Tâm Tình Bến Tre

Lượt đọc: 1992 | 1 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★

❊ ❊ ❊

Dù ở nơi nào xa rất xa
Những ngày giáp Tết cũng chan hòa
Bao nhiêu hình ảnh thân thương ấy
Như máu tìm về trái tim ta
 
Qua cầu Tân Thạch ngả ba đường
Xuôi vùng Bình Đại biển xanh dương
Cá tôm tài sản bao trù phú
Chim biển đùa vui những cánh buồm
 
Quẹo mặt đi về đất Hàm Long
Vàng hoe gánh lúa những cánh đồng
Cái Nứa bến đò ghe nối tiếp
Đưa về sông cái nước mênh mông
 
Thẳng tấp đường vào Thị Xả vui
Biết bao hang quán tiếng reo cười
Những tô hủ tiếu bên đường phố
Gợi nhớ làm sao một khoảng đời
 
Xe lôi chầm chậm dưới hàng dương
Nhớ bến xe lam ở cạnh đường
Đời ta mấy đợi đưa và tiển
Nhạc khúc ngày xưa vẫn vấn vương
 
Chầm chậm đi qua cầu cái cối
Nhìn dòng sông chảy nước bình yên
Từng đám lục bình trôi man mác
Be6’n xuân ngày tết vui đi tìm
 
Theo chuyến đò nào để tới nhau ?
Thõa niềm thương nhớ ấy đã lâu
Theo em mấy nẽo đường sông nước
Thăm mẹ giờ đây tóc bạc màu
 
Xe đạp đi về ngả Bình Nguyên
Viếng thăm Thánh Thất cõi bình yên
Nghe tiếng cầu kinh bao êm ả
Tưởng mình lạc lõng chốn thần tiên
 
Cầu Nhà Thương nối những xóm trong
Thăm cô nhi viện ở bên đồng
Bạch Vân chuông đổ hồi thương nhớ
Danh lợi phù danh chảy ngược dòng
 
Đêm Giáng Sinh về vui bên sông
Giáo Đường đèn sáng buổi đêm Đông
Hài nhi nằm ngủ trong máng cỏ
Chuông đổ Noel rộn rã lòng
 
Xe đò tấp nập Bắc Thanh Tân
Về quê ăn tết những ngày Xuân
Hương Mỹ Mõ Cày qua Thạnh Phú
Quê hương vựa lúa đón ân cần
 
Trở về Thị Xả thăm An Hội
Đình vẫn uy nghi với tháng ngày
Giao thừa hái lộc Viên Minh Tự
Như là Hạnh Phúc ở tầm tay
 
Xe ngựa đi về lối Phú Khương
Vàng hoe sắc lúa ở ven đường
Tiếng quết bánh phồng nghe rộn rã
Theo chày giả gạo, nhịp thân thương
 
Rạch nhỏ An Hòa con nước dâng
Những hàng dừa nước đứng buâng khuâng
Lung linh khẻ động theo làn gió
Như gọi người xa bước lại gần
 
Xuồng nhỏ mái dầm qua Mỹ An
Khu vườn sơ sác thuốc khai hoang
Giờ đây đã biến vườn cây trái
Những trái cây thơm chin đỏ vàng
 
Theo nhịp xe đò thăm Phú Hưng
Đường quê cát nóng mấy ngập ngừng
Mía đường dịu ngọt qua năm tháng
Vẫn giữ trong ta vị mặn nồng
 
Ra chợ lên lầu thăm anh em
Tâm tình thắm thiết tách phê đen
Giữa trưa mát dạ ly trà đá
Đủ tha6’y tình xưa sao ấm êm
 
Len lõi đi về khu chợ rau
Mùi hương cải ngọt cũng xôn xao
Em thơ nằm ngủ trong lòng thúng
Giấc mộng bình yên của thuở nào
 
Ngả tư Quốc Tế buổi về đêm
Bè bạn anh em lại đến tìm
Tâm tình tri kỹ qua hương rượu
Nhìn về dĩ vãng nhớ thương thêm
 
Rạp hát rộn ràng máy phóng thanh
Nhắc mình nhớ lại Cây Mùa Xuân
Tiếng hát học trò thơ ngây ấy
Theo mình từng bước lối loanh quanh
 
Trưa nắng ngồi trên ghế đá nhìn
Bờ Hồ êm ả nước trong xanh
Cỗng trường mái cổ bao thương mến
Hoa phượng ngày xưa nở đỏ cành
 
Bướm nhỡn nhơ bay trước cỗng trường
Một màu trắng xóa buổi tinh sương
Ngây thơ như thể làn mây trắng
Giờ đã trôi xa vạn nẽo đường
 
Như KIỀU phiêu bạt kiếp gian truân
Mái tóc giờ đây đã bạc dần
Hồ kia nước vẫn xanh màu mắt
Bên mái trường xưa nhớ cố nhân
 
Liễu rũ buông mành dáng ngẫn ngơ
Nghe buồn vời vợi buổi vào Thu
Tóc bay theo gió chiều đưa tiễn
Dáng đứng người xưa đã biệt mù
 
Qua cầu Cá Lóc thăm nhà Vú
Dàn máy may reo quá vội vàng
Làm khuy đơm nút cho xong sớm
Cho người áo mới đón Xuân sang
 
Lấy chuyến xe đò về thăm quận
Bà con năm tháng vẫn chờ mong
Qua chợ Mỹ lòng mua bánh tráng
Giồng Trôm nỗi tiếng bánh phồng ngon
 
Dưa hấu Ba Tri ruột đỏ tươi
Như long Đồ Chiểu chẳng hề vơi
Nguyệt Nga trinh tiết bao chờ đợi
Vân Tiên trung hiếu dạy răn đời
 
Con giồng màu mờ đất Bình Tây
Nối tiếp theo nhau những luống cày
Sắc gạo trắng trong vùng An Hiệp
Cho bầy chi sẻ hát vui say
 
Tàu cá chiều về ghe nối ghe
Xóm chài nôn nức món quà quê
Cua khô hải sản giàu vô tận
Từ biển khơi xa bắt trở về
 
Tấm lòng dày dạn với phong sương
Biển phải nằm yên để dẫn đường
Ngư ông râu bạc cười trong gió
Biển dữ ra rồi cũng dễ thương
 
Cháo cá khoai thơm vị ngọt bùi
Càng cua rang muối đỏ màu tươi
Xò huyết thơm lừng bên bếp lửa
Quay quanh xị đế tiếng cười vui
 
Viết làm sao hết tấm tình quê
Đất mẹ dang tay đón kẻ về
Kỹ niệm một đời như hơi thở
Làm sao ngưng được nỗi đam mê
 
Đất cũ vẫn còn qua tháng năm
Người xưa kẻ ở kẻ xa xăm
Ngày xưa không rủ sao mà đến
Những tấm lòng quê tựa sóng ngầm
 
Sóng vỗ lòng ta khi nửa đêm
Nhủ thầm chuộc lại những ngày quên
Đời ta đã trãi bao dâu biển
Vẫn thấy thâm sâu những nỗi niềm
 
Như trẻ đi xa muốn trở về
Khát dòng sữa mẹ mối tình quê
Lần theo kỹ niệm khung trời cũ
Thắm thiết ân tình quê Bến Tre
 
            Huỳnh Ngọc Diêu
           Tết con Rắn 2001

Được bạn: vdn 21.6.07 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011