Diễn Đàn » Thắc Mắc - Ý Kiến

Xin cho hỏi

19 trả lời, 1.105 lượt xem — Trang 1 / 1
http://vnthuquan.net/diendan/tm.asp?m=9596&mpage=1&key=&anchor#10071

đó là một vài bài em tâm đắc nhất, xin hỏi, thơ em đã đủ độ chín để có thể vinh dự góp vào vườn thơ nơi trang portal chưa ạ?
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ văn không cần những người thợ khéo tay...mà cần những rung cảm nghệ thuật thực sự, xét cho cùng thì "thơ"của bạn chỉ là sự lắp ghép câu chữ một cách có vần, cái đó đọc lên nghe xuôi tai, vì nó vần, bạn là một người thợ làm thơ, chứ không phải là sáng tác thơ,,,,bạn hiểu không ?
www.pwd.vn - www.nguoikhuyettat.org
Đăng nhập để trả lời
0
anh nói hơi quá rồi đó ,

đã làm thơ thì phải có tình không ít thì nhiều, chỉ tùy thuộc khả năng cảm thụ của anh ở mức nào mà thôi ,

ngoài ra, sao anh có thể khẳng định tôi là không có tình? anh là tôi sao?
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt;Edited by: <b>NKT</b> -- <b>11/30/2003 12:22:20 PM </b> &gt;>
anh nói hơi quá rồi đó ,

đã làm thơ thì phải có tình không ít thì nhiều, chỉ tùy thuộc khả năng cảm thụ của anh ở mức nào mà thôi ,

ngoài ra, sao anh có thể khẳng định tôi là không có tình? anh là tôi sao?


Làm thơ thì phải có tình, chưa chắc...và cái tình ở đây cũng phải phân biệt giữa cái tình thơ ca và cái tình trần tục...một bài thơ hay và được gọi là có tình, chí ít cũng phải lưu lại chút gì đó trong lòng người đọc, chứ không phải là những câu chữ được sắp xếp khéo léo...đọc xong rồi quên ngay. Nếu quan niệm là cứ có tình trần tục ắt sẽ là nhà thơ thì bạn lầm...Vậy ai mà chẳng là nhà thơ được.
Tình cũng có ba bảy đường tình, tình xa, tình gần, tình thoáng qua, tình hời hợt...Thơ của bạn đọc lên cứ như thơ máy, vần đấy mà mọi người vẫn gọi nôm na là thơ con cóc...

Hơn nữa tôi cũng không khẳng định là bạn không có tình, hay cái chi chi...bạn nên cư xử hoà nhã...nếu không tôi cũng chẳng góp ý cho bạn nữa...cố gắng một chút nữa nhé...

Em tham khảo bài thơ sau rồi rút kinh nghiệm thế nào là có tình trong thơ nhé.

Chùm Nhỏ Thơ Yêu

Anh cách em như đất liền xa cách bể
Nửa đêm sâu nằm lặng sóng thương em
Em thân thuộc sao thành xa lạ thế
Sắp gặp em rồi sóng lại đẩy xa thêm.

Anh không ngủ. phải vì em đang nhớ
Một trời sao rực cháy giữa đôi ta
Em nhắm mắt cho lòng anh lặng gió
Cho sao trời yên rụng một đêm hoa
www.pwd.vn - www.nguoikhuyettat.org
Đăng nhập để trả lời
0
vậy anh xem những bài như sau có tình hay chưa?

Quê Hương

Tớ lại về quê cậu, Hoan ơi !
Sao xác hàng tre, nắng lơ mơ ngủ
Dòng Neva cậu gọi đùa thưở nhỏ
Sóng uốn mình đuổi nắng trời xa


Con đường đê đi đến chỗ chú La,
Hàng chuối tốt um, lá xanh vẫy gió.
Hoa dâm bụt đỏ âm thầm đầ ngõ
Lá vàng bay xào xạc lối xưa .


Chắc chị Thu đang xay thóc buổi trưa,
Rào rạo chạy những hạt vàng thương nhớ.
Chày bên bếp chắc cô hàng xóm giã,
Nhịp chuyển đều rung làn nắng lăn tăn.


Bác sẽ chạy ra bối rối bước chân.
Không phải cậu, mà là mình đấy chứ!
Thoáng một chút, đôi mắt già bỡ ngỡ,
Không, Mẹ ơi, con đã lại về!



Tớ lại về quê cậu nghỉ hè.
Hoa mướp vàng hươm, đàn ong nặng cánh,
Thóc phơi đầy sân, nắng vàng lấp lánh
Ếch kêu ao trước, rô búng ao sau.


Vị quê nhà ngọt mãi mãi bát canh rau.
Cơm mới thơm hương, gạo chiều vừa sảy.
Nhớ "thịt gà đồng" đêm nao cậu bẫy
Nhớ canh cá quả cậu thổi xì-đồng.


