Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ.. thơ

45 trả lời, 7.177 lượt xem — Trang 2 / 2
Chào Tần Anh nha,, đọc thơ đã nhiều hôm nay mới có vài dòng đồng cảm, chúc vui và thơ đều tay nha...
 
Người muôn thuở vẫn xa xôi
Thôi thì tôi vẫn mỉm cười, với thơ.

 
 
Họ đang yêu.
 
 
Vườn mỗi bữa vẫn đầy cành chim hót
Nắng vẫn hôn đều lên mỗi cánh hoa xinh
Em bên anh tha thiết những lời tình,
Yêu vạn thuở chỉ mình thôi anh nhé
 
Trái tim em tuy là nhỏ bé
Vẫn chứa đầy bóng dáng một người yêu.
Thơ đâu thể nói hết vạn điều,
Trong tâm tưởng còn nhiều hơn thế nữa
 
Vườn vẫn say tiếng chim non mỗi bữa
Như lòng mình vẫn muôn thuở có nhau.


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn Băng Nguyệt đã ghé thăm và an ủi. Thực ra đó cũng không dám nhận là thơ, chỉ là những cảm xúc dồn nén lại được bật ra thôi.
 
Lục bát mùa thu

Hôm qua người bảo rằng tôi
Hay toan tính với những lời yêu thương
Nào tôi có dám mơ mòng
Nhân duyên đôi sợi tơ hồng đã phân
Chẳng mong một đấng anh hùng
Dốc sông, sông lật, ngăn nguồn, nguồn khô
Chỉ mong một khách lãng du
Canh cờ, uống rượu, khuya về thưởng trăng
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ Hai sắc Tigôn

Vì sao người ấy phải sang sông
Cái thuở ngây thơ má còn hồng
Cái thuở nhìn trời qua ảo mộng
Tôi từng thao thức với băn khoăn

"Thuở ấy nào tôi có hiểu gì"
Than ôi, một thuở sống vô tư
Đến giờ tôi lại như người ấy
Tấp tểnh bước lên một chiếc đò

Tôi chẳng ai đợi ở xa phương
Chẳng có Tigon với mộng huyền
Nhưng nghĩ đến ngày sa chân ấy
Không hiểu vì sao thấy đắng lòng

Tôi vẫn có thể như thuở trước
Dốc núi lật sông, chẳng ngại ngần
Nhưng giờ tôi bước không qua nổi
Ánh mắt mẹ tôi luống muộn phiền

Người đã đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng người
Tôi đã vì người sa nước mắt
Sau này ai sẽ khóc vì tôi

Xin đừng trách tôi dễ yếu lòng
Dù sao tôi cũng phận má hồng
Một tấm lụa đào bay trước gió
Cũng như bao kẻ đã sang sông

Tôi ước tôi là kẻ lãng du
Theo gió lượn bay khắp sơn hà
Đôi gót chân trần, đời phiêu bạt
Cùng với mây ngàn hát du ca
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Thu

Ai xui chi mùa thu
Thả heo may xuống phố
Những trái tim mong manh
Cô đơn đến khó thở

Cây bàng xanh cuối phố
Lá đã chuyển sang vàng
Ôi những người xa xứ
Có thương về cố hương

12.10.06[/align]
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Chiều thu

Ngoài cửa kính thành phố đã lên đèn
Màu tím nhạt lan đầy trong khoé mắt
Mưa lây phây liễu nghiêng mình tha thướt
Nỗi nhớ người cuôn cuộn mênh mang

Người hỏi rằng bệnh ta có đỡ không
Nhưng lại chua thêm một câu buồn nẫu ruột
Ta có khỏi hay không thì người cũng mặc
Vì ta là người mà người cóc quan tâm

Ta biết rằng ta đã trót tham lam
Được một muốn hai rồi thêm tất cả
Trước chỉ mong có thể cùng người vui vẻ
Nhưng giờ lại mong có chút gì đó xa hơn

