Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Tình yêu của kẻ đi rong...!

74 trả lời, 8.642 lượt xem — Trang 2 / 3
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-24 07:20:24maicon108194>
________MÙA THU KỈ NIỆM_______
______________________BL.04/03

Nhớ không em một chiều thu gặp gỡ?!
nhờ cơn mưa dang dở bước ta về
anh thầm gọi cơn mưa là Thượng Đế !
mưa không nhiều nhưng đủ để ta quen.
~0~
Nhớ không em những gì ta ước hẹn?!
Chắc vẫn còn nguyên vẹn với tình ta !
con đường yêu đi trăm lần vẫn lạ
chọn đường vòng mà vẫn cứ không xa
~0~
Nhớ không em mùa thu và chiếc lá ?!
buổi tan trường ta đón bước nhau qua
tình yêu đầu tuyệt vời hơn tất cả ,
tưởng không gì chia cắt nổi tình ta !
~0~
Nhớ không em một buổi chiều thật lạ ?!
nắng trải dài rồi tắt phía xa xa
chiều hôm ấy ta tìm không thấy lá
thu úa vàng vùi dưới gót chân qua
~0~
Nhớ không em ta nhìn nhau chẳng nói ?!
nghe tình đầu như sương khói mong manh
không tại em cũng chẳng phải tại anh
tại mua thu nên đôi lứa thôi đành...
~o~
Nhớ không em cơn gió chiều lành lạnh?!
ta đi về bên cạnh dấu yêu xưa
tại buổi chiều hôm ấy chẳng có mưa
tại trong gió chẳng còn hương hoa sữa
~o~
Nhớ nghe em thu chẳng còn đâu nữa !
ta cố tìm nhưng cũng chẳng có mưa
mùa thu xưa nay còn mang dang dở
mối tình đầu tan vở giửa yêu thương...!!
~~o~~
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-24 04:08:21Huyền Băng>
~+~CHIẾC BÓNG TÌNH YÊU~+~
....................................ĐN.10/05.
Em ơi ! sao nỡ hững hờ ?
Để bao thương nhớ kết tơ rối lòng.
Còn gì những nỗi đợi mong ?!
Bây giờ ta với hư không một mình.
Tình yêu đâu phải vô hình
Rõ ràng chiếc bóng cuộc tình là đây.
Một thân xác , một hồn say
và đôi dòng chữ tràn đầy nhớ thương.
Còn gì mà vấn mà vương?!
Người yêu giờ đã riêng đường bước đi
Ta còn đau xót mà chi
Đành quen hết cả những gì dấu yêu
Đường về chiếc bóng cô liêu
Chỉ còn ta với một chiều đầy mưa
 
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-12 02:11:51nguyenad>
TÌNH YÊU HỠI TÌNH YÊU !!!




*Ngươi là ai ?
Ngươi là ánh mắt thưở ban đầu

nụ cười trong trẻo suốt canh thâu

là vầng dương soi sáng ban ngày

ánh nguyệt chiếu tỏ đêm hiu hắt...



**Ngươi đang làm gì ?

Nhìn ngắm, khêu gợi kẻ đang yêu

giết mất thời gian lẫn lý trí

đi khắp nhân gian gieo hạt giống

chạy đến gần ai, thấy giật mình...


***Ngươi đang ở đâu?


Ta ở xa lắm tận chân trời

ta ở gần lắm trước mặt ngươi

ta ở cạnh ai mà không biết

ta ở xung quanh toàn màu xanh...


****Ngươi tồn tại ra sao ?

.. Trong đống tro tàn còn nhen nhúm

trong tim những kẻ còn đang yêu

trong khu rừng vắng không bóng người ...

trong lòng thù hận , nỗi tang thương.



*****Ngươi có ý nghĩa gì ?

Ta sống thì ngươi còn tồn tại

ta chết trên đời chẳng còn ai ...?

ta mất đôi ta lại chia rẽ

ta còn đôi lứa còn yêu nhau...

