Trường Ca 10 Năm

Lượt đọc: 1663 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★

❊ ❊ ❊

10 năm qua đi

10 năm còn đó

Vũng thời gian thành lịch sử rồi em

Anh trở về với số phận gian nan

Anh còn gì cho em ngoài những bài thơ

Ôi! Những bài thơ viết suốt nửa đời người mệt nhọc.

Mười năm anh trở về bằng sự nghiệp tay không

Đây đôi bàn tay chằn chịt những đường chỉ tay gian khổ

Anh còn gì cho em ngoài trái tim mang đầy thương tích

Với thân xác đã mệt nhoài trong cơn đau thế hệ

Và một tâm hồn như biển động âm ba....

Mười năm anh trở về trên đường dài ngút mắt

Một chiều buồn hát giữa rừng xanh

Ôi tiếng hát của một ca sĩ cuồng ngông

Nghe như tiếng gầm phẩn nộ

Có ai đứng bên kia bờ đại dương vẫy tay từ biệt

Những cái vẫy tay như lời từ biệt não nùng

Phải chăng anh đã gặp em trong tiền kiếp

Bằng nỗi buồn trong mắt thâm u.

Mười năm anh trở về trong cơn bão táp loạn cuồng

Như cánh hải âu cong mình bay giữa đại dương

Một đêm nào mỏi cánh

Chỉ thấy mình chơ vơ ngoài ốc đảo buồn tênh

Biển đời lộng nhạc

Gió mười phương truy điệu mộng hải hồ

Anh trôi giạt vào đây từ bên kia trái đất

Thật lạ lùng một kiếp nhân sinh

Anh còn gì để nói em nghe

Ngoài những mảnh đời lận đận

Những kỷ niệm đắng cay của nửa đời người

Thoáng qua như giấc mộng

Những đêm dài ôn lại quãng đời qua

Bằng bước chân của một thời luân lạc

Trong khổ đau đổ nát quê mình

Nhưng vẫn mơ rực sáng một bình minh

Xóa tan đi những mây mù giả dối,

Xóa tan đi chiến tranh và tội lỗi

Để đại bàng xuyên suốt những đường bay

Để tự do luôn tồn tại đất nước nầy

Còn bây giờ mời em đi cùng anh gần nửa bản đồ chữ S:


* Huế : trầm mặc trong nỗi buồn cổ kính

Áo tím phất phơ Đồng Khánh tan trường

Mây tám hướng kéo sầu trên đỉnh Ngự

Đêm sông Hương vắng lạnh kỷ nữ buồn

Xe anh qua bụi mù vương mắt đỏ

Hố bom nầy đồn bót nọ xác xơ

Gạch ngói thịt xương chất chồng còn đó

Người dắt người trên những cánh đồng khô

Tội gì đâu những em thơ

Nắm cơm trong miệng hững hờ mẹ ơi!

Làng ta giặc đốt sạch rồi

Nhưng không đốt được lòng người yêu quê

Ngày mai ta sẽ trở về

Không ai xóa được lời thề năm xưa


* ĐÀ NẴNG: vẫn mưa mùa Đông cảng vắng

Gió miên man từ bán đảo Sơn Trà

Bên góc phố nhạt mờ anh đứng lặng

Nghe tiếng gầm xuất kích F5E

Đà Nẵng ơi sao mà xa lạ

Cũng những con người cùng một màu da

Cùng tổ tiên xưa chỉ một nhà

Mà nay đã hóa trang bằng một tâm hồn dã thú


*QUẢNG NGÃI: Anh về dưới hàng phượng nở

Nhìn lại trường xưa lòng thấy nao lòng

Giây phút chạnh buồn anh chợt nhớ

Áo em xưa trắng phố Quang Trung

Mây núi Bút về đỉnh trời Thiên Án

Chiều bâng khuâng qua Thạch bích tà dương

Quảng Ngãi ơi! Đất mẹ bi cường

Tình quê vẫn ngọt ngào hương đường cát

Sao chẳng dẹp đi kẻm gai và bót gác

Để anh được gặp em trong tiếng nói sẻ sàng

Để những đêm trăng dưới giòng Trà Khúc

Thuyền ta xuôi ngược tiếng hò khoan

Anh lại đi chào em chào quảng Ngãi

Hẹn ngày về đoàn tụ mái nhà xưa.


