoại nhà này rồi. Nhưng còn văn chúc mừng nhị vị tân quan thì nhờ ai làm bây giờ?
Tây Môn Khánh đáp:
- Hôm kia Thượng Cử nhân có tới chào tôi để tới kinh thi hội, tôi có nói chuyện này thì Thượng Cử nhân nói là có người bạn họ Nhiếp rất giỏi văn chương, do đó nhờ Nhiếp tiên sinh làm gìum. Hiện hai áng văn đã làm xong, để nhị ca coi thử xem thế nào.
Nói xong dẫn Bá Tước vào thư phòng, chỉ cho xem hai bài văn viết trên lụa treo ở tường. Bá Tước vừa ngắm nhìn vừa khen tặng luôn miệng, đoạn nói:
- Như vậy thì tốt đẹp lắm rồi, đại ca nên cho người đem đế Kiều Đại hộ và Vân chỉ huy ngay cho họ mừng.
Tây Môn Khánh nói:
- Ngày mai tốt ngày, sẽ cho đem đi.
Đang nói chuyện, thì Cầm Đồng vào thưa:
- Có con trai của Hạ lão gia tới chào từ biệt để mồng sáu này lên đường về kinh. Tôi nói là gia gia vắng nhà, nên đã gửi thiếp lại.
Nói xong đưa thiếp lên. Tây Môn Khánh cầm xem, thấy viết "vãn sinh Hạ Thừa Ân cúi đầu lạy chào từ biệt". Xem xong bảo Cầm Đồng:
- Nói với cậu Kính Tế viết thiếp rồi mua ngay lễ vật đem tới nhà Hạ lão gia.
Đoạn giữ Bá Tước ở lại thư phòng ăn cơm. Bỗng thấy Bình An tất tả chạy vào trình ba tấm thiếp rồi thưa:
- Các lão gia Uông Gia Nghị, Lôi Bình bị và An Lang trung tới.
Tây Môn Khánh liếc mắt, thấy các tấm thiếp ghi "Uông Bá Nhan, Lôi Khải Nguyên và An Thầm kính bái", vội mặt áo đội mũ đeo đai chuẩn bị nghênh tiếp. Bá Tước thấy vậy nói:
- Thôi, đại ca bận rộn, để tôi về.
Tây Môn Khánh gật đầu:
- Ngày mai mình gặp nhau vậy.
Nói xong bước ra nghênh tiếp ba vị đại quan lên đại sảnh thi lễ. Mọi người uống trà nói chuyện. An Lạnng trung nói:
- Hôm nay chúng tôi tới đây là để làm phiền đại nhân. Nguyên là Triệu Đại doãn ở Triết Giang vừa được thăng Đại lý Tự thừa, chúng tôi muốn nhờ đại nhân đãi tiệc giùm, tiệc định vào ngày mồng chín này, cả chủ lẫn khách cộng chừng năm bàn, đoàn hát thì vãn sinh sẽ gọi tới, chẳng hay tôn ý thế nào.
Tây Môn Khánh đáp:
- Các đại nhân đã dạy thì vãn sinh xin quét dọn nhà cửa để đón chờ.
An Lạng trung mừng lắm, sai thư lại đưa lên ba lạng bạc, gọi là phần đóng góp của ba người. Tây Môn Khánh sai gia nhân thâu nhận. Chuyện trò một lát, ba người cáo từ. Tây Môn Khánh tiễn ra. Lúc sắp về, Lôi Bình bị hỏi Tây Môn Khánh:
- Hôm trước, nhận được thư của Tiền lão gia, nói cha con họ Tôn là người của đại nhân, nên tôi đã cho thả ra ngay, chẳng hay họ đã thưa lại chuyện đó chưa?
Tây Môn Khánh đáp:
- Dạ đã, cảm tạ đại nhân phí tâm lo cho, ngày khác xin tới tạ.
Lôi Bình bị nói:
- Đại nhân và tôi là chỗ tương giao, sao lại nói vậy?
Nói xong cùng An, Uông, hai người vái chào Tây Môn Khánh, lên kiệu mà về.
Nói về bữa tiệc trước, đáng lẽ Ngọc Lâu đứng ra lo liệu, nhưng lại để cho Kim Liên lo. Kim Liên nắm tiền bạc trong tay, phân phát cho gia nhân mua bán. Gia nhân mua xong, tiền dư đưa lại, nhưng Kim Liên không đếm, lại để cho Xuân Mai đếm. Chẳng hiểu Xuân Mai đếm thừa thiếu thế nào mà bị một gia nhân mắng cho như tát nước vào mặt. Xuân Mai làm ầm lên, và gia nhân này bị Tây Môn Khánh đánh đòn. Do đo các gia nhân trong nhà oán Kim Liên và ghét Xuân Mai lắm, thường bảo nhau:
- Việc tiền bạc chỉ có Tam nương là đàng hòang.
Nay lại nói, hôm sau, sau khi ở nha môn ra, Tây Môn Khánh hỏi, Hà Thiên hộ đáp:
- Thưa vâng, hôm qua bên đó đã cho người tới nói rồi, vãn sinh cũng đã cho gia nhân tới coi nhà.
Tây Môn Khánh bảo:
- Nếu vậy thì quan anh cùng tôi qua bên đó coi lại nhà cửa xem sao.
