Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

THU HÁT BÊN ANH

116 trả lời, 23.624 lượt xem — Trang 2 / 4
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-10 19:42:52nguyentuongvan>


Khi xa anh


Em chẳng có gì ngoaì những câu thơ
Viết tặng anh ngày anh xa cách
Có hoa tím rơi chiều nhung nhớ
Thương chân ai quên lối khi mưa về

Đến một ngày vạn vật hóa thành thơ
Trái tim em cũng hồi sinh thức giấc
Cũng khao khát cháy mình trong nhựa sống
Như nắng trời gọi dậy giữa sinh sôi

Và em viết những lời yêu vụng dại
Có ánh sao anh tặng khi đêm về
Có tiếng ve ru cuối đường kỉ niệm
Nụ hôn đầu còn ấm mãi môi em
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-10 19:44:20nguyentuongvan>





MỘT LẦN THÔI

Xin một lần anh hãy quay lại nhìn em
Con phố cũ nắng vẫn về trên lá
Những đêm trắng ngập mình trong tiếng gió
Kỉ niệm nào rong rêu hoaì cổ xưa

Thêm một ngày em lang thang đi mãi
Vùi vào quên là nỗi nhớ về anh
Những quả đắng anh hái em lại nhận
Để bây giờ vết cứa nhói trong tim

Những kí ức tuổi thơ sao lạ quá !
Trò chơi nào cuối cùng ta đã chơi
Một sớm mai bến sông em ngồi hát
Vẫn dịu dàng mái tóc buộc đuôi xam

Xin một lần anh đừng lên lặp lại
Những lời yêu hay những con đường xưa
Với bất kì những người con gái khác
Để em về thanh thản khi mưa rơi

Em nguyên sơ như cây cỏ mới chào đời
Cỏ May đấy có gặp may không nhỉ ?
Vướng chân anh sao anh đành gỡ bỏ
Để bây giờ cỏ biết bám vào đâu

Sao một lần anh không quay lại nhìn em
Để em phải hóa thân thành nước mắt
Thành giọt sương trên lá nghe giá buốt
Tìm đến anh khi nắng mai trở về .
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-10 19:46:14nguyentuongvan>



Đoạn cuối



Em xa anh khi nắng còn vuơng tóc
Khi lời yêu chưa kịp thốt trên môi
Ước mong rằng mình mãi mãi bên nhau
Chân thật , hồn nhiên như cuộc đời vẫn vậy

Khi con đường ghi dấu bước chân anh
Lá thu mòn trong gió về khắc khoaỉ
Anh có biết nước mắt theo dòng thương nhớ
Vỡ òa theo vũ khúc thu cuối mùa

Đừng thử thách em bằng cái nhìn lặng im
Vì tận cùng tình yêu là những gì đơn giản nhất
Nếu trong anh tình yêu là lửa cháy
Thì xin đừng để lụi tàn theo tháng năm

Em quay về tìm mình trong tiếng thở dài của đêm
Lá thu vẫn mòn trong heo may úa
Có còn gì hay ra đi mãi mãi
Khi chia tay anh có nối tiếc trong lòng

Cuộc sống có những con đường gấp khúc
Những dòng sông phải rẽ bởi cù lao
Có khi nào khúc quanh con phố nhỏ
Lại trở thành đoạn cuối của tình yêu

Qua phố nhỏ nhìn mùa thu đưa tiễn
Em chợt thấy sao mình thật yếu đuối
Có thể nào bỏ lại sau lưng tất cả
Để trở về thanh thản với chính em ...
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-01 08:12:12Conangdongdanh>
nếu có thể gặp anh dù mòn mỏi
em vẫn cười và nói em yêu anh
Hãy tha thứ cho nàng vì nàng đẹp
Mà cái đẹp muôn đời không có tội
Đăng nhập để trả lời
0

Khoảng khắc

Em khao khát trở về thuở mười tám
Được nép mình dịu nhẹ đi bên anh
Không làm tan hoa sữa vương lên tóc
không làm mây che ánh trăng đợi chờ

Em mơ ước đêm về gặp lại anh
Tay đan tay hát khúc ca tự tình
Đắm say mãi như mây trời gió núi
Dệt mộng vàng thỏa ước nỗi chờ mong

Dẫu khao khát chỉ là thoáng heo may
Không chọn vẹn cho một mùa hoa sữa
Mang đi mất một thời ta đã sống
Chẳng thể nào đi hết con đường xưa

Em vẫn biết mơ ước chỉ là khoảng khắc
Mong manh thôi như cơn gió cuối mùa
Dẫu chiếc lá níu mùa thu trở lại
Ánh mắt anh có quay lại nhìn em

