Em đi…ai não dạ ?
Chiều nghiêng ngã - vẫn chiều
Bóng nắng vàng liêu xiêu
Buồn hắt hiu - cũng thế.
Em đi - hình như thể...
Con sóng vẫn xô bờ
Dã tràng cứ bâng quơ
Lặng lờ...đêm - lại đến.
Khi thuyền em rời bến
Lênh đênh vượt trùng khơi
Gió bất chợt ru hời
Đời bỗng...mênh mông lạ !
Có gì...là tất cả ?
Như đá cuội chơ vơ
Mặc sao rụng, trăng chờ
Ta cùng thơ – đánh giấc.
TiCa
9.21.11
Em Đi - Đời Bỗng Lạ
Lượt đọc: 7656 |
1 Đánh giá: 2/10 Sao
❊ ❊ ❊
Được bạn: VNTQ
Người Gởi: diên vỹ
Ngày:09/10/11 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011