Thời gian đi qua: Xuân - Hạ - Thu - Đông
Tớ lại về đây, cậu nơi xa lắc.
Giờ cậu làm gì? Tim mình thầm nhắc,
Có nghe trong gió nỗi nhớ xôn xao ?


Đứng nơi đây lòng tớ ước ao
Cậu bỗng lại về ba-lô bụi đỏ
Ta lại tắm trong dòng sông trước ngõ
Sạch tinh khôi tình bạn học trò.


Hè Đông Khúc .

em nói thế này, ý kiến của anh chỉ là do anh tức giận em mà nói. Ngoài ra anh mới đọc được chưa đầy 1/4 số bài em sáng tác , nhưng bài già dặn và có tình.

anh có thích em tặng hco 1 quyển không
Đăng nhập để trả lời
0
Ôi bài khác thì còn tạm được chứ bài này thì không thể chấp nhận được, thơ cần chất lượng chứ không cần số lượng....
www.pwd.vn - www.nguoikhuyettat.org
Đăng nhập để trả lời
0
c´était une petite histore..:

ba năm về trước , báo hà nội mới có mở một cuộc thi với chủ đề viết về Ðảng và Ðất nước, trong đó chủ đề chính được đưa lên là ca ngợi Ðảng.

Một số người quen của em , có lời khuyên : nên tham dự, gửi toàn bộ tập thơ đó và lấy chủ đề là Quê Hương. Nhưng mà Z không tham gia, bởi vì, thơ là một ngẫu hứng chứ không phải làm thơ để nịnh hót mấy ông nhà nước. Nhưng Z có gửi riêng bài này , và đạt giải khuyến khích 100 ngàn.

Khi đó bài thơ được đăng lên báo hà nội mới , và chỉ in có một khổ (bài thơ gốn hai khổ , khổ đầu nói về cảm xúc bỡ ngỡ khi về quê, khổ hai là những kỷ niệm ùa về), là khổ đầu thôi. Em cũng thấy kỳ lạ khi anh Thanh đánh giá là nó không có tình gì. Thực sự, là anh nói thế, thì anh đi ngược lại hội nhà văn Việt Nam đó [:D][;)]

em thấy buồn cười quá, em làm thơ tả thực thì anh kêu xạo , ví dầu cái bài Nỗi Nhớ tặng anh đó, em kêu là em nhớ cồn cào. Quả thực là dzị, vì dậy sớm, dịch vị tiết ra nhiều khiến rất đói. Thế nên mới có câu em yêu anh cồn cào trong nỗi nhớ. Có lẽ em nên viết xạo như thế này, thì anh lại thích :

"Anh ơi ! Em nhớ anh
Ngủ nửa đêm bừng dậy
Như có ai kề bên
Ðôi môi nồng lửa cháy..."

[:D][:-][:)]
Diễn Ðàn Người Khuyết Tật


Gió buồn cuốn rung lá
Mưa buồn rối lệ chan
Mây buồn tóc mây rối
Ta buồn : Tim-Mu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt;Edited by: <b>NKT</b> -- <b>12/2/2003 9:53:13 PM </b> &gt;>
Ta sẽ bàn chuyện này sau nghe em, đừng nói chuyện riêng ở đây kẻo các bác ấy cười cho đấy.
www.pwd.vn - www.nguoikhuyettat.org
Đăng nhập để trả lời
0
[8|]

Tôi có thể góp một câu không _________??????????????????????

Nếu được xin cho tôi góp ý sau đây

Nếu không , coi như tôi chưa nói


Đọc bài QUÊ HƯƠNG , người đọc có cái cảm giác của lối thơ tiền chiến phảng phất đâu đó, nhưng ngôn ngữ chưa trau chốut , vần chưa ổn định để cho câu và ý uyển chuyển gợi cho người đọc có cảm giác là cảm xúc của tác giả rất tự nhiên như luồng tư tưởng tuôn ra tựa 1 dòng nước chảy
.......................................................
Nhịp chuyển đều rung làn nắng lăn tăn

Sóng nước mới là" lăn tăn " , chứ " nắng " thì ít người gọi là " lăn tăn "
.............................................................
Hoa mướp vàng hươm, đàn ong nặng cánh,

Vân vân và vân vận

Đồng quê Vietnam là ngôn ngữ thuần tuý Vietnâm ở miền quê , không thể có 1 tư tưởng lai căng như kiểu dùng chữ :

" Dòng Neva " . Sao không là sông đuống , sông Lô , Sông Mịch La có phải là quen thuộc với ngôn ngữ VN hơn không

Trong thơ lại muốn gần gủi, quen thuộc , đồng quê quá nên dùng tên nhân vật ở trong nhiều câu làm cho thơ trở thành chuyện văn xuôi

SỞ dĩ cơ quan nào đó chấm giải khuyến khích là để :

- An ủi hồn thơ
- Người chấm giải không có trình độ về thơ

Đó là ý của tửdu Mong không làm phật lòng tác giả , không làm nhàm tai đọc giả

Thành thật cáo lỗi nếu đã làm quí vị buồn lòng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt;Edited by: <b>La Paloma</b> -- <b>12/7/2003 8:59:29 AM </b> &gt;>
tại vì bạn ạ, nếu bạn hình dung, sẽ thấy , nắng chiếu xuống mặt nước rồi phản chiếu hắt lên giàn hoa mướp, nên khi có tiếng chày mạnh mẽ của chị hàng xóm , làm xao động mặt ao tạo thành những con sóng lăn tăn , thì nắng thành lăn tăn.

