Gió trở mình theo hàng cây ngả ngớn
Giữa canh trường chao lượn diễu trăng say
Đất cao nguyên sương lạnh phủ thêm dày
Nghe đâu đó tiếng rừng lay lắt vọng
Đom đóm nương theo vầng trăng hắt bóng
Thở than cùng con gió lộng mênh mang
Phố núi ơi! nhịp đập vẫn rộn ràng
Khi chân bước giữa muôn ngàn hoa cỏ
Hàng dã quỳ mọc ven con đường nhỏ
Khoe sắc vàng như muốn tỏ cùng mây
Rằng tình yêu luôn chảy mạch ngập đầy
Màu đất đỏ gợi ngất ngây lòng nhớ
Yêu cao nguyên, phố núi dường trăn trở
Khi suối nguồn vắng hơi thở người xa
Từng phút giây mãi tô điểm duyên ngà
Hoàng hôn phủ mộng dài ra ngàn dặm
Chẳng giận hờn kẻ quên màu xuân thắm
Vẫn đợi chờ dẫu mưa dẫm tình quê
Mù xa ơi! xin dẫn lối ai về
Cho phố núi còn bộn bề chân bước
tonnuthihanh