Nói xong cùng Hà Thiên hộ cưỡi ngựa tới nhà Hạ chỉ huy. Người và đồ đạc trong nhà đã đi hết. Vài gia nhân chạy ra lạy chào. Hai người xuống ngựa tiến vào đại sảnh, sau đó Tây Môn Khánh dẫn Hà Thiên hộ đi xem xét một vòng trong ngoài khu nhà, rồi vòng ra phía trước nơi có vườn và nhà mát nhưng khuung cảnh xác xơ. Tây Môn Khánh bảo:
- Sau này rồi quan anh cũng nên cho trồng hoa cỏ cho tươi tốt và sửa sag lại ngôi nhà mát này, như vậy là đẹp ngay.
Hà Thiên hộ nói:
- Nhất định là vậy rồi, ngoài ra vãn sinh sẽ cho làm thêm ba gian nhà mát nữa. Ra giêng sẽ khởi sự, xong xuôi là phải thỉnh đại nhân tới khánh thành.
Hai người xem xét một hồi nữa rồi Tây Môn Khánh cáo từ. Hà Thiên hộ dặn dò gia nhân quét dọn trong ngoài sạch sẽ đóng các cổng ngõ, rồi trở về nha môn, viết thư cho gia đình ở kinh. Hôm sau thì Hà Thiên hộ sai dọn hành lý về nhà ở trước.
Tây Môn Khánh về tới nhà thì đã thấy Hà Cửu đem lễ vật tới tạ ơn, gồm một xấp lụa, bồn món đồ ăn, và một vò rượu. Lưu Thái giám cùng sai người đem lễ tới, gồm chục cân nếp tốt, ít trầm hương, một vò rượu nhà làm và một con lợn. Gia nhân họ Lưu lạy chào mà thưa:
- Công công chúng tôi nói là có chút lễ mọn này để lão gia thưởng cho người dưới.
Tây Môn Khánh nói:
- Thật quấy rầy lão công quá.
Đoạn sai Cầm Đồng đem rượu ra mời gia nhân họ Lưu, lại thưởng cho năm tiền và bảo đem hồi thiếp về. Gia nhân họ Lưu uống rượu, nhận tiền và thiếp rồi lạy chào ra về.
Đến lượt Hà Cửu bước lên thềm đại sảnh lạy chào mà thưa:
- Nhờ ơn trời biển của lão gia, thằng em tôi được cứu sống, ơn đó chúng tôi nguyện ghi khắc không quên, nay có chút lễ mọn để tỏ lòng tri ân, xin lão gia nhận cho.
Nói xong lại bước tới gần, xin được lạy tạ ơn, nhưng Tây Môn Khánh đã nâng dậy mà bảo:
- Lão Cửu à, lão chẳng gì cũng là người cũ của ta, chẳng nên làm vậy.
Nói xong mời ngồi. Hà Cửu đứng chắp tay thưa:
- Chúng tôi là người hèn mạt, đâu dám vô lễ như vậy, xin lão gia cho đứng thế này là tốt rồi.
Tây Môn Khánh cũng đứng, bảo gia nhân rót trà mời rồi nói:
- Lão phí tâm đem lễ lại như thế này, ta thật không bằng lòng đâu, thôi để ta xin vò rượu vậy, còn lụa và đồ ăn thì lão đem về.
Hà Cửu tạ ơn một hồi rồi lạy chào, đem lễ vật còn thừa về.
Tây Môn Khánh sai soạn lễ vật, rồi bảo Đại An đem lễ và văn chúc mừng đến cho Kiều Đại hộ và Vương Kinh đem đến cho Vân chỉ huy.
Lát sau Đại An về thưa là được Kiều Đại hộ thưởng năm tiền. Vương Kinh về thưa là được Vân chỉ huy cho uống trà và thưởng một xấp vải xanh, một đôi hài vải, đọan đưa thiếp của Vân chỉ huy lên mà nói:
- Vân chỉ huy cảm tạ gia gia,và nói rằng ngày khác sẽ thỉnh gia gia tới dùng tiệc.
Tây Môn Khánh hài lòng lắm, quay vào phòng Nguyệt nương ăn cơm, nhân đó nói với vợ:
- Bôn Tứ đi rồi, Ngô Nhị cữu hiện đang trông nom việc bán hàng tại cửa tiệm ở đường Sư Tử. Hôm nay tôi cũng rảnh rang, lát nữa tôi tới đó xem sao.
Nguyệt nương bảo:
- Chàng ra tiệm, nếu cần rượu và món ăn thì sai gia nhân về lấy.
Tây Môn Khánh đáp:
- Được rồi, có gì tôi sẽ cho gia nhân về.
Nói xong ngồi xuống ăn cơm. Sau đo sai chuẩn bị ngựa, rồi mặc áo lam, đi hài phấn, đội khăn trung tĩnh, tới cửa tiệm ở đường Sử Tử. Đại An và Cầm Đồng theo hầu.
Tới nơi, thấy Ngô Nhị cữu và Lai Chiêu đang bán hàng túi bụi, nhân buổi cuối năm, người ra vào mua bán tấp nập, hai người chẳng lúc nào ngừng tay. Tây Môn Khánh xuống ngựa, đi thẳng vào phòng trong. Ngô Nhị cữu bước vào vái chào rồi nói:
- Như thế này thì một ngày lời ít ra là ba chục lạng.