Sẽ chẳng bao giờ lặp lại đâu anh
Khi tình yêu hai ta cùng chạy chốn
Mùa đông về đi theo từng cơn gió
Con đường nào kỉ niệm hóa rong rêu.
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0


THÁNG NĂM

Hoa phượng nở thắp lên thành đám lửa
Mưa Hà Thành mỗi lúc một nhiều hơn
Tháng năm này hai đứa mình đôi nơi
Hoa nhắc nhở cho một lời hẹn ước

Con tàu dài khuất trong lòng phố cổ
Bàn tay em vẫy mãi những nhớ thương
Anh ra đi phương ấy có biết không
Nửa vùng trời biết mấy nỗi cô đơn

Em tiễn anh mưa trắng trời thương nhớ
Thương mảnh vườn đom đóm đã bay qua
Đâu tán lá mưa rơi ngày tấm bé
Hai đứa mình dựa lưng ngồi trú mưa

Thương con đường quê hương đầy bóng giặc
Có mẹ già thầm lặng nhặt tháng năm
Khói chiều êm nồi cơm mẹ ủ ấm
Anh có về lau nước mắt mẹ rơi

Đêm Hà Thành mẹ cũng đã tiễn cha
Tóc cũng dài như một thời con gái
Sông Hồng trôi ... tím mãi bến Giang Đầu
Nở nụ cười mẹ chẳng khóc trước cha

Hà Thành ơi ! có cha và anh đấy
Ngìn năm sau trên đá còn lưu truyền
Những người lính đội đá và đội pháo
Khi trở về chẳng thẹn lòng với non sông

Nắng trở về thắp nỗi nhớ trong em
Lại thấy mình thơ nhỏ giữa trời mây
Có chú chim nghiêng đầu tìm tán lá
Xin mưa đừng phai lá biếc ngày xưa ...
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: nguyentuongvan

THÁNG NĂM

"...Sông Hồng trôi ... tím mãi bến Giang Đầu ..."



Ta thấy Hà-Thành trong mắt ai
nỗi niềm chiều mưa bay...nỗi niềm trưa nắng quái
giữ ngàn năm một ngọn nguồn trắc ẩn
giữ nhe em...
"...Sông Hồng trôi ... tím mãi bến Giang Đầu ..."
Di như lưu thủy...hề... thệ như phong
bất tri hà xứ lai...hề...hà sở chung
Đăng nhập để trả lời
0


THU KHÔNG BIẾT


Cho em đi những vì sao đêm nay
Em sẽ dấu trong ánh mắt em thật dịu hiền
Thu không biết trót một lần nói dối
Có thể nào làm chiếc lá lỗi hẹn không anh

Cho em khóc một lần thôi dù lần cuối
Nơi bờ vai nồng ấm của anh yêu
Bởi đêm nay thu bỗng cất thành lời
Gọi thương nhớ đong đầy đôi tay nhỏ

Hãy trao em trái tim anh còn khao khát
Để em thấy mình chẳng còn vô nghĩa
Cuộc sống sẽ là những trang sách nhỏ
Mở đi anh một ngày mới lại trở về

Ngọn nến kia thắp hết mình để cháy
Khúc nhạc tình như con sóng trào dâng
Những bông hồng nở trên tay em thật đẹp
Anh sẽ thấy cuối chân trời thu tuyệt biết bao

Những nỗi đau sẽ qua đi cháy thành hạnh phúc
Những yêu thương lại hàn gắn bằng nhớ mong
Những nẻo đường bước chân không còn xa lạ
Ta chẳng còn ngậm ngùi nối tiếc về nhau

Em sẽ lại soi mình trong ánh mắt anh
Nắm tay anh đi hết những đêm trăng sáng
Cùng anh hát bài ca thời hoa đỏ
Cho em đi ... những tháng ngày ta đã có nhau ...
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-27 06:59:35motyphu>
Em ơi đừng quá đớn đau
Hát lên, trời ở trên đầu vẫn xanh
Tình thơ rất đỗi mỏng manh
Tri âm thơ dễ hóa thành chi tim
Lùi xa một chút lặng im
Còn yêu nhau sẽ biết tìm về nhau

MTP
Đăng nhập để trả lời
0
ANH

Anh có còn trở lại
Con đường xưa hẹn chờ
Lối về hoa tím nở
Hết mình lại ra đi

Phố nhỏ mình em đi
Nơi mưa về chân ướt
Vai gầy không che nổi
Một chiều buồn cô đơn

Mặt trời mười tám tuổi
Giống như em đấy thôi
Hồng xinh như mây nắng
Trong veo mầu mắt nâu

Anh còn nhớ mùa đông
Tóc em dài nỗi nhớ
Bàn tay em tìm lại
Hơi ấm nào nơi anh

Bài hát xưa anh hát
Lời nào còn trên môi
Nụ hôn nào quên lãng
Anh dành tặng nơi em

Ôi con chim nhỏ xinh
Hót gì mà da diết
Cho thu về mải miết
Cho lá vàng buồn tênh


Quán vắng đầy trăng rơi
Anh quay về đi nhé
Nơi đây em vẫn đợi
Ánh trăng nào đơn côi.
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-04 03:36:06nguyentuongvan>
Gửi ...

