Diễn Đàn » Thơ Đường

BẢN NHÁP THƠ ĐƯỜNG XƯỚNG-HỌA

7.791 trả lời, 702.849 lượt xem — Trang 259 / 260
 
CHUYỆN DÊ
 
Nghe đồn Thư Quán rất nhiều dê
Có đấng mày râu thích diễn hề
Sẵn bạc chân dài ra sức ẵm
Nhiều tiền má thắm mặc tình bê
Thơ hay lắm ả đà thương mến
Chữ giỏi bao nường phải chết mê
Với tánh hào hoa lời mật ngọt
Làm say ong bướm mất đường về.
Vancali aug.15
 
thân họa :
 
KHÓ VỀ
 
Nên mừng khi có lắm người dê
Vui quá là vui giận chẳng hề
Nếu chẳng ai dê thời giống tuyệt
Nếu không người ghẹo có ai bê
Ngọt lời đúng hẹn nhiều em đợi
Dẽo miệng đêm về lắm mộng mê
Bởi số đào hoa cung bản mệnh
Kẻ đeo người níu khó ra về.
Lá chờ rơi 11/09/2015
 
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
Khổng Tử có dạy :
- Làm thơ để kết thêm tình bạn
- Làm thơ để phấn khởi đời sống
- Làm thơ để ngợi ca cuộc đời
- Làm thơ để học hỏi đạo lý làm người .
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.07.2015 23:54:38 bởi Trần Mạnh Hùng>
BÀI VÈO TRÔI của Thi Sỹ Anh Văn - Bút Cọ
và cũng là kỷ niệm bài thơ thứ 2000
---000---
THỜI GIAN
Lời nhắn tan theo gió bạt ngàn
Trôi theo năm tháng biệt âm ban
Ngày xưa mong đợi bao lưu luyến
Hiện tại chờ  trông vẫn ngập tràn
Yêu dấu vày vò trong trí nhớ
Nỗi tình sôi động khắc tâm đan
Tình yêu muôn thuở như trăng sáng
Cùng với thời gian chẳng héo tàn
Trần Mạnh Hùng
2000
 
VÈO TRÔI
Ái hỷ vèo trôi giữa đại ngàn
 Men tình vỡ vụn mảnh trời ban
 Hương nồng buổi ấy không còn đọng
 Sắc đượm lần kia vẫn chẳng tràn
 Má tựa cay dòng mang thẫm phủ
Môi kề đắng giọt quẩy vàng đan
 Con đường hạnh phúc đành hai ngả
Tổ ấm nhà xinh đã nguội tàn.
Anh Văn-Bút Cọ
📎 2000 - THỜI G..
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
 
TIỀN
Mỗi người mỗi ý chẳng ai điên
Trần thế hơn nhau túi có tiền
Bạc nắm trên tay vênh váo liếc
Tiền đầy trong bị ngả nghiêng xiên
Không tiền hoà nhã trong thân thiện
Lắm bạc điêu ngoa mất tánh hiền
Đối xử vói nhau theo của cải
Vai mang túi bạc suốt đời yên (*)
Trần Mạnh Hùng
2002
(*) Vai mang túi bạc kè kè 
Nói quấy , nói phải chúng nghe rầm rầm
 

 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Thân hoạ bài Dịu Dàng Sac Xuân
---0000----
YÊU ANH ÁNH MẮT EM THA THIẾT
TRĂM NĂM HẠNH PHÚC VẪN CÒN VƯƠNG
 
 VẪN CÒN VƯƠNG
YÊU nhau trong bão táp phong sương
ANH dắt diù em trọn đoạn đường
ÁNH nắng hừng đông tràn mọi ngã
MẮT ngời trong sáng chiếu ngàn phương
EM cười sung sướng lòng hưng phấn
THA thướt ung dung dạ cảm thương
THIẾT đãi bạn bè trong tiệc cưới
TRĂM NĂM HẠNH PHÚC VẪN CÒN VƯƠNG
Trần Mạnh Hùng
----00000-----
Xướng
 
Người đi một nữa hồn tôi mất
 Thiếp đơi đôi lòng dạ vấn vương
 
********
 
NGƯỜI cũng xa rồi nẻo gió sương
ĐI qua thuở nọ ước chung đường
 MỘT lời ái thệ giờ xa viễn
 NỮA chữ ân thề vẫn mịt phương
 HỒN đã chết khô tình kẻ phụ
TÔI giờ rũ xác mộng nào thương
 MẤT duyên con gái đời tơ tưởng
 THIẾP ĐỢI ĐÔI LÒNG DẠ VẤN VƯƠNG
Diudangsacxuan
📎 2011 - VẪN CÒ..
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
[color="darkgreen"]NGƯỠNG MỘ[/color]
( Kính tặng bác Võ Nhựt Ngộ ( Lá Chờ Rơi ), một người bạn vong niên mới quen trên FB )