Chắc chị Thua đang xay thóc buổi trưa
Rào rạo chạy những hạt vàng thương nhớ
Chày bên bếp chắc cô hàng xóm giã
Nhịp chuyển đều rung làn nắng lăn tăn


là vậy đó. Tại đây tôi dùng đão ngữ và câu hỏi tu từ. nếu để hiểu thì bạn có thể đọc ngược lại :

Chắc cô hàng xóm giã gạo bên cái bếp của cô ấy làm cho nắng lăn tăn rung theo nhịp chày.


Chắc bạn còn nhớ câu thơ :

Nhịp chày Yêng Thái mặt gương Tây Hồ


TUy họ không nói mặt nước tây hồ lung linh lăn tăn, tự nguòi cảm nhận thơ sẽ phải lý giải ra, à thì ra, nhịp chầy làm cho mặt gương tây hồ lăn tăn lên vì dao động của tiếng chày. Âm thanh tạo dao động bạn có biết không , vật lý học đó [;)].

Hẳn bạn vẫn nhó câu thơ của Huyện Thanh Quan :

Lom khom dưới núi tiều vài chú
Lác đác bên sông chợ mấy nhà


Người ta hiểu câu thơ trên như sau :

duói núi mấy chú tiều đứng lom khom , bên cái chợ ven sông lác đáy mấy cái nhà (xiêu vẹo )

Từ thời xưa các cụ nhà ta đã dùng đảo ngữ , có gì mà khó hiều đâu? Có chăng nguòi ta không biết cảm nhận.

bạn có bao giờ về ngắm đồng quê Việt Nam chưa? nếu chưa thì thiệt lắm đó.

Dòng neva là thế này, chúng tôi thuòng đùa giỡn và tưởng tượng đó là dòng Neva, trong trí tưởng tượng của tuổi thơ, thì cái tên nào chẳng được?

Dòng neva cậu gọi đùa thủa nhỏ

Neva là một con sông ở nga. Nhưng có ai cấm cái Phantasie ở trong văn học không?(Phantasie = Phăng - ta - si dịch qua tiếng việt ; trí tưởng tượng , từ pháp ngoại lai nè) có ai cấm trí tuỏng tuọng không? Thiết nghĩ, thơ mà thiếu Phantasie , thì thành khô như ngói mất.

Tôi nghĩ là, bạn cảm nhận bài thơ giống như cái thời mà người ta đánh giá cái bài Sơn Nữ Ca của Trần Hoàn là tác phẩm chủ nghĩa xét lại hoặc nhân văn giai phẩm đó.

Thơ có cái khó, là nói ít thôi để nguoì ta phải tưỏng tượng. Chính vì sự bó buộc trong câu cú , nên tôi không thể trình bày dài thành văn xuôi , nên bạn hiểu nhầm cũng là phải. Bạn không chịu tuỏng tượng sao cảm nhận được , chẳng nhẽ tôi viết thơ mà phải nói rõ rằng thì mà là :

nắng chiếu xuống mặt nước rồi phản chiếu hắt lên giàn hoa mướp, nên khi có tiếng chày mạnh mẽ của chị hàng xóm , làm xao động mặt ao tạo thành những con sóng lăn tăn , thì nắng thành lăn tăn.

sao?[&amp;:][:D][;)]

Ps : vụng múa chê đất lệch , hì hì[:D]

về vần điệu, có thể bạn cho là không nhịp nhàng , vì nó là thể thơ mới. Nhưng tôi thì thấy nó khá nhịp nhàng, ta tách câu ra đừng nhìn vào từng khổ nhé vì nếu thế bạn sẽ không thấy rõ âm vận của nó.Những chỗ nào vần tôi sẽ dùng màu nhé:



Sóng uốn mình đuổi nắng trời xa
Con đường đê đi đến chỗ chú La,


Hàng chuối tốt um, lá xanh vẫy gió.
Hoa dâm bụt đỏ âm thầm đầ ngõ

Lá vàng bay xào xạc lối xưa .
Chắc chị Thu đang xay thóc buổi trưa,

Ðến đây câu thơ chuyển vần nên có đôi ba dòng không vần , bạn chê trách chỗ này chăng?


Rào rạo chạy những hạt vàng thương nhớ.
Chày bên bếp chắc cô hàng xóm giã,

Nhịp chuyển đều rung làn nắng lăn tăn.
Bác sẽ chạy ra bối rối bước chân.