******Ngươi sống như thế nào?

Ngọn đuốc phập phồng trong đêm tối

ánh nắng đỏ rực lúc giữa trưa

ngọn gió thoảng qua thấy lành lạnh

cơn bão qua đi trời lại sáng ...

&lt; Sửa đổi bởi: nguyenad -- 4.4.2007 19:43:46 &gt;

_____________________________

nad  

"Người ta có thể chết vì yêu nhưng cái chết ấy nếu được chuyển thành một  cảm  xúc  thơ  thì thật  tuyệt vời biết mấy "
nguyendanh
Đăng nhập để trả lời
0
Chào Nguyenad ! Cảm ơn những dòng suy tư về tình yêu rất ý nghĩa của bạn....chúc vui vẻ nha !
Nắng có còn như những ngày xưa cũ...?!
Đăng nhập để trả lời
0
CHUYỂN MÙA
[color=darkorange]Trần Văn Hiền [/color]

Lập đông rồi đó ai ơi
Có nghe cái rét tơi bời cả thu
Thoáng buồn cơn gió vi vu
Người xa bóng dáng mịt mù khuất sâu

Em giờ lạc bước về đâu
Để cho đông lạnh bạc đầu sóng khơi
Ước làm nắng trải xa xôi
Để hôn lên tóc em tôi một lần

Thẩn thờ mơ bóng tình nhân
Để khi tỉnh mộng thêm lần xót xa
Em giờ vui với người ta
Hồn anh như hóa hồn ma dật dờ
Nắng có còn như những ngày xưa cũ...?!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-03 19:25:16Viet duong nhan>
Bài thơ này HVT họa cùng Bé Si nhưng vì cô ấy bị khóa nick nên HVT ko tìm thấy topic có bài thơ này nữa , Thôi thì chép lại ở đây vậy

Em và khoảng cách

Trần Văn Hiền

Em cứ xa tưởng như là vô tận
Để chiều buồn cây trút lá trên sân
Nắng chênh vênh qua lối mòn thơ thẩn
Gió ngập ngừng tâm sự chút bâng khuâng

Nổi nhớ ơi đừng để ta đánh mất
Một mối tình chân thật, những yêu thương
Em quá xa nên mỗi đứa một phương
Đêm mòn mỏi trên con đường đơn độc

Ta yêu em... bỗng trở thành chàng ngốc
Như ngọn đèn cầy đợi gió lốc vù qua
Giữa chúng mình là khoảng cách quá xa
Mà bước chân thì chỉ là giới hạn

Em thấy không lời yêu anh trút cạn
Gởi cho em nhưng cũng hóa hoang đàng !!
Em bảo ta hãy gọi nhau là bạn
Để không buồn khi ai đó sang ngang...?!

Có thể nào đi tắc lối không gian ?!
Để gặp em nói lời yêu vô hạn!!
Ta yêu em dẫu đá mòn sông cạn
Tình yêu này đâu phải giấc mơ hoang
 
R
Nắng có còn như những ngày xưa cũ...?!
Đăng nhập để trả lời
0
Nắng có còn vương trên từng góc phố ,
Để mơ màng nhặt lại chút tình phai...?!
Ta có còn ngất ngây hương tình ái ,
Để oằn mình mang nỗi nhớ trên vai ...?!

Nắng có còn như những ngày xưa cũ...?!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-05 09:40:22Hiền Văn Trần>
VẪN VƠ
Trần Văn Hiền

Người đời câu nói lẳng lơ
Sao em cứ mãi đợi chờ chi em
Gió đưa lá rụng bên thềm
Ai ru em khóc ướt mèm mắt nai

"Cò kè bớt một thêm hai"
Mà mua một dáng mảnh mai Thúy Kiều
Còn anh thêm nhớ thêm yêu
Chỉ là mua lấy một điều mộng xa

Em còn thương nhớ người ta
Ừ , em chung thủy mặn mà với ai
Anh hờn trách, thế là sai
Nên anh đáng nhận một vài đắng cay