[color="darkgreen"]Chân thành ngưỡng mộ Lá Chờ Rơi[/color]
[color="darkgreen"]Tám sáu mùa qua vẫn rạng ngời[/color]
[color="darkgreen"]Trí tuệ mênh mang rừng nhiệt đới[/color]
[color="darkgreen"]Vần thơ lộng lẫy nét xuân đời[/color]
[color="darkgreen"]Mong người khỏe mãi vui ngày hội[/color]
[color="darkgreen"]Chúc bác sung hoài vững cuộc chơi[/color]
[color="darkgreen"]Thoải mái hòa câu Đường luật bởi[/color]
[color="darkgreen"]Còn lâu mới nghĩ chuyện xa rời.[/color]
[color="darkgreen"]HỒNG THOẠI 27.8.15[/color]
Khổng Tử có dạy :
- Làm thơ để kết thêm tình bạn
- Làm thơ để phấn khởi đời sống
- Làm thơ để ngợi ca cuộc đời
- Làm thơ để học hỏi đạo lý làm người .
Đăng nhập để trả lời
0
THÁNG BẢY MƯA NGÂU
Tháng bảy mưa Ngâu -   Nổi bão giông
Tình yêu cứ thế được hâm nồng
Cầu vòng Ô Thước  - Tình tương ngộ
Ánh mắt Chức Ngưu - Nối nhớ mong
Năm tháng đợi chờ dài thập kỷ
Phút giây xum họp lại chềnh chồng
Nhân duyên số phận do trời định
Tháng bảy mưa Ngâu - Nổi bão giông
Trần Mạnh Hùng 
2333
 
📎 2333 VNTQ- TH..
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
vancali96:

[color="darkgreen"]NGƯỠNG MỘ[/color]
( Kính tặng bác Võ Nhựt Ngộ ( Lá Chờ Rơi ), một người bạn vong niên mới quen trên FB )

[color="darkgreen"]Chân thành ngưỡng mộ Lá Chờ Rơi[/color]
[color="darkgreen"]Tám sáu mùa qua vẫn rạng ngời[/color]
[color="darkgreen"]Trí tuệ mênh mang rừng nhiệt đới[/color]
[color="darkgreen"]Vần thơ lộng lẫy nét xuân đời[/color]
[color="darkgreen"]Mong người khỏe mãi vui ngày hội[/color]
[color="darkgreen"]Chúc bác sung hoài vững cuộc chơi[/color]
[color="darkgreen"]Thoải mái hòa câu Đường luật bởi[/color]
[color="darkgreen"]Còn lâu mới nghĩ chuyện xa rời.[/color]
[color="darkgreen"]HỒNG THOẠI 27.8.15[/color]


 
Thân họa :
 
TẠ TÌNH
 
Thâm tạ lời ru chiếc lá rơi 
Đường thi kim cổ ánh sao ngời  
Tình xưa ấp ủ qua trăm tuổi
Dấu cũ đam mê mãi một đời
Già trẻ hứng tung bao vận mới
Sớm chiều xướng họa để mà chơi
Tám câu bảy chữ duyên bầu bí
Đeo đẳng dài lâu tách chẳng rời.
Lá chờ rơi 08/09/2015
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
TẤM ÁO QUÊ
Phản phất đâu đây khúc sáo quê
Nghe như một thuở sánh vai kề
Bên nhau sóng bước - Chung mơ ước
Hai đứa dung giăng - Chọn hướng về
Em nhí nhảnh -  Cuốn theo nỗi nhớ
Anh vui tươi - Giữ trọn câu  thề
Ngày xưa là một thời yêu dấu
In đậm trong lòng tấm áo quê
Trần Mạnh Hùng
2343
 
📎 2343vnthuquan..
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
SỐNG

 
Sống cảm thông quên đi qúa khứ
Sống vì người sống trọn ngày mai
Sống từ bi ngập tràn hạnh phúc
Sống thiện tâm tha thứ trái sai
Sống khoan dung tấm lòng biển cả
Sống tươi cười khoả lấp chê bai
Sống thánh thiện tâm hồn toả sáng
Sống dâng đời đóng góp tương lai
Trần Mạnh Hùng
 
thân họa :
 
VUI SỐNG
 
Sống biết cảm thông sống đẹp
Sống v
ị tha nào kể nay mai
Sống cùng tâm thiện đừng do dự
Sống với lòng nhân chẳng dám sai
Sống lắm thứ tha tình cởi mở
Sống đầy bởn cợt tiếng tung bay
Sống theo gương thánh người yêu mến
Sống để mà vui với hậu lai.
Lá chờ rơi 09/09/2015

 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.09.2015 22:08:25 bởi Trần Mạnh Hùng>
lá chờ rơi:

SỐNG
Sống cảm thông quên đi qúa khứ 
Sống vì người sống trọn ngày mai
Sống từ bi ngập tràn hạnh phúc
Sống thiện tâm tha thứ trái sai
Sống khoan dung tấm lòng biển cả
Sống tươi cười khoả lấp chê bai
Sống thánh thiện tâm hồn toả sáng
Sống dâng đời đóng góp tương lai
Trần Mạnh Hùng
 
thân họa :
 
VUI SỐNG
 
Sống biết cảm thông là sống đẹp
Sống vị tha nào kể nay mai 
Sống cùng tâm thiện đừng do dự
Sống với lòng nhân chẳng dám sai
Sống lắm thứ tha tình cởi mở
Sống đầy bởn cợt tiếng tung bay
Sống theo gương thánh người yêu mến
Sống để mà vui với hậu lai.
Lá chờ rơi 09/09/2015 

SỐNG Ở ĐỜI
 Sống ở đời thông qua dĩ vãng
Sống hôm nay tiếp nhận ngày mai
Sống cầu tiến ngó sau, trông trước
Sống thảnh thơi nhìn phải, tránh sai
Sống dấn thân -  Dân gian ngưỡng phục
Sống mua danh - Miệng thế chê bai
Sống so đo mọi người xa lánh
Sống đảo điên không bạn vãng lai
Trần Mạnh Hùng
2354

