nì, O có nhớ đường vô Nội
dắt tui đi cho đặng tỏ tường
thay đổi quá nên chi bối rối
lâu hung rồi về lại quê hương
ngày xưa O nhỏ như hột mít
khóc nhè nì ! Làm nũng phát kinh!
mặt mũi tèm nhem, ôi chao, dị
lắm lúc mần tui phát bực mình
O ở đầu Thôn, tui ở giữa
cách nhau hàng giậu chớ bao nhiêu!
vô ra gặp mặt ngày hai bữa
kỷ niệm chia nhau kể cũng nhiều
ngày O dợm bước vô Ðại học
tui bỏ quê dấn bước giang hồ
hình O, tui giữ, là mái tóc
đôi mắt buồn che nón-bài-thơ
tui nhủ lòng mơi mốt trở về
rứa mà biền biệt tháng, năm qua
ba lô mang nặng đời trai trẻ
giày saut mòn vẹt khắp miền xa!
đôi khi nhớ Huế, buồn chi lạ
thiệt lòng mà nói, nhớ O, xưa!
nhớ đôi con mắt sầu thăm thẳm
giọt lệ che mờ buổi tiễn đưa
tui nhớ, củ khoai sùng mót được
bẻ đôi, O giựt lấy phần to
tui nhớ, tóc thề thơm hương Bưởi
bắt tội tim tôi đập vỡ bờ!
tui nhớ, ôi chao ơi, là nhớ
chỉ là nỗi nhớ để...thương thôi!
bể dâu vùi lấp, đời trôi nổi
mình tui lưu lạc, lạ phương trời
bây chừ, tui trở về thăm Huế
thiệt lòng mà nói, để thăm O
mấy mươi năm hỉ? Nhiều vô kể...
những đổi thay đau thắt cả lòng!
đôi mắt ngày xưa nhăn nếp khổ
tóc thề bới gọn, tuyết sương pha
ngó nhau, lặng nén lòng thương nhớ
O nắm tay tui, mắt lệ nhòa
tui hiểu tình em rồi, O Huế!
mấy chục năm, chừ có phút ni
mặt mũi tèm nhem, ôi chao dị
vẫn khóc nhè. Làm nũng rứa, răng?!...
~Trần-Huy-Sao~
(Trích NHÁNH RONG PHIÊU, thơ, 1999)