Ừ thì ,anh- một gã say
Ngẩn ngơ ngày tháy gọt mài chút thơ
Ừ thì, em cứ thờ ơ
Để anh có cớ vu vơ với đời

Nắng có còn như những ngày xưa cũ...?!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-05 13:15:36giotmuatim>
Trích đoạn: Hiền Văn Trần

VẪN VƠ
Trần Văn Hiền
........................................
.........................................
Ừ thì ,anh- một gã say
Ngẩn ngơ ngày tháy gọt mài chút thơ
Ừ thì, em cứ thờ ơ
Để anh có cớ vu vơ với đời

Còn em-con bé không may
Giọt Mưa Tím chẳng tày mày ra thơ
Còn anh-anh cứ nhả tơ
Để em vin cớ lả lơi chút lời......
     [:D]Cho chọc tí ti......
Giọt mưa tim tím nhẹ vương
Mắt nhòa mi khép hồn hoang quạnh sầu...
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: giotmuatim

Trích đoạn: Hiền Văn Trần

VẪN VƠ
Trần Văn Hiền
........................................
.........................................
Ừ thì ,anh- một gã say
Ngẩn ngơ ngày tháy gọt mài chút thơ
Ừ thì, em cứ thờ ơ
Để anh có cớ vu vơ với đời

Còn em-con bé không may
Giọt Mưa Tím chẳng tày mày ra thơ
Còn anh-anh cứ nhả tơ
Để em vin cớ lả lơi chút lời......
     [:D]Cho chọc tí ti......

Thơ anh lắm nổi chơi vơi
Em đừng "vin cớ" mà rơi giọt sầu
Thẩn thờ anh biết về đâu
Sợ Mưa Tím ướt đời nhau ....muộn phiền

Weo' cằm GMT ....!
Hì tui ko ngại bị người khác chọc , chỉ sợ khi tui chọc lại người ta khóc là tui mất công cười ....[:D][8D]


Nắng có còn như những ngày xưa cũ...?!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-09 15:17:31giotmuatim>
Trích đoạn: Hiền Văn Trần
Thơ anh lắm nổi chơi vơi
Em đừng "vin cớ" mà rơi giọt sầu
Thẩn thờ anh biết về đâu
Sợ Mưa Tím ướt đời nhau ....muộn phiền

Weo' cằm GMT ....!
Hì tui ko ngại bị người khác chọc , chỉ sợ khi tui chọc lại người ta khóc là tui mất công cười ....[:D][8D]

Cứ thích"vin cớ " thì sao[8D]
Hay là anh lại sợ"đâu cái đào "[:D]
Chưa chi đã phủi ào ào[:@]
Nghe càng thêm tím giọt sầu tả tơi.[:(]
                                           Ui dza,có wéo thì wéo nhè nhẹ thui-kí zì mừh weó đau thí pà cố lun dzạ?[:D][:D][:D]Người ta khóc mà mình lại cười -đừng làm Tím bấn loạn nổi sùng à nha![&amp;:]
Giọt mưa tim tím nhẹ vương
Mắt nhòa mi khép hồn hoang quạnh sầu...
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ anh câu chử lam nham
Sợ em vin cớ mà "âu cái sồm"
Anh đây thả cá bắt tôm
Từ nay anh sẽ dội bom tình nè ...[:D][8D]

Rất vui khi họa thơ với Tím tiểu thư nhưng vì đây là bõ thơ sáng tác nên ko viết nhiều được ...có chi qua bên thơ vui gặp lại nha !!!!!
Nắng có còn như những ngày xưa cũ...?!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-20 11:58:57Viet duong nhan>
Độc Thoại.
 
Trần Văn Hiền
 
Bây giờ người ở đâu
Giữa hư vô và thực...?!
 
Người đến từ vô thức
Rồi đi trong giấc mơ
Người cho tôi ngẩn ngơ
Rồi hững hờ thật khéo.
 
