Muốn xoá đi mảnh thời gian
Của trang quá khứ huy hoàng ngày xưa
Sao hồn cứ mãi đong đưa
Sầu lên mắt lệ như vừa chợt rơi
Bao nhiêu năm tháng qua rồi
Mà sao cứ mãi một thời vấn vương
Vẫy tay tống tiễn đoạn đường
Nhưng không xoá hết mấy chương cúa đời
Gác buồn lẳng lặng đêm trôi
Trắng đêm bên ngọn đèn ngồi mông lung
Từng trang ký ức chập chùng
Như đang vây bủa mịt mùng khói sương
Mưa khuya gió lạnh đêm trường
Nghe lòng thêm đậm nỗi buồn xanh xao
Ước chi một trận mưa rào
Xoá đi tất cả cuộn vào hư không
Chẳng vương vấn bận cõi lòng ...