Không phải cậu, mà là mình đấy chứ!
Thoáng một chút, đôi mắt già bỡ ngỡ,

Không, Mẹ ơi, con đã lại về!
Tớ lại về quê cậu nghỉ hè.

Hoa mướp vàng hươm, đàn ong nặng cánh,
Thóc phơi đầy sân, nắng vàng lấp lánh

Ếch kêu ao trước, rô búng ao sau.
Vị quê nhà ngọt mãi bát canh rau.

Cơm mới thơm hương, gạo chiều vừa sảy.
Nhớ "thịt gà đồng" đêm nao cậu bẫy

Nhớ canh cá quả cậu thổi xì-đồng.
Thời gian đi qua: Xuân - Hạ - Thu - Đông

Tớ lại về đây, cậu nơi xa lắc.
Giờ cậu làm gì? Tim mình thầm nhắc,


Có nghe trong gió nỗi nhớ xôn xao ?
Đứng nơi đây lòng tớ ước ao


Cậu bỗng lại về ba-lô bụi đỏ
Ta lại tắm trong dòng sông trước ngõ


Sạch tinh khôi tình bạn học trò.

Thơ buồn , là vì, đã là nhà thơ (sorry không khẳng định mình cao sang vậy nhưng mà nói thuận miệng) thì thuờng mang cái nghiệp vào thân, đó là một nỗi buồn , dù không có gì cũng buồn . Niềm vui có lẽ rất hiếm, có thể là do một cái gì đó thật thay đổi mạnh mẽ mà thôi. Tôi thích dùng vần bằng nhiều hơn các vần trắc để diễn tả tâm trạng.

Nhất là thơ tình thôn dã thì càng buồn phải hông?

nào giờ thì bạn đã thấy đất dưới chân bạn lệch chưa :-? theo tôi bạn nên tìm hiểu thêm chút xíu về luật thơ mới ,[:&#39;(][:&#39;(][:&#39;(] vả lại có ai cấm nhà thơ sáng tạo bao giờ? Có tạo mới thì mới là thơ mới chứ?
Diễn Ðàn Người Khuyết Tật


Gió buồn cuốn rung lá
Mưa buồn rối lệ chan
Mây buồn tóc mây rối
Ta buồn : Tim-Mu
Đăng nhập để trả lời
0
TO hoàn cản xô đẩy :

Nói cái gì cũng nên chính xác :

Chùm Nhỏ Thơ Yêu


đúng ra là :

Chùm Nhơ Thơ Tôi Yêu


[;)] anh đọc tập thơ của nhà thơ này chưa?
Diễn Ðàn Người Khuyết Tật


Gió buồn cuốn rung lá
Mưa buồn rối lệ chan
Mây buồn tóc mây rối
Ta buồn : Tim-Mu
Đăng nhập để trả lời
0
Xin trả lời em là anh đã đọc từ lâu rồi. Em có thể vào google mà search sẽ tìm ra ngay.

Anh nghĩ để làm thơ hay trước hết người làm thơ phải có năng khiếu, thứ nữa chí ít ra cũng là phải có chút trình độ về tiếng Việt, và yêu cầu cao hơn là sự nhạy cảm trước những rung động tinh tế của tình cảm, và biết cách chớp lấy những rung cảm đó một cách xuất thần mà không phải ai ai cũng có thể làm được. Nếu mà đưa ra một bài thơ lãng xẹt và nói là đã được giải khuyến khích của báo Hà Nội mới mà nói rằng đó là đánh giá của Hội Văn học nghệ thuật Việt Nam thì hơi có phần kiêu căng và không biết tự lượng sức mình.
- Thứ nhất Báo Hà nội mới chỉ không phải là một tờ báo của hội văn học nghệ thuật.
- Thứ hai là đó không phải là một cuộc thi mang tính cách văn học và nghệ thuật mà chỉ là một cuộc thi mang tính chất cổ động.
- Thứ nữa có thể là người ta muốn an ủi tác giả và những cái bạn đưa ra khó có thể kiểm tra tính xác thực.

Trở lại bài thơ của bạn:

"Tớ lại về quê cậu, Hoan ơi !
Sao xác hàng tre, nắng lơ mơ ngủ
Dòng Neva cậu gọi đùa thưở nhỏ
Sóng uốn mình đuổi nắng trời xa"

Trong tiếng Việt cụm từ " Sao xác " không có nghĩa, có thể là bạn viết sai chính tả, nhưng những cấu tứ và ngôn ngữ rất sáo rỗng và tối nghĩa một cách gò ép, thành ra hợm hĩnh.

đến khổ thơ kế tiếp:

"Con đường đê đi đến chỗ chú La,
Hàng chuối tốt um, lá xanh vẫy gió.
Hoa dâm bụt đỏ âm thầm đầ ngõ
Lá vàng bay xào xạc lối xưa."