Thu thả heo may vương xuống phố buồn
Lá vàng rơi trong nắng tàn hiu hắt
Bóng chiều rảo theo bước chân se sắt
Phố đông người lạc lõng chỉ mình ta

13.10.06[/align]
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Trời Hà Nội sùi sụt nắng mưa
Con gió mùa đông bắc anh gửi về, giờ em đã nhận được
Đêm thao thức nghe tiếng mưa rả rích
Chờ một lời chúc ngủ ngon
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ

Có một bài thơ em viết dở
Mùa thu Hà Nội xao xác buồn
Sông Hồng đỏ rực phù sa nặng
Con nước vơi đầy sóng mênh mông

Có một bài thơ chẳng đặt tên
Câu chữ chứa chan bao nỗi nhớ
Heo may lan dần bên ngõ nhỏ
Sương phủ trắng mờ trên triền sông

Có một bài thơ viết không nên
Dù gom nhặt mãi những gì trong kí ức
Dù gom nhặt cả những gì còn day dứt
Mà gom hoài chẳng viết nổi, người ơi

28.10.06[/align]
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Hoa sưa trắng

Hà Nội mùa này, hoa sưa trắng giăng đầy như mây, như tuyết. Có phải vì phương nam rực nắng, nên trời thương giáng tuyết để bớt oi ả?



1.
Hoa nào phấp phới đón gió đông
Tận mắt mà ngờ có thật không ?
Tinh khiết thế kia sương pha nhụy
Trong trắng nhường này tuyết phủ bông
Mây cuốn tầng tầng chim ríu rít
Vụ giăng lớp lớp nắng rạng hồng
Qua mùa hoa rụng cây xanh lá
Đành đợi mùa sau khỏi chờ mong

2.
Có phải phương nam nắng rợp cây
Nên trời hong tuyết với phơi mây
Hay là Ả Chức giăng nhờ lụa
Vì nỗi thiên đình chẳng đủ dây

10.03.09
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-24 17:11:12Tần Anh>
Đêm rằm

Em rời khỏi những con đường ồn ã
Đóng chặt cửa, bó gối và tắt đèn
Trăng vằng vặc len thầm qua khe cửa
Có phải trên kia chị Hằng cũng cô đơn

Ai chẳng mơ về một thế giới thần tiên
Những hạnh phúc giản đơn xinh đẹp
Khép chặt tâm tư em nhìn đời xa lạ
Hạnh phúc như không ở bên em

Tiếng nhộn nhịp từ xa vẳng lại
Tiếng hát hoà trong tiếng trống rộn ràng
Úp mặt vào tay, em tự ru mình ngủ
Mơ mộng chi những thứ chẳng của ẹm/.

08.10.06[/align]
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ viết cho bạn

Thế là người về đã tháng tròn
Hà Nội tưng bừng giữa tiết xuân
Cây cối ấp e nhô chồi biếc
Chim chóc ríu ran lựa bạn tình

Sông Hồng chơ vơ mùa nước cạn
Bãi giữa phù sa phủ mỡ màng
Ngô non xanh mượt nền đất đỏ
Thuyền nằm thảnh thơi trên bãi sông

Xuân về cây cỏ mượt mà xanh
Cây bưởi nhà ai nở trắng cành
Muốn gom một chút hương hoa sớm
Gửi tận vào Nam tặng cố nhân

Tôi đẩy khỏi tim vạn nỗi buồn
Để lòng chống chếnh với yêu thương
Người ơi bên phương trời xa ấy
Mong rằng người cũng mãi mùa xuân.

