
Mai mốt rồi – không còn tiếng “Trà Vinh”
Sao bỗng thấy tâm tư mình rất khác
Nắng bất chợt chuyển sang màu úa nhạt
Đất hiền hòa giờ lại hóa xanh xao.
Mai mốt rồi – không còn nói với nhau
Trà Vinh_Quê Tôi: Có hàng Sao rợp bóng
Những con đường song song cũng trở thành lóng ngóng
Như đợi
Như chờ
…âm vọng của ngày xưa.
Mai mốt rồi – có thật đã quên chưa?
Những ký ức như mới vừa rơi mất
Buồn lắm đó!
Luôn là điều rất thật
Khi cả cuộc đời…được_mất – với Trà Vinh.
Phố nặng sầu
Và mình sẽ im thinh
Không còn nhắc những tự tình thuở nhỏ
Đời vốn dĩ giống như là ngọn cỏ
Vừa xanh non thì đã chớm úa vàng!?
…
Mai mốt rồi – lòng chắc lắm miên man
Khi tâm trạng chỉ toàn là nỗi nhớ
Trà Vinh_Quê Tôi
…rất quen – mà lại ngỡ…
Xa mịt mờ như cái thuở hồng hoang.
…
Thôi! Cũng đành
một bước…chuyển
sang trang…
Tú_Yên
(16-05-2025)