đên đây sự gò ép cấu tứ mới bộc lộ một cách thảm hại: Thực sự nếu bạn sống ở vùng đồng bằng sông Hồng thì bạn sẽ không bao giờ viết như thế bởi nó thật sự là phi lý. Và một số từ ngữ kỳ quặc đến khó hiểu " đầ ngõ " chịu, không có trong ngôn ngữ Việt Nam. Và lá chuối thì khôgn thể dùng hình ảnh bay xào xạc để diễn tả được.

Chắc chị Thu đang xay thóc buổi trưa,
Rào rạo chạy những hạt vàng thương nhớ.
Chày bên bếp chắc cô hàng xóm giã,
Nhịp chuyển đều rung làn nắng lăn tăn.

Nắng thì không thể dùng động từ " lăn tăn " để diễn tả, thơ cổ dùng thủ pháp lấy tĩnh tả động, vì thế mà chỉ cần vài nét chấm phá đen trắng thi nhân xưa có thể phác lên những nét vẽ tinh tế và rất có hồn, thơ bạn không thể đạt được trình độ đó và chẳng có liên quan gì đến khổ thơ của bạn cũng như " nắng lăn tăn" việ bạn đưa ra mấy khổ thơ cổ nhằm minh hoạ cho thơ bạn quả là khập khiễng và thật khôi hài.

Bác sẽ chạy ra bối rối bước chân.
Không phải cậu, mà là mình đấy chứ!
Thoáng một chút, đôi mắt già bỡ ngỡ,
Không, Mẹ ơi, con đã lại về!

Bài thơ có thể hiểu là lời tự sự của nhân vật tự xung là bạn của Hoan,...đi đâu xa về thăm lại quê cũ, đến khi đọc đến khổ thơ trên,,...thật là bí hiểm và buồn cười trong cách gieo vần và trong cấu tứ...phải chăng nhân vật trữ tình là con nuôi của gia đình " Hoan"?

" Ếch kêu ao trước, rô búng ao sau. " thật khôi hài, giữa trưa hè phơi lúa vàng ươm ngoài sân thì làm gì ếch kêu...chắc trời sắp mưa rào quá...và....

Đành rằng thơ thì phải có trí tưởng tượng, nhưng nó phải hợp lý hợp tình...cũng có thể người ta dùng nghệ thuật tương phản để làm thơ trào phúng, nhưng trong trường hợp này thì ngay cả thơ trào phúng cũng không thể chấp nhận một lối nói phi lôgic đến thế.

Thơ em có thể mang ra dương uy lập oai ở đâu, chứ ở đây thì nên khiêm tốn một chút và nên nhớ một câu ngạn ngữ vui của người Việt Nam " Thùng rỗng kêu to "

Nếu muốn tập tành làm thơ, anh khuyên trước tiên em nên học lại tiếng việt trước nhé. Có vẻ có năng khiếu đấy.

Chúc Vui Vẻ !
www.pwd.vn - www.nguoikhuyettat.org
Đăng nhập để trả lời
0
thiệt tình, anh là người có lỗ tai trâu ! [:D]

thôi để tẹo khác rảnh sẽ giảng thích vậy , em nghĩ anh nên đi học lại tiếng việt và luật thơ đi.

ngoài ra, anh chưa phải là một nhà văn nên cái nhìn của anh , mang tính xoi mói nhiều hơn đó , có phải cưng tức chị hông [;)][:)]

ngươì ta bảo là, là gì nhở quên mất gòi , đã ghét thì cả tông chi họ hàng , anh đem cá nhân tình cảm riêng mà đánh giá, thì đúng là lệch wá



à này, thơ của Z tuy hông hay bằng thơ Xuân Diệu , Nhưng mà ít ra nó cũng kha khá hơn cái bài chú ông nâu nâu của bác đó hehe [:D][:&#39;(]

Rõ ràngt hôi , thơ phải truỏng thành cùng trải nghiệm thời gian chứ, sao bác lại so sánh lớp thơ của tế hanh, huy cận , họ làm những bài thơ đó khi họ đã đầu bốn mươi còn cháu đầu hai chục cơ mà, nhưng mà thôi , chìu vzìa đàm đạo típ nghen [:)][:D][:D][:D]
Diễn Ðàn Người Khuyết Tật


Gió buồn cuốn rung lá
Mưa buồn rối lệ chan
Mây buồn tóc mây rối
Ta buồn : Tim-Mu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt;Edited by: <b>La Paloma</b> -- <b>12/9/2003 9:30:07 AM </b> &gt;>
Hello HCXĐ , bây giờ mới rảnh, nên tôi xin trả lời kỹ càng HCXĐ nhé :

Tôi thấy , có lẽ anh giống như một cái đầu đất vậy cà ! Anh nhìn một bài thơ lãng mạn dưới con mắt trần trụi , thì làm sao thấy được hay hoặc dở trong thơ?

