
Khi tôi nói yêu em,
Là khi em đã đi qua,
Không có bầu trời nào có một màu,
Không có dòng sông nào đứng lại,
Khi ta nói yêu em mãi mãi,
Cũng Chỉ là yêu cái bóng em thôi.
Thôi em hãy đi đi,
Vì anh không thể nào giữ em.
Cho nên em chưa bao giờ là của anh,
Và mãi mãi như thế.
Mỗi một cái nhói tim,
Cứ cho là khi anh hạnh phúc,
May mà ta còn có được,
Trong tim anh một dấu chân.
Anh chưa bao giờ là anh,
Anh chỉ là một chiếc bóng
Mà trần gian đã khoác lên khuôn mặt,
Cho nên anh giữ em là điều vô ích.
Vì chúng ta cùng trôi.
Không ai có thể thấy sự đổi thay trong em,
Cho nên hãy vui vẻ khi giữ lại được,
Cái bóng của em trong anh,
Đừng mơ ước giữ em vĩnh viễn,
Vì em trôi chảy như một dòng sông,
Em của ngày mai là một sự phi lý.
Anh đang nhìn theo bóng em trôi,
Cuộc nhân gian chỉ có vậy thôi,
Anh sẽ thầm lặng ôm chiếc bóng đêm,
Như ôm dòng sông anh vĩnh viễn…
KIỀU GIANG
SG 09.8.25.
(Tranh của R, Tagore)