Biết anh đẹp trong vô vàn con gái

Cô ước mình có thể lọt mắt anh

Xin được làm một con mắt bên trái

Đi ngủ cùng , thức dậy có bên nhau

Cô ước mình là sợi tóc đầu anh

Dù bạc đi nhưng cũng còn sướng chán

Anh sẽ vuốt bằng bàn tay êm ái

Sợi tóc kia chẳng sợ bị lãng quên

Cô ước là một nửa trái tim anh

Cùng hạnh phúc ,vui buồn trong nhịp đập

Và cô ước mình cùng dòng máu đỏ

Hòa trong anh theo năm tháng cuộc đời

Cô ước nữa mình sẽ là cây bút

Trong tay anh mỗi khi bóng đêm về

Bút sẽ viết những dòng yêu say đắm

Anh đặt nhẹ nhàng lên cả đôi môi

Cô ước sao mình là đôi dép lê

Cùng chân anh song hành đi mọi ngả

Cô sẽ nâng bàn chân khi vấp ngã

Hay ủ ấm khi đông về lạnh giá .

Cô ước mãi dù ước mơ bé nhỏ

Giản dị thôi như cây cỏ bên đời .



Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0

TRĂNG KHÓC

Em trở về qua ngõ nhỏ ngày xưa
Để tìm gặp mảnh tàn trăng nào úa
Trăng đợi chờ sao gió mải rong chơi
Giờ xa lắc khua nhịp thành ảo vọng

Em cứ ngỡ thu thì buồn quá đỗi
Trút hết lòng mà chẳng tròn nổi trăng
Gió đỏng đảnh vỡ òa như bong bóng
Lặng lẽ buồn ... năm tháng rụng dưới tay

Nếu cuộc đời chỉ là thóang heo may
Thì tình yêu chỉ là những vở kịch
Nắng thủy tinh chẳng lung linh mắt biếc
Em gần anh mà mình chẳng nhận ra

Khi anh về trong chiều hoang khép cửa
Tìm bình yên trên phố xá đông người
Thấy lòng mình như bị khuyết giống trăng
Mưa sẽ rơi xối trôi đi bụi bám

Em qua ngõ gặp ánh trăng đứng khóc
Thấy chênh vênh mất quá nửa đời người
Trăng rơi xuống dắt dài theo mùa nhớ
Nghiêng bên nào cũng ngã về phía anh .
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0



Nhớ cố nhân !


Gió lộng thuyền trăng giữa đại ngàn
Ta về ngơ ngẩn trong chiều tan
Tìm dấu môi hôn chầm chậm lướt
Chút nắng cuối ngày dõi mắt buông

Đêm nay thao thức với gió trăng
Vô tình lá rụng cõi thiên thu
Gió khóc gió than vì cô lẻ
Trăng buồn trăng khuyết một niềm đau

Chén này ta uống nhớ Cố Nhân
Mong cho con tạo trôi mau dần
Mong ngày tái ngộ không xa mãi
Thu chẳng vô tình đếm lá rơi

Lệ buồn vương giọt đắng bờ môi
Mỏi mắt người đi bến chơi vơi
Gió lộng thuyền trăng chờ gọi mãi
Trên bến Giang Đầu ta nhớ ai ?

Uống trăng Lý Bạch còn ngây ngất
Say khúc Trường Giang mộng thu tàn
Mạc Tử chàng ơi ! trăng rao bán
Muôn đời ai khóc gọi Tố Như

Nặng gánh tình chàng thu gửi lại
Đêm tàn gảy khúc biệt hành xưa.
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0


Vậy mình chia tay có gì là lạ lẫm anh ơi !

Qua ánh đèn thành phố thắp sáng bốn mùa .Giờ này chắc anh đang ngủ ngon sau vòm sáng đấy .Bây giờ chưa thể nói hết cùng anh sợ anh sẽ giật mình thức giấc .Đi phía trước nhưng lúc nào em cũng quay lại nhìn về phía anh .Chẳng bao giờ mình cùng nhau thức đến ngày mai .vẫn muốn nói với anh một điều có thể ...