* Bình định : Anh qua còn nghe tiếng giục

Trống Tây Sơn bạt vía quân thù

Đất anh hùng sinh vì vua lỗi lạc

Nét son khuyên dòng lịch sử chưa nhòa

Quy Nhơn bây giờ buồn lên tiếng hát

Bước chân người hờ hửng tháng ngày qua

Đời thiếu áo cơm hồn người mất mát

Chiến tranh miên man bom đạn mù loà.


* Phú Yên Tuy Hoà: những đêm lạnh giá

Mưa buồn rơi như tiếng vọng Chopin

Mưa trong lòng người khóc đời nghiệt ngả

Hồn của ai kêu nước trong đêm

Ta lắng nghe ta nghe đói cả tình

Hư vô nhẻ! Kiếp người hiện hữu

Tri kỷ những ai sầu lên men rượu

Phiêu bạt trời mây đèo núi chênh vênh

Anh vẫn đi trên trục đường số 1

Gập ghềnh xe những lớp mưa mau.


* Nha Trang: Sóng gợn cơn sầu

Thuở xưa biển đã bạc đầu biển ơi

Bồng bềnh một chiếc thuyền trôi

Hàng dương hát giữa bãi đời quạnh hiu

Phồn hoa phố vẫn dập dìu

Thương em vùi dập kiếp bèo khổ đau

Xiêm y giờ đã rủ nhầu

Đời son phấn những đêm thâu lạc loài.


* Phan Rang: một sáng qua đây

Ngậm ngùi tiếng khóc hồn Hời khôn khuây

Nắng chiều còn đốt cỏ cây

Trơ vơ những dãi đồi bay cát mù.


*Phan Thiết ơi! Giòng người vội vã

Dừng lại nghe những tiếng mời rao

Mẹ với em thơ nước mắt ứa trào

Ôi những kiếp đời đã mang nhiều thua thiệt

Lừa lọc gian ngoa chợ đời khắc nghiệt

Nên em thơ đã lớn trước tuổi mình

Nên mẹ già cứ vẫn phải hy sinh

Đi cho hết quãng đời hệ lụy.


* Bình Tuy: đây những khoảnh rừng lá cháy

Khói âm u đe dọa khách xe đò

Anh nghe hết những nỗi niềm kinh hãi

Rừng bạt ngàn trơ lại những cành khô

Bao giờ cho tới bao giờ

Rừng thay lá mới cành khô đâm chồi.


* Long Khánh ơi! Xuân Lộc ơi!

Rừng cao su khóc cuộc đời những ai

Trơ thân cho bọn lang sài

Rút trong máu tuỷ chưa vừa túi tham

Đành cam hay chẳng đành cam

Của ta ta giữ ta làm ta ăn

Chủ cùng với bọn chó săn

Cũng là một giống thực dân sá gì!


* Biên hoà: Sông Phố Đồng Nai

Gần ba trăm năm dựng xây cơ đồ

Cha ông mở đất xa xưa

Miền Nam một dãi mỡ màu quê hương

Đồng Nai gạo trắng nước trong

Ai đi đến đó chẳng mong trở về

Làm sao có thể ngủ mê

Để cho đạn giặc tràn trề dội lên

Dậy đi phường phố bưng biền

Tầm vông dáo mác quyết nên trận nầy.


* Sài Gòn: Anh trở lại đây

Hàng cây chao tiếng nhạc xoay sóng cồn

Sàn nhảy nghiêng bước chân dồn

Một trời hương phấn ru hồn xanh tơ

Hai mươi năm tóc rủ phờ

Đèn xanh đèn đỏ dật dờ phố khuya

Bác phu xe vẫn chưa lìa

Kiếp đời khốn khó riêng chia phận mình

Đì đùng giật thót vây quanh

Nỗi lo âu nội ngoại thành khôn nguôi

Giữa khuya tiếng nấc ngậm ngùi

Mẹ lau nước mắt bồi hồi con đi

Con đi ừ! Con cứ đi

Dẹp tan rào kẻm dẹp ngay bót đồn

Con ơi! Hãy quyết sống còn

Để cho ta vẫn Sài Gòn muôn năm

Giặc kia rồi sẽ chết dằm

Tội ác kia tạo hờn căm nhiều rồi

Còn em mai đến trường thôi

Nhặt hoa phượng thắm bồi hồi nhịp tim

Nhành me đây hãy nhặt thêm

Ép vào trong sách êm đềm mộng mơ

Và anh bắt chước người xưa

Mang gươm gác bút xông bừa trận xa

Ngày mai chẳng biết gần xa

Là ngày tái ngộ của ta với mình.

(SG1972)

Được bạn: NHDT đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011