
( Tặng một người)
Xin đừng yêu em,
bằng tình yêu tròn đầy đến thế !
Với anh, em không còn trẻ -
Từng qua ngã rẽ, lần đò…
Đừng yêu những vần thơ,
để rồi thương thầm người viết.
Mà quên đi điều hơn thiệt
So đo, toan tính đời thường…
Hai mươi năm yêu thương,
em dành cho người chồng cũ.
Trái tim rớm máu ấy có còn đủ ,
góc lành lặn cho người mới không?
Thôi! Đừng bận lòng…
khi thấy em long đong vất vả.
Cố đứng vững để không gục ngã,
Trước cạm bẫy cuộc đời….
Em khô héo đôi môi,
không còn khao khát nữa.
Lòng cũng nguội tắt lửa,
cạn kiệt những đam mê…
Loay hoay giữa bộn bề,
núi lo toan cứ cao chất ngất .
Tủi buồn, khổ đau khâm liệm, gói chặt-
Chôn sâu góc khuất, lòng mình.
Trái tim em chẳng còn nguyên trinh,
Trong đổ vỡ, tìm yên bình sót lại.
Mi ngoan khép nỗi buồn thời con gái
Gót son trần mềm mại, giờ đã xưa …
Em chẳng còn gì, ngoài những xót chua ,
môi nhợt sắc. Chỉ dư thừa buồn khổ .
Tất cả còn lại sau lần vỡ đổ :
- Một con tim khép cửa, trốn yêu thương!
Vũ Thương Giang
