
Mẹ như là tàng cây che bóng mát
Là vòm trời bao bọc đất quê hương
Ơn đức ấy rất to lớn khôn lường
Ví như đại dương biết đâu bờ bến
Vì con trẻ mẹ không hề biết mệt
Dẫu lưng còng quần quật chẳng từ nan
Tình thương con như sóng biển dâng tràn
Không bao giờ than van khi khổ nhọc
Con giỏi mẹ vui con hư mẹ khóc
Con trưởng thành vẫn nhỏ giống ngày nao
Mẹ luôn bên khuyên nhủ lời ngọt ngào
Là điểm tưạ dắt con vào cuộc sống
Nghĩ đến mẹ tâm tư con khuấy động
Kỷ niệm xưa như sống dậy trong lòng
Nhớ mẹ nhiều đưa mắt dõi thinh không
Tìm bóng mẹ để thấy hồn ấm áp
Viễn xứ xa phận đời con lưu lạc
Có khác nào như cánh vạc mong manh
Thu phong sắp về chiếc lá trên cành
Khẽ run mình sợ rơi nhanh xuống đất.
Bây chừ bóng mẹ xa xôi
Chỉ còn vọng lại những lời ru đêm
Chiều rơi chầm chậm bên thềm
Con như thấy mẹ ngọt mềm lời ru...
Sương Anh