Trái tim tôi khô héo
Vì ngọn lửa tình yêu
Tâm hồn tôi liêu xiêu
Vì đôi điều người nói
 
"Mỏng manh như là khói "
Mà tình yêu người trao
Cứ giục giã khát khao
Cứ ồn ào nhung nhớ
 
Những giận hờn vô cớ
Những ích kỉ ngây thơ
Ôi tình yêu bây giờ
Đã biến thành thuốc đắng
 
Tôi níu lấy vầng trăng
Gởi đôi lời tâm sự
Cuối xin người tha thứ
(Chẳng biết lỗi lầm chi...?!)
 
Bây giờ người đi đi
Tôi muốn ngồi đây... khóc !
 
R
Nắng có còn như những ngày xưa cũ...?!
Đăng nhập để trả lời
0
Người đi theo bóng thời gian
Bỏ tôi lại chốn hoang đàng tình mơ
Ừ thì người cứ thờ ơ
Dẫu sao tôi vẫn đợi chờ thế thôi
 
 
 
 
Nắng có còn như những ngày xưa cũ...?!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-20 12:02:26Viet duong nhan>
Tiếng Lòng
 
Này em yêu...của riêng tôi....
Mộng tưởng !
Có cay đắng nào hơn thế nữa không em
Nụ cười ngọt ngào và ánh mắt dịu êm
Ngỡ dành riêng tôi....mà ngờ đâu...
Ngộ nhận !
 
Em kề bên mà như xa vô tận
Tôi vụng về kiềm hãm trái tim yêu.
 
Chắc có lẽ...
có đôi khi em hiểu...
những ân cần và say đắm tôi trao
Chắc có lẽ...
đôi khi em xuyến xao...!
Nhưng tình yêu em dành trao người khác
 
Có một niềm yêu trong tôi rào rạt
Đơn phương thôi...
nên khao khát , ngậm ngùi.
Lặng nhìn em những khoảnh khắc buồn vui
Là đêm trái tim yêu vùi trong lửa
 
Tôi phân chia tình tôi thành hai nửa,
Nửa yêu em...và một nửa quên em !
 
H-V-T- Tặng N
 
 
Nắng có còn như những ngày xưa cũ...?!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-23 06:30:25Hiền Văn Trần>
Xin Lỗi Tình Yêu
Trần Văn Hiền
 
Xin lỗi em mối tình say đắm nhất
Cuộc sống quá bộn bề anh đánh mất niềm tin
Mình xa nhau đã mấy mùa trăng chín
Mòn mỏi đời trai lưu lạc tha hương
 
Cháy lòng anh những khát vọng yêu thuơng
Mà chả dám đem cùng ai thổ lộ
Nhớ diết da cái nụ cười thật ngộ
Đã làm anh tan biến mấy âu lo
 
Tình yêu anh như vầng trăng sáng tỏ
Đêm cô đơn níu mây gió hẹn hò
Mà tình em như một dòng sông nhỏ
Chảy về đâu em có hiểu cho
 
Dấu yêu ơi nơi phương xa nào đó
Biết có tìm được hạnh phúc hay chưa
Hãy quên anh đừng nhắc những ngày xưa
Để anh dấu tình ta trong tìm thức
 
Nắng có còn như những ngày xưa cũ...?!
Đăng nhập để trả lời
0
VÌ SAO THẾ
T.V.H
 
Tại vì anh vội vã
Nên đánh mất tình yêu
Hay tại em không hiểu
Những ân cần anh trao
 
Anh không hiểu vì sao
Mà tình ta tan vỡ
Hai trái tim cách trở
Giửa những dòng suy tư
 
Anh đốt những cánh thư
Trả lại em kỉ niệm
Mà em cứ lặng im
Cho lòng anh cào xé
 
Em thờ ơ tránh né
Những cái nhìn từ anh
Ôi ánh mắt mong manh
Nên tình yêu dang dở
 
Nỗi nhớ tìm nổi nhớ
Như đêm vẫn tìm đêm
Những ngọt ngào diệu êm
Giờ trở thành cay đắng
 
Nhiều đêm anh thức trắng
Để mong mình bao dung
Nhưng lí trí lạnh lùng
Chẳng thể nào tha thứ
 
