<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc <Edited by: <b>La Paloma</b> -- <b>12/7/2003 8:59:29 AM </b> >>
tại vì bạn ạ, nếu bạn hình dung, sẽ thấy , nắng chiếu xuống mặt nước rồi phản chiếu hắt lên giàn hoa mướp, nên khi có tiếng chày mạnh mẽ của chị hàng xóm , làm xao động mặt ao tạo thành những con sóng lăn tăn , thì nắng thành
lăn tăn.
Chắc chị Thua đang xay thóc buổi trưa
Rào rạo chạy những hạt vàng thương nhớ
Chày bên bếp chắc cô hàng xóm giã
Nhịp chuyển đều rung làn nắng lăn tăn
là vậy đó. Tại đây tôi dùng đão ngữ và câu hỏi tu từ. nếu để hiểu thì bạn có thể đọc ngược lại :
Chắc cô hàng xóm giã gạo bên cái bếp của cô ấy làm cho nắng lăn tăn rung theo nhịp chày.
Chắc bạn còn nhớ câu thơ :
Nhịp chày Yêng Thái mặt gương Tây Hồ
TUy họ không nói mặt nước tây hồ lung linh lăn tăn, tự nguòi cảm nhận thơ sẽ phải lý giải ra, à thì ra, nhịp chầy làm cho mặt gương tây hồ lăn tăn lên vì dao động của tiếng chày. Âm thanh tạo dao động bạn có biết không , vật lý học đó
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)
.
Hẳn bạn vẫn nhó câu thơ của Huyện Thanh Quan :
Lom khom dưới núi tiều vài chú
Lác đác bên sông chợ mấy nhà
Người ta hiểu câu thơ trên như sau :
duói núi mấy chú tiều đứng lom khom , bên cái chợ ven sông lác đáy mấy cái nhà (xiêu vẹo )
Từ thời xưa các cụ nhà ta đã dùng đảo ngữ , có gì mà khó hiều đâu? Có chăng nguòi ta không biết cảm nhận.
bạn có bao giờ về ngắm đồng quê Việt Nam chưa? nếu chưa thì thiệt lắm đó.
Dòng neva là thế này, chúng tôi thuòng đùa giỡn và tưởng tượng đó là dòng Neva, trong trí tưởng tượng của tuổi thơ, thì cái tên nào chẳng được?
Dòng neva
cậu gọi đùa thủa nhỏ
Neva là một con sông ở nga. Nhưng có ai cấm cái Phantasie ở trong văn học không?(Phantasie = Phăng - ta - si dịch qua tiếng việt ; trí tưởng tượng , từ pháp ngoại lai nè) có ai cấm trí tuỏng tuọng không? Thiết nghĩ, thơ mà thiếu Phantasie , thì thành khô như ngói mất.
Tôi nghĩ là, bạn cảm nhận bài thơ giống như cái thời mà người ta đánh giá cái bài Sơn Nữ Ca của Trần Hoàn là tác phẩm chủ nghĩa xét lại hoặc nhân văn giai phẩm đó.
Thơ có cái khó, là nói ít thôi để nguoì ta phải tưỏng tượng. Chính vì sự bó buộc trong câu cú , nên tôi không thể trình bày dài thành văn xuôi , nên bạn hiểu nhầm cũng là phải. Bạn không chịu tuỏng tượng sao cảm nhận được , chẳng nhẽ tôi viết thơ mà phải nói rõ rằng thì mà là :
nắng chiếu xuống mặt nước rồi phản chiếu hắt lên giàn hoa mướp, nên khi có tiếng chày mạnh mẽ của chị hàng xóm , làm xao động mặt ao tạo thành những con sóng lăn tăn , thì nắng thành
lăn tăn.
sao?
![[&:]](/images/smiley/s5.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Ps : vụng múa chê đất lệch , hì hì
về vần điệu, có thể bạn cho là không nhịp nhàng , vì nó là thể thơ mới. Nhưng tôi thì thấy nó khá nhịp nhàng, ta tách câu ra đừng nhìn vào từng khổ nhé vì nếu thế bạn sẽ không thấy rõ âm vận của nó.Những chỗ nào vần tôi sẽ dùng màu nhé:
Sóng uốn mình đuổi nắng trời xa
Con đường đê đi đến chỗ chú La,
Hàng chuối tốt um, lá xanh vẫy gió.
Hoa dâm bụt đỏ âm thầm đầ ngõ
Lá vàng bay xào xạc lối xưa .
Chắc chị Thu đang xay thóc buổi trưa,
Ðến đây câu thơ chuyển vần nên có đôi ba dòng không vần , bạn chê trách chỗ này chăng?
Rào rạo chạy những hạt vàng thương nhớ.
Chày bên bếp chắc cô hàng xóm giã,
Nhịp chuyển đều rung làn nắng lăn tăn.
Bác sẽ chạy ra bối rối bước chân.
Không phải cậu, mà là mình đấy chứ!
Thoáng một chút, đôi mắt già bỡ ngỡ,
Không, Mẹ ơi, con đã lại về!
Tớ lại về quê cậu nghỉ hè.
Hoa mướp vàng hươm, đàn ong nặng cánh,
Thóc phơi đầy sân, nắng vàng lấp lánh
Ếch kêu ao trước, rô búng ao sau.
Vị quê nhà ngọt mãi bát canh rau.
Cơm mới thơm hương, gạo chiều vừa sảy.
Nhớ "thịt gà đồng" đêm nao cậu bẫy
Nhớ canh cá quả cậu thổi xì-đồng.
Thời gian đi qua: Xuân - Hạ - Thu - Đông
Tớ lại về đây, cậu nơi xa lắc.
Giờ cậu làm gì? Tim mình thầm nhắc,
Có nghe trong gió nỗi nhớ xôn xao ?
Đứng nơi đây lòng tớ ước ao
Cậu bỗng lại về ba-lô bụi đỏ
Ta lại tắm trong dòng sông trước ngõ
Sạch tinh khôi tình bạn học trò.
Thơ buồn , là vì, đã là nhà thơ (sorry không khẳng định mình cao sang vậy nhưng mà nói thuận miệng) thì thuờng mang cái nghiệp vào thân, đó là một nỗi buồn , dù không có gì cũng buồn . Niềm vui có lẽ rất hiếm, có thể là do một cái gì đó thật thay đổi mạnh mẽ mà thôi. Tôi thích dùng vần bằng nhiều hơn các vần trắc để diễn tả tâm trạng.
Nhất là thơ tình thôn dã thì càng buồn phải hông?
nào giờ thì bạn đã thấy đất dưới chân bạn lệch chưa :-? theo tôi bạn nên tìm hiểu thêm chút xíu về luật thơ mới ,
![[:'(]](/images/smiley/s8.gif)
![[:'(]](/images/smiley/s8.gif)
![[:'(]](/images/smiley/s8.gif)
vả lại có ai cấm nhà thơ sáng tạo bao giờ? Có tạo mới thì mới là thơ mới chứ?