 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
XƯỚNG HOẠ
 
 Cùng nhau xướng hoạ giống ra khơi
 Cái thú thanh tao đệ nhất đời
Điêu luyện tay chèo nào sợ sóng
Vững vàng chân chống quậy tung trời
Giòng thơ khởi xướng như sương phủ
Lời hoạ lần theo cứ nửa vời
Phờ phạc tìm vần và đối nghĩa
Quay cuồng moi chữ chẳng còn hơi...
Trần Mạnh Hùng
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Xướng Kính Mời 
---000--- 
HOÀ NHẪN 
TRONG chốn luân thường luật chuyển xoay 
CÕI trần điên đảo lắm chua cay... 
ĐỜI này gieo hạt - Ngày sau nhận 
NGƯỜI tạo nhân lành - Hưởng phước lai 
TAN vỡ cuối cùng là trả nghiệp 
HOÀ hài trước hết hưởng cơ may 
NHẪN lòng ái nộ tìm thanh thản 
PHƯỚC HẠNH CƠ DUYÊN ĐƯỢC GIẢY BÀY 
Trần Mạnh Hùng 
2417 
---000--- 
NGUYÊN LAI 
TRONG dòng ký ức chẵng hề phai 
CÕI thế tơ duyên trói buộc hoài 
ĐỜI trước phải chăng nhiều nghiệp chướng 
NGƯỜI sau chẳng lẽ hứng cơn say 
TAN trong tâm nguyện câu nhân qủa 
VỚI trí chân thành nhận đắng cay 
HỢP phối tâm tư vào bản thể 
ƯỚC MONG TÂM ĐỊNH NHẬP NGUYÊN LAI 
Trần Mạnh Hùng 
2404
📎 2417 VNTQ- HO..
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.09.2015 22:43:10 bởi Trần Mạnh Hùng>
SỐNG BÌNH AN
Sống tự nhiên bình an  giản dị
Sống hoà đồng tránh được chông gai
Sống yên vui nụ cười tươi mát
Sống  thật tâm câu nói thẳng ngay
Sống chạm đời mưu sinh thấm mệt
Sống riêng mình soạn sẵn tương lai
Sống yêu thương trí thành, tâm nguyện
Sống giận hờn mang án khổ sai
Trần Mạnh Hùng
2443
 
SỐNG Ở ĐỜI
 Sống ở đời thông qua dĩ vãng
Sống hôm nay tiếp nhận ngày mai
Sống cầu tiến ngó sau, trông trước
Sống thảnh thơi nhìn phải, tránh sai
Sống dấn thân -  Dân gian ngưỡng phục
Sống mua danh - Miệng thế chê bai
Sống tính toán người người xa lánh
Sống đảo điên không bạn vãng lai
Trần Mạnh Hùng
2354 
SỐNG
 Sống cảm thông quên đi qúa khứ
 Sống vì người sống trọn ngày mai
 Sống từ bi ngập tràn hạnh phúc
 Sống thiện tâm tha thứ trái sai
 Sống khoan dung tấm lòng biển cả
Sống tươi cười khoả lấp chê bai
Sống thánh thiện tâm hồn toả sáng
Sống dâng đời đóng góp tương lai
Trần Mạnh Hùng
2344
SỐNG
Sống sáng suốt tinh thần cởi mở
Sống  lòng thành tựa nắng ban mai 
Sống kiêm nhường bớt thù thêm bạn
Sống giải hoà tránh hiểu lệch sai
Sống chính tâm khinh tài trọng nghĩa
Sống tri ân nào chấp chê bai
Sống vì đạo tâm lành cõi phật
Sống trọn đời ơn nghĩa tái lai
Trần Mạnh Hùng
2363
 VUI SỐNG
Sống biết cảm thông là sống đẹp
Sống vị tha nào kể nay mai
Sống cùng tâm thiện đừng do dự
Sống với lòng nhân chẳng dám sai
Sống lắm thứ tha tình cởi mở
Sống đầy bởn cợt tiếng tung bay
Sống theo gương thánh người yêu mến
Sống để mà vui với hậu lai.
Lá chờ rơi 09/09/2015
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
XƯỚNG HOẠ
  
 Cùng nhau xướng hoạ giống ra khơi
 Cái thú thanh tao đệ nhất đời
Điêu luyện tay chèo nào sợ sóng
Vững vàng chân chống quậy tung trời
Giòng thơ khởi xướng như sương phủ
Lời hoạ lần theo cứ nửa vời
Phờ phạc tìm vần và đối nghĩa
Quay cuồng moi chữ chẳng còn hơi...
Trần Mạnh Hùng
  
Thân họa : 
  
THƠ NGỌT
  
Dòng thơ ào ạt giữa trùng khơi
Như gió như giông tắm cõi đời
Bảy chữ tám câu giăng cuối bể
Năm vần hai đối dệt ngang trời
Lời ngông mấy chữ còn khiêm tốn
Ý đẹp màu thơ vẫn tuyệt vời
Trên dưới quán thông tình đạt lý
Ngâm tràn giọng lão vẫn đầy hơi.
Lá chờ rơi 28/09/2015




Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.01.2016 15:47:58 bởi lá chờ rơi>
CẢM TẠ 
 
Thân già lẩm cẩm biết về đâu
Tám bảy xuân qua nặng mái đầu
Tai lảng chẳng nghe lời phải quấy
Mắt mờ khó thấy chỗ nông sâu
 