Em rất đổi vô tư
Cùng bạn anh tình tứ
Anh bắt trói yêu thương
Nép dưới lòng cao thượng
 
Ôi cái nhìn ngập ngượng
Ngày xưa và hôm nay
Đã có những đổi thay
Không thể nào hiểu được
 
SG.7/10/07
 
Nắng có còn như những ngày xưa cũ...?!
Đăng nhập để trả lời
0
Ghé thăm em trai, cảm ơn em đã chúc mừng 20-10 cho chị nha.......hic có mỗi mình em là nhớ tới chị hic hic  
 
 
Tại vì anh vội vã
Nên đánh mất tình yêu
Hay tại em không hiểu
Những ân cần anh trao

Anh không hiểu vì sao
Mà tình ta tan vỡ
Hai trái tim cách trở
Giửa những dòng suy tư

 
Chẳng tại vì sao
 
 
Anh đã từng yêu em,
Cớ sao rồi phai nhạt,
Đi về --anh quên mất,
Bỏ mình em với em...
 
Giờ anh hỏi vì sao
Tình yêu không còn vẹn,
Men sầu đêm chếch choáng
Em lạc một lối quen...
 
Hai trái tim đề tên,
Từng mình em ngồi nhớ,
Anh để mùa qua lỡ...
Anh để cho hương xa..
 
Em không trách người ta
Chỉ là do duyên số
Mai --trời còn thách đố..
Hạt cát giữa bao la...


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
Hic  em mà biết hôm đó chị rảnh rổi thì mời chị đi cà fe rồi , làm em đi  rông ngoài đường một mình...lẽ loi  thấy sợ....hic hic
Cảm  ơn chị về bài thơ nha ! em rất thích hai câu cuối bài....
 
"Mai --trời còn thách đố..
Hạt cát giữa bao la... "
 
chúc chị  nhiều  niềm vui
Nắng có còn như những ngày xưa cũ...?!
Đăng nhập để trả lời
0
ĐỘC  THOẠI 2
TVH
 
Tình yêu  đã ra đi
Mang theo những ngọt ngào 
Chỉ còn lại nổi đau
Trong trái tim vụn vỡ
 
Thôi đừng cho nổi nhớ
Kéo dài những đêm thâu
Và đừng cho nổi sầu
Phủ đầy lên khát vọng
 
Này một chút đợi mong
Mơ  về nơi xa lắm
Đừng làm ta rối rắm
Đừng làm ta hoang mang
 
Nhật kí đã sang trang
Thuyền rời xa  bến cũ
Đừng mang vào giấc ngủ
Những  bóng hình ai kia
 
Chẳng còn ai sẽ chia
Nổi lòng ta sâu kín
Gói gắm những niềm tin
Đốt cho thành tro bụi
 
Nực cười cho chú  Cuội
Ngồi mãi gốc cây đa
Phải lòng chị Hằng Nga
Muôn đời không dám ngỏ
 
Nược cười cho ta đó
Cứ  thầm mong thầm mong
Để duyên mãi long đong
Biết bao lần tình phụ
 
SG.10/07
 
Nắng có còn như những ngày xưa cũ...?!
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm Buồn
T-V-H
 
 
Người yêu ơi đêm nay em mơ gì
Khi ngoài kia mưa rì rào gợi nhớ
Anh yêu em yêu trong từng hơi thở
Mà chẳng thể vào trong giấc ngủ em mơ ! 
 
Chẳng thể nào viết nổi một bài thơ
Dù lòng anh ngập tràn cảm xúc
Em ra đi biền biệt
Không nhắn gởi một câu
Em giờ đâu...về đâu ?
 
Anh ôm nặng nổi sầu
Mang vào trong giấc ngủ
Và anh mơ anh mơ
Như những ngày xưa cũ
 
Thời gian như vỡ vụn
Thành đôi mảnh nhớ thương
Thành những mảnh chán chường
Và mảnh đầy nhung nhớ
 
Em bỏ đi vô cớ
Làm vở vụn bài thơ
Làm anh quá ngẩn ngơ
Mang gánh tình dang dở
 
Một mình anh bơ vơ...!
 
