Ta nghe mùa khe khẽ
Len lén nhuộm rừng khuya
Sương trắng rơi nhè nhẹ
Mơ hồ … phía bên kia …
“Mộ thức” … ai gào thét ?
Vang rợn Lá Thu vàng
Chập chờn muôn hình nét
Thấp thoáng giữa đêm hoang …
Có phải người về không ?
Ta còn nguyên ước hẹn
Thương dáng nào không bóng …
Tìm ta trong đêm đen
Đôi bàn tay buốt giá
Đâu sưởi ấm lòng này …
Lệ sầu ta lã chã
Đa tạ người chân mây
Ngàn Gió nổi đêm sâu
Nhạc vương theo tiếng bước
Tango nào yêu dấu !
Đưa tình qua đêm thâu
Ta vẫn nghe khe khẽ
Mùa Thu lén trở mình
Anh về bên giấc nhẹ
Ru hồn ta điêu linh