Tình thơ thân gởi mười phương mạng
Nghĩa bạn ngời trao vạn ánh sao
Đây chút lời quê xin cảm tạ
Cùng vui xướng họa đến khi nào
Lá chờ rơi 22/03/2015 
 
KÍNH HỌA CÙNG BÁC lÁ  
  
Tuổi cao sức yếu có sao đâu 
Lo nghĩ luyên-thuyên nặng cả đầu 
Gác bỏ ngoài tai lời trái phải 
Chẳng vơ vào dạ chuyện cao sâu  
  
Ngày nhìn sông suối xem dòng nước 
Tối ngắm mây trời định vị sao 
chén rượu câu thơ vui chúng bạn 
Chuyện ngày sau tới mặc năm nào
RĐinh 
&lt;bài viết được chỉnh sửa lúc 31.03.2015 18:01:24 
 
thân họa :
 
ĐÀNH HẸN
 
Tháng qua ngày lại chẳng buồn đâu 
Chỉ ngại phơ phơ tóc trắng đầu 
Thơ gởi theo mây chìm bể cạn
Vần gieo mất tích giữa sông sâu  
Lên lầu vọng nguyệt chờ xem Cuội
Ra bãi nghinh phong đợi tắm sao
Viết mãi chưa tròn câu xướng họa
Nên thôi đành hẹn đến khi nào.
Lá chờ rơi 30/09/2015
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.03.2016 07:02:25 bởi Nguyệt Hạ>
XUÂN GIÀ 88
 
Vui làm trưởng lão với bao người
Tám tám xuân thu thắm mệt rồi
Dễ nói tiền tài như phấn thổ
Khó đem nhân nghĩa đổi vàng thoi
Bần cư náo thị không người hỏi
Phú tại thâm sơn lắm kẻ mời
Sự thế xưa nay luôn vẫn thế
Trăm năm đời tạm giống nhau thôi.
Lá chờ rơi 30/09/2015
 
 
R
 
Đăng nhập để trả lời
0
lá chờ rơi:

XUÂN GIÀ 88
 
Vui làm trưởng lão với bao người
Tám tám xuân thu thắm mệt rồi
Dễ nói tiền tài như phấn thổ
Khó đem nhân nghĩa đổi vàng thoi
Bần cư náo thị không người hỏi
Phú tại thâm sơn lắm kẻ mời
Sự thế xưa nay luôn vẫn thế
Trăm năm đời tạm giống nhau thôi.
Lá chờ rơi 30/09/2015
 
.
Đăng nhập để trả lời
0


XUÂN GIÀ 88
 
Vui làm trưởng lão với bao người
Tám tám xuân thu thắm mệt rồi
Dễ nói tiền tài như phấn thổ
Khó đem nhân nghĩa đổi vàng thoi
Bần cư náo thị không người hỏi
Phú tại thâm sơn lắm kẻ mời
Sự thế xưa nay luôn vẫn thế
Trăm năm đời tạm giống nhau thôi.
Lá chờ rơi 30/09/2015
 

 
thân họa :
MỘT KIẾP NGƯỜI
 
Trên dưới trăm năm một kiếp người 
Được chơi cỏi thế đủ vui rồi
Dài ngắn cũng là xong một kiếp
Tháng ngày như thể vụt đưa thoi
Chớ buồn trước ngõ không tri kỷ
Bạn rượu bên hiên dể gọi mời
Tuổi hạc lão lai tài phải tận
Việc đời trao lại cháu con thôi.
Lá chờ rơi 19/10/2015 
 
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.10.2015 18:47:23 bởi Rdinh>

.
CẢM TẠ

Thân già lẩm cẩm biết về đâu
Tám bảy xuân qua nặng mái đầu
Tai lảng chẳng nghe lời phải quấy
Mắt mờ khó thấy chỗ nông sâu
Tình thơ thân gởi mười phương mạng
Nghĩa bạn ngời trao vạn ánh sao
Đây chút lời quê xin cảm tạ
Cùng vui xướng họa đến khi nào

Lá chờ rơi 22/03/2015
 
KÍNH HỌA CÙNG BÁC lÁ
 
Tuổi cao sức yếu có sao đâu
Lo nghĩ luyên-thuyên nặng cả đầu
Gác bỏ ngoài tai lời trái phải
Chẳng vơ vào dạ chuyện cao sâu
 
Ngày nhìn sông suối xem dòng nước
Tối ngắm mây trời định vị sao
chén rượu câu thơ vui chúng bạn
Chuyện ngày sau tới mặc năm nào
RĐinh
 
 
thân họa :
 
ĐÀNH HẸN
 
Tháng qua ngày lại chẳng buồn đâu 
Chỉ ngại phơ phơ tóc trắng đầu 
Thơ gởi theo mây chìm bể cạn
Vần gieo mất tích giữa sông sâu  
Lên lầu vọng nguyệt chờ xem Cuội
Ra bãi nghinh phong đợi tắm sao
Viết mãi chưa tròn câu xướng họa
Nên thôi đành hẹn đến khi nào.
Lá chờ rơi 38/09/2015
 
NỖI BUỒN
Cái buồn chợt đến tự nơi đâu
Nó dấu biệt đuôi lẫn cả đầu
Chẳng biết trên khô hay suối cạn
Nào tường mặt nước hoặc sông sâu
 
Buồn riêng muốn bán ai mua nhỉ
Vui lẻ cần tìm ta tính sao ?
Canh trước, trông sau nào có biết
Buồn len-lỏi đến tự phương nào ?
RĐinh