21.03.07[/align]
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Trường ca về nỗi nhớ
 
Nhớ da diết cánh đồng chiều cuống rạ
Váy ai buông tha thướt, tóc ai mềm
Lá diêu bông ai đã từng một thuở
Ổ rơm mềm, tam cúc thâu đêm
 
Nhớ ngày ấy, từng hái sen buổi sớm
Thấy áo ai quên, vắt ngang trên cành
Đêm khuya ấy, ai đã từng tát nước
Gầu sòng còn vương một mảnh trăng non
 
Nhớ da diết những ngày hè nắng lửa
Ai bỏ đi dạo mưa, để ai lệ ướt thầm
Ai dứt áo, để ai còn ở lại
Khờ khạo giam mình trong nỗi nhớ lặng câm
 
Nhớ da diết những tháng ngày vui vẻ
Tắt đèn kể chuyện thâu đêm
Ai ngon giấc, mà ai còn thao thức
Khoảng cách vô cùng mà như vẫn ở bên
 
Nhớ da diết, nhớ chìm trong nỗi nhớ
Mình nhớ ai, còn ai nhớ đến mình
Thời gian ấy, cứ dần trôi lặng lẽ
Nỗi nhớ nào, còn mãi đến ngàn năm ?
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-30 08:11:57Tần Anh>
Nhớ anh, sùi sụt mưa buồn
Nhớ anh tim lạnh, nửa hồn chông chênh
Nhớ anh một phút không yên
Nhớ anh, thao thức suốt đêm, một mình
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-22 07:30:13tulipdenus>
Trích đoạn: kotoko

Không còn ai

Không còn ai tôi đi một mình*
Cùng với gió qua cánh đồng làng
Cùng với nắng vàng ươm lúa chín
Con chim sâu đơn độc lang thang

Không còn ai tôi đi một mình
Như mây phiêu du trời thẳm biếc xanh
Như mưa tí tách giọt gianh đêm vắng
Nước thành dòng luồn lách ra sông

Không còn ai tôi đi một mình
Làm thân cây nhỏ cheo leo đỉnh núi
Làm vừng nguyệt bạc xa xăm vời vợi
Hắt ánh mờ đêm leo lắt mông lung

Không còn ai tôi đi một mình
Giọt nước mắt đồng hành làm bạn
Tim đơn côi âm thầm nhịp đập
Không còn ai - tôi vẫn còn tôi

--------
* Một câu thơ trong bài hát "Không còn ai" của... ủa, tự nhiên lại quên tên tác giả rùi. Nhớ hồi đó, tự nhiên nghe văng vẳng hai câu hát trong bài đó, không hiểu seo ý tứ tràn trề, nên viết lun bài này. Mọi người đọc ai cũng khen nó có âm hưởng nhạc Trịnh, thì cũng đúng, nó vốn lấy câu đầu trong một bài hát mừ.

"...không còn ai tôi đi một mình,....tôi cõng bóng tôi..."
Mình thì cảm tưởng khác hẳn, bài " KCA" rất xa với phong cách nhac Trịnh, bản thân bài hát "KCA" cũng không phải nhạc Trịnh, bài " KCA" tuy dễ thương, có ý hay nhưng quá " bình dân trong giai điệu và cách sử dụng ca từ" bạn làm thơ có phong cách riêng, nhưng riêng bài không còn ai của bạn thì đã lạc mất phong cách rồi ( theo sự hiểu riêng của mình), ảnh hưởng...và nó đã mạnh hơn...
Mình cảm tình với bài " thời gian" của bạn[:)]

Thời gian nhỏ giọt trong lòng
Thành vũng nước mênh mông
Nhận chìm kĩ niệm, ước mong,...
Nhạt nhòa!
Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà
( Nguyễn Đình Chiểu)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-25 21:25:39kotoko>
Nhớ lõm bõm bài KCA của nó như thế này ( hình như không chính xác lắm ) - Hình như là của Nguyễn Thiện Thuật thì phải :

Không còn ai đi chung một đời
Không còn ai chia sớt niềm vui
Cả một màu rêu phong cỏ úa
Viên đá buồn ngồi hát chông chênh
...
Không còn ai tôi đi một mình
Cùng với gió qua cánh đồng đời
Mai tôi về mưa thu giăng lối
Không còn ai tôi cõng bóng tôi