Tây Môn Khánh gọi Lai Chiêu vào bảo:
- Phải có riêng một thằng nhỏ lo việc cơm nước cho Nhị cữu tử tế, không được sơ sót.
Lai Chiêu gọi vợ vào chào Tây Môn Khánh, Vợ Lai Chiêu thưa:
- Việc cơm nước của Nhị cữu do chính tôi lo, quả là không dám lơ là sơ sót.
Tây Môn Khánh nhìn ra ngoài trời, thấy âm u, mây đem kéo về, gió lạnh nổi lên, làm như sắp có tuyết, tự nhiên muốn đến với Ái Nguyệt, bèn hỏi Cầm Đồng:
- Mau về nhà thưa với Đại nương là cho đem rượu và đồ ăn tới cho Nhị cữu, rồi đem cái áo cừu tới cho ta.
Cầm Đồng lên ngựa về nhà. Lát sau đem áo trở lại, hai gia nhân khác cũng đem rượu thịt tới. Tây Môn Khánh ngồi xuống với em vợ vài chén rượu, rồi đứng lên bảo:
- Nhị cữu đêm nay nghỉ lại đây cho tiện, cần cái gì thì bảo chúng nó, bây giờ thì tôi về nhà.
Nói xong lên ngựa cùng hai gia nhân tới nhà Ái Nguyệt. Ra tới ngoài thì trời bắt đầu xuống tuyết, những bông tuyết bay lả tả trên không. Tây Môn Khánh đội tuyết mà đi.
Tới nơi, Tây Môn Khánh xuống ngựa ngoài cổng. Một a hòan chạy vào báo:
- Lão gia tới.
Nói xong chạy ra mở cổng. Trịnh bà hoảng lên, vội bước ra nghênh tiếp vào phòng khách thi lễ, đoạn nói:
- Hôm trước, tiện nữ đã được trọng thưởng, lão gia còn cho quà nữa. Tiện nữ cũng khoe là được Đại nương và Tam nương thưởng khăn tay.
Tây Môn Khánh nói:
- Tôi cũng quấy rầy Nguyệt Thư nhiều lắm chứ.
Nói xong ngồi xuống ghế, gọi Đại An vào bảo:
- Đem ngựa buộc vào ở đằng sau.
Trịnh bà nói:
- Ái Nguyệt nó tưởng là lão gia tới hôm qua nên cứ ra vào chờ đợi suốt cả ngày, đến đêm buồn phiền không ngủ được nên dậy trễ, cả ngày hôm nay nó cũng ngủ, nghe nói lão gia tới nên vội thức dậy hiên đang chải đầu. Xin thỉnh lão gia vào trong cho đỡ lạnh.
Tây Môn Khánh theo Trịnh bà vào phòng trong. Không khí ấm áp hẳn lên nhờ lò sưởi và nhờ cách bài trí ấm cúng trong phòng. Ái Hương bước ra lạy chào và mời trà. Lát sau Ái Nguyệt mới ra, trang điểm lộng lẫy, tươi cười lạy chào rồi nói:
- Hôm nọ Đại nương giữ lại lâu quá, về tới nhà thì đã canh ba.
Tây Môn Khánh cũng cười:
- Hôm đó nàng làm gì mà cùng Quế Thư tấn công Ứng nhị gia quá vậy?
Ái Nguyệt cong cớn:
- Ai bảo ông ta cứ trêu chọc chúng tôi, giữa bữa tiệc à cứ đùa giỡn làm tổn thương người ta. Hôm đó Chúc gia đã say quá, lại bắt chước Ứng gia trêu chọc chúng tôi nữa chứ.
Tây Môn Khánh nói:
- Nhắc tới Chúc gia ta mới nhớ, ta nghe nói là hôm qua Chúc gia lại họp mặt với Vương Tam, mời Vinh Kiều tới vui chơi phải không?
Ái Nguyệt nói:
- Đâu dám gọi Vinh Kiều về nhà, mà là tới nhà Vinh Kiều ở suốt ngày đêm, hôm nay thì nghe đâu là đang ở nhà Trần Ngọc Chi.
Qua vài tuần trà, Ái Nguyệt nói:
- Ngoài này vẫn còn lạnh lắm, thỉnh gia gia vào phòng tôi cho ấm.
Nói xong dẫn Tây Môn Khánh vào phòng riêng, cởi áo cừu cho Tây Môn Khánh rồi chuốc rượu. Uống thêm vài chung nữa, Tây Môn Khánh nói:
- Thôi, ta uống nhiều quá rồi, hồi nãy đang uống rượu ngoài tiệm, thấy trời lạnh nhớ nàng mà đến thăm. Vừa ra tới đường thì tuyết xuống.
Ái Nguyệt nói:
- Gia gia tới chẳng hẹn trước gì cả, tôi cứ tưởng hôm qua gia gia tới chứ, nào ngờ chờ cả một ngày không thấy, hôm nay không thèm chờ nữa thì gia gia lại tới.
Tây Môn Khánh cười:
- Hôm qua có mấy vị quan tới thăm, bận quá, làm sao đến được.
Ái Nguyệt bảo:
- Tôi hỏi gia gia nhé, gia gia xem đâu có lông điêu, mua cho tôi để tôi cài mũ đi.