Đăng nhập để trả lời
0
lá chờ rơi:



XUÂN GIÀ 88
 
Vui làm trưởng lão với bao người
Tám tám xuân thu thắm mệt rồi
Dễ nói tiền tài như phấn thổ
Khó đem nhân nghĩa đổi vàng thoi
Bần cư náo thị không người hỏi
Phú tại thâm sơn lắm kẻ mời
Sự thế xưa nay luôn vẫn thế
Trăm năm đời tạm giống nhau thôi.
Lá chờ rơi 30/09/2015
 

 
thân họa :
MỘT KIẾP NGƯỜI
 
Trên dưới trăm năm một kiếp người 
Được chơi cỏi thế đủ vui rồi
Dài ngắn cũng là xong một kiếp
Tháng ngày như thể vụt đưa thoi
 
Chớ buồn trước ngõ không tri kỷ
Bạn rượu bên hiên dể gọi mời
Tuổi hạc lão lai tài phải tận
Việc đời trao lại cháu con thôi.
 
Lá chờ rơi 19/10/2015 
 
 
CÁI CÒN, CÁI MẤT
 
Dẫu còn, dẫu mất cũng là thôi
Vừa vẳng đâu đây tiếng mọc mời
Vút bóng câu qua - chìm tiếng nhạc
Chuyền tay ngọc vội - lắng âm thoi
 
Sắp bày con tạo dường như đã
Thành quả nhân gian để thế rồi
Một kiếp nhân sinh mong giữ lại
Danh thơm quyện mãi một tên người
 
RĐinh
 



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.03.2016 07:07:27 bởi Nguyệt Hạ>
 
TRÀ PHA RƯỢU
 
Mới tám bảy tây tám tám ta
Râu ria cào sạch thấy chưa giả
Chân không chống gậy còn đi vửng
Mắt chẳng mang tròng vẫn thấy xa
Bạn nhậu làng trên mời chuốc rượu
Người thân xóm dưới gọi hầu trà
Bụng buồn sự thế trà pha rượu
Khó tách phân hai nẻo chính tà.
Lá chờ rơi 04/11/2015
 

R

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.11.2015 01:52:21 bởi Rdinh>
lá chờ rơi:

 
TRÀ PHA RƯỢU
 
Mới tám bảy tây tám tám ta
Râu ria cào sạch thấy chưa giả
Chân không chống gậy còn đi vửng
Mắt chẳng mang tròng vẫn thấy xa
Bạn nhậu làng trên mời chuốc rượu
Người thân xóm dưới gọi hầu trà
Bụng buồn sự thế trà pha rượu
Khó tách phân hai nẻo chính tà.
Lá chờ rơi 04/11/2015
 
 
CŨNG CÓ TA
 
Gần chín mươi niên cũng có ta
Khỏe ăn , mạnh uống cớ chi già
Tỏ-tường  sách đọc đâu cần kính
Vững chãi chân đi dẫu chẳng xa
 
Sáng tối say sưa cùng ả rượu
Trưa chiều ôm-ấp với nàng trà
Thơ ra nhờ bởi hai nguồn hứng
Thây mặc bình-minh lẫn ánh tà
 
RĐinh
 



Đăng nhập để trả lời
0
HÀ NỘI CHẶT CÂY 
---*--- 
Hà Nội mùa xuân buổi sớm nay 
Bóng cao cổ thụ những hàng cây 
Trên cành chim hót xây thêm tổ 
Hoa lá đan chen đượm sắc mây 
Ngơ ngác dòng người tròn mắt ngó 
Ầm ầm cưa máy cắt ngang thây 
Hỏi ra mới biết trên truyền lệnh 
Gỗ đã già rồi chặt để thay.
27/3/2015 
Tuyen45
 
 
thân họa :
 
TỦI NHỤC THAY
 
Cổ thụ kiêu hùng tự bấy nay
Thương em nhìn gốc chẳng còn cây
Đâu chòm lá rậm chim xây tổ
Đâu những tầng cao ngọn quét mây
Bóng mát từ xưa che khuất nắng
Cành tươi phút chốc đã phơi thây
Trách ai lệnh lớn lòng không lớn
Phá hủy làng xưa tủi nhục thay.
Lá chờ rơi 11/11/2015
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
 

 
TRÀ PHA RƯỢU
 
Mới tám bảy tây tám tám ta
Râu ria cào sạch thấy chưa giả
Chân không chống gậy còn đi vửng
Mắt chẳng mang tròng vẫn thấy xa
Bạn nhậu làng trên mời chuốc rượu
Người thân xóm dưới gọi hầu trà
Bụng buồn sự thế trà pha rượu
Khó tách phân hai nẻo chính tà.
Lá chờ rơi 04/11/2015
 
 
CŨNG CÓ TA
 
Gần chín mươi niên cũng có ta
Khỏe ăn , mạnh uống cớ chi già
Tỏ-tường  sách đọc đâu cần kính
Vững chãi chân đi dẫu chẳng xa
 
Sáng tối say sưa cùng ả rượu
Trưa chiều ôm-ấp với nàng trà
Thơ ra nhờ bởi hai nguồn hứng
Thây mặc bình-minh lẫn ánh tà
 
