Sông nước quê tôi rơi vào mùa hạn
Nắng chói chan, đồng ngập mặn, lúa chết khô
Bởi ông Trời hay bởi bọn Tàu ô*
Chặn dòng chảy hóa sông thành biển lợ
Giòng nước miền Nam bao đời luôn ngọt
Nuôi cá tôm cây trái thơm lành
Cuộc sống dễ dàng, chẳng ai phải đua tranh
Lấy hào hiệp, nghĩa nhân làm cội rể
Dẫu trải qua... bao lần dâu bể!
Đất vẫn xanh và thấm đậm tình thương
Để một lần ai qua không khỏi vấn vương
Một vùng đất hiền hòa và hiếu khách
Nhưng hôm nay lúa cháy vàng giẩy chết
Liệu dân lành có qua được kiếp tai
Sông Tiền, Hậu phải uống nước đóng chai
Cây cối tiêu sơ hoang hoải
Hởi những ai có tình nhân loại
Đừng vì mình hại chết bao người
Đất của ai, sẳn đã có ranh rồi
Tự vun xới cho dân giàu nước mạnh
Lấy niềm vui chung làm phẩm hạnh
Hại người là hại mình lịch sử luôn ghi
Hittler, tham vọng cuồng sát tội ác vẫn còn truy
Hãy thức tỉnh để không đánh mất lương tri
Trả bình an về cho muôn dân muôn nước
Biển Đông là của chung không thể một mình chiếm được
Lưỡi bò kia phải cắt mới là người
Phải trái không phân ắt phải hổ ngươi...
Đừng để tiếc một đời cháu con Khổng , Lão
Tản mạn mùa ngập mặn
Tàu Ô* : những người Tàu tham lam chỉ muốn làm bá chủ!
Dân tộc nào cũng có người tốt, kẻ xấu. Những người Tàu chân chính hãy đứng về phía chân lý, vì hòa bình thế giới vì hạnh phúc của nhân loại, hãy làm gì đó để thay đổi những suy nghĩ cuồng ngông của những kẻ xấu!