Tây Môn Khánh nói:
- May quá vừa rồi có người cho ta ít lông điêu thứ sản xuất tận Liêu Đông, các ương nương ở nhà người nào cũng có mũ lông điêu, để ta bảo làm một cái tặng nàng.
Ái Hương ở ngoài bước vào nghe vậy liền nói:
- Cái gì gia gia cũng chỉ lo cho nó, còn tôi thì chẳng có gì.
Tây Môn Khánh cười:
- Nếu vậy thì hai chị em mỗi người một cái.
Hai chịi em vội đứng dậy vái tạ rồi ngồi xuống. Tây Môn Khánh dặn:
- Nhưng mà đừng nói lại với Quế Thư và Ngân Thư làm gì.
Ái Hương đáp:
- Chúng tôi biết rồi, gia gia khỏi dặn. Hôm nọ chúng tôi tới hát hầu gia gia mà Quế Thư cũng biết, sau đó hỏi tôi. Tôi không giấu, nói rằng hôm đó bốn người chúng tôi được gọi, nhưng vì trong tiệc có Vương Tam nên gia gia không tiện cho gọi thư thư. Nghe tôi nói xong, Quế Thư im lặng.
Tây Môn Khánh bảo:
- Nàng trả lời như vậy là tốt lắm. Cũng như Lý Minh đó, ta có cho gọi đâu, sau phải nhờ Ứng nhị gia tới nói khó với ta, ta mới cho gọi đấy chứ. Còn Quế Thư thì ta cứ mặc kệ. Mãi tới hôm sinh nhật Tam nương, Quế Thư mới đem lễ tới, rồi khóc lóc xin lỗi ta, lại nhờ các nương nương nói dùm. Ta cho lui tới nhưng không hậu đãi như trước nữa. Hôm nọ ta giữ Ngân Nhi ở lại một đêm rồi hôm sau trọng thưởng để cho Quế Thư nó mở mắt ra.
Ái Nguyệt nói:
- Chết không, tôi không được biết sinh nhật của Tam nương thành thử không tới lạy mừng được.
Tây Môn Khánh bảo:
- Không biết thì có gì đáng trách. Hôm nào ta đã tiệc thì nàng nhớ gọi Ngân Nhi cùng đến.
Ái Nguyệt đáp:
- Gia gia dặn, tôi xin nhớ.
Nói xong bày bài ra, ba người đánh bài giải trí trong khi đó a hoàn bày rượu thịt. Tiệc bày xong, hai chị em ngồi hai bên lả lơi chuốc rượu cho Tây Môn Khánh. Rồi sau đó hai chị em thay phiên nhau kẻ chuốc rượu người đàn hát, thanh sắc nồng nàn khiến Tây Môn Khánh cảm thấy ngất ngây. Bỗng Tây Môn Khánh chú ý tới bức tranh mỹ nhân treo gần giường Ái Nguyệt, trên đó có đề mấy câu:
- Ngọc tuyết tinh thần như Trọng Diễm,
Quỳnh Lâm tài mạo vượt Văn Quân.
Bên dưới đề mấy chữ "Tam Tuyền chủ nhân tuỳ bút", Tây Môn Khánh đọc xong cau mày hỏi:
- Tam Tuyền là hiệu của Vương Tam phải không?
Ái Nguyệt thất sắc, vội nói chữa:
- Thưa không, mấy câu thơ này là do Vương Tam làm từ lâu lắm rồi, bây giờ Vương Tam không lấy hiệu là Tam Tuyền nữa, mà lấy hiệu là Tiểu Hiên. Vương Tam nói cho mọi người biết rằng, hiệu của gia gia là Tứ Tuyền, nên hắn không dám lấy hiệu là Tam Tuyền nữa, sợ xúc phạm tới gia gia, do đó mới đổi là Tiểu Hiên.
Khi Ôn Tú tài hổ thẹn dọn nhà về nơi ở cũ thì Tây Môn Khánh cho sửa sang thư phòng của Ôn Tú tài làm thêm nơi tiếp khách.
Một hôm Thượng Cử nhân tới chào Tây Môn Khánh để lên đường tới kinh dự kỳ thi hội, Tây Môn Khánh nhân đó nói:
- Hai thân thích của tôi là Kiều Đại hộ và Vân Lý Thử, người thì được chức hàm, người thì được kế tập quan chức của tổ tiên, các quan ở đây muốn có hai áng văn chúc mừng, phiền tiên sinh múa bút viết giùm, sẽ lễ hậu để tạ ơn, chẳng hay tiên sinh nghĩ sao?
Thượng Cử nhân cười:
- Lão gia nói gì tới lễ với ơn, có điều vãn sinh bận rộn, hiện vãn sinh có người bạn đồng song họ Nhiếp, tài họ hơn vãn sinh rất nhiều, để vãn sinh nói với ông ta viết văn chúc mừng hầu lão gia.
Tây Môn Khánh hết lời cảm tạ. Sau vài tuần trà, Thượng Cử nhân ra về. Tiễn khách xong, Tây Môn Khánh sai lấy ít lụa và năm tiền, sai Cầm Đồng đem tới nhà Thượng Cử nhân gọi là tiền giấy bút.
