Anh muốn viết bài thơ êm ái nhất!
Gửi đến em,xua bao nỗi muộn phiền!
Quên thực tại, quên chuyện đời được mất!
Bớt đau lòng vì hai chữ nghiệp duyên!
Giấc mơ xưa, ngập tràn hoa với bướm!
Dấu chân yêu đã trải khắp bốn mùa!
Cho nhau trái tim,ta không thèm vay mượn!
Sao còn nặng lòng, vì những chuyện thắng thua??
Hãy nâng tình lên một tầm cao mới!
Để tiếng yêu tựa khánh ngọc chuông vàng!
Đường xa mấy, chân kia không hề mỏi!
Một đời người, mấy tri kỷ hồng nhan??
Thơ và tình đều tạo nềm thống khoái!
Trăm năm sau, vẫn dành để tặng người!
Ai hiểu được một lần thành mãi mãi??
Khúc ru tình, sao thương quá! Em ơi!!!