.....
Còn lại tôi rêu phong một mình

Không hiểu sao tự nhiên quên mất tên tác giả bài này. Ko ko cũng đâu nói nó là nhạc Trịnh đâu. Chỉ là một người bạn của Ko ko khi đọc thì nói vậy, và không hiểu sao đây là một trong những bài Ko ko thích nhất. Nó được viết khá lâu rồi ( hình như khoảng những năm 2000, 2001 thì phải) còn Thời gian thì mới viết cách đây chừng khoảng một tháng. Tâm trạng khác nhau, nên có thể nó khác nhau chăng.

Điểm nhấn duy nhất của bài này là câu "Không còn ai tôi đi một mình" Cực kỳ thích câu này, và đó cũng là cảm giác xuyên suốt bài thơ, mà nó lại được lấy nguyên văn của một bài hát khác, nên nó mạnh hơn rùi.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Gió thoảng nổi rồi mây bay bay
Hanh hao qua phố dáng em gầy
Buồn lướt nhẹ qua bờ vai lạnh
Bàn tay thầm nhớ một bàn tay
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.03.2017 03:22:30 bởi Tần Anh>
 
Anh ngủ thêm đi anh, em phải dậy lấy chồng
                                        Nồng nàn phố
Anh ngủ thêm đi anh
Em phải dậy lấy chồng
Mùa thu vừa rụng lá
Lòng em đã sang đông

Đừng cười và đừng khóc
Đùng tin và đừng nghi
Hãy bình thường mà sống
Em lấy...kẻo lỡ thì

Anh bảo rằng rất yêu
Rất thương và rất nhớ
Rất cần nhưng không thể
Cưới em? Chuyện trong mơ

Chẳng cần phải lý do
Giải thích và phân bua
Chỉ cần anh im lặng
Em đã hiểu: Mình thừa

Ừ! Thôi em lấy chồng
Chẳng còn gì luyến tiếc
Ừ! Thôi lên xe hoa
Bên chồng mà câm điếc


Anh cứ ngủ say thôi
Em dậy đeo nhẫn cưới
Kẻ mắt môi cô dâu
Tím ngực buồn rười rượi

Yêu mà sao lại thế
Thương mà sao vậy anh
Em - đàn bà yếu đuối
...Muốn đời mình duyên lành

Nhưng anh đã không thể
Mạnh mẽ để làm chồng
Cởi áo mà không dám
Mặc cho em váy hồng?

Thì thôi anh ngủ đi
Nhắm mắt và câm điếc
Em cười nụ cuối cùng
Giễu đời này quá nghiệt.

Vô tình đọc thấy bài này, tự nhiên nổi hứng muốn đáp lời một chút
 
Anh đang say giấc nồng
Thì em đã sang sông
Vội tìm em lần cuối
Chỉ thấy vạt áo hồng
 
Mùa thu vừa rụng lá
Sao em sợ lỡ thì ?
Lòng em còn băng giá
Sao nỡ dứt áo đi
 
Đường đời dài thăm thẳm
Cuộc đời lắm cheo leo
Chị em, mẹ em thế
Cớ sao em vẫn theo ?
 
Đàn bà đâu yếu đuối
Gồng gánh cả gia đình
Em thương người thiên hạ
Sao em chẳng thương mình ?
 
Chạy theo xe cô dâu
Thấy mắt em hoe lệ
Mạnh mẽ rời khỏi anh
Sao em buồn đến thế ?
 
Em đeo vào nhẫn cưới
Em hôm nay cô dâu
Bên chồng mà câm điếc
Đời em sẽ về đâu ?
 
Sung sướng hay đau khổ
Tất bật hay thảnh thơi
Đừng trách đời này nghiệt
Là do mình, em ơi
 
Anh không đủ mạnh mẽ,
Còn em, em thì sao ?
Sao không tìm hạnh phúc ?
Mà đợi người cầm trao ?
 
2.9.2014
 
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»