Hai hôm sau thì Thượng Cử nhân nhờ người viết xong, hai áng văn chúc mừng được viết trên lụa, văn chương bóng bẩy, nét chữ như rồng bay phượng múa, Tây Môn Khánh cho treo trên tường thư phòng mà ngắm, trong lòng vui vẻ lắm.
Lát sau Bá Tước tới hỏi thăm:
- Việc vui mừng của Kiều Đại hộ và Vân chỉ huy tính thế nào đây? văn chúc mừng đã có chưa? còn Ôn tiên sinh đâu, sao mấy hôm nay không thấy?
Tây Môn Khánh bảo:
- Còn nhắc tới Ôn tiên sinh làm gì nữa cho thêm phiền, thật là mặt người dạ thú.
Rồi kể hết chuyện bậy bạ của Ôn tiên sinh cho Bá Tước nghe, Bá Tước nghe xong bảo:
- Tôi biết ngay mà, Ôn tiên sinh là người ăn nói ba hoa, tính tình phóng lãng, may mà đai ca biết chứ không thì hắn phá hoại nhà này rồi. Nhưng còn văn chúc mừng nhị vị tân quan thì nhờ ai làm bây giờ?
Tây Môn Khánh đáp:
- Hôm kia Thượng Cử nhân có tới chào tôi để tới kinh thi hội, tôi có nói chuyện này thì Thượng Cử nhân nói là có người bạn họ Nhiếp rất giỏi văn chương, do đó nhờ Nhiếp tiên sinh làm gìum. Hiện hai áng văn đã làm xong, để nhị ca coi thử xem thế nào.
Nói xong dẫn Bá Tước vào thư phòng, chỉ cho xem hai bài văn viết trên lụa treo ở tường. Bá Tước vừa ngắm nhìn vừa khen tặng luôn miệng, đoạn nói:
- Như vậy thì tốt đẹp lắm rồi, đại ca nên cho người đem đế Kiều Đại hộ và Vân chỉ huy ngay cho họ mừng.
Tây Môn Khánh nói:
- Ngày mai tốt ngày, sẽ cho đem đi.
Đang nói chuyện, thì Cầm Đồng vào thưa:
- Có con trai của Hạ lão gia tới chào từ biệt để mồng sáu này lên đường về kinh. Tôi nói là gia gia vắng nhà, nên đã gửi thiếp lại.
Nói xong đưa thiếp lên. Tây Môn Khánh cầm xem, thấy viết "vãn sinh Hạ Thừa Ân cúi đầu lạy chào từ biệt". Xem xong bảo Cầm Đồng:
- Nói với cậu Kính Tế viết thiếp rồi mua ngay lễ vật đem tới nhà Hạ lão gia.
Đoạn giữ Bá Tước ở lại thư phòng ăn cơm. Bỗng thấy Bình An tất tả chạy vào trình ba tấm thiếp rồi thưa:
- Các lão gia Uông Gia Nghị, Lôi Bình bị và An Lang trung tới.
Tây Môn Khánh liếc mắt, thấy các tấm thiếp ghi "Uông Bá Nhan, Lôi Khải Nguyên và An Thầm kính bái", vội mặt áo đội mũ đeo đai chuẩn bị nghênh tiếp. Bá Tước thấy vậy nói:
- Thôi, đại ca bận rộn, để tôi về.
Tây Môn Khánh gật đầu:
- Ngày mai mình gặp nhau vậy.
Nói xong bước ra nghênh tiếp ba vị đại quan lên đại sảnh thi lễ. Mọi người uống trà nói chuyện. An Lạnng trung nói:
- Hôm nay chúng tôi tới đây là để làm phiền đại nhân. Nguyên là Triệu Đại doãn ở Triết Giang vừa được thăng Đại lý Tự thừa, chúng tôi muốn nhờ đại nhân đãi tiệc giùm, tiệc định vào ngày mồng chín này, cả chủ lẫn khách cộng chừng năm bàn, đoàn hát thì vãn sinh sẽ gọi tới, chẳng hay tôn ý thế nào.
Tây Môn Khánh đáp:
- Các đại nhân đã dạy thì vãn sinh xin quét dọn nhà cửa để đón chờ.
An Lạng trung mừng lắm, sai thư lại đưa lên ba lạng bạc, gọi là phần đóng góp của ba người. Tây Môn Khánh sai gia nhân thâu nhận. Chuyện trò một lát, ba người cáo từ. Tây Môn Khánh tiễn ra. Lúc sắp về, Lôi Bình bị hỏi Tây Môn Khánh:
- Hôm trước, nhận được thư của Tiền lão gia, nói cha con họ Tôn là người của đại nhân, nên tôi đã cho thả ra ngay, chẳng hay họ đã thưa lại chuyện đó chưa?
Tây Môn Khánh đáp:
- Dạ đã, cảm tạ đại nhân phí tâm lo cho, ngày khác xin tới tạ.
Lôi Bình bị nói:
- Đại nhân và tôi là chỗ tương giao, sao lại nói vậy?
Nói xong cùng An, Uông, hai người vái chào Tây Môn Khánh, lên kiệu mà về.