SG- 8/07
Nắng có còn như những ngày xưa cũ...?!
Đăng nhập để trả lời
0
Chợt Nhớ

Bao lâu rồi dường quên mất nàng thơ
Đến hôm nay mới giật mình chợt nhớ
Cuộc sống bộn bề  đời thường nghẹt thở
Chẳng có thời gian cho những phút mộng mơ

Bao lâu rồi kể từ khi tan vở
Đến hôm nay mới cảm hết bơ vơ
Nhìn quanh mình thấy cô đơn đến sợ
Chả trách gì đôi lúc hóa ngẩn ngơ

Ta mang theo một tình yêu dang dỡ
Bước liêu xiu qua bao nổi đợi chờ
Đêm nay gọi em trong nổi nhớ
Dẫu biết rằng em...em sẽ hững hờ

TVH






Nắng có còn như những ngày xưa cũ...?!
Đăng nhập để trả lời
0
Gởi người yêu dấu

Ai có về thăm quê tôi xứ biển
Cho gởi lời thăm sóng bạc đầu
Nhắn hỏi hàng Dương bờ cát trắng
Có ai còn đứng ngóng đợi nhau...?

Biển vẫn diệu êm và dữ dội (*)
Lặng lẽ niềm riêng dưới đáy sâu
Như em không nói lời yêu dấu
Chỉ giử riêng mình một nổi đau

Thuyền yêu chưa có bờ nêu đậu
Nên cứ chơi vơi một nổi sầu
Để cứ nhớ thương lòng đâu đấu
Nhắn nhủ đôi lời với Hãi Âu

Từ dạo anh xa , ngày tháng sáu
Thu chớm bên hiên lá đổi màu
Lòng đã mong quên hình bóng đó
Có còn duyên nợ hẹn ngày sau...

Bây giờ li biệt đã bao lâu
Chắc lẽ người ta chẳng nhớ đâu
Mà thôi cứ nhắn dùm nơi ấy
Tôi vẫn yêu như thuở ban đầu.
TVH
Nắng có còn như những ngày xưa cũ...?!
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Hiền Văn Trần

Hic  em mà biết hôm đó chị rảnh rổi thì mời chị đi cà fe rồi , làm em đi  rông ngoài đường một mình...lẽ loi  thấy sợ....hic hic
Cảm  ơn chị về bài thơ nha ! em rất thích hai câu cuối bài....

"Mai --trời còn thách đố..
Hạt cát giữa bao la... "
 
chúc chị  nhiều  niềm vui


 
Chào em, dạo này thế nào, lâu quá mới thấy mặt đó nghen, bữa wa đi chơi phải có số đt của em chị rủ đi ròi...mới coi mess hôm wa à.
 
Cũng chúc e vui và mọi việc như ý nha.


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
Ta như chiếc lá thu ngơ ngẩn
Lạc giửa vô vàn chiếc lá rơi
Mai sau tan hết vào trong đất
Góp chút tươi xanh với cuộc đời
Nắng có còn như những ngày xưa cũ...?!
Đăng nhập để trả lời
0
Vu Vơ
-TVH-
 
Nhìn những mùa thu đi
Chưa bao giờ trở lại...
Ta thấy ta thơ dại.
Còn đợi chờ chi ai...?!
 
Hỡi những mùa thu phai
Mang tình yêu xa ngái !
Sao ta còn nồng cháy
Một nổi nhớ em thôi ?!
 
Này cơn gió mồ côi
Đi về  đâu ,lạc lối?!
Có đi ngang bóng tối ?
Cho gởi  niềm riêng tư:
 
Ta chẳng biết thực hư
Tưởng rằng thu đã chết
Và tình yêu cũng hết
Nên vội vàng cô đơn
 
Người ấy lại dỗi hờn
Tưởng rằng ta hời hợt
Đến và đi bất chợt
Nên người về  sang ngang.
 
