
Về mái nhà xưa - lúc giữa mưa
Lạnh thấu lòng con - nhớ sao vừa!
Dường bóng Mẹ ngồi nơi bậc cửa
Mong dáng con về - dưới cơn mưa.
Hồi đó , con còn quá ngây thơ
Đội những cơn mưa như kẻ khờ
Về nhà Mẹ bảo: Sao lại thế?
Ướt! Bệnh ! quay đầu - lệ Mẹ rơi.
Có những ngày mưa - gió mịt mùng
Mẹ đứng chờ con - đôi chân run
Đếm từng giọt mưa - lòng nôn nóng
Con có bình an giữa bão bùng?
Con cứ ngây ngô - sống sâu - nông
Nào hiểu được đâu: Mẹ hết lòng
Thương, lo, chăm sóc cho con cháu
Không quản thân già - chẳng kể công.
Cơn mưa chiều nay - kí ức về
Thẩm thấu lòng con - dạ tái tê
Ước được thấy Mẹ dù một thoáng
Cũng đủ ấm lòng - buổi nhiêu khê.
PEARL
