Tôi vẫn là tôi của thuở xưa
Dệt mộng thi ca rũ dối lừa
Từ độ xuân qua không về lại
Đâu còn nét ngọc đợi song thưa
Tôi vẫn là tôi vẫn Trầm Kha
Tóc nhuộm bao phen, nét nhạt nhòa
Đổi họ thay tên mình mấy bận
Cũng không hòa được với xa hoa
Ừ nhỉ ! đôi lần có gã trai
Hòa lẫn vào thơ giữa cơn say
Bởi lẽ cuộc đời người nhi nữ
Người ta lừa dối lắm đắng cay
Đâu muốn ai người phải hoang mang
Bao đêm thao thức nhọc mộng vàng
Tôi chỉ là tôi, là Kẻ Dại
Yêu Người, yêu chữ, ước tay đan
Tôi đã bao lần mộng với mơ
Gặp được người thơ thỏa nguyện chờ
Là ai mà thốt lời tha thiết
Có phải suốt đời chỉ là thơ
...
'Nhưng Người đừng đợi chỉ uổng công
Tôi vẫn còn mang vết thương lòng'
Mượn thơ cùng chữ yêu người ảo
Đâu dám mơ dài chuyện duyên nhân
Tôi- Kẻ Dại khờ đến muôn năm
Mi Kha
Dệt mộng thi ca rũ dối lừa
Từ độ xuân qua không về lại
Đâu còn nét ngọc đợi song thưa
Tôi vẫn là tôi vẫn Trầm Kha
Tóc nhuộm bao phen, nét nhạt nhòa
Đổi họ thay tên mình mấy bận
Cũng không hòa được với xa hoa
Ừ nhỉ ! đôi lần có gã trai
Hòa lẫn vào thơ giữa cơn say
Bởi lẽ cuộc đời người nhi nữ
Người ta lừa dối lắm đắng cay
Đâu muốn ai người phải hoang mang
Bao đêm thao thức nhọc mộng vàng
Tôi chỉ là tôi, là Kẻ Dại
Yêu Người, yêu chữ, ước tay đan
Tôi đã bao lần mộng với mơ
Gặp được người thơ thỏa nguyện chờ
Là ai mà thốt lời tha thiết
Có phải suốt đời chỉ là thơ
...
'Nhưng Người đừng đợi chỉ uổng công
Tôi vẫn còn mang vết thương lòng'
Mượn thơ cùng chữ yêu người ảo
Đâu dám mơ dài chuyện duyên nhân
Tôi- Kẻ Dại khờ đến muôn năm
Mi Kha
