Nhớ canh rau đắng quê nhà
Nhớ con tép ruộng chiều xa năm nào
Ở đây “Hải vị sơn hào “
Mà sao cứ nhớ canh bầu cá rô .
Dưa leo trộn gỏi cá khô
Rau răm vài cọng một tô ngon lành
Trái mận , trái ổi , trái chanh
Mặc dù nhỏ bé đượm tình Quê Hương .
Sớm mai còn đọng hơi sương
Tiếng em gái Út thân thương ân cần
Anh tám ơi, dậy đi mần
Chị chín ơi hỡi sáng rân rồi kìa .
Ai biểu hôm qua thức khuya
Thiệt là tức quá kêu dìa hỏng nghe
Hiếu , Chương hai đứa dậy nè
Chuẩn bị cặp sách Dì đưa tới trường .
Tình gia đình quá thân thương
Tại sao mình mãi tha phương xứ người
Cố gắng tạo những nụ cười
Làm món quà tặng những người tha phương .
Những người ở lại Quê Hương
Đâu thông cảm được nỗi buồn chúng ta
Quê Hương là của chung mà
Đừng có nông nổi giành là của ai.
Cũng đừng lên mặt thài lai
Khoe mình thương nước thương nòi lắm ru
“Bướm vàng đậu ngọn mù u”
Người đi xa xứ lời ru càng buồn…
