Một độ tôi ngồi thương khóc hoa Cửa chiều hiu hắt nắng xuân tà . Nhớ người năm ngoái, năm xưa mãi, Nhớ nụ cười xuân thấp thoáng qua . Lòng gửi sầu theo mây gió bay, Trông thời gian , để bóng hao gầy . Trải bao đêm biếc tàn sao lệ, Trời kết duyên đào: Em tới đây . Tôi thả chim xanh lượn trước nhà, Điểm trang lòng , đợi ái tình qua . Em đi, mắt có thơ mùa hạ, Má phấn hồng in bóng phượng hoa . Tôi mất trời xanh của tuổi thơ, Nên yêu em cũng bởi tình cờ Gặp mùa hoa cũ trên đôi má, Trong mắt em nhìn gặp bóng xưa . Tôi ngẩn ngơ từng buổi tịch liêu, Con ve hoài cổ thở than nhiều . Điệu trường sầu vọng lên cao vút, Đời sắp về xưa: Em hãy yêu . Em yêu tôi và ta yêu nhau Tôi lại say như buổi hạ đầu . Cánh phượng hồng cùng tơ nguyệt bạch Xin em ghi giữ thuở tôi sầu.
Duyên Phượng Hoa
Lượt đọc: 6285 |
6 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Cảm ơn bạn đã chấm điểm!
❊ ❊ ❊
Được bạn: DacTrung đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011
