Cháu cũng không biết bây giờ chú quên cả
Chuyện ngày xưa từ ước hẹn ban đầu
Chú trả về cho quá khứ dài sâu
Cháu tiếc nuối chuyện tình trong ngang trái
Nửa đêm qua, trở mình nghe tê tái
Chú đâu rồi? Gió lạnh quá đi thôi
Cũng hình như có tiếng lá thông rơi
Ngoài sân vắng đọng màn sương lấp lánh
Trăng đã lặn, đêm tối về cô quạnh
Cháu cô đơn tình ái cũng cô đơn
Từ xa xôi, nằm úp mặt khóc buồn
Đêm trở giấc nên đêm dài rưng rức
Chú có nghe lòng cháu thổn thức?
Chú có cười cháu si dại đam mê?
Vâng tùy chú, cháu vẫn nước mắt nhoè
Đêm thức giấc gối hồng hoen ước lệ
Từ đó buồn, cháu buồn hơn như thế
Chú vô tình hay tàn nhẫn chú ơi
Gió rét ghê, cháu lạnh quá mất rồi
Chăn chiếu đó, mà sao vô dụng quá
Chú đừng giận, đừng hờn cháu chú nhá
Thơ dù điên, tình ý chẳng điêu đâu
Tại cháu yêu quần áo chiến đẹp màu
Người nhạc sĩ có mắt buồn vạn thuở
Chú đã lớn cháu không còn bé bỏng
Nên có quyền cháu viết chuyện yêu đương
Nhiều đam mê, nhiều khao khát trong hồn
Để duy nhất tặng người yêu ...của cháu
Đêm Không Ngủ
Lượt đọc: 2220 |
0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Cảm ơn bạn đã chấm điểm!
❊ ❊ ❊
Được bạn: sưu tầm
Người Gởi: diên vỹ
Ngày:16/04/2006 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011
