Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Cảm xúc bất chợt

5 trả lời, 1.309 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-09 19:45:56Viet duong nhan>
Tơ tình

Lầu trăng núp bóng hỏi chờ ai?
Rằng trông bến cũ mộng vơi đầy.
Chuyện đời có sinh rồi có diệt,
Chỉ có lòng ta vết chẳng phai...

Ngỡ đâu một thuở tình yêu đến,
Bao mối dây tơ dìu dặt rung.
Cung trầm bay mãi từng không nhẹ,
Rồi vội vàng rơi theo máu hồng.

Mỗi sợi tơ êm, mỗi mũi dao
Đêm khuya gột rửa hương ngọt ngào
Mạch buồn lơi lả trong tiếng sáo,
Khe khẽ chôn vùi phút tiêu dao.

Mới hay cứ mỗi độ đông tàn,
Là rừng thay lá, đất thay hoa.
Dư vị ngậm ngùi trong kỷ niệm,
Treo mành phảng phất bóng xuân sang...

TS 1/12/2005
Đăng nhập để trả lời
0
Kỷ niệm Giáng Sinh

Thảo nào hôm nọ mưa rơi mãi,
Cho em có lúc chẳng nhìn anh.
Mà sao tim mình như kẻ trộm
Lén giấu tên anh, thôi cũng đành...

Cũng đành để mặc cái thơ ngây,
Len lỏi theo chân "khúc ban chiều"
Cũng đành bỏ ngõ đêm huyền diệu,
Trăng lặn mưa ngừng mà không hay!

"Bài thánh ca buồn" anh khẽ hát,
Êm đềm như gió rợp đồi thông
Như sương lạnh buốt, như hồn đất
Chất ngất chiều đông một tấc lòng...

Em say, có phải vì men rượu?
Hay vì chút lạnh màu mắt anh?
Đây, mộng cứ rơi, đừng vội tỉnh !
Để thấy đời vui dẫu mong manh...

TS 25/12/2005

Đăng nhập để trả lời
0
Đêm Giao Thừa
(Tặng anh - người chiến hữu thịt chó vĩ đại nhất của em [8D])

Hững hờ đưa vội mùa đông cũ
Hoa rụng âm thầm reo sắc xuân
Soi mình dưới đáy khe trần trụi,
Nghe suối thời gian chảy bâng khuâng.

Nửa đêm mơ màng trăng khuyết bóng,
Dòng sông thở gấp cuốn xuân theo.
Một khắc giao thừa trôi lạnh lẽo,
Buông cái tình ta miếng bọt bèo!

Anh hỏi em rằng có nhớ anh?
Em nghe thoang thoảng hương thịt cầy!
Gật đầu trong đêm anh nào thấy?
Anh say, lây cả hồn em say!

Khúc dạ thanh ca buồn văng vẳng,
Giọng trầm hơi trong theo gió bay.
Em ngập ngừng khen khi anh hát,
Thi vị miên man giấc mộng dài...

Bên sông ơ hờ hoa vẫn rụng
Buồn xuân man mác đón bình minh.
Lưng chừng trên không chòm mây thẳm,
Năm tháng trôi qua vẫn đượm tình...

TS 1/1/2006
Đăng nhập để trả lời
0
Bất chợt ta nghe nhớ vị cầy
Nhắc chi món đó lại thèm lây
Ngây mùi mơ dại -ngò-riềng-húng
Bất chợt hương nồng rượu đế cay



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: nguyens

Bất chợt ta nghe nhớ vị cầy
Nhắc chi món đó lại thèm lây
Ngây mùi mơ dại -ngò-riềng-húng
Bất chợt hương nồng rượu đế cay


Dưới trời se lạnh nghiêng chén đồng,
Quơ cái đùi quay tế núi sông [:D].
Rơi lệ xót thương loài vô tội
Vì ai mà sắp tuyệt giống dòng... [&amp;:]
Đăng nhập để trả lời
0
Phượng

Lại một chiều đông êm bước chân,
Tai nghe hơi nước sóng triều dâng,
Nghe sông ru buồn dăm liễu rũ,
Nghe phượng đâu đây sao thật gần!

Có chăng nuối tiếc ngày đưa tiễn?
Một lần ôm ấp, một lần say
Men rượu gieo thêm đôi dòng lệ,
Đôi hồn cô tịch phút chia tay...

Ta bước bên nhau đợi ngày tàn,
Chợt lòng ngây ngây vị chia phôi.
Phượng có buồn không sao chẳng nói?
Điềm nhiên trả lại chút bồi hồi.

Ánh sông vàng rãi bóng thiềm soi,
Con đò xuôi nước, mây xuôi trời.
Một dãi lê thê từng mảng nhớ,
Ý vị buổi đầu có xa xôi?

TS
Đăng nhập để trả lời
0