Thương nhiều, ngọn gió mồ côi
Vô hình cứ thoảng, làm vui mọi người
Đến, đi không đợi đón mời
Chuyên cần quên cả trách đời vô tâm.
Yêu sao khóm trúc, vầng trăng
Miệt mài tô điểm dương trần đẹp hơn
Giữ trâu, mà thú mừng rơn
Chăn đàn chim nhỏ đậu, vờn... thêm xinh.
Quanh ta hữu hiện, vô hình
Thức và vô cảm, tự mình... mà ra !