Nói về bữa tiệc trước, đáng lẽ Ngọc Lâu đứng ra lo liệu, nhưng lại để cho Kim Liên lo. Kim Liên nắm tiền bạc trong tay, phân phát cho gia nhân mua bán. Gia nhân mua xong, tiền dư đưa lại, nhưng Kim Liên không đếm, lại để cho Xuân Mai đếm. Chẳng hiểu Xuân Mai đếm thừa thiếu thế nào mà bị một gia nhân mắng cho như tát nước vào mặt. Xuân Mai làm ầm lên, và gia nhân này bị Tây Môn Khánh đánh đòn. Do đo các gia nhân trong nhà oán Kim Liên và ghét Xuân Mai lắm, thường bảo nhau:
- Việc tiền bạc chỉ có Tam nương là đàng hòang.
Nay lại nói, hôm sau, sau khi ở nha môn ra, Tây Môn Khánh hỏi, Hà Thiên hộ đáp:
- Thưa vâng, hôm qua bên đó đã cho người tới nói rồi, vãn sinh cũng đã cho gia nhân tới coi nhà.
Tây Môn Khánh bảo:
- Nếu vậy thì quan anh cùng tôi qua bên đó coi lại nhà cửa xem sao.
Nói xong cùng Hà Thiên hộ cưỡi ngựa tới nhà Hạ chỉ huy. Người và đồ đạc trong nhà đã đi hết. Vài gia nhân chạy ra lạy chào. Hai người xuống ngựa tiến vào đại sảnh, sau đó Tây Môn Khánh dẫn Hà Thiên hộ đi xem xét một vòng trong ngoài khu nhà, rồi vòng ra phía trước nơi có vườn và nhà mát nhưng khuung cảnh xác xơ. Tây Môn Khánh bảo:
- Sau này rồi quan anh cũng nên cho trồng hoa cỏ cho tươi tốt và sửa sag lại ngôi nhà mát này, như vậy là đẹp ngay.
Hà Thiên hộ nói:
- Nhất định là vậy rồi, ngoài ra vãn sinh sẽ cho làm thêm ba gian nhà mát nữa. Ra giêng sẽ khởi sự, xong xuôi là phải thỉnh đại nhân tới khánh thành.
Hai người xem xét một hồi nữa rồi Tây Môn Khánh cáo từ. Hà Thiên hộ dặn dò gia nhân quét dọn trong ngoài sạch sẽ đóng các cổng ngõ, rồi trở về nha môn, viết thư cho gia đình ở kinh. Hôm sau thì Hà Thiên hộ sai dọn hành lý về nhà ở trước.
Tây Môn Khánh về tới nhà thì đã thấy Hà Cửu đem lễ vật tới tạ ơn, gồm một xấp lụa, bồn món đồ ăn, và một vò rượu. Lưu Thái giám cùng sai người đem lễ tới, gồm chục cân nếp tốt, ít trầm hương, một vò rượu nhà làm và một con lợn. Gia nhân họ Lưu lạy chào mà thưa:
- Công công chúng tôi nói là có chút lễ mọn này để lão gia thưởng cho người dưới.
Tây Môn Khánh nói:
- Thật quấy rầy lão công quá.
Đoạn sai Cầm Đồng đem rượu ra mời gia nhân họ Lưu, lại thưởng cho năm tiền và bảo đem hồi thiếp về. Gia nhân họ Lưu uống rượu, nhận tiền và thiếp rồi lạy chào ra về.
Đến lượt Hà Cửu bước lên thềm đại sảnh lạy chào mà thưa:
- Nhờ ơn trời biển của lão gia, thằng em tôi được cứu sống, ơn đó chúng tôi nguyện ghi khắc không quên, nay có chút lễ mọn để tỏ lòng tri ân, xin lão gia nhận cho.
Nói xong lại bước tới gần, xin được lạy tạ ơn, nhưng Tây Môn Khánh đã nâng dậy mà bảo:
- Lão Cửu à, lão chẳng gì cũng là người cũ của ta, chẳng nên làm vậy.
Nói xong mời ngồi. Hà Cửu đứng chắp tay thưa:
- Chúng tôi là người hèn mạt, đâu dám vô lễ như vậy, xin lão gia cho đứng thế này là tốt rồi.
Tây Môn Khánh cũng đứng, bảo gia nhân rót trà mời rồi nói:
- Lão phí tâm đem lễ lại như thế này, ta thật không bằng lòng đâu, thôi để ta xin vò rượu vậy, còn lụa và đồ ăn thì lão đem về.
Hà Cửu tạ ơn một hồi rồi lạy chào, đem lễ vật còn thừa về.
Tây Môn Khánh sai soạn lễ vật, rồi bảo Đại An đem lễ và văn chúc mừng đến cho Kiều Đại hộ và Vương Kinh đem đến cho Vân chỉ huy.
Lát sau Đại An về thưa là được Kiều Đại hộ thưởng năm tiền. Vương Kinh về thưa là được Vân chỉ huy cho uống trà và thưởng một xấp vải xanh, một đôi hài vải, đọan đưa thiếp của Vân chỉ huy lên mà nói:
- Vân chỉ huy cảm tạ gia gia,và nói rằng ngày khác sẽ thỉnh gia gia tới dùng tiệc.
Tây Môn Khánh hài lòng lắm, quay vào phòng Nguyệt nương ăn cơm, nhân đó nói với vợ:
- Bôn Tứ đi rồi, Ngô Nhị cữu hiện đang trông nom việc bán hàng tại cửa tiệm ở đường Sư Tử. Hôm nay tôi cũng rảnh rang, lát nữa tôi tới đó xem sao.