Tháng năm đến thắp muôn mầu hoa trên mọi con đường .Em vẫn biết một ngày nào đấy tóc em dần rụng bớt đi khi cười sẽ không còn đẹp như anh nói .Cả những câu thơ em cùng anh không viết về nhau nữa ...

Sẽ làm cho nỗi đau dịu bớt đi ... sẽ không còn mệt mỏi nữa đâu anh .

Muốn được tựa lưng vào anh để thấy mình không thừa không thiếu trước cuộc đời này .

Mỗi khi đêm về anh có anh có cảm nhận được những âm thanh đêm không ??? Có tiếng mưa rơi trên ô cửa sổ ... có ánh trăng lạnh cô đơn trong gió ... có hơi thở em khao khát ...

Xin một lời tạ lỗi với Cố Nhân .




Hãy tha thứ cho nàng vì nàng đẹp
Mà cái đẹp muôn đời không có tội
Đăng nhập để trả lời
0



TRĂNG & ANH



Mình xa nhau vầng trăng gầy đơn lẻ

Khép chuỗi ngày hạnh phúc khi hạ về

Vòng thời gian tung hạt nhớ về em

Hoa nước mắt kết chùm cho lời hứa



Xa đêm trăng bao đêm rồi anh nhỉ ???

Đeo vào tay là chiếc nhẫn mầu trăng

Phiên gác đêm gió nói lời thầm lặng

Những vì sao chiếu mệnh hai mảnh đời



Đường em qua trăng dõi tìm mầu áo

Mầu áo xanh nơi phố chiều mong manh

Lúc da diết nhìn trăng anh có biết

Vòm trời kia trăng ngàn tuổi trăng yêu



Nguyện đêm nay em trong vòng tay anh

Cùng hương cỏ thoảng mùi run rẩy đợi

Em vớt sao xâu lại hai phương trời

NHỮNG MẢNH TRĂNG VỠ MÌNH TRÊN CỬA SỔ .
Hãy tha thứ cho nàng vì nàng đẹp
Mà cái đẹp muôn đời không có tội
Đăng nhập để trả lời
0
Tiếng đêm





Phố thành đêm đã tràn tay
Hàng cây cong mình đứng hóng
Ẩn mình theo những làn mây
Có mùa trăng nào chín mọng

Những vì sao kia cứ tỏ
Có làm con phố buồn hơn
Dáng ai đi về loang lổ
Để cho phiến lá quặn sờn

Tiếng đêm xứ người nức nở
Con mắt yêu thương quầng thâm
Tình ca đầu mùa dang dở
Tấu lên một khúc nhạc trầm

Bàn tay đã đầy tiếng hạ
Dấu giầy nghiêng phố về đâu
Có nghe trong từng phiến lá
Vì sao nhấp nháy tình đầu


SD



SD vào chơi với CNĐĐ nghen. Chúc vui[:)]
Sang xuân mai trắng lại đào hồng
Oi mùa nắng hạ phượng chùm bông
Nàng thu e ấp trong hương sữa
Gửi một nhành lan đã lập đông
Đăng nhập để trả lời
0




NỖI KHẮC KHOAỈ MÙA ĐÔNG


Em mang đi những gì thuộc về anh
Để bước qua tháng ngày trôi vô nghĩa
Cây hoàng lan mãi không cô đơn nữa
Hoa xoan về anh sẽ thấy có đôi

Tuổi thơ qua nơi góc phố mồ côi
Giấc mơ yêu thắp nên ngàn sao sáng
Em mắt biếc bỏ xa giờ nối tiếc
Về bài thơ anh viết có tên em

Mình tìm nhau nỗi khắc khoaỉ mùa đông
Trong ngọng ngiụ nơi mùa về trút lá
Em nhặt lại cánh hoa lan rơi nát
Nào biết đâu anh tan nát cõi lòng

Ngày em đi phố ngơ ngác dõi trông
Gió chạm môi bỏ quên lời anh gửi
Hoa rơi mãi biết bao giờ mới đủ
Gửi về nhau đầy một chữ là yêu

Mưa hoàng hôn gợi em nhớ bao điều
Bàn tay anh nắm tay em nhỏ bé
Bên vai anh ... anh nói lời thật khẽ
" Trái tim này anh bán em mua không ? "

Phút chia xa bây giờ em ngóng trông
Hương hoàng lan khắc khoaỉ trong chiều đông
Anh tìm em khi tuổi thơ bật khóc
Em muốn về xin lỗi lại ngày xưa ...
Hãy tha thứ cho nàng vì nàng đẹp
Mà cái đẹp muôn đời không có tội
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Conangdongdanh