RĐinh
 
ÁNH DƯƠNG TÀ
 
Biết phải người rồi mới phải ta
Biết yêu hoa lá biết thân già
Mắt nhàm sự thế đừng quan sát
Tai ngán việc đời chớ ngóng xa
“Chén hòa tuyết trắng nghiêng bầu rượu” (1)
Ly rót sương khuya nối tiệc trà
Thơ thẩn bốn mùa câu xướng họa
Sống vui nào ngại ánh dương tà.
Lá chờ rơi 19/11/2015
(1) Thơ trong bài Xuân Hứng của vua Tự Đức
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
lá chờ rơi:

 

 
TRÀ PHA RƯỢU
 
Mới tám bảy tây tám tám ta
Râu ria cào sạch thấy chưa giả
Chân không chống gậy còn đi vửng
Mắt chẳng mang tròng vẫn thấy xa
Bạn nhậu làng trên mời chuốc rượu
Người thân xóm dưới gọi hầu trà
Bụng buồn sự thế trà pha rượu
Khó tách phân hai nẻo chính tà.
Lá chờ rơi 04/11/2015
 
 
CŨNG CÓ TA
 
Gần chín mươi niên cũng có ta
Khỏe ăn , mạnh uống cớ chi già
Tỏ-tường  sách đọc đâu cần kính
Vững chãi chân đi dẫu chẳng xa
 
Sáng tối say sưa cùng ả rượu
Trưa chiều ôm-ấp với nàng trà
Thơ ra nhờ bởi hai nguồn hứng
Thây mặc bình-minh lẫn ánh tà
 
RĐinh
 
ÁNH DƯƠNG TÀ
 
Biết phải người rồi mới phải ta
Biết yêu hoa lá biết thân già
Mắt nhàm sự thế đừng quan sát
Tai ngán việc đời chớ ngóng xa
“Chén hòa tuyết trắng nghiêng bầu rượu” (1)
Ly rót sương khuya nối tiệc trà
Thơ thẩn bốn mùa câu xướng họa
Sống vui nào ngại ánh dương tà.
Lá chờ rơi 19/11/2015
(1) Thơ trong bài Xuân Hứng của vua Tự Đức
CỐI, CHÀY
 
Trăm năm trong cõi thế-gian ta
Cái thú ăn chơi chẳng kể già
Dài cẳng kề bên còn ngất-nghểu
Eo thon sát nách vẫn mơ xa
 
Ngày xưa Tú đó không buông gái *
Hiện tại mình đây chẳng bỏ trà
Nặng nợ mỗi người đeo mỗi thú
Cối mòn chày mới chịu thân tà !
 
                                 RĐinh
 
*Tóm ý bốn câu thơ của ông Tú Vị-xuyên :
Một trà,một rượu, một đàn-bà
Ba cái lăng-nhăng nó quấy ta
Chừa được thứ nào hay thứ ấy
Có chăng chừa rượu với chừa trà
 


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.11.2015 07:28:42 bởi Đông Tà>
TRÀ PHA RƯỢU

Mới tám bảy tây tám tám ta
Râu ria cào sạch thấy chưa già
Chân không chống gậy còn đi vững
Mắt chẳng mang tròng vẫn thấy xa
Bạn nhậu làng trên mời chuốc rượu
Người thân xóm dưới gọi hầu trà
Bụng buồn sự thế trà pha rượu
Khó tách phân hai nẻo chính tà

Lá chờ rơi 04/11/2015


CŨNG CÓ TA

Gần chín mươi niên cũng có ta
Khỏe ăn , mạnh uống cớ chi già
Tỏ-tường sách đọc đâu cần kính
Vững chãi chân đi dẫu chẳng xa

Sáng tối say sưa cùng ả rượu
Trưa chiều ôm-ấp với nàng trà
Thơ ra nhờ bởi hai nguồn hứng
Thây mặc bình-minh lẫn ánh tà

RĐinh


SỰ THẾ TẠI TÂM

Khó phân hai nẻo đã mình ta
Ngờ nghệch so đo trẻ với già
Tích cũ còn ghi nhiều dẫn chứng
Ngày nay mới biết chuyện gần xa
Liêm Pha tướng sĩ như tường khối
Triệu Quát quân binh tựa xác trà
Cũng chống Tần thôi sao khác nhỉ
Nhìn xem.. cớ sự tại tâm tà

12/11/2015
CSL

Liêm Pha danh tướng nước Triệu thời chiến quốc về già bị gièm pha nên không được trọng dụng.
Triệu Quát con Triệu Xa, bàn chuyện hành quân bố trận Xa không nói lại Quát.
Triệu Hiếu Thành Vương trúng kế ly gián cho rằng Liêm Pha già nhút nhát chỉ biết cố thủ Trường Bình nên rút về thay bằng Triệu Quát. Một trận tan tành, sau Quát chết, 40 vạn hàng quân bị chôn sống


ÁNH DƯƠNG TÀ

Biết phải người rồi mới phải ta
Biết yêu hoa lá biết thân già
Mắt nhàm sự thế đừng quan sát
Tai ngán việc đời chớ ngóng xa
“Chén hòa tuyết trắng nghiêng bầu rượu” (1)
Ly rót sương khuya nối tiệc trà
Thơ thẩn bốn mùa câu xướng họa
Sống vui nào ngại ánh dương tà.

Lá chờ rơi 19/11/2015

(1) Thơ trong bài Xuân Hứng của vua Tự Đức


CỐI, CHÀY

Trăm năm trong cõi thế-gian ta
Cái thú ăn chơi chẳng kể già
Dài cẳng kề bên còn ngất-nghểu
Eo thon sát nách vẫn mơ xa

Ngày xưa Tú đó không buông gái *
Hiện tại mình đây chẳng bỏ trà
Nặng nợ mỗi người đeo mỗi thú
Cối mòn chày mới chịu thân tà !