Nguyệt nương bảo:
- Chàng ra tiệm, nếu cần rượu và món ăn thì sai gia nhân về lấy.
Tây Môn Khánh đáp:
- Được rồi, có gì tôi sẽ cho gia nhân về.
Nói xong ngồi xuống ăn cơm. Sau đo sai chuẩn bị ngựa, rồi mặc áo lam, đi hài phấn, đội khăn trung tĩnh, tới cửa tiệm ở đường Sử Tử. Đại An và Cầm Đồng theo hầu.
Tới nơi, thấy Ngô Nhị cữu và Lai Chiêu đang bán hàng túi bụi, nhân buổi cuối năm, người ra vào mua bán tấp nập, hai người chẳng lúc nào ngừng tay. Tây Môn Khánh xuống ngựa, đi thẳng vào phòng trong. Ngô Nhị cữu bước vào vái chào rồi nói:
- Như thế này thì một ngày lời ít ra là ba chục lạng.
Tây Môn Khánh gọi Lai Chiêu vào bảo:
- Phải có riêng một thằng nhỏ lo việc cơm nước cho Nhị cữu tử tế, không được sơ sót.
Lai Chiêu gọi vợ vào chào Tây Môn Khánh, Vợ Lai Chiêu thưa:
- Việc cơm nước của Nhị cữu do chính tôi lo, quả là không dám lơ là sơ sót.
Tây Môn Khánh nhìn ra ngoài trời, thấy âm u, mây đem kéo về, gió lạnh nổi lên, làm như sắp có tuyết, tự nhiên muốn đến với Ái Nguyệt, bèn hỏi Cầm Đồng:
- Mau về nhà thưa với Đại nương là cho đem rượu và đồ ăn tới cho Nhị cữu, rồi đem cái áo cừu tới cho ta.
Cầm Đồng lên ngựa về nhà. Lát sau đem áo trở lại, hai gia nhân khác cũng đem rượu thịt tới. Tây Môn Khánh ngồi xuống với em vợ vài chén rượu, rồi đứng lên bảo:
- Nhị cữu đêm nay nghỉ lại đây cho tiện, cần cái gì thì bảo chúng nó, bây giờ thì tôi về nhà.
Nói xong lên ngựa cùng hai gia nhân tới nhà Ái Nguyệt. Ra tới ngoài thì trời bắt đầu xuống tuyết, những bông tuyết bay lả tả trên không. Tây Môn Khánh đội tuyết mà đi.
Tới nơi, Tây Môn Khánh xuống ngựa ngoài cổng. Một a hòan chạy vào báo:
- Lão gia tới.
Nói xong chạy ra mở cổng. Trịnh bà hoảng lên, vội bước ra nghênh tiếp vào phòng khách thi lễ, đoạn nói:
- Hôm trước, tiện nữ đã được trọng thưởng, lão gia còn cho quà nữa. Tiện nữ cũng khoe là được Đại nương và Tam nương thưởng khăn tay.
Tây Môn Khánh nói:
- Tôi cũng quấy rầy Nguyệt Thư nhiều lắm chứ.
Nói xong ngồi xuống ghế, gọi Đại An vào bảo:
- Đem ngựa buộc vào ở đằng sau.
Trịnh bà nói:
- Ái Nguyệt nó tưởng là lão gia tới hôm qua nên cứ ra vào chờ đợi suốt cả ngày, đến đêm buồn phiền không ngủ được nên dậy trễ, cả ngày hôm nay nó cũng ngủ, nghe nói lão gia tới nên vội thức dậy hiên đang chải đầu. Xin thỉnh lão gia vào trong cho đỡ lạnh.
Tây Môn Khánh theo Trịnh bà vào phòng trong. Không khí ấm áp hẳn lên nhờ lò sưởi và nhờ cách bài trí ấm cúng trong phòng. Ái Hương bước ra lạy chào và mời trà. Lát sau Ái Nguyệt mới ra, trang điểm lộng lẫy, tươi cười lạy chào rồi nói:
- Hôm nọ Đại nương giữ lại lâu quá, về tới nhà thì đã canh ba.
Tây Môn Khánh cũng cười:
- Hôm đó nàng làm gì mà cùng Quế Thư tấn công Ứng nhị gia quá vậy?
Ái Nguyệt cong cớn:
- Ai bảo ông ta cứ trêu chọc chúng tôi, giữa bữa tiệc à cứ đùa giỡn làm tổn thương người ta. Hôm đó Chúc gia đã say quá, lại bắt chước Ứng gia trêu chọc chúng tôi nữa chứ.
Tây Môn Khánh nói:
- Nhắc tới Chúc gia ta mới nhớ, ta nghe nói là hôm qua Chúc gia lại họp mặt với Vương Tam, mời Vinh Kiều tới vui chơi phải không?
Ái Nguyệt nói:
- Đâu dám gọi Vinh Kiều về nhà, mà là tới nhà Vinh Kiều ở suốt ngày đêm, hôm nay thì nghe đâu là đang ở nhà Trần Ngọc Chi.