Phút chia xa bây giờ em ngóng trông
Hương hoàng lan khắc khoaỉ trong chiều đông
Anh tìm em khi tuổi thơ bật khóc
Em muốn về xin lỗi lại ngày xưa ...[/size][/color]



Ai có lỗi đâu em



Xin lỗi ư? Chữ tình đâu có lỗi
Bước ngày xưa có đợi đến hôm nay
Mùa thu dần qua cứ lạc bước heo may
Ai bảo rằng sẽ không còn thu nữa

Bài hát ngân lên cung đàn ai đã lỡ
Mắt mây chiều loang lổ buổi tàn canh
Tìm về mùa cũ phủ rêu xanh
Đưa chân bước... ôi trơn... đành đứng lại

Nào phải vì ai mà đổ tại
Những khóm hoàng lan tím dại bước qua nhau
Để mùa thu đôi mắt quầng sâu
Heo may chẳng quay đầu trên bến đợi

Mùa cũ qua đi những ngóng trông vời vợi
Cứ phả hồn
ai có lỗi đâu em
Như vầng trăng trở mình hằng đêm
Đưa mảng khuyết tìm về miền ký ức


SD


SD vào chơi với CNĐĐ nghen. Chúc vui[;)]
Sang xuân mai trắng lại đào hồng
Oi mùa nắng hạ phượng chùm bông
Nàng thu e ấp trong hương sữa
Gửi một nhành lan đã lập đông
Đăng nhập để trả lời
0




Đã bao lần em tự nhủ sẽ không đến bên anh ,cũng là bấy nhiêu lần em dừng chân trước lối mòn ấy .Đã bao lần em dấu khát khao trong đôi mắt run rẩy đến mơ hồ đôi mắt không biết im lặng cứ gọi tên anh bằng những giọt nhớ thương .Kỷ niệm bộn bề chất nặng tim em phút dỗi hờn .Em xâu thời gian bằng chuỗi vòng xa cách , xa lắc ...
Trái tim chia hai nửa nói rằng khi không gian trắng đã phai mầu ,khi mùa thu đã về gió sẽ làm đau em đấy .Tại sao cả hai chúng mình không nói lên được từ" không" mà để nỗi đau mãi dang dở ...thiếu vắng chờ mong một từ " có ".
Bước chân em về qua hàng cây nhỏ bé tiếng mưa quất thêm một lần để lại vết hằn bỏng môi em ...khát tìm cái gọi là "hạnh phúc " sao quá đỗi mong manh .Em cô đơn trong đêm ...trong ánh trăng khuyết hạ huyền ...
Con chim nhỏ trúng thương giã cánh tìm nơi di trú .Nếu anh là gió xin dừng lại nhặt hộ em những chiếc lá vàng đã rụng đêm qua .Em chẳng kịp làm câu thơ cho mùa thu che vai áo bạc màu của anh . Muộn mất rồi anh ơi...
Hãy tha thứ cho nàng vì nàng đẹp
Mà cái đẹp muôn đời không có tội
Đăng nhập để trả lời
0
TÀN CANH 2
_________

Một thoắt xuân tình để trong tôi
mười năm nỗi nhớ chẳng thấy vơi
người vui chân bước lòng trai trẻ
để lại sầu tôi úa góc trời.

mỗi ngày lê bước đi qua phố
những kỷ niệm xưa nhớ khôn nguôi
ngọn gió cuối chiều vờn đôi má
gợi nhớ một thời vuốt tóc tôi...
Đăng nhập để trả lời
0


Thu ...


Mùa lỗi hẹn gót mòn trên lối nhỏ

Ai lãng quên ...em khao khát đợi thu về

Ánh đèn khuya những đêm dài cổ tích

Trăng ngiêng mình trăng lạc lối trăng trôi ...



Một ngàn lẻ một câu chuyện đêm khuya

Một thu về cho Tường Vi bạc cánh

Chuyện kể về loaì hoa đứng thầm trách

Hẹn bao mùa ...lại lỗi hẹn bao thu ...



Rồi ngày sau anh không chờ lá chín

Bên đường xưa đêm trắng nỗi mong chờ

Em đổ bóng đi tìm điều đánh mất

Ngợp chân trời tím biếc một nụ hôn



Chiếc lá thu mình tung lên điều ước

Gọi nhau về góc phố chẳng lãng quên

Em nhận ra trái tim mình vẫn thức

Tìm tan vào khuôn ngực bỏng cháy anh



Đêm lang thang thu nồng nàn hoa sữa

Đóa Tường Vi đơn độc theo thu về

Cuối chân trời anh còn chờ hoa nở

Đan nỗi buồn em ru lại đêm thu




Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0





Anh !đi qua mầu thời gian ,đi qua tiếng trống cho ngày khai trường ...mùa thu mang mác buồn em thấy nhớ trường ,nhớ lớp nao lòng ,nhớ cả anh nữa đấy .

