
đẩy cửa nhìn vào
không thấy nhau
màu tường vẫn tối
bụi thời gian bám màu
đẩy khung cửa nặng
tìm lại góc nắng
nắng ngày cũ hoen ố
nghe như lòng mình đầy bão tố
đẩy cánh cửa đời nhau
hốt gọn những chùm ngày tháng
trên một bóng tối mang tên dĩ vãng
quá khứ nhốt gọn tên người
nguời chìm vào sự quên lãng nào đó
sau những cánh cửa
để tôi tìm hoài không thấy
đẩy cửa,và hỏi mình đẩy cửa để làm gì
có tìm lại được lời nói biệt ly ?
có tìm lại được từng huơng vị cũ ?
của một thời nào yêu dấu
khi tất cả đã như một cơn mơ
ảo tưởng và hoang đường như chuyện cổ tích
( Người ta hay bắt đầu cho những câu chuyện kể :
...Ngày xưa,ngày xưa ấy
Có hai kẻ yêu nhau
từ một buổi chiều mưa
từ một nỗi cô đơn đã có thật
như hình dáng dịu dàng của nỗi buồn phiền
Họ đến với nhau để biết yêu nhau tha thiết lắm
Rồi họ đánh mất nhau
Bàn tay rời bàn tay,bàn chân quay đi
Sau cánh cửa đời khép
Rồi từ đó.... )
Đẩy cửa về
Buồn lê thê
Với tay ,đóng cửa lại
Buồn vẫn chạy theo,tìm về.
đăng sơn.fr