Qua vài tuần trà, Ái Nguyệt nói:
- Ngoài này vẫn còn lạnh lắm, thỉnh gia gia vào phòng tôi cho ấm.
Nói xong dẫn Tây Môn Khánh vào phòng riêng, cởi áo cừu cho Tây Môn Khánh rồi chuốc rượu. Uống thêm vài chung nữa, Tây Môn Khánh nói:
- Thôi, ta uống nhiều quá rồi, hồi nãy đang uống rượu ngoài tiệm, thấy trời lạnh nhớ nàng mà đến thăm. Vừa ra tới đường thì tuyết xuống.
Ái Nguyệt nói:
- Gia gia tới chẳng hẹn trước gì cả, tôi cứ tưởng hôm qua gia gia tới chứ, nào ngờ chờ cả một ngày không thấy, hôm nay không thèm chờ nữa thì gia gia lại tới.
Tây Môn Khánh cười:
- Hôm qua có mấy vị quan tới thăm, bận quá, làm sao đến được.
Ái Nguyệt bảo:
- Tôi hỏi gia gia nhé, gia gia xem đâu có lông điêu, mua cho tôi để tôi cài mũ đi.
Tây Môn Khánh nói:
- May quá vừa rồi có người cho ta ít lông điêu thứ sản xuất tận Liêu Đông, các ương nương ở nhà người nào cũng có mũ lông điêu, để ta bảo làm một cái tặng nàng.
Ái Hương ở ngoài bước vào nghe vậy liền nói:
- Cái gì gia gia cũng chỉ lo cho nó, còn tôi thì chẳng có gì.
Tây Môn Khánh cười:
- Nếu vậy thì hai chị em mỗi người một cái.
Hai chịi em vội đứng dậy vái tạ rồi ngồi xuống. Tây Môn Khánh dặn:
- Nhưng mà đừng nói lại với Quế Thư và Ngân Thư làm gì.
Ái Hương đáp:
- Chúng tôi biết rồi, gia gia khỏi dặn. Hôm nọ chúng tôi tới hát hầu gia gia mà Quế Thư cũng biết, sau đó hỏi tôi. Tôi không giấu, nói rằng hôm đó bốn người chúng tôi được gọi, nhưng vì trong tiệc có Vương Tam nên gia gia không tiện cho gọi thư thư. Nghe tôi nói xong, Quế Thư im lặng.
Tây Môn Khánh bảo:
- Nàng trả lời như vậy là tốt lắm. Cũng như Lý Minh đó, ta có cho gọi đâu, sau phải nhờ Ứng nhị gia tới nói khó với ta, ta mới cho gọi đấy chứ. Còn Quế Thư thì ta cứ mặc kệ. Mãi tới hôm sinh nhật Tam nương, Quế Thư mới đem lễ tới, rồi khóc lóc xin lỗi ta, lại nhờ các nương nương nói dùm. Ta cho lui tới nhưng không hậu đãi như trước nữa. Hôm nọ ta giữ Ngân Nhi ở lại một đêm rồi hôm sau trọng thưởng để cho Quế Thư nó mở mắt ra.
Ái Nguyệt nói:
- Chết không, tôi không được biết sinh nhật của Tam nương thành thử không tới lạy mừng được.
Tây Môn Khánh bảo:
- Không biết thì có gì đáng trách. Hôm nào ta đã tiệc thì nàng nhớ gọi Ngân Nhi cùng đến.
Ái Nguyệt đáp:
- Gia gia dặn, tôi xin nhớ.
Nói xong bày bài ra, ba người đánh bài giải trí trong khi đó a hoàn bày rượu thịt. Tiệc bày xong, hai chị em ngồi hai bên lả lơi chuốc rượu cho Tây Môn Khánh. Rồi sau đó hai chị em thay phiên nhau kẻ chuốc rượu người đàn hát, thanh sắc nồng nàn khiến Tây Môn Khánh cảm thấy ngất ngây. Bỗng Tây Môn Khánh chú ý tới bức tranh mỹ nhân treo gần giường Ái Nguyệt, trên đó có đề mấy câu:
- Ngọc tuyết tinh thần như Trọng Diễm,
Quỳnh Lâm tài mạo vượt Văn Quân.
Bên dưới đề mấy chữ "Tam Tuyền chủ nhân tuỳ bút", Tây Môn Khánh đọc xong cau mày hỏi:
- Tam Tuyền là hiệu của Vương Tam phải không?
Ái Nguyệt thất sắc, vội nói chữa:
- Thưa không, mấy câu thơ này là do Vương Tam làm từ lâu lắm rồi, bây giờ Vương Tam không lấy hiệu là Tam Tuyền nữa, mà lấy hiệu là Tiểu Hiên. Vương Tam nói cho mọi người biết rằng, hiệu của gia gia là Tứ Tuyền, nên hắn không dám lấy hiệu là Tam Tuyền nữa, sợ xúc phạm tới gia gia, do đó mới đổi là Tiểu Hiên.
Tôi nhìn em, đôi mắt ở đậu,
Giữa cõi mê, tôi ở thật lâu,
Em cũng hiểu, cho nên cười nụ,
Chút mưu toan, khơi một bể sầu.
canary
Giữa cõi mê, tôi ở thật lâu,
Em cũng hiểu, cho nên cười nụ,
Chút mưu toan, khơi một bể sầu.
canary