Nhớ con đường Cổ Ngư rợp lá me bay nhớ tiếng cười khúc khích của chúng bạn ,thương bà lão bốn mùa nơi góc chợ Châu Long bán không biết bao mùa hoa .

Đã bao năm mình xa nhau rồi anh ?.Kệ thôi anh có thể một ngày nào đó vô tình gặp nhau,em chỉ cần anh gọi đúng tên em là được .Còn gì hạnh phúc hơn anh .

Anh ơi nơi xa anh chắc nhớ về mùa thu Hà Nội lắm anh nhỉ .Em ước được một lần dựa lưng mình vào anh như ngày xưa ngắm hoàng hôn về bên Hồ Tây rực đỏ .Nhé anh vẫn còn tên chúng mình đó khắc cùng tháng năm .Em đi qua trường cũ bóng áo trắng nào gọi về thủa xa xưa ... xa ...
----------------------------------
Cho em đi những vì sao đêm nay ,em sẽ dấu trong mắt em thật dịu hiền, thu không biết trót một lời nói dối ,có thể làm chiếc lá lỗi hẹn không anh ...Cho em khóc một lần thôi dù lần cuối ,nơi bờ vai nồng ấm của anh yêu, bởi đêm nay thu bỗng cất thành lời ,gọi thương nhớ đong đầy đôi tay nhỏ ...
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0

Anh !

Tận trái tim mình anh nhớ thu Hà Nội ...hay dễ lãng quên như những điều lặt vặt hàng ngày .

Phố trở về phố chẳng thay đổi nhiều .Ngoaì cây bàng già đỏ mắt nhìn thu .Chẳng còn tiếng leng keng tầu điện đeo bám vào giấc mơ đêm về .

Đêm !

Ước chi sao đổi ngôi cho em , sau một ngày mỏi mệt được trú ngụ bên bờ vai anh .Giống như những hạt mưa vụng về ngả mình bên tán lá .Đêm bình yên dịu nồng mùi hoàng lan ...đôi mắt người mênh mang .Chạnh buồn theo tiếng gió trở mùa .Trả hoaì niệm dưới gió mùa ,sợ mình nông nổi trước mùa thu .

Muốn kéo một điều mà một năm ...hai năm ...hoặc có thể không bao giờ .Thời gian và tháng năm cuốn anh xa ta mất .

Giao mùa !

Hơi thở của mùa đông đang cuốn tung nhiều chiếc lá .Chơ vơ lạnh vai gầy .

Gió ơi ...xin đừng đùa cợt tình ta ...
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0

Em & Tôi


Em có về tìm lại bóng thời gian

Cứ lăn hoaì qua hàng cây mầu tím

Nét chữ xưa nguệch ngoạc lời yêu vội

Ngón tay đan tôi dại khờ không em ???


Có bao giờ em còn nhớ về tôi

Trái Sấu xanh em nhuộm lời nói dối

góc bàn kia tôi kể tội em rồi

Câu đầu tiên là lời yêu em đấy


Mây là em rong ruổi giữa trời xanh

Giờ hóa mưa ướt đẫm miền thương nhớ

Cơn mưa đó gửi em lời yêu vội

Nhắn em rằng em thật đẹp trinh nguyên


Có bao giờ hạ sẽ về như xưa

Bên kỷ niệm tôi ru lời gió hát

Tôi tìm em khi bụi thời gian rắc

Phượng cháy mình còn tôi đứng lặng câm


Vắng xa em phố như dài rộng thế

Và con đường hun hút đến đơn côi

Đám lá khô cùng vòng xe dang dở

Hạ cuối cùng sao chỉ là mắt em


Khát tiếng ve vắng những gì quên nhớ

Tôi lục về trong ngăn bàn xưa cũ

Em đấy ư ? Bài thơ nào ghi vội

Sao không về viết nốt dòng dở dang .





Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0
Thu ...


Mùa lỗi hẹn gót mòn trên lối nhỏ

Ai lãng quên ...em khao khát đợi thu về

Ánh đèn khuya những đêm dài cổ tích

Trăng ngiêng mình trăng lạc lối trăng trôi ...



Một ngàn lẻ một câu chuyện đêm khuya

Một thu về cho Tường Vi bạc cánh

Chuyện kể về loaì hoa đứng thầm trách

Hẹn bao mùa ...lại lỗi hẹn bao thu ...