Ừ thì anh lý luận với tôi , "anh là một gã nhà quê" , thế thì làm sao có thể cảm thụ được thơ mà lên giọng phê phán?

Một vài lỗi chính tả, cứ cho là thế đi, nhưng việc của anh làm tựa như là bới tóc tìm rận, thật cố đấm ăn xôi !

Bây giờ , bằng cái giọng lý luận dở toẹt của anh, tôi cũng sẽ vạch một vài bài thơ mà người ta cho là tuyệt tác nhé , để xem, với cách nhìn hiện thực của anh, thì những bài thơ đó ra sao, còn hay không nhé :

Ví dụ 1 :

Những hoa hồng tái nhạt
Em có hiểu vì sao?
Những hoa tím im lặng,
trên cánh đồng xanh màu.

(nhà thơ Hai - nơ người đức)

Hoa thì bao giờ biết nói , sao mà còn hỏi là sao nó im lặng?

Ví dụ 2 :

Vườn cười bằng bướm hót bằng chim

( Xuân Diệu )

Có bao giờ một sự vật lại có tâm trạng như một con người?

Tôi chỉ cần đưa ra hai ví dụ tí xiu xiu này thôi , để cho anh thấy, ở đây, tác giả đã gửi hồn mình vào trong thơ, dùng sự vật để miêu tả trạng thái của nhân vật trữ tình trong đó. Hay là, Xuân Diệu nên đội mồ sống dậy, và đến nhà HCXĐ đây theo học một khóa tiếng việt cấp tốc đi?

Nếu anh nhìn một bài thơ như một tác phẩm văn học hiên thực, thì nó sẽ có cách nhìn hết sức méo mó và lệch lạc. Tôi nghĩ, việc này anh sai rõ mười mươi rồi. Tốt hơn, anh muốn chân thực trong văn học, thì anh hãy tìm đến với Nam Cao mà bới thóc tìm sâu cho ra lẽ trung thực và có cớ mà phê phán nhé !

Có nhà thơ nào không muốn thơ mình tồn tại với cõi đời? ai không muốn , nói coi, lên tiếng coi? Mỗi một tác phẩm là một trạng thái của con người. Người nghệ sỹ chỉ mong, sao cho, dù thân thể mình không bất tử với thời gian, thì phần tâm của họ, là thơ , là những sáng tác của họ , còn đọng lại trong tâm trí người đời dù chỉ là một cái bóng của một con người. Tôi chẳng phải nghệ sỹ nhưng trót biết làm thơ, thì sau khi chết đi hồn mình cũng mong được còn vương lại nơi cõi đời.

Tôi đề nghị vầy, cũng là chỉ muốn, mình có cơ hội được dịp chia sẽ phần tâm hồn của mình cho những con người khác. Thiết nghĩ đó là một suy nghĩ hoàn toàn đáng trân trọng, vì nó là khao khát được vươn lên cái chân thiện mỹ, nó khác với cái sự mà anh cho là tự cao tự đại. Thơ tôi làm thì tôi biết thực lực của tôi rất rõ nè, bởi vì tôi cảm nhận thơ không chỉ có bằng ngôn từ, hình ảnh, mà bằng một cái tâm , một cái hồn, nên hay dở sao tôi cũng đã biết. Thiết nghĩ, nó còn khá hơn cái bài "chú ong nâu" của anh đó !(cưng gắng lên nhé , ráng lên nhé cưng, có tài đầy nhưng âm luật còn tệ quá [;)]!)

Những gì anh phát biểu, làm tôi bực, vì nó giống y hệt cái chuyện anh gây sự với Răng Khểnh. Tôi thấy dường như anh đang cố tình gây sự với tôi thì đúng hơn. Nhân tiện, trả lời cho lời than mà anh nói ngầm với tôi qua cái bài thơ trên nè, chẳng phải là "sóng đẩy xa đâu", mà tự anh đẩy cho họ xa anh ra ấy !

Tôi bực anh, cứ im im coi để coi xem anh có hiểu không, mà tôi thấy anh chẳng hiểu. Chắc phải như con lừa, xỏ mũi , dắt đi , vạch tai hét vào nó : "vách...vách...!" thì nó mới hiểu là phải đi lên phía trước dzị cà. Thiệt tình, hết chỗ nói !

Thôi nhé chấm dứt , tôi chẳng cần anh khen thơ tôi , vì tôi nghĩ, việc tôi chia sẻ thơ cho anh sao mà giống câu ngạn ngữ "Đàn gảy tai trâu" á. hehe [:D] Câu chuyện tranh cãi hay dở đến đây chấm dứt, vì hay hay dở tôi cũng không cần biết... Coi như , cây đàn Bá Nha chưa tìm thấy hồn Kỳ Tử !