RĐinh

*Tóm ý bốn câu thơ của ông Tú Vị-xuyên :
Một trà,một rượu, một đàn-bà
Ba cái lăng-nhăng nó quấy ta
Chừa được thứ nào hay thứ ấy
Có chăng chừa rượu với chừa trà



XẾ CHIỀU

Hai nẻo trong đời vẫn quẩn ta
Bao phen hụt hẫng tuổi thêm già
An lành lắm đứa thường mau đến
Khốn khó nhiều thằng vội tránh xa
"Tiết cứng trượng phu thông ấy bạn" *
Tính ngông lãng khách rượu thay trà
Buồn quên thế sự vui hàng quán
Chếnh choáng chiều trông bóng xế tà

20/11/2015
CSL

*Trong bài Cây Mai của vua Lê Thánh Tông
Đăng nhập để trả lời
0
Đông Tà:

TRÀ PHA RƯỢU

Mới tám bảy tây tám tám ta
Râu ria cào sạch thấy chưa già
Chân không chống gậy còn đi vững
Mắt chẳng mang tròng vẫn thấy xa
Bạn nhậu làng trên mời chuốc rượu
Người thân xóm dưới gọi hầu trà
Bụng buồn sự thế trà pha rượu
Khó tách phân hai nẻo chính tà

Lá chờ rơi 04/11/2015


CŨNG CÓ TA

Gần chín mươi niên cũng có ta
Khỏe ăn , mạnh uống cớ chi già
Tỏ-tường sách đọc đâu cần kính
Vững chãi chân đi dẫu chẳng xa

Sáng tối say sưa cùng ả rượu
Trưa chiều ôm-ấp với nàng trà
Thơ ra nhờ bởi hai nguồn hứng
Thây mặc bình-minh lẫn ánh tà

RĐinh


SỰ THẾ TẠI TÂM

Khó phân hai nẻo đã mình ta
Ngờ nghệch so đo trẻ với già
Tích cũ còn ghi nhiều dẫn chứng
Ngày nay mới biết chuyện gần xa
Liêm Pha tướng sĩ như tường khối
Triệu Quát quân binh tựa xác trà
Cũng chống Tần thôi sao khác nhỉ
Nhìn xem.. cớ sự tại tâm tà

12/11/2015
CSL

Liêm Pha danh tướng nước Triệu thời chiến quốc về già bị gièm pha nên không được trọng dụng.
Triệu Quát con Triệu Xa, bàn chuyện hành quân bố trận Xa không nói lại Quát.
Triệu Hiếu Thành Vương trúng kế ly gián cho rằng Liêm Pha già nhút nhát chỉ biết cố thủ Trường Bình nên rút về thay bằng Triệu Quát. Một trận tan tành, sau Quát chết, 40 vạn hàng quân bị chôn sống


ÁNH DƯƠNG TÀ

Biết phải người rồi mới phải ta
Biết yêu hoa lá biết thân già
Mắt nhàm sự thế đừng quan sát
Tai ngán việc đời chớ ngóng xa
“Chén hòa tuyết trắng nghiêng bầu rượu” (1)
Ly rót sương khuya nối tiệc trà
Thơ thẩn bốn mùa câu xướng họa
Sống vui nào ngại ánh dương tà.

Lá chờ rơi 19/11/2015

(1) Thơ trong bài Xuân Hứng của vua Tự Đức


CỐI, CHÀY

Trăm năm trong cõi thế-gian ta
Cái thú ăn chơi chẳng kể già
Dài cẳng kề bên còn ngất-nghểu
Eo thon sát nách vẫn mơ xa

Ngày xưa Tú đó không buông gái *
Hiện tại mình đây chẳng bỏ trà
Nặng nợ mỗi người đeo mỗi thú
Cối mòn chày mới chịu thân tà !

RĐinh

*Tóm ý bốn câu thơ của ông Tú Vị-xuyên :
Một trà,một rượu, một đàn-bà
Ba cái lăng-nhăng nó quấy ta
Chừa được thứ nào hay thứ ấy
Có chăng chừa rượu với chừa trà



XẾ CHIỀU

Hai nẻo trong đời vẫn quẩn ta
Bao phen hụt hẫng tuổi thêm già
An lành lắm đứa thường mau đến
Khốn khó nhiều thằng vội tránh xa
"Tiết cứng trượng phu thông ấy bạn" *
Tính ngông lãng khách rượu thay trà
Buồn quên thế sự vui hàng quán
Chếnh choáng chiều trông bóng xế tà

20/11/2015
CSL

*Trong bài Cây Mai của vua Lê Thánh Tông


 
Kính họa
 
 Bút Mãi Không Tà
 
Mười hai năm nữa lịch âm ta
Bác Lá tròn trăm cũng chữa già
Nét chữ hào tình chưa viết thỏa
Con đường lại cội vẫn còn xa
Đêm cùng thi thú ngâm câu đối
Sáng ngắm bình minh thưởng vị trà
Ba vạn sáu ngàn ngày khoái hoạt
Khen thay ngọn bút mãi không tà
 
Đồng Lão 
Ai công hầu ai khanh tướng trong trần ai ai dễ biết ai
Thế chiến quốc thế xuân thu gặp thời thế thế thời phải thế
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.12.2015 11:16:42 bởi lá chờ rơi>
TRÀ PHA RƯỢU 