Rồi ngày sau anh không chờ lá chín

Bên đường xưa đêm trắng nỗi mong chờ

Em đổ bóng đi tìm điều đánh mất

Ngợp chân trời tím biếc một nụ hôn



Chiếc lá thu mình tung lên điều ước

Gọi nhau về góc phố chẳng lãng quên

Em nhận ra trái tim mình vẫn thức

Tìm tan vào khuôn ngực bỏng cháy anh



Đêm lang thang thu nồng nàn hoa sữa

Đóa Tường Vi đơn độc theo thu về

Cuối chân trời anh còn chờ hoa nở

Đan nỗi buồn em ru lại đêm thu




THU 2...

đẹp tròn đầy - trái đất gửi vào thu
những ngọn gió cũng biết ru giấc ngủ
những bông hoa chẳng bao giờ ủ rũ
bởi dịu dàng say đắm khoảng mùa thu.

anh tìm lại những khao khát ngày xưa
đường hoa sữa hai chúng mình vẫn hẹn
trăng mùa thu mọc chen nơi ánh điện
cho ngỡ ngàng bừng sáng mãi...mắt em.

những con đường từng in dấu thân quen
công viên vui cảnh người chen bước dạo
em đi bên anh một đoạn đường khờ khạo
chỉ biết ngắm nhìn và nói những vu vơ.

mùa thi xong ta không thể hững hờ
con tim muốn nói lời thơ tình tứ
thu đã tới anh xa xôi nói thử
ước mơ lòng được giữ bóng hình em

em mỉm cười ánh mắt chứa ngàn mây
xòe tay giữ một bàn tay bày tỏ
nét dịu dàng của bàn tay em có
một mùa thu...sắc đỏ trải hoa đời.

và cuộc đời phải chia cách xa xôi
khung trời cũ mãi thắm nơi kỷ niệm
lửa mùa thu trong ngàn hoa lưu luyến
đợi bước anh về hương quyện những nồng say.


DUY GIANG...

CHÚC BẠN VUI NHÉ TƯỜNG VÂN

http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=180249 CHÍNH
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=201263&mpage=1&key=𳕈 lưu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-17 15:46:45nguyentuongvan>


THU 2...

đẹp tròn đầy - trái đất gửi vào thu
những ngọn gió cũng biết ru giấc ngủ
những bông hoa chẳng bao giờ ủ rũ
bởi dịu dàng say đắm khoảng mùa thu.

anh tìm lại những khao khát ngày xưa
đường hoa sữa hai chúng mình vẫn hẹn
trăng mùa thu mọc chen nơi ánh điện
cho ngỡ ngàng bừng sáng mãi...mắt em.

những con đường từng in dấu thân quen
công viên vui cảnh người chen bước dạo
em đi bên anh một đoạn đường khờ khạo
chỉ biết ngắm nhìn và nói những vu vơ.

mùa thi xong ta không thể hững hờ
con tim muốn nói lời thơ tình tứ
thu đã tới anh xa xôi nói thử
ước mơ lòng được giữ bóng hình em

em mỉm cười ánh mắt chứa ngàn mây
xòe tay giữ một bàn tay bày tỏ
nét dịu dàng của bàn tay em có
một mùa thu...sắc đỏ trải hoa đời.

và cuộc đời phải chia cách xa xôi
khung trời cũ mãi thắm nơi kỷ niệm
lửa mùa thu trong ngàn hoa lưu luyến
đợi bước anh về hương quyện những nồng say.


DUY GIANG...

CHÚC BẠN VUI NHÉ TƯỜNG VÂN



Thu 3...

Một mình em quán vắng khúc nhạc buồn
Lá bàng ướt như mắt người đang khóc
Em vẫn biết thu chìm trong khoảng lặng
Cúi nhặt giờ chắp lại có thành đêm

Anh đi xa thành phố chợt buồn tênh
Đông sắp về sao không hẹn với em
Thư cuối thu mở rồi anh có biết
Giọt nhớ nào nhỏ xuống đắng bờ môi

Thành phố xa chưa kịp đặt môi hôn
Chẳng kịp đặt bàn tay lên mái tóc
Vẫy trăm năm từ biệt bóng trăng thề
Chim sẻ hót cho thu vàng nói tiếng

Khi chia xa kỉ niệm cất vào đâu
Thôi đành cất trong những mùa hoa sữa
Không biết anh... mùa đông về có khác
Lá bàng còn xao xác đỏ đợi mong

Em chỉ sợ nhòa tan cõi hư vô
Đành nhuộm sắc thời gian thành màu nhớ
Một lời yêu bình yên không bão tố
Trải trên đường xa khuất tìm bóng anh...

