Ta vẫn nâng niu sao cứ mất
Tuổi trẻ nô đùa hoa bướm bay
Ngày ấy thẹn thùng tay không nắm…
Em về chỗ mới ta cứ say!...
Em đi xóm nhỏ chiều bỗng lạ
Đường làng cỏ úa chợt thành xa
Ánh chiều nghiêng bóng! Kìa cô lữ?
Tiếng chó sủa dồn xa mãi xa…
Cỏ may một mảng chiều bỗng vắng
Đò không trống chỗ chẳng người sang!
Cô khách! Ai quen? Cho ta gửi…
Một chữ “chung”, tình nặng ai mang?
Xứ lạ chiều nay thảng thốt nhìn
Nhà ai pháo nổ hỏi cưới xin?
Lạ mặt bắt hình… Sao quen quá?
Lữ khách bên thềm lặng bóng in…
Trời thu, cây buồn, trơ trụi lá…
Tình sầu, tóc úa, nhuốm màu sương !
Tìm quê chân bước… ta say mãi…
Một mình! Độc ẩm! Hỏi người thương?...
Saigòn 3.5.2011
MACDUNG
