Vu vơ sầu lắng đọng câu thơ
Nhỏ lệ hồn ai mãi ngóng chờ
Ngu ngơ con chữ buồn vay mượn
Thế sự thăng trầm một cõi mơ
Thời gian như nước chảy qua cầu
Bèo dạt hoa trôi đi về đâu
Rong rêu sõi đá mòn thương nhớ
Chiều xuống hoàng hôn gió gọi sầu
Nửa đời sao vẫn còn phân vân
Lặng lẽ mùa thu đến thật gần
Suy nghĩ miên man về quá khứ
Giật mình thấy nắng úa ngoài sân
Trăm năm qua vội tựa mây bay
Còn lại tiếng chim vọng cuối ngày
Tố Như, xưa hỏi ai người khóc (*)
Đập cổ kính ra, áo lụa nhàu (**)
(*)
Không biết hơn ba trăm năm sau,
Thiên hạ ai người khóc Tố Như?
Nguyễn Du "Độc Tiểu Thanh Ký"
(**)
Đập cổ kính ra, tìm lấy bóng,
Xếp tàn y lại, để dành hơi.
Vua Tự Đức "Khóc Bằng Phi"