Cám ơn anh.
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0


Chợ phiên...em



Chợ phiên về qua những buổi chiều

Thu lùa trong ngõ gió đìu hưu

Đôi buồng cau nhỏ đơn lẻ bóng

Gánh tình tan chợ ,ướm áo thêu



Mẹ hỏi chợ phiên sắp đầu đông

Người ấy có về đón con không ?

Không cười ...không nói ...em dấu lệ

Lòng giờ ai đó có chờ mong



Khuya thế đêm nay trăng tỏ tường

Hoa Lý vườn nay tỏa ngát hương

Tà áo em buông xanh mầu chỉ

Từng đường em vá -vệt sầu đông



Người đi khỏi bến đã mấy thu

Quay mặt giử câu "thương nhớ nhiều "

Em gánh theo sông lời người nói

(Xuân xanh bỏ đi -lúa qua thì)



Đường mơ ngả lối mất người ơi !

Giận mà thương quá ...đêm trăng rơi

Có điều chi vỡ toang trong ngực

Nghe khúc ai ca vọng đêm hoaì



Chiếc áo em khâu sợi mong manh

Có hay thu độ ...em xa anh

Cởi tình theo gió em thầm đếm

Thấy mình vô lối ...đếm tàn canh



Bây giờ phiên chợ hẹn về xa

Đò đầy chở cả buồng cau qua

Giã gạo se lòng em thương mẹ

Cánh chuồn sũng gió ...pháo bay xa



Thu tàn mà sao ? em nợ anh

Thêm câu hát đối hội sân đình

Thêm rằng chiếc áo em khâu mãi

Lạnh làm sao ấy ...thiếu hơi anh



Giữa đời chông chênh em búi tóc

Quay đò ngược bến em bật khóc

Mẹ hỏi chợ phiên em còn ngóng ?

Mua lược đi con trả nợ người .
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-18 06:28:55sóng trăng>
Trích đoạn: nguyentuongvan

Giữa đời chông chênh em búi tóc
Quay đò ngược bến em bật khóc




Thích làm thơ hay và nổi tiếng như Chị Xuân Hương.
Mong được một lần say cùng Chàng Lý Bạch trên đỉnh Hoàng Sơn.
Ước là người yêu thứ tư của thi sĩ Hàn Mạc Tử,
người tình cuối cùng của Trịnh Công Sơn.
Học trò cưng của thầy Đồ Nguyễn Du.
Có tham quá không???




tóc dài hãy thả lẳng lơ mây
đùa với mùa xuân hương ngất ngây
tình thu vàng chín mơ ửng thắm
rủ chàng Lý Bạch cạn men say
rồi trong những tối đêm thăm thẳm
bên tường vắt vẻo ánh trăng ngây
cười lên khanh khách mà như khóc
chao nửa nhân gian tâm Hàn đầy
nửa kia đàn hát ngang cõi tạm
chim trọ cành tre cá trọ nguồn
nụ cười khúc khích trên lưng núi
ba trăm năm vẳng
khúc đoạn trường




.
Đăng nhập để trả lời
0
Thích làm thơ hay và nổi tiếng như Chị Xuân Hương.Mong được một lần say cùng Chàng Lý Bạch trên đỉnh Hoàng Sơn.Ước là người yêu thứ tư của thi sĩ Hàn Mạc Tử,người tình cuối cùng của Trịnh Công Sơn.Học trò cưng của thầy Đồ Nguyễn Du. Có tham quá không???

 
ước mơ.
 
thích thì mơ có mất chi
chỉ mong em giữ lối đi của mình.
trăng thu sao vẫn lung linh
em tìm ảo ảnh của mình...xa xưa.
 
bây giờ thu đã qua mùa
ước mơ lại cất đợi mùa thu sau
tim em mơ ước dăng sầu.
vì tôi đâu phải là cầu đón duyên.
 
DUY GIANG
 
HI...chúc vui nhé TƯỜNG VÂN
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=180249 CHÍNH
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=201263&mpage=1&key=𳕈 lưu
Đăng nhập để trả lời
0
Xin chào hai bạn Duy Giang và Sóng Trăng cám ơn hai bạn đã vào góp vui với Vân.Các bạn làm thơ cũng hay lắm đó mình còn học nhiều ở các bạn đấy.Đây là mơ ước của mình thật đó ,mình thích họ và ngưỡng mộ họ thật lòng có thể nói cúi đầu trước các Cố Nhân đó .Các bạn thấy cười không? Vân hơi tò mò hai bạn chắc cũng có nhiều tâm đắc với người xưa lắm nhỉ nói cho mình với.
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 » »»