Ps nhỏ , lần sau có ghen tức, thì cứ thẳng ra mà nói , đồng chí Phan Duẩn đó chỉ là bạn thôi, đừng có vì thấy thế mà giận cá chém thớt, phát biểu xằng bậy xấu cả thơ tôi ! [;)] hầy dza ! con người gì mà cứ để người ta đọc hết cả trong bụng lẫn ngoài da thế cơ chứ... Lại xấu tính và ích kỷ, tìm cách trêu người ta thì được, nhưng khi gặp tình huống ngược lại thì thật là...

(suy ra : con người này không xứng đáng kết tóc xe duyên , nếu mà bị ông Tào Ngu bắt vậy, thì "đâu cái điền" cả cuộc đời mà thôi :

Bao giờ trạch đẻ ngọn đa
Sáo đẻ dưới nước thì ta lấy mình


ý quên "êu mình" chứ, vì nghĩ đến chuyện "êu" kia đã thấy rợn tóc gáy rồi nữa là đi đến cái sự kia...

haha [:D] )

Nhưng mà thôi, cái bài phản luận kia của "đồng chí" có thể đem vô kho tàng truyện tiếu lâm dân gian cùng với mấy chú Tễu hoặc Ba Giai Tú Xuất (loại người cùn hạng nhất nhé!) được đó hehe...Cũng có giá ra phết ![:D]
Diễn Ðàn Người Khuyết Tật


Gió buồn cuốn rung lá
Mưa buồn rối lệ chan
Mây buồn tóc mây rối
Ta buồn : Tim-Mu
Đăng nhập để trả lời
0
Cha, trong đây có màn cãi lộn ỏm tỏi thế này mà mình chẳng được tham gia tiếc quá. Cũng chỉ tại mấy người admin nói nên lịch sự trong diễn đàn nên CP tưởng không có những bài mang tính tranh luận nhiều hơn thảo luận trong này, nhưng xin có ý kiến như thế này:
- Tất cả những gì mang tính nghệ thuật thì sự cảm nhận của mỗi người mỗi khác. Chúng ta không nên áp đặt suy nghĩ của mình lên người khác và gây nên những cuộc tranh cãi không đáng có. Ví dụ có những người thích dòng nhạc trữ tình vì nó cao sang và thâm thuý nhưng lại có những người thích nhạc sến vì nó dễ hiểu và gần gũi với họ.
- Bạn LP làm thơ thì đã là tuyệt rồi. Nếu có người thưởng thức thì tốt, nếu không có ai thưởng thức thì vẫn còn một người là bản thân mình thưởng thức. Bài của mình thì dĩ nhiên mình thấy nó hay nó đúng vì đó là cảm nhận của bản thân mình nhưng có lẽ cũng không nên nghĩ là người khác cũng sẽ nghĩ như vậy.
CP còn một vài ý kiến nữa nhưng quên mất rồi. Lần sau nói tiếp hihihi.
Thân chào,
CP
*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*~*
Em
Một ngày
Lại một ngày...
Đăng nhập để trả lời
0

................................................................................................................................................................................................................................................................

- Tất cả những gì mang tính nghệ thuật thì sự cảm nhận của mỗi người mỗi khác. Chúng ta không nên áp đặt suy nghĩ của mình lên người khác và gây nên những cuộc tranh cãi không đáng có. Ví dụ có những người thích dòng nhạc trữ tình vì nó cao sang và thâm thuý nhưng lại có những người thích nhạc sến vì nó dễ hiểu và gần gũi với họ.
................................................................................................................................................................................................................................................................



Tôi hoàn toàn đồng ý với CHIÊUPHU, nhưng thực ra , dầu là lảnh vực nghệ thuật , vẫn phải tôn trọng tính khách quan. Hay hay dỡ , đẹp hay xoàng , tệ ........... đều theo đọc giả nhận định.
Đặc biệt trong lảnh vực THƠ VĂN , cách chuyển đạt cảm xúc hoàn toàn tuỳ thuộc vào việc xử dụng từ ngữ của người viết.

Tôi có thể nói bài thơ của La Paloma rất đẹp, quý giá như một viên ngọc trong suốt , chỉ tiếc là có quá nhiều vết nứt và đốm đen, thành ra bài thơ dầu hay vẫn không có người trân quý.

Hy vong CP cùng có cái nhìn không khác biệt bao nhiêụ

[8D]
Đăng nhập để trả lời
0
đồn





Cha, trong đây có màn cãi lộn ỏm tỏi thế này mà mình chẳng được tham gia tiếc quá. Cũng chỉ tại mấy người admin nói nên lịch sự trong diễn đàn nên CP tưởng không có những bài mang tính tranh luận nhiều hơn thảo luận trong này, nhưng xin có ý kiến như thế này:
- Tất cả những gì mang tính nghệ thuật thì sự cảm nhận của mỗi người mỗi khác. Chúng ta không nên áp đặt suy nghĩ của mình lên người khác và gây nên những cuộc tranh cãi không đáng có. Ví dụ có những người thích dòng nhạc trữ tình vì nó cao sang và thâm thuý nhưng lại có những người thích nhạc sến vì nó dễ hiểu và gần gũi với họ.
- Bạn LP làm thơ thì đã là tuyệt rồi. Nếu có người thưởng thức thì tốt, nếu không có ai thưởng thức thì vẫn còn một người là bản thân mình thưởng thức. Bài của mình thì dĩ nhiên mình thấy nó hay nó đúng vì đó là cảm nhận của bản thân mình nhưng có lẽ cũng không nên nghĩ là người khác cũng sẽ nghĩ như vậy.
CP còn một vài ý kiến nữa nhưng quên mất rồi. Lần sau nói tiếp hihihi.


đồng ý với chiều phu vậy, nhưng cái loại nguòi như NKT trên đây, càng nói càng thấy dummy nên LP phải bực đó thôi
Diễn Ðàn Người Khuyết Tật


Gió buồn cuốn rung lá
Mưa buồn rối lệ chan
Mây buồn tóc mây rối
Ta buồn : Tim-Mu
Đăng nhập để trả lời
0
Lẳng lặng mà nghe có chửi nhau
Như thể thâm thù đã hằn sâu
Lặng nghe trước đây chúng nó hứa
Tình tròn tình dẹt đến...trọc đầu...

Nó bảo thơ hay là phải...sờ
Phải nắn phải bóp tận tay cơ
Chứ mà bay bổng nó ức chế
Nó thèm ,tâm hồn nó..."cứng đơ"

Nó bảo thơ phải từ tâm hồn
Và từ một số cái vần..."ôn"
Chứ từ chổ khác là..."cóc" hết
Nó còn định nghĩa sự ngoa ngôn

Nó bẩu đăng báo chẳng qua là
Biên tập cóc giỏi như hắn ta
Rằng hắn thiên tài từ trong..."lỗ"
Nobel van học chất đầy nhà...

Sống cho ra sông khó thế chăng
Cân đong đo đếm con với thằng
Mai kia một mình ngồi...ngáp ngáp
Chúng nó có còn dám hung hăng

Z :

Kẻ sĩ há sợ khen với chê
Cần một chữ danh làm quái gì
Post lên ai đọc không cũng mặc
Cớ gì mua vào sự khing khi.....???
Đăng nhập để trả lời
0
không phải đâu hai anh, con người có ID NKT này, tôi đã qua gần 1/2 năm làm quen và tiếp xúc,

tôi thấy con nguòi này thật tủn mủn và lích kỷ. Vì cái tình cảm riêng, đó là những bực bội ghen tức riêng, mà anh ta lên tiếng chê tôi.

Thực ra chuyện này cũng không đáng để làm to, nhưng mà, tôi bực anh ta quá, vì vừa qua, anh ta cư xử không ra dáng một trang Nam Nhi.

Ví dụ, chúng tôi cùng hoạt động trên một lãnh vực, nhưng anh ta đã có những cư xử mà, có thể nói , không còn để tôi tâm phục khẩu phục nữa :

anh ta login bằng tên của bạn gái tôi, sau đó, dùng ID của cô ta, viết những bài để gây cho tôi những bực bội , làm tôi hiểu lầm là cô ấy đánh giá là tôi sai phạm . Chưa hết , anh ta dùng ID của cô bé, gây khó dễ cho công việc của tôi. Thật tình con nguòi này, tôi không muốn gặp mặt.

Thực sự thì tôi bực quá , nếu mà, giá mà, tôi mà là dân hàng tôm hàng cá, thì tôi đã dùng những lời lẽ xỉ vả, thì đã bõ tức, nhưng đàng này thật phỷi kìm lòng lại, thật bức xúc kh6ong tả !!![:@][:@][:@][:&#39;(]
Diễn Ðàn Người Khuyết Tật


Gió buồn cuốn rung lá
Mưa buồn rối lệ chan
Mây buồn tóc mây rối
Ta buồn : Tim-Mu
Đăng nhập để trả lời
0
Lẳng lặng mà nghe có chửi nhau
Như thể thâm thù đã hằn sâu
Lặng nghe trước đây chúng nó hứa
Tình tròn tình dẹt đến...trọc đầu...


hallochen , anh boy đã có lời nhắc lại tình cảm xưa cũ. Z tự hỏi là, liệu anh ta có còn xứng đáng với những gì mình đã trao cho , hay không? Thật là thất vọng :

Trước kia thì thề non dời biển, mà nay, họ đã thay đổi như thế nào? Một phần, thật xấu hổ với chính mình đã trót đặt Hope vào con nguòi mà luôn tạo cho mình Hopless.

Hiếm khi mà Z giận , nhưng mà Z mà giận thì sẽ lâu và dai lắm, nhớ dể đời ,

có lẻ , sự thất vọng này khó mà nguôi !
Diễn Ðàn Người Khuyết Tật


Gió buồn cuốn rung lá
Mưa buồn rối lệ chan
Mây buồn tóc mây rối
Ta buồn : Tim-Mu
Đăng nhập để trả lời
0