Tiểu Sử

Lượt đọc: 1838 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★

❊ ❊ ❊

 
Thanh Thanh Ngọc,
gia nhập Việt Nam Thư Quán vào tháng 9, 2005
đến nay đã đóng góp 1128 bài, phần lớn là thơ.
Thơ Thanh Thanh Ngọc ngọt ngào mà có lửa,
dịu dàng đằm thắm mà nhí nhảnh,
ý thơ rất giản dị mà rất mới
Dưới đây là lời tâm tình của Thanh Thanh Ngọc:
 
 
"Thanh Thanh Ngọc  là 1 kiến trúc sư cũng bình thường thôi , không có gì đặc biệt cả đâu.
Hiện nay đang làm cho một tập đoàn của Úc Công ty MM đang làm tại tập đoàn là TOTAL BUILDING SYSTEMS Tại TP Sài Gòn - Hiện nay MM là người quản lý bộ phận Tư vấn thiết kế cho Công ty TBS của Tập đoàn ở cả 2 miền Nam Bắc Việt Nạm
Tác phẩm thì không dám đâu - chỉ là viết cho dỡ ghiền thui hà
nếu là thơ MM ( hihihi ) nhiều quá hỗng biết nên thích bài nào nữa nè...
 
 


    Băng hà và đất hứa



    Trời lạnh lắm đừng ra đường người nhé
    Chẳng có ai sưởi ấm được lòng đâu
    Đông lạnh lùng chẳng thể hiểu vì sao
    Đôi trái tim cứ đò dần lên thế
    Em ao ước đứng gần bên... nói khẽ
    Ôm em đi ta sưởi ấm lòng nhau
    Tay em nè anh úp mặt thật lâu
    Và hơi thở cứ nồng nàn run rẫy
    Trời có lạnh chẳng là gì đâu đấy
    Khi ta truyền ngọn lửa nhỏ qua nhau
    Quanh chúng mình mùa đông sẽ cúi đầu
    Ta quên hết cả những điều tội lỗi
    Gió cứ thổi - mùa đông như hấp hối
    Chỉ có tình nồng nàn mãi bên nhau
    Dẫu ngập tràn gía lạnh chẳng hề đâu
    Khi ta đã tìm cho ta hạnh phúc
    Ở nơi ấy mùa đông thì rất thực
    Còn nơi em thơ là lửa trong tim
    Cho mùa đông chỉ còn biết hờn ghen
    Và trái cấm chín dần trong băng gía
    Anh hỡi anh ! Giữa mùa đông xứ lạ
    Ta hiểu rằng có hai kẻ khờ ghê
    Lấy tim mình nhen ngọn lửa bùa mê
    Đốt tan hết băng hà - thành đất hứa






      Biển Cạn
       



        Một lần
        Nâng khúc lương duyên
        Quay nhìn
        Ngơ ngẩn du thuyền
        Còn xa
        Một lần
        Ảo vọng vỡ òa
        Biết tìm đâu nữa
        Mù lòa
        Tình câm
        Ai xui ai
        Hẹn đêm rằm
        Để Trăng níu kéo
        Nợ bầm ruột gan
        Một lần
        Trải nắng đa đoan
        Vàng tơ
        Vương vấn
        Lại mang tội tình
        Một lần
        Chỉ có lòng mình
        Mới hay
        Biển đã thình lình
        Cạn khô




        Bâng Khuâng




        Em ngần ngại khi mùa thay màu lá
        Áo phai sờn chớ chạm đến vai thơ
        Con Bìm Bịp đừng trốn trong ruộng mạ
        Mây ngang đầu sao ngưng lại không qua

        Ngày triũ nặng trong giấc hồng thơ hé
        Đôi chân ngoan xinh chiếc dép chưa hoang
        Lòng khắc khoải từ thủa mầm non lạ
        Ủ vào đời bằng hơi ấm đơm hoa

        Từ tạ đấy vẫn nghe lòng tiếc nuối
        Ngàn lần hơn dõi suốt nỗi cô đơn
        Đêm rớt xuống tiếc bóng tròn ngày nắng
        Nếu trở về xin mãi chẳng rời xa

        Em sẽ ngủ bên nụ thơm trẻ nhỏ
        Xua đi rồi những giá lạnh hôm qua
        Để từ đó cửa mở ra nắng gió
        Tình yêu ơi lời còn đó bâng khuâng







      Men tình


      Chiều gom vui buồn dồn lại
      Ủ thành men của nồng say
      Gieo vào không gian tĩnh tại
      Mềm môi nhỏ giọt tình gầy

      Gạt đi khoảng đời hối hả
      Bước qua những vũng sình lầy
      Âm vang bàn chân gieo lối
      Tỏ tình mật ngọt hương bay

      Nhắp chén tràn quên đắng cay
      Lâng lâng xanh tầng nhật nguyệt
      Tuổi nào ru lời tha thiết
      Giao hoà da diết đam mê

      Chia chung một khoảng đi về
      Phập phồng niềm vui chín đỏ
      Hoàng hôn dại tê trên cỏ
      Men tình đã dậy ngất ngây



       

        Giữ mãi





                  Anh
                  Kỷ niệm đã gấp lại rồi
                  Một nếp vuông ngay ngắn
                  Anh chặn lên bằng mảnh vỡ của thơ
                  Rồi đặt vào đáy sâu
                  Của biển mênh mang không thuyền không bến
                  Em
                  Mỗi bước chân đi tìm phương đến
                  Sau lưng là dấu tình buồn
                  Quay lại làm gì
                  Khi trời lạnh mưa tuôn
                  Vòm trời đất chỉ nhạt nhòa ảm đạm
                  Mỗi khi anh nhớ con đường chiều
                  Xin đừng làm mây u ám
                  Để biển vỗ về nơi của riêng ta
                  Cho bình yên những kỷ niệm xa
                  Ước buổi nào gặp lại
                  Khi mặt trời trên cao ai đã hái
                  Còn lại hoàng hôn vời vợi buông lơi
                  Anh và em
                  Ta mỉm cười nhìn bờ cát và sóng có đôi
                  Tung những chùm sao biển
                  Phủ dấu chân bao lần ta đến
                  Lại trở về với kỷ niệm phiêu diêu
                  Biển
                  Vẩn hát muôn ngàn lời tha thiết
                  Cho lứa đôi bịn rịn những chiều sang
                  Gió
                  Tung tăng tóc quyện với hồn hoang
                  Hương của biển ngập tràn vào dạ khúc
                  Sóng
                  Sẽ thì thầm ân tình không bao giờ kêt thúc
                  Cho những ai yêu biển mãi muôn đời


               
              Truyện Thanh Thanh Ngọc trên Việt Nam Thư Quán:
               

              Được bạn: vdn 26.10.08 đưa lên
              vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011