Thoáng chốc xuân trôi đã mười năm
Xuân đi xuân đến thật âm thầm
Nhìn qua song cửa buồn vui đã ...
Hòa quyện vào nhau bay mất tăm!!!
Người đến rồi đi chẳng tẩy trần
Tiếc nuối vì chăng, đã xa xăm!
Trăm năm cõi tạm hồn thư thả
Góp vốn cho đời ... đếm ... mấy năm?
Thôi gác buồn đi mơ nắng lên
Đem bướm cùng hoa tô cõi trần
Bướm bay dẫn trí vào quên lãng
Hoa tỏa hương đời ngây ngất ... xuân
* Mười mùa xuân qua ở Việt Nam thư quán