Mới tám bảy tây tám tám ta 
Râu ria cào sạch thấy chưa già 
Chân không chống gậy còn đi vững 
Mắt chẳng mang tròng vẫn thấy xa 
Bạn nhậu làng trên mời chuốc rượu 
Người thân xóm dưới gọi hầu trà 
Bụng buồn sự thế trà pha rượu 
Khó tách phân hai nẻo chính tà 

Lá chờ rơi 04/11/2015 
 

CŨNG CÓ TA 

Gần chín mươi niên cũng có ta 
Khỏe ăn , mạnh uống cớ chi già 
Tỏ-tường sách đọc đâu cần kính 
Vững chãi chân đi dẫu chẳng xa 

Sáng tối say sưa cùng ả rượu 
Trưa chiều ôm-ấp với nàng trà 
Thơ ra nhờ bởi hai nguồn hứng 
Thây mặc bình-minh lẫn ánh tà 

RĐinh 

SỰ THẾ TẠI TÂM 

Khó phân hai nẻo đã mình ta 
Ngờ nghệch so đo trẻ với già 
Tích cũ còn ghi nhiều dẫn chứng 
Ngày nay mới biết chuyện gần xa 
Liêm Pha tướng sĩ như tường khối 
Triệu Quát quân binh tựa xác trà 
Cũng chống Tần thôi sao khác nhỉ 
Nhìn xem.. cớ sự tại tâm tà 

12/11/2015 
CSL 

Liêm Pha danh tướng nước Triệu thời chiến quốc về già bị gièm pha nên không được trọng dụng. 
Triệu Quát con Triệu Xa, bàn chuyện hành quân bố trận Xa không nói lại Quát. 
Triệu Hiếu Thành Vương trúng kế ly gián cho rằng Liêm Pha già nhút nhát chỉ biết cố thủ Trường Bình nên rút về thay bằng Triệu Quát. Một trận tan tành, sau Quát chết, 40 vạn hàng quân bị chôn sống 

CỐI, CHÀY 

Trăm năm trong cõi thế-gian ta 
Cái thú ăn chơi chẳng kể già 
Dài cẳng kề bên còn ngất-nghểu 
Eo thon sát nách vẫn mơ xa 

Ngày xưa Tú đó không buông gái * 
Hiện tại mình đây chẳng bỏ trà 
Nặng nợ mỗi người đeo mỗi thú 
Cối mòn chày mới chịu thân tà ! 

RĐinh 

*Tóm ý bốn câu thơ của ông Tú Vị-xuyên : 
Một trà,một rượu, một đàn-bà 
Ba cái lăng-nhăng nó quấy ta 
Chừa được thứ nào hay thứ ấy 
Có chăng chừa rượu với chừa trà 

 
XẾ CHIỀU 

Hai nẻo trong đời vẫn quẩn ta 
Bao phen hụt hẫng tuổi thêm già 
An lành lắm đứa thường mau đến 
Khốn khó nhiều thằng vội tránh xa 
"Tiết cứng trượng phu thông ấy bạn" * 
Tính ngông lãng khách rượu thay trà 
Buồn quên thế sự vui hàng quán 
Chếnh choáng chiều trông bóng xế tà 

20/11/2015 
CSL 

*Trong bài Cây Mai của vua Lê Thánh Tông 

 
ÁNH DƯƠNG TÀ 

Biết phải người rồi mới phải ta 
Biết yêu hoa lá biết thân già 
Mắt nhàm sự thế đừng quan sát 
Tai ngán việc đời chớ ngóng xa 
“Chén hòa tuyết trắng nghiêng bầu rượu” (1) 
Ly rót sương khuya nối tiệc trà 
Thơ thẩn bốn mùa câu xướng họa 
Sống vui nào ngại ánh dương tà. 

Lá chờ rơi 19/11/2015 

(1) Thơ trong bài Xuân Hứng của vua Tự Đức 

Kính họa

 
Bút Mãi Không Tà
 
Mười hai năm nữa lịch âm ta
Bác Lá tròn trăm cũng chữa già
Nét chữ hào tình chưa viết thỏa
Con đường lại cội vẫn còn xa
Đêm cùng thi thú ngâm câu đối
Sáng ngắm bình minh thưởng vị trà
Ba vạn sáu ngàn ngày khoái hoạt
Khen thay ngọn bút mãi không tà
 
Đồng Lão 
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
Cám treo 

Biết chồng bay bướm dấu rình theo 
Đến chỗ làng quê thấy quá nghèo 
Mái lá sơ sài hình lắc léo 
Ghế bàn ọp ẹp cảnh buồn teo 
Đèn mờ mắt phượng người ham kéo 
Ngõ hẹp lưng ong kẻ muốn đèo 
Đứng ngó từ xa nghe nhí nhéo 
Về nhà trút giận...cám đem treo 

Vancali 96 

  
  
Thân họa : 
  
CÁM CÒN TREO  

Nghi chồng ăn vụng vợ dò theo  
Cầu khỉ chinh chông bước hiểm nghèo  
Nghe tiếng già nua mồm léo nhéo  
Thấy đàn trẻ dại đứng tong teo  
Mời ai chẳng đến đành lôi kéo  
Gọi kẻ không đi phải cỏng đèo  
Ngao ngán tình duyên sao lắt lẻo  
Heo chờ bụng đói cám còn treo  
Lá chờ rơi 03/12/2015 

Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0