ngami@yahoo.com
3.
mỗi người, riêng, mang về một niềm vui
tôi, cũng riêng, nhưng chỉ có nỗi buồn
như ở phi trường một mình tôi trông, ngóng
cái bóng mờ hạnh ngộ của mưa tuôn
mỗi người, chia đều nhau một hạnh phúc
tôi chia tôi, chỉ một thứ ưu phiền
chả gì, chỉ tại tôi cố cạy cục
ích kỷ cho mình chút hạnh phúc tư, riêng
mỗi người, đều cho nhau một nụ cười
riêng tôi, em có cho được niềm vui
dù biết, cây cố lặng mình trong góc núi
nhưng hoa vẫn phải tỏa hương cho đời
mây trắng vẫn đi ngang đây từng buổi
gửi xuống chút tình tự ở phương xa
đời sống tôi có nhiều điều rất dối
chỉ riêng yêu, tôi quả sống thật thà
mỗi người sống với nhiều hình, bóng
sao riêng tôi theo tôi mãi một bóng hình
trong tâm khảm cứ lục đục thầm hỏi
hỏi, cứ hỏi, trái tim cứ lặng thinh
thao thức-tôi giăng mù sương trên núi
kiếm con tim lạc lõng mấy mùa đông
mạch máu căng đầy nỗi niềm luống tuổi
cùng đường, loay hoay chật chội cả lòng
hạnh ngô-em khỏa thân trăng đầu phố
ngực tâm tư nhọn hoắt núm vui mừng
con mắt nháy bàng hoàng khoanh lá đỏ
môi căng mọng, nứt kỷ vật bâng khuâng
khuya-bụi-gió-bay-ngập-một-tâm-thất
ngồi dòm chừng thị trấn của tương tư
tâm tư tôi bối rối bay như rác
mỗi lần em qua là mỗi ngất ngư
người bạn tôi ngủ riêng một thế nằm
riêng tôi ngồi dựa nghiêng một trăm năm
thăm riêng em, nên chân lặn lội ghé
tỏ tình chưa được, thân thế đã ngút ngàn
dăm ngón tay mò mẫm sáu sợi giây đàn
bật lên tiếng hát môi, mắt đêm xưa
(có trộm nhìn, tình chắc gì nằm ở đuôi mắt)
dãy núi miền đông điêu khắc một tượng khuya
cố xếp lời tình tự thành cánh buồm
rồi chờ gió nồm thổi mùa hò hẹn
cuối xứ sở này là đường ra biển
có được không? lá thư trôi ngược dòng
10.
đất, trời cứ dở, ươn những mưa, nắng
khiến cỏ, cây phải ngày, tháng đợi, chờ
đêm ngày-tôi dưng trở thành hạn hán
khát,thèm chút nắng, mưa về trong mơ
em cứ quẩn quanh đây làm trời nắng
(mặc kệ tôi đong đưa trên dây tơ)
nên địa cầu nứt nẻ và hoang vắng
chỉ mình tôi lững thững, dại khờ
đất, trời cứ tằn tiện những bổng, lộc
khiến núi, đồi co,cụm những nếp nhăn
thăng trầm-tôi rồi cũng thêm xuôi, ngược
dưng kinh, kệ tôi cầu lắm điều răn
em ban, phát hạnh ngộ như ơn, phước
(liếc, nhìn tôi như kẻ lỡ độ đường)
sợ bố thí lầm cho người bạc nhược
nên muỗng nước thánh, cũng nhạt mất ân hồng
nên Chúa cũng tin em mà khép cửa
gióng dây chuông, riêng cho, thiên đàng người
tôi đứng cạnh địa ngục-tôi riêng rẽ
chỉ được xin vác thánh giá để lên trời
nnguong
