Con Đường Ra Biển

Lượt đọc: 1573 | 17 Đánh giá: 7,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★

❊ ❊ ❊

Em hỏi tôi

Có một nơi nào cỏ cây không muốn mọc

Đất hiền hòa nhưng dân tộc lầm than

Ở một nơi nào nhìn ra Biển Đông

Có những đoàn người thí thân âm thầm vượt sóng

Có phải không em

Đâu phải ngẫu nhiên đồng hoang nhà trống

Ngẫu nhiên nào hạnh phúc cũng phân ly

Và nếu như thực tự hào dân tộc

Thì làm sao người bỏ nước ra đi

Khi cám ơn tự do

Em đừng quên,

còn vinh danh cho những người nằm xuống

Bởi xương máu góp sôi lòng biển lớn

Thành đồng nào cũng cuốn đổ thôi em

Bởi từ đó hào quang làm thần thánh Việt Nam

Việt Nam ngày mai không có cờ đỏ máu

Rất lặng lẽ tiễn chồng đi "cải tạo"

Bồi hồi đường về…

Người vợ ra chợ trời tần tảo nuôi con

Chồng đi biệt tăm, ngóng đợi mỏi mòn

Mấy đứa trẻ ốm nhom

Suốt sáng lang thang

Đêm quây quần bên nồi cơm độn mì ăn đỡ.

Không phải đất nước nào cũng đều giàu có

Nhưng không ai muốn phá sản bao giờ

Việt Nam tôi kể từ tháng Tư nhuộm đỏ

Những công trình… thành bức tử, bơ vơ!

Người ta trả thù từng cành cây ngọn cỏ

Đời sống con người hèn mọn, ngu ngơ

Gạo rã mục phải chực chờ từng bữa

Đầu óc quay điên trong khổ nhục tội đồ

Đâu phải chỉ có sâu rầy làm hư ruộng rẫy

Nhà máy ngưng im vì thiếu nhân tài

Bởi chế độ cướp mất quyền tư hữu

Mồ hôi này đổ xuống, để cho ai?

Bắt bớ, tội tù, ngụy quyền, phản động

"Kiểm thảo" ban ngày, đêm học "đảng quang vinh"

Khi được biết "chỉ tiêu" nào cũng vượt

Người học viên nhìn ra phố buồn tênh…

Không có điều luật nào bênh vực nghi can

Chỉ có tù giam, tử hình, chung thân biệt xứ

Những bản án có từ trước khi phiên xử

Mấy buổi đăng đường làm "dân chủ" cho vui

Buổi sáng, đứa bé gặm củ khoai

Nghe thầy giảng bài về "đất nước ta giàu đẹp"!

Giữa trưa đó thầy nhịn ăn, bụng lép

Họp tổ để nhuần về "đảng anh minh"

May mà nhờ có Mác-Lê Nin

Cùng với "bác" dẫn đường cho mình "làm chủ"

Xã hội công bằng nhà nhà no đủ

Hạnh phúc, tự do!

Bên vĩa hè,

Người từ kinh tế mời trốn về trần truồng

Ngồi trong xó tối co ro

Nhìn  buổi chiều xuống mau

Nhìn bộ đồ rách bươm vừa lột ra giặt giũ

Đứa con anh, đi trút món ăn thừa về trễ

Con chị nó, mười sáu tuổi, đứng đường!

Buổi tối, họp phường

Viên chức chủ tịch ồn ào ca tụng

"bác sáng suốt, bác đã dạy và ta làm đúng" !

cán bộ xứng là nô bộc của nhân dân

Nhưng hôm sau trời vừa bình minh

Chị bán hàng rong bị đánh bằng báng súng!

Tôi đã thấy,

Rất ngậm ngùi xứ sở tôi sau ngày "giải phóng"

Văn minh lùi dần, đời sống man di

Đâu đến cần phiêu lưu vào

các bộ lạc châu Mỹ, châu Phi

Mới thấy sức người phí phạm

Việt Nam tôi, máu loang trên những kinh đào xám

Máy móc nằm im, trâu trở lại đi cày.

Nghị quyết hô hào, "sản xuất lớn" hôm nay

Để xứng với tầm cao, chủ nghĩa.

Nhưng trong nước thiếu đến từng cây kim, sợi chỉ

Giấy trắng học trò, ngày càng đen như giấy than!

Người kiến trúc băn khoăn

Đồ án dở dang, bởi vì anh không vẽ được

Người ta không cần anh tân trang

Cho phố phường cao ốc

Chỉ làm sao cho mọc kịp nhà tù

Anh phải vẽ thế nào để sau đó chính anh vô

Thật kín, thật đen, thật tuyệt vời chết chóc

Rất khó hình dung

Những con  bịnh tầm thường

Bỗng dưng nằm đợi chết

Y dược không còn,

người thầy thuốc khoanh tay

thở dài

Những cái xác nối nhau được đưa ra từ phòng mổ…

 

Có một con đường mênh mông đâu đó

Con đường ngoằn ngoèo

Trên bản vẽ…

Trên cửa nhà thương…

Một lối đi cho nhà giáo, giảng đường

Để hết xót xa:

CON ĐƯỜNG RA BIỂN …

 

Được bạn: HĐHP sưu tầm. NHDT 02/02/2007 đưa lên
vào ngày: 10 tháng 11 năm 2011