Trên con đường buổi sáng tôi qua
Dăm chiếc quán cà phê mới hé
Củi tí tách văng ra từng ánh lửa
Khói nước bay trên nắp ấm la đà
Trên con đường tôi mới đi qua
Tiếng chổi sớm đang khua loạt xoạt
Người phu quét đường thản nhiên nhìn vị khách
Lóe lên không khác một âm thừa
Rạng đông thường lắm cuộc đi xa
Lạnh lắm cho những người đưa tiễn
Kẻ vô gia cư ra đường thật sớm
Chờ trăm hiu quạnh ở xa về
Tiếng nước reo ánh lửa bập bùng
Người chủ quán xõa tóc ngồi vô cảm
Và tàn cây thản nhiên rơi xuống
Những lá vàng và cả lá xanh non.
Chiếc xe đò như bị đuổi sau lưng
Chỉ vỏn vẹn có một người tài xế
Gió thản nhiên rít qua hàng ghế
Thản nhiên hồn bung hết cửa bao quanh
Trên con đường nhân loại đi qua
Thản nhiên ghé một ngày vô định
Thản nhiên nhận một người như hắn:
Khói nước bay trên nắp ấm la đà.
Cao Thoại Châu
Rạng Đông Một Ngày Vô Định
Lượt đọc: 3468 |
2 Đánh giá: 7/10 Sao
❊ ❊ ❊
Được bạn: diên vỹ / sưu tầm và đưa lên
vào ngày: 24 tháng 4 năm 2013
