Tà áo lục em đan màu lá rối
Trời tương tư không đợi đất xoay vần
Biết phù sinh sao em còn khóc
So làm gì bạc thếch áo phong sương.
Đang khi nghe sóng vỗ trong lòng
Kẻ thất chí nằm phơi trên cát
Thẩn thơ đếm cát bao nhiêu hạt
Như biển đầy bao nhiêu hạt, bao nhiêu.
Và đang nghe biển hẹn trong chiều
Gió cũng hẹn cho thêm vị mặn
Đôi tình nhân uống đời nhau trước biển
Môi nồng lấp lánh đại dương đêm.
Tôi về đây áo vũ cơ hàn
Trả son phấn cho đời kép hát
Trả ngôi vua, giã từ lục lâm trấn lột
Trả đoạn trường trả hết vinh hoa
Hết lưu vong giả sử tôi về
Em có mặn kẻ hành nhân kiêu bạc
Thanh kiếm cụt, vai sờn áo rách
Nửa đời cười theo ý của người ta.
Cao Thoại Châu
Mặn Lòng Với Biển
Lượt đọc: 2826 |
1 Đánh giá: 4/10 Sao
❊ ❊ ❊
Được bạn: diên vỹ / sưu tầm và đưa lên
vào ngày: 24 tháng 4 năm 2013