Nhìn những mùa thu sang
Vẫn lá vàng, hoa sữa
Người yêu không còn nửa
Chỉ còn con đường mưa
 
Hỡi những mùa thu xưa
Nơi tình yêu tìm đến
Ta thắp lên ngọn nến
Ngồi đợi chờ dấu yêu !
 
Ta mong một buổi chiều
Một nơi nào xa lạ
Ta lang thang đếm lá
Và gặp em...mùa thu.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Nắng có còn như những ngày xưa cũ...?!
Đăng nhập để trả lời
0
Vay đời một chút niềm vui
Để còn gắng gượng nụ cười với xuân...
Nắng có còn như những ngày xưa cũ...?!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-22 21:48:47Huyền Băng>
.........* CỐ QUÊN *............
---------------~O~-----------------
Vẫn là em trong tận cùng nỗi nhớ !
Làm sao quên hình bóng ấy bây giờ ?!
Đã cách xa, một cuộc tình dang dở.
Nhưng trong anh còn đó nỗi mong chờ

Anh biết đời không đẹp tựa trong mơ.
Nhưng thực tại quá hững hờ bội bạc.
Em giờ đây trong vòng tay người khác.
Anh bơ vơ, ngơ ngác, thẩn thơ buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-22 21:46:57Huyền Băng>
===== LẠI NHỚ =====
-----------~ O ~------------
Đêm nay anh lại nhớ em rồi,
hỡi người yêu dấu rất xa xôi !
Bây giờ nơi ấy bên người ấy ,
có phút giây nào nhớ đến tôi

Em nói chi câu chót lười đầu môi.
Em nói chi lời yêu thương dã dối.
Tôi đã tin, tôi đã chờ , đã đợi.
Để bây giờ em cứ mãi xa tôi.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-22 21:46:04Huyền Băng>
EM BIẾT HAY CHĂNG

Tình yêu của tôi đâu giữa thế gian vô tận
Như cánh gió bạt ngàn giữa hải phận không tên
Có lẽ nào con sóng đã lãng quên
Để vùi chôn suốt đời trong mong đợi
Lại chuyến đăng trình mai tàu xé gió ra khơi
Gặp những cánh chim trời giữa trùng khơi không mỏi
Những cơn sóng bạc đầu đâu biết tim tôi đau nhói
Thoi thóp vật vờ giữa sương khói trùng dương
Nhìn ngọn hải đăng nhỏ nhoi đưa lối dẫn đường
Chiếc la bàn dẫn tàu rời xa quê hương yêu dấu
Những cánh chim nhỏ nhoi giữa vách đá cheo leo đang đậu
Khơi chuyến đăng trình mai vượt tuyến biển sâu
Vượt từng hải lý qua kia phía địa cầu
Tình yêu của tôi đâu hay chìm sâu đáy biển
Đã bao năm ròng chân tình luôn quyến luyến
Chôn dấu muộn phiền với sóng biển thiêng liêng
Mùa xuân về từng cánh én chao nghiêng
Làn hơi lạnh len lên miền nước mặn
Tình yêu ơi mùa xuân về anh xin tặng
Cả trái tim chân thành em có biết cho chăng
Mai mốt đây giữa làn sóng biển lăn tăn
Giữa biển cả em biết chăng anh nhớ
Chiếc khăn ấm em tặng và vầng thơ mong đợi
Dẫu đi khắp biển trời anh luôn giữ ai ơi
Xuân quê mình không có tuyết mưa rơi
Mà hơi lạnh giữa biển trời rét thấu
Mảnh khăn xưa anh vẫn luôn yêu dấu
Ấm mảnh tình đầu theo anh khắp năm châu
Tình yêu em vẫn son sắc một màu
Như chiếc khăn yêu thương mà em mến tặng
Dẫu biết thời gian chiếc khăn không còn trắng
Nhưng anh luôn giữ bên mình em có biết hay chăng
Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
Đăng nhập để trả